dongcong.net
 
   
 
 
 
 

 

 
Mến Yêu Chúa Giêsu
 
 
Teresa Calcutta - Dịch giả: Ngọc Đính, CMC
 
<<<    

Ch 11: TÌNH YÊU BIẾN ĐỔI NHỮNG CON TIM  

Ơn gọi của Mẹ Ma-ri-a là đón nhận Chúa Giê-su vào cuộc đời của Mẹ. Mẹ đã chấp nhận làm người nữ tì của Thiên Chúa. Và rồi Mẹ đã vội vã ra đi đem Chúa Giê-su đến cho thánh Gio-an Tẩy Giả và mẹ ngài là bà thánh Ê-li-sa-bét.

Ngày nay cũng Chúa Giê-su hằng sống ấy đến với chúng ta, và như Mẹ Ma-ri-a, chúng ta cũng phải ra đi vội vã để đem Người đến cho tha nhân.

Chúa đã tự trở nên người đói khát, người trần trụi, người vô gia cư để chúng ta có thể làm thỏa cơn đói tình yêu của Người đối với chúng ta. Chúa vẫn còn lặp đi lặp lại, “Các ngươi đã làm cho chính Ta.”

Lời mời gọi ấy hướng đến các bạn.
Các bạn có sẵn lòng đáp lại không?

Lời mời gọi ấy là lời mời gọi tất cả các Ki-tô hữu.

Tất cả chúng ta đều được mời gọi hãy thuộc về Thiên Chúa. Nhưng một số bạn được mời gọi để dấn thân đặc biệt trong thiên chức linh mục và đời sống tu trì. Ơn gọi ấy là thuộc trọn về Chúa Giê-su đến độ không có gì có thể tách lìa các bạn ra khỏi tình yêu Chúa Ki-tô.

Và công việc các bạn hay tôi phải làm chỉ là thể hiện tình yêu chúng ta dành cho Chúa Ki-tô ra hành động mà thôi.

NÊN MỘT VỚI NGƯỜI NGHÈO

Các nữ tu và các tu huynh của chúng tôi được mời gọi trở nên những Thừa Sai Bác Ái. Họ là những người trẻ được mời gọi để trở nên những người mang tình yêu Thiên Chúa.

Tại đất nước I-ê-men, nơi chúng tôi được yêu cầu đến sau 600 năm không còn sự hiện diện của Ki-tô Giáo, sự hiện diện của các nữ tu đã thắp lên một ánh sáng mới trong đời sống của dân tộc ấy.

Một vị thủ hiến Hồi Giáo đã viết về Rô-ma, “Các nữ tu đang làm gì tại đây? Họ đang cho Chúa Ki-tô đói ăn, cho Chúa Ki-tô trần trụi mặc, cho Chúa Ki-tô vô gia cư một mái nhà để ở.”

Khi đến nơi, chúng tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc những người phong cùi. Khi ngửi thấy mùi hôi thối và nhìn thấy cơ thể thương đau của họ, tôi đã khóc lên, “Lạy Chúa Giê-su, lẽ nào có thể để cho Chúa bị lơ là và hôi thối như vậy sao?”

Làm thế nào có thể phục vụ trong những điều kiện như vậy? Để đạt được mục tiêu công việc, chúng tôi, những Thừa Sai Bác Ái, dấn thân yêu mến Chúa Ki-tô bằng một tình yêu không san sẻ trong đức khiết tịnh, qua sự tự do của đức khó nghèo, và hoàn toàn lệ thuộc trong đức tuân phục.1

Nhưng hội dòng chúng tôi còn có lời khấn thứ tư nữa: đó là hết lòng phục vụ những người nghèo khó khốn cùng nhất một cách nhưng không. Lời khấn này, một lời khấn tình yêu, ràng buộc chúng tôi trọn vẹn với những người nghèo khó nhất và làm cho chúng tôi tận tuyệt lệ thuộc vào Chúa Quan Phòng.

THÁNH THỂ VÀ NGƯỜI NGHÈO

Có thể có người sẽ hỏi, “Ai là người nghèo nhất trong số những người nghèo?”

Đó là những người không được đoái hoài, những người không được yêu thương, những người không được chăm sóc, những người đói khát, những người bị quên lãng, những người trần trụi, những người vô gia cư, những người phong cùi, những người say sưa. Nhưng chúng tôi, những Thừa Sai Bác Ái cũng là những người nghèo khó nhất trong số những người nghèo ấy.

Để có thể làm được điều chúng tôi đang làm và sống nếp sống chúng tôi đang sống, mọi Thừa Sai Bác Ái phải hợp nhất đời sống mình với Chúa Giê-su Thánh Thể. Trong Thánh Thể, chúng tôi nhìn ngắm Chúa Giê-su dưới hình bánh. Còn trong người nghèo, chúng tôi nhìn ngắm Chúa Ki-tô đang ẩn thân dưới dáng hình tiều tụy. Thánh Thể và người nghèo chỉ là một tình yêu duy nhất.

Để có thể làm việc, để có thể nhìn thấy, để có thể yêu thương, chúng tôi cần có sự hợp nhất với Thánh Thể.

Vài năm đã qua nhưng tôi vẫn không sao quên được một thiếu nữ người Pháp đã đến thành phố Can-quít-ta vào một ngày nọ.

Thiếu nữ ấy trông rất lo âu. Cô đến làm việc tại Nhà Hấp Hối chúng tôi dành cho những người nghèo khó. Thế rồi, sau mười ngày, cô đến gặp tôi.

Cô ôm chằm lấy tôi và reo lên, “Con đã gặp được Chúa Giê-su rồi!”

Tôi hỏi cô đã gặp Chúa Giê-su ở đâu.

Cô đáp, “Tại Nhà Hấp Hối dành cho những người cùng khổ.”

“Con đã làm gì sau khi gặp được Chúa Giê-su?”
“Con đã đi xưng tội và rước lễ sau 15 năm.”

Tôi hỏi tiếp, “Con còn làm gì nữa không?”

“Con đã gửi một bức điện tín cho cha mẹ và báo tin con đã gặp được Chúa Giê-su.”

Tôi nhìn thiếu nữ ấy rồi nói, “Bây giờ, con hãy đi thu xếp đồ đạc và trở về gia đình. Con về nhà và trao ban niềm vui, tình yêu, và bình an cho cha mẹ của con.”

Người thiếu nữ trở về rạng rỡ hân hoan, bởi vì lòng cô đang tràn ngập niềm vui. Cô đã về và đem theo một niềm vui sướng biết bao cho gia đình!

Tại sao thế?

Bởi vì cô đã đánh mất sự trong trắng của tuổi xuân và đã tìm lại được.

ĐƯỢC BIẾN ĐỔI NHỜ TÌNH YÊU

Các nữ tu chăm sóc hàng ngàn hàng vạn người phong cùi. Các chị làm vệ sinh cho những người phong cùi với các vết thương lở lói, vì đó là các thương tích của Chúa Giê-su. Ở đó, chúng tôi tìm gặp Chúa Giê-su.

Một ngày kia, một nữ tu đang dịu dàng chăm chút những vết lở cho một người phong cùi. Một vị giáo sĩ Hồi Giáo đứng bên cạnh quan sát. Ông nói, “Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn tin Đức Giê-su Ki-tô là một nhà tiên tri. Nhưng hôm nay, tôi tin Ngài là Thiên Chúa vì Ngài có thể ban một niềm vui như thế cho nữ tu này để làm công việc của chị với thật nhiều tình thương như thế.”

Tại thành phố Nữu Ước, chúng tôi có một nhà dành cho các bệnh nhân liệt kháng đang hấp hối vì chứng bệnh mà tôi gọi là “bệnh cùi của phương Tây.” Vào đêm Giáng Sinh, tôi đã khai trương ngôi nhà này như một món quà dâng cho Chúa Giê-su để mừng sinh nhật của Người. Lúc đầu, chúng tôi khai trương với 15 gường cho một số bệnh nhân liệt kháng và cả bốn thanh niên tôi đã đưa ra khỏi nhà giam vì họ không muốn chết trong đó. Họ là những quí khách đầu tiên của chúng tôi.

Tôi có một nhà nguyện cho họ. Ở đó, các thanh niên này, những người thật xa lạ với Chúa Giê-su, cầu nguyện hay xưng tội, và có thể trở về với Chúa nếu họ muốn. Nhờ phúc lành Chúa ban và tình thương của Người, trái tim của những bệnh nhân này đã hoàn toàn biến đổi.

Một lần tôi đến nơi vừa lúc một bệnh nhân phải đi bệnh viện. Anh ta nói với tôi, “Mẹ Tê-rê-xa ơi, Mẹ là bạn của con. Con muốn ngỏ lời với một mình Mẹ thôi.” Thế là các chị ra ngoài, và anh ta tâm sự.

Anh ta đã nói những gì nào? Anh ta là một người đã bỏ xưng tội chịu lễ những 25 năm. Trong thời gian ấy, anh ta chẳng biết Chúa Giê-su là ai.

Anh ta kể cho tôi thế này, “Mẹ biết, Mẹ Tê-rê-xa này, khi bị nhức đầu như búa bổ, con nghĩ đến sự đau đớn Chúa Giê-su đã chịu khi người ta đội mão gai cho Người. Khi bị đau lưng buốt hồn, con nghĩ đến Chúa Giê-su khi Người bị đánh đòn. Khi cảm thấy tay chân mình nhức nhối đến ghê rợn, con nghĩ đến nỗi đau đớn của Chúa Giê-su khi bị quân dữ đóng đinh trên thập giá. Con xin Mẹ hãy đưa con về nhà. Con muốn được chết có Mẹ ở bên.”

Tôi được phép bác sĩ đưa anh về nhà với tôi. Tôi đưa anh lên nhà nguyện.

Tôi chưa bao giờ được nhìn một người thưa chuyện với Chúa như cung cách người thanh niên này thân thưa với Người. Có một tình yêu cảm thông giữa Chúa Giê-su và anh ta. Sau đó ba ngày, anh đã qua đời.

Thật khó mà hiểu được sự thay đổi nơi người thanh niên kia. Điều gì đã tạo nên sự thay đổi đó? Có lẽ là do tình yêu thương hiền từ các nữ tu đã dành cho anh khiến anh hiểu ra Thiên Chúa đã yêu thương anh.

Chỉ riêng tại thành phố Can-quít-ta, chúng tôi đã lượm được 36.000 người trong vòng 25 năm, trong số đó chừng 17.000 người đã qua đời hết sức tốt lành. Tôi cảm nhận được phẩm giá cao quí nhất của một đời người chính là có được một cái chết an lành trong Thiên Chúa.

Một ngày nọ, tôi đã lượm được một người đàn ông dưới cống rãnh. Thân thể ông ta nhung nhúc những giòi với bọ.

Tôi đem ông về nhà của chúng tôi, và ông ta đã nói gì?

Ông ta chẳng nguyền rủa chẳng chửa thề. Ông cũng không oán trách một ai. Ông chỉ thều thào, “Tôi đã sống như một con vật cà bơ cà bất đầu đường xó chợ, nhưng tôi sắp được chết như một thiên thần, được yêu thương và được chăm sóc!”

Chúng tôi phải mất những ba tiếng đồng hồ để lau lọt cho ông. Sau cùng, ông ngước nhìn chị nữ tu và chào, “Này chị, tôi đi về với Chúa đây.” Và rồi ông tắt thở.

Tôi chưa bao giờ thấy được nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt ai rạng rỡ như nụ cười trên gương mặt người đàn ông ấy.

Ông ta đã về nhà Chúa.

Các bạn hãy xem những điều tình yêu có thể làm được!

Có thể chị nữ tu trẻ tuổi kia lúc đó không nghĩ đến điều ấy, nhưng chị đang tiếp xúc với thân thể của Chúa Ki-tô. Chúa Giê-su đã nói, “Những gì các ngươi làm cho người bé mọn nhất trong các anh em của Ta đây là các ngươi làm cho chính Ta” (Mt 25:40).

Và đây là nơi để các bạn và tôi tháp nhập vào chương trình của Thiên Chúa.

Chúa đã đốt nóng tình yêu của Người trong con tim chúng ta để chúng ta có thể yêu thương những anh chị em chúng ta gặp gỡ bằng chính tình yêu của Người.

CHÚ TÍCH

1. Để trở thành một phần tử suốt đời thuộc về hội dòng Thừa Sai Bác Ái, ngoài bốn lời khấn, các phần tử còn trải qua sáu giai đoạn cam kết khác nhau trong quá trình huấn luyện. Quá trình huấn luyện này kéo dài trên chín năm rưỡi, gồm có các mức độ sau: 1) chí nguyện sinh (sáu tháng) – đương sự được có cơ hội quan sát đời sống và công việc của các Thừa Sai Bác Ái; 2) đệ tử (một năm) – để hội dòng cũng như đương sự có thời giờ tìm hiểu nhau; 3) nhà tập (hai năm) – giúp đương sự từng người hiểu rõ và bắt đầu thực tập cuộc đời của một Thừa Sai Bác Ái; 4) thời gian hạn thệ (năm năm) – đi sâu vào cam kết đời tu và chuẩn bị cho đương sự tham gia vào công tác tông đồ và sứ mạng của hội dòng; 5) thời gian chuẩn bị sau cùng (một năm) – giai đoạn đặc biệt để làm mới lại và chuẩn bị gần cho đương sự trước khi vĩnh thệ ; 6) vĩnh thệ (huấn luyện trường kỳ) – các Thừa Sai Bác Ái được dạy cho biết rằng việc đào tạo và huấn luyện không hề chấm dứt sau khi vĩnh thệ. Ngoài việc thụ huấn chương trình đào luyện trường kỳ, họ còn có một thời gian đặc biệt để hâm nóng, thường là 10 năm sau khi vĩnh thệ.

 

<tiểu mục <trang nhà

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)