dongcong.net
 
   
 
 
 
 

 

 
Gương Sống Đạo
 
 
Sr. Minh Nguyệt
 
<<<    

CUỘC ĐỜI GIAXINTA MARTO CÔ BÉ CHĂN CHIÊN

Xin hân hạnh giới thiệu cùng quý vị Cuộc đời Giaxinta Marto, cô bé chăn chiên được trông thấy Đức Mẹ tại Fatima, vào năm 1917. Cùng được diễm phúc trông thấy Đức Mẹ, có Phanxicô (1908-1919), anh ruột của Giaxinta, và Luxia Santos (22.3.1907), chị họ của Giaxinta. Chị Luxia là nữ tu dòng Kín Cát-Minh, bên Bồ Đào Nha. Trong khi đó, bé Giaxinta Marto sinh ngày 10.3.1910 và qua đời tại Lisboa ngày 20.2.1920.

Ngày 12.9.1935, hài cốt bé Giaxinta được di chuyển từ phần mộ gia đình ở Baron de Alvaiazere đến Vila Nova de Ourem, nghĩa trang Fatima. Nhân dịp này, người ta mở nắp quan tài và trông thấy khuôn mặt bé Giaxinta vẫn còn nguyên vẹn. Đức cha José Alves Correia da Silva, Giám mục Fatima, gửi cho chị Luxia đang tu trong Nhà Kín, một tấm hình chụp khuôn mặt bé Giaxinta vào ngày bốc mộ. Nhận được hình, chị Luxia viết thư cám ơn đức cha và nói với đức cha về các nhân đức của cô em họ. Thế là đức cha Silva liền truyền cho chị Luxia phải viết tất cả những gì chị biết, liên quan đến cuộc đời bé Giaxinta. Đây là lý do xuất hiện cuốn "Hồi Ký" thứ nhất của chị Luxia về cuộc đời bé Giaxinta. Chị Luxia viết:

Trọng kính Đức Cha,

Sau khi khẩn cầu sự che chở của Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu và Mẹ Maria, cũng như khẩn cầu ánh sáng và ân sủng trước Nhà Tạm, - hầu chỉ viết những gì làm vinh danh Chúa Giêsu và Đức Mẹ - con liền bắt tay vào việc, mặc dầu con rất lấy làm ái ngại. Thật vậy, con không thể nói đến Giaxinta mà không thể, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp, không nói đến con người hèn mọn của con. Tuy nhiên, con sẵn sàng tuân phục ý muốn của Đức cha, mà đối với con, chính là thánh ý Thiên Chúa. Vì thế, trước khi bắt đầu viết, con xin Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu và Mẹ Maria chúc lành cho việc con làm và tiếp nhận cử chỉ vâng lời của con, mà ban ơn ăn năn trở lại cho các người tội lỗi, những tội nhân mà khi còn sống, bé Giaxinta đã làm không biết bao nhiêu việc hy sinh để cầu cho họ.
Chúa nhân lành đã cho con được ơn làm người tâm giao của bé Giaxinta và con vẫn giữ một kỷ niệm êm đẹp về bé, cũng như lòng ngưỡng mộ và kính trọng sâu xa đối với bé, xét vì con biết rõ sự thánh thiện của bé. Con xin kể hết những gì con nhớ về cuộc đời bé và những gì Trái Tim Rất Thánh Chúa Giêsu và Mẹ Maria muốn con viết về bé.

Hỡi em là người đã bay vèo qua trái đất, Hỡi Giaxinta dấu ái, em đã yêu mến Chúa Giêsu trong một nỗi đau vô cùng. Xin đừng quên lời cầu ngày xưa chị xin em: Hãy làm người bạn của chị bên toà Đức Trinh Nữ Maria! Ôi cánh huệ trắng tinh, hỡi hạt ngọc sáng ngời, Trên Thiên Quốc nơi em đang sống vinh thắng, Hỡi Thiên Thần Séraphine tình ái, cùng với anh của em, Xin em cầu cho chị dưới chân Chúa.

Kính thưa Đức cha,

Trước biến cố năm 1917, ngoài mối liên hệ họ hàng nối kết chúng con lại với nhau, không có cảm tình đặc biệt nào khiến con thích chơi với hai anh em Giaxinta và Phanxicô hơn là chơi với các trẻ khác. Trái lại, đôi khi con không thích chơi với Giaxinta, vì cô bé có tính dễ giận dễ hờn. Đụng một chút là bé hờn, đứng im lầm lì một "đống" trong xó. Để kêu được bé ra chơi lại, thì dầu có dỗ ngon dỗ ngọt cách nào cũng không có kết quả. Chỉ có cách là phải để bé tự ý chọn trò chơi và chọn những người ở cùng phe với bé.

Tuy nhiên, lòng bé rất tốt và Thiên Chúa nhân lành đã ban cho bé đức tính dịu hiền và ưu ái, khiến bé thật dễ thương, làm ai cũng quý mến bé. Con không hiểu tại sao hai anh em Phanxicô và Giaxinta rất quyến luyến con và thường rủ con chơi chung với hai em. Nhưng thường thì con không thoả mãn được ước nguyện của hai em, vì con phải giữ trẻ cho các gia đình hàng xóm đi làm việc ngoài đồng. Cứ sau bữa ăn trưa, mẹ con thường dạy giáo lý cho anh chị em chúng con, đặc biệt vào thời kỳ gần Mùa Chay. Mẹ con nói: "Mẹ không muốn bị xấu hổ, khi Cha Sở khảo hạch giáo lý các con, vào dịp lễ Phục Sinh".

Thế là tất cả các trẻ em có mặt trong nhà con đều tham dự buổi dạy giáo lý của mẹ con. Bé Giaxinta cũng tham dự. Một hôm, một đứa trẻ trong nhóm mách với mẹ con là một bé khác đã nói lời "tục tĩu". Mẹ con liền nghiêm khắc la rầy đứa trẻ đã "nói tục" và dạy bé không nên nói những lời xấu xa như thế, bởi vì, khi nói tục thì bé phạm tội và Chúa Giêsu Hài Nhi không bÄng lòng, rồi Chúa cho xuống hoả ngục những ai phạm tội mà không xưng tội. Bé Giaxinta không bao giờ quên bài học này. Lần sau đó, khi gặp lại các trẻ em quy tụ nơi nhà con, bé Giaxinta nói với con: "Mẹ chị có để chị đến nhà em ngày hôm nay không?"

- "Không".
- "Vậy thì em ra sân nhà em với Phanxicô".
- "Nhưng tại sao em không ở lại đây?"
- "Mẹ em không muốn cho chúng em ở đây khi có các trẻ này. Mẹ bảo chúng em ra chơi ngoài sân của nhà em. Mẹ không muốn chúng em học biết những điều xấu. Đó là tội lỗi và là những điều mà Chúa Hài Nhi Giêsu không thích". Rồi ghé sát vào tai con, bé nói thầm:
- "Nếu mẹ chị cho phép, chị có bÄng lòng đến chơi nhà em không?"
- "Có".
- "Vậy chị đến xin phép mẹ đi". Nói xong, bé dắt tay anh bé và cả hai trở về nhà bé.

Một trong những trò chơi mà bé Giaxinta ưa thích là trò chơi "cầm đồ". Hẳn đức cha biết rõ là trẻ nào thắng trong trò chơi này, thì có quyền sai trẻ bị thua làm bất cứ điều gì mà nó vừa thoáng nghĩ ra trong đầu. Giaxinta thường thích sai trẻ bị thua chạy đuổi theo các con bướm và bắt mang về cho bé một con. Lần khác thì bé sai đi hái cho bé một cánh hoa theo ý thích của bé.

Một ngày, chúng con chơi trò "cầm đồ" này nơi nhà con. Lần đó con thắng và đến lượt con có quyền sai bé Giaxinta làm một điều. Anh con đang ngồi viết nơi bàn, con liền ra lệnh cho Giaxinta đến ôm hôn anh con. Nhưng bé nói với con:

- "Không! Đừng sai làm điều đó. Chị truyền một điều khác đi. Sao chị không truyền em đến ôm hôn Chúa đang ở kia kìa!". Quả thật, có tượng Chúa Chịu Nạn treo trên tường. Con liền nói:

- "Được rồi. Em leo lên ghế, tháo tượng Chúa Chịu Nạn, mang đến đây, rồi quỳ gối xuống, em hôn Chúa ba cái, một cho Phanxicô, một cho chị và một cho em". Giaxinta sung sướng trả lời:

- "Đối với Chúa, em sẽ hôn Chúa bao nhiêu cái chị muốn cũng được". Nói xong, bé chạy đi lấy tượng Chúa Chịu Nạn rồi hôn tượng Chúa với trọn lòng yêu mến, khiến con không bao giờ quên được kỷ niệm này. Xong, Giaxinta chăm chú nhìn tượng Chúa rồi hỏi con:

- "Sao Chúa lại bị đóng đinh như thế này trên Thánh Giá?".
- "Bởi vì Chúa chịu chết cho chúng ta".
- "Vậy chị kể cho em nghe chuyện Chúa chịu đóng đinh đi!"

Mẹ con có thói quen, vào các buổi tối canh thức, thường kể chuyện cho chúng con nghe. Cha con và các chị lớn của con thì kể chuyện thần tiên, chuyện các nàng công chúa mang đầy vàng và chuyện các nàng bồ câu trong hoàng cung. Trong khi mẹ con thì kể chuyện Khổ Nạn của Chúa Giêsu Kitô, chuyện thánh Gioan Tẩy Giả, v.v... Do đó con biết rõ chuyện Chúa Chịu Nạn. Bởi vì, chỉ cần nghe kể chuyện một lần là con có thể kể lại chuyện đó với đầy đủ mọi chi tiết. Thế là, con bắt đầu kể lại tỉ mỉ cho hai bạn tí hon của con nghe chuyện Chúa chúng ta. Khi chị con đi ngang chỗ chúng con đang ngồi chơi, chị thấy là chúng con đang cầm Thánh Giá Chúa trong tay. Chị con liền lấy lại và dặn con là không được lấy tượng thánh mà chơi. Giaxinta liền đứng lên, đến bên chị con và nói:

- "Chị Maria, đừng la chị Luxia. Chính em lấy tượng Thánh Giá đó, nhưng em sẽ không bao giờ lấy Thánh Giá nữa đâu!"

Khi nghe con kể các nỗi đau khổ của Chúa, bé Giaxinta hết sức cảm động và khóc. Sau đó, bé thường nài nỉ con kể lại nữa cho bé nghe chuyện Chúa Chịu Khổ Nạn và bị Đóng Đinh trên Thánh Giá. Cứ mỗi lần nghe con kể chuyện Chúa thì bé lại khóc và nói:

- "Tội nghiệp Chúa chưa! Em không muốn phạm bất cứ tội nào. Em không muốn Chúa phải đau khổ nhiều hơn!"

Cứ mỗi khi chiều đến, bé Giaxinta rất thích ra sân đập lúa gần nhà để nhìn cảnh mặt trời lặn và chiêm ngắm bầu trời đầy sao. Giaxinta càng thích thú hơn vào những đêm có ánh trăng soi chiếu. Chúng con thường ra sức đếm số các vì sao mà chúng con gọi là các ngọn đèn của các Thiên Thần. Mặt Trăng là ngọn đèn của Đức Bà và mặt trời là ngọn đèn của Chúa chúng ta. Thỉnh thoảng bé Giaxinta nói:

- "Em thích ngọn đèn của Đức Bà hơn vì nó không đốt nóng cũng không làm chói mắt như ngọn đèn của Chúa chúng ta!" Nói thế vì có nhiều ngày mùa hè, mặt trời toả nóng như thiêu như đốt, mà bé Giaxinta lại có thân hình mảnh khảnh, nên chịu nóng không được.

Hồi ấy, chị con là thành viên nhiệt thành truyền bá lòng sùng kính Trái Tim Chúa Giêsu. Vì thế, cứ mỗi khi có cuộc Rước Lễ Trọng Thể, chị con đều dẫn con theo để con cũng được tham dự cuộc Rước Lễ này. Một lần, cô con cũng dẫn Giaxinta đi tham dự cuộc lễ. Cô bé rất thích nhìn cảnh các "thiên thần tí hon" tung hoa. Từ ngày đó, thỉnh thoảng bé rời nơi chúng con đang chơi, đi xa xa hái hoa bỏ đầy vạt áo. Rồi bé đến gần và tung hoa vào người con. Con liền hỏi:

- "Giaxinta, tại sao em lại làm thế?".
- "Em làm như các 'thiên thần tí hon'. Em tung hoa!"

Vào những dịp lễ lớn hÄng năm, - con nghĩ là dịp lễ trọng kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô - chị con cũng có thói quen mặc áo cho một vài "thiên thần tí hon", đi hai bên lộng rước có Mặt Nhật Mình Thánh Chúa, và tung hoa. Thường thì con được chọn đóng vai thiên thần tung hoa. Một hôm, khi được chị con gọi ra để mặc thử áo, con liền nói cho Giaxinta nghe về ngày lễ sắp đến và chuyện con sẽ tung hoa cho Chúa Giêsu. Bé Giaxinta liền nài nỉ con xin với chị con cho bé cũng được tham dự vào cuộc lễ. Cả hai chúng con cùng đến xin và chị con nhận lời. Chị con mặc thử áo cho Giaxinta và cùng lúc, chị con giải thích cho hai chúng con biết, phải tung hoa như thế nào cho Chúa Giêsu Hài Nhi. Giaxinta thắc mắc hỏi:

- "Nhưng chúng em có trông thấy Chúa không?"
- "Có. Chính Cha sở mang Chúa!"

Bé Giaxinta nhẩy lên vì vui sướng và cứ luôn miệng hỏi con sắp đến ngày lễ chưa. Sau cùng, thì ngày lễ cũng đến và bé Giaxinta vui như điên. Người ta cho chúng con đứng hai bên bàn thờ và khi cuộc rước bắt đầu, mỗi đứa chúng con - có mang giỏ hoa - đi một bên lộng rước có Mặt Nhật Mình Thánh Chúa. Cứ mỗi lần đến nơi phải tung hoa theo lời chị con dặn, con liền tung hoa cho Chúa Giêsu. Nhưng dù con có ra hiệu cách mấy đi nữa, bé Giaxinta cũng không hề tung một cánh hoa nào cho Chúa Giêsu cả. Cô bé chỉ chăm chú nhìn Cha Sở thôi chứ không làm một cử động nào khác. Sau cuộc rước, chị con gọi cả hai chúng con ra khỏi nhà thờ và hỏi Giaxinta:

- "Sao em không chịu tung hoa cho Chúa Giêsu?"
- "Bởi vì em đâu có thấy Chúa!" Rồi Giaxinta quay sang hỏi con:
- "Còn chị, chị có trông thấy Chúa Giêsu Hài Nhi không?"
- "Không. Nhưng em không biết là mình không trông thấy được Chúa Giêsu Hài Nhi Thánh Thể sao? Chúa ẩn mình mà! Đó là Chúa mà chúng ta rước lấy mỗi khi chúng ta chịu lễ".
- "Vậy thì mỗi lần rước lễ, chị nói chuyện với Chúa phải không?"
- "Phải, chị nói chuyện với Chúa".
- "Thế thì tại sao chị lại không trông thấy Chúa?"
- "Vì Chúa ẩn mình mà!"
- "Em sẽ xin mẹ em cũng để cho em rước lễ nữa".
- "Cha sở sẽ không cho em rước lễ, bao lâu em chưa được 10 tuổi!"
- "Chị cũng chưa được 10 tuổi, vậy sao chị đã được rước Chúa rồi?"
- "Bởi vì chị biết rõ giáo lý, còn em, em chưa biết gì hết!"

Thế là hai bé em họ của con - Phanxicô và Giaxinta - liền xin con dạy giáo lý cho chúng. Từ đó con trở thành giáo lý viên của hai em và hai em lắng nghe lời con với lòng nhiệt thành hiếm có. Tuy nhiên, nếu con biết trả lời mọi câu người ta hỏi con, thì trái lại, khi phải dạy lại cho người khác, con lại không nhớ gì cả, đến nỗi, một ngày, bé Giaxinta nói với con:

- "Chị dạy cái gì khác đi, mấy cái kia chúng em biết rồi mà!" Con đành thú nhận là con chỉ nhớ nhiều điều khi có người hỏi thôi, và con nói thêm:

- "Em xin mẹ em để cho em đến nhà thờ học giáo lý đi!"
Hai bé em họ con hết lòng ao ước rước "Chúa Giêsu ẩn mình" - như hai em vẫn gọi - nên đã xin mẹ đi học giáo lý. Và cô con nhận lời. Nhưng cô con không cho hai em đi học giáo lý thường xuyên, vì cô con nói:

- "Nhà thờ quá xa mà các con còn nhỏ. Vả lại, chắc chắn cha sở sẽ không cho các con rước lễ trước khi các con được 10 tuổi đâu!"
Giaxinta liên miên đặt câu hỏi con về "Chúa Giêsu ẩn mình", và con nhớ một ngày Giaxinta hỏi con:

- "Làm sao mà có nhiều người, cùng một lúc, rước 'Chúa Giêsu ẩn mình' được? Phải chăng là mỗi người chỉ rước một miếng nhỏ thôi?"
- "Không. Em không thấy là có nhiều Bánh Thánh sao? Và trong mỗi Bánh Thánh đều có một Chúa Giêsu Hài Nhi!"

Thì ra, con đã dại dột nói cho Giaxinta nghe bao nhiêu là điều sai lầm! Tuy nhiên, kính thưa Đức cha, con bước vào tuổi mà mẹ con thường giao cho con cái, việc chăn giữ đàn chiên. Chị Carolina của con đã tròn 13 tuổi, nên chị phải bắt đầu làm việc. Do đó mẹ con giao đàn chiên cho con chăn giữ. Con liền báo tin cho hai em họ Phanxicô và Giaxinta biết, đồng thời nói với hai em là từ nay con không đến chơi với hai em nữa. Nhưng hai em không muốn xa lìa con. Cả hai liền đến xin mẹ cho phép đi chăn chiên với con. Nhưng cô con từ chối. Chúng con đành chấp nhận xa nhau. Nhưng rồi, gần như ngày nào cũng thế, cứ mỗi khi chiều đến, hai em ra đường đợi con dẫn chiên về. Rồi chúng con cùng nhau chạy về sân lúa, trong khi chờ đợi Đức Bà và các Thiên Thần thắp đèn của các ngài lên và đặt trên cửa sổ, để soi sáng cho chúng con. Khi trời không có trăng thì chúng con lại nói là đèn của Đức Bà hết dầu rồi!

Hai em họ con không chịu được việc xa lìa con, nên cứ nài nỉ mẹ để cho đi chăn chiên. Cô con có lẽ điếc tai vì cứ nghe mãi hai con xin hoài, nên đành quyết định cho Phanxicô và Giaxinta đi chăn đàn chiên của gia đình, mặc dầu hai em vẫn còn nhỏ tuổi. Lòng đầy hớn hở, hai em đến báo cho con biết tin vui. Thế là chúng con hẹn nhau nơi gặp gỡ của hai đàn chiên vào mỗi buổi sáng, rồi cùng quyết định chọn cánh đồng cỏ cho chiên ăn vào ngày hôm đó. Xong xuôi, chúng con cùng lùa chiên lên đường, lòng sung sướng như đi trẩy hội.

Thưa Đức cha, con vừa kể xong chuyện bé Giaxinta bắt đầu cuộc đời chăn chiên như thế nào. Các con chiên thường quấn quít bên chúng con, vì chúng con cho chúng chính phần ăn của chúng con. Do đó, một khi đã ra đến đồng cỏ rồi, chúng con có thể chơi đùa thoả thích, vì các con chiên không bao giờ đi xa chúng con cả.

Bé Giaxinta rất thích nghe tiếng của bé vọng lại từ các thung lũng. Vì thế, một trong những thú tiêu khiển ưng ý nhất của chúng con là ngồi trên một mỏm đá cao, trên đỉnh một ngọn đồi, rồi kêu to tiếng các tên gọi. Tên có tiếng vang nhất là tên Maria. Thỉnh thoảng Giaxinta đọc trọn kinh Kính Mừng Maria. Bé chỉ đọc tiếp câu sau khi nào tiếng vang của câu trước chấm dứt.

Chúng con cũng rất thích hát và múa. Vừa khi nghe các mục đồng khác thổi sáo hay chơi nhạc, là chúng con tự động múa ngay. Mặc dầu còn nhỏ tuổi, bé Giaxinta đã có biệt tài múa nhảy.

Người nhà bảo chúng con phải lần hạt sau bữa ăn. Nhưng hầu như chúng con thấy là không bao giờ có đủ giờ để chơi cả, vì thế chúng con liền nghĩ ra một diệu kế để lần hạt cho nhanh. Trên mỗi hạt, chúng con chỉ đọc vỏn vẹn câu: "Kính Mừng Maria. Kính Mừng Maria. Kính Mừng Maria". Xong 10 hạt, chúng con ngừng một chút xíu, rồi đọc: "Lạy Cha chúng con..." Chỉ đọc thế thôi, không thêm gì cả. Do đó, trong nháy mắt, chúng con lần xong tràng chuỗi Mân Côi 50 hạt!
Giaxinta rất thích ngồi xuống rồi đặt các con cừu trắng trên đầu gối và ôm hôn chúng. Chiều đến, bé thường ẵm các cừu trên tay để chúng không bị mệt. Một ngày, khi lùa chiên về nhà, Giaxinta đi giữa đàn chiên. Con hỏi tại sao thì em trả lời:

- "Bởi vì em muốn làm giống như Chúa, trên bức ảnh mà người ta cho em. Chúa đi giữa đàn chiên và trên tay Chúa có một con chiên".

Trọng kính Đức cha,

Con đã kể cho Đức cha biết về cuộc đời bé Giaxinta khi bước vào tuổi thứ 7 như thế nào và bước ra sao vào ngày 13-5-1917, một ngày đẹp đẽ tươi vui như bao ngày khác của mùa xuân.

Để cho chiên ăn cỏ, ngày hôm đó, chúng con đã tình cờ - nếu quả thật có sự tình cờ trong chương trình của Chúa Quan Phòng - chọn đám đất thuộc về cha mẹ con, nơi gọi là "Cova da Iria". Chúng con đi chậm rãi hầu cho chiên có thể gặm cỏ dọc đường, và chúng con đến "Cova da Iria" vào giữa trưa. Con xin miễn kể lại cuộc Đức Mẹ hiện ra vào ngày hôm đó, vì đức cha đã biết rồi. Con chỉ xin nói những gì liên quan đến cuộc sống ngây thơ của bé Giaxinta, đến tình yêu bé dành cho Chúa Giêsu, cho việc chịu đau khổ và làm nhiều hy sinh để xin ơn cứu rỗi cho các tội nhân.

Hẳn Đức cha biết việc Giaxinta vì không thể cầm giữ niềm vui quá lớn, đã lỗi điều chúng con quyết định là không nói gì với ai về chuyện Đức Mẹ hiện ra. Ngay chiều hôm đó, khi chúng con tỏ ra tư lự, đắm chìm vào nỗi kinh ngạc, thì thỉnh thoảng, Giaxinta reo lên vì vui sướng:

- "Ô, Bà Đẹp!"
- "Chị cầm chắc là em sẽ nói ra với một người nào đó!"
- "Không, em sẽ không nói gì hết. Chị an tâm".

Sáng hôm sau, khi Phanxicô chạy báo tin cho con biết là tối hôm qua, bé Giaxinta đã kể cho cả nhà nghe chuyện Đức Mẹ hiện ra, thì cô bé im lặng nghe lời trách mắng. Con nói:

- "Thấy chưa! Chị biết mà!" Nước mắt lưng tròng, cô bé nói với con:
- "Có cái gì bên trong thôi thúc, khiến em không thể giữ thinh lặng được!"
- "Bây giờ thì đừng khóc nữa. Nhưng không được kể cho ai nghe những điều Bà Đẹp nói với chúng mình."
- "Nhưng em đã lỡ nói rồi".
- "Em nói gì?"
- "Em nói là Bà Đẹp hứa đem chúng ta về Trời".
- "Em nói điều đó hả!"
- "Xin chị tha lỗi cho em. Em sẽ không nói gì với ai nữa!"
Ngày hôm đó, khi đến nơi cho chiên ăn cỏ, Giaxinta ngồi tư lự trên một tảng đá. Con liền bảo em:

- "Giaxinta, tới đây chơi!"
- "Hôm nay em không muốn chơi".
- "Tại sao?"
- "Bởi vì em nghĩ đến điều Bà Đẹp nói với chúng ta là phải lần hạt Mân Côi và làm nhiều hy sinh để xin cho các người tội lỗi được ơn ăn năn trở lại. Từ nay, khi lần hạt, chúng mình đọc trọn từng kinh 'Kính Mừng Maria' và kinh 'Lạy Cha chúng con'. Còn việc hy sinh, thì mình phải làm gì?" Phanxicô đề nghị ngay cho cả ba một việc hy sinh:

- "Cho chiên phần ăn của mình, như thế chúng ta làm việc hy sinh là không ăn gì hết!" Thế là, trong phút chốc, trọn phần ăn của chúng con được phân chia cho đàn chiên, và chúng con nhịn đói suốt ngày. Ngay cả một đan sĩ Chartreux nhiệm nhặt nhất, có lẽ cũng không ăn chay bÄng chúng con!
Giaxinta ngồi yên trên tảng đá, suy nghĩ. Em hỏi con:
- "Bà Đó nói với chúng ta là có nhiều linh hồn rơi xuống hoả ngục. Vậy hoả ngục là gì?" Con trả lời - theo như mẹ con giải thích:

- "Hoả ngục là một hầm đầy súc vật và là một lò lửa rất lớn. Những ai phạm tội mà không xưng tội thì bị rơi vào đó. Họ bị thiêu đốt mãi mãi ở trong đó!"
- "Họ không ra khỏi đó bao giờ sao? Ngay cả sau nhiều năm, sau rất nhiều năm?"
- "Không. Hoả ngục không chấm dứt bao giờ".
- "Và Thiên Đàng cũng không bao giờ chấm dứt?"
- "Phải, ai đã lên Thiên Đàng rồi thì không rời Thiên Đàng nữa. Em không thấy là hoả ngục và thiên đàng là hai nơi vĩnh cửu và không chấm dứt bao giờ sao!"
Thế là lần đầu tiên, chúng con đã suy niệm về hoả ngục và về sự vĩnh cửu. Điều làm cho Giaxinta kinh hoàng hơn cả là một cuộc sống không bao giờ chấm dứt. Ngay cả lúc đang chơi, thỉnh thoảng cô bé lại hỏi:

- "Có thật là sau nhiều năm, sau rất nhiều năm, hoả ngục vẫn không chấm dứt?" Lần khác thì em lại hỏi:

- "Nhưng những người bị thiêu đốt trong hoả ngục, họ không chết sao? Họ không biến thành tro sao? Rồi nếu chúng ta cầu nguyện thật nhiều cho người tội lỗi, Chúa có giải thoát họ ra khỏi hoả ngục không? Rồi nếu chúng ta cũng làm nhiều việc hy sinh nữa? Tội nghiệp họ quá! Mình có phải cầu nguyện và làm nhiều việc hy sinh cho họ không? Đức Bà quả thật nhân lành, khi Đức Bà hứa đem chúng ta về Trời!"

Giaxinta hết sức chú tâm làm việc hy sinh để cầu cho tội nhân ăn năn trở lại, nên bé không bỏ qua một dịp nào. Trong xóm Fatima có mấy đứa trẻ nghèo thuộc hai gia đình Moita, thường xin ăn từ nhà này sang nhà khác. Một ngày, khi lùa chiên đi ăn cỏ, chúng con gặp các em. Khi thấy các em, Giaxinta nói với chúng con: "Hãy cho phần ăn của mình cho các em nghèo này, để cầu cho người tội lỗi ăn năn trở lại". Nói xong, bé chạy đưa cho các trẻ nghèo, trọn phần ăn của chúng con.

Chiều đến, em nói với con là em đói. Ở đấy có vài cây sồi-xanh và quả còn xanh, nhưng có thể ăn được. Phanxicô liền trèo lên cây và hái đầy túi. Nhưng Giaxinta lại cho ý kiến là nên ăn các quả nơi các cây sồi khác vì chúng đắng hơn, như thế mới có dịp làm việc hy sinh. Từ đó Giaxinta có thói quen ăn trái sồi đắng để hy sinh. Một ngày, con nói với em:

- "Giaxinta, không được ăn vì chúng quá đắng!"

- "Chính vì chúng quá đắng mà em mới ăn, để cầu cho các người tội lỗi được ơn ăn năn trở lại!"

Chúng con cũng quyết định là cứ mỗi lần gặp các trẻ em nghèo của hai gia đình Moita thì sẽ cho chúng trọn phần ăn của chúng con. Các trẻ này, thật sung sướng vì của ăn làm phúc của chúng con, nên tìm hết cách để gặp chúng con. Các em thường đợi chúng con trên đường. Cứ mỗi lần trông thấy chúng, bé Giaxinta lại hớn hở chạy đến, trao hết cho chúng trọn phần ăn của chúng con. Bé vui vẻ cho đi, y như thể cô bé chẳng cần ăn uống gì cả!

Giaxinta không tỏ ra chán ngán trong việc hy sinh bao giờ. Một ngày, người hàng xóm đề nghị với mẹ con một cánh đồng đầy cỏ cho chiên ăn, nhưng khá xa. Mẹ con nhận lời. Trên đường đi, chúng con lại gặp các trẻ em nghèo thường lệ và Giaxinta lại vui vẻ cho các em trọn phần ăn của chúng con như vẫn làm. Trời thật đẹp, nhưng mặt trời nóng như lửa, và trong cánh đồng đó, xem ra như mọi vật bị thiêu cháy. Cơn khát dâng lên mà chúng con lại không có một giọt nước để uống. Ban đầu, chúng con vui vẻ dâng hy sinh này cho Chúa để cầu cho các người tội lỗi ăn năn trở lại. Nhưng càng về trưa, cơn khát lại càng dữ dội hơn. Con liền đề nghị với Giaxinta và Phanxicô là con đi vào xóm gần đó để xin nước uống. Hai em đồng ý. Con liền đến gõ cửa nhà một bà cụ già. Bà cụ sau khi cho nước còn cho thêm một mẩu bánh mì. Con nhận và hết lòng cám ơn bà. Con liền đem ra chia cho hai em cùng ăn. Ăn xong, con đưa gáo nước cho Phanxicô uống trước. Nhưng em từ chối không uống. Con hỏi tại sao thì Phanxicô trả lời: "Em muốn chịu đau khổ để các người tội lỗi được ơn ăn năn trở lại". Quay sang Giaxinta con nói: "Thôi, em uống đi!" Nhưng cô bé nói: "Em cũng thế, em muốn dâng hy sinh này cho các người tội lỗi". Con liền đổ nước vào máng cho cừu uống rồi mang gáo trả lại cho bà cụ già.

Nhưng trời mỗi lúc một nóng gay gắt. Ve hát, dế và nhái thi nhau kêu inh ỏi, tạo thành những tiếng động dinh tai nhức óc. Giaxinta bị yếu nhược vì đói và vì khát, liền nói với con bằng một giọng hết sức tự nhiên: "Chị nói với lũ nhái và bọn dế im đi! Em đau đầu quá". Nghe vậy, Phanxicô liền nói: "Bộ em không muốn chịu khổ vì những người tội lỗi sao?" Tội nghiệp cô bé! Giaxinta bèn lấy hai tay ôm chặt đầu và thưa: "Có, có, em muốn lắm. Thôi, cứ để yên cho ve hát và dế kêu!"

Một thời gian ngắn sau ngày 13-5-1917, tin đồn Đức Mẹ hiện ra lan nhanh khắp vùng. Mẹ con bắt đầu buồn sầu lo lắng và muốn bằng mọi giá, con phải đính chính lại. Một ngày, trước khi để con ra đi với đàn chiên, mẹ con buộc con phải thú nhận là con đã nói dối. Thấy con không chịu thú lỗi, mẹ con gia hạn cho con một ngày để suy nghĩ, rồi chiều đến, con phải đi gặp những người con đã đánh lừa, để xin họ tha thứ. Sáng hôm ấy, con lùa chiên khỏi chuồng, rồi vừa đi vừa khóc. Giaxinta và Phanxicô đã đợi sẵn trên đường. Thấy con khóc, hai em vội chạy đến hỏi lý do. Con kể cho hai em nghe đầu đuôi câu chuyện và thêm:

- "Bây giờ, hai em nói cho chị biết chị phải làm gì? Mẹ chị muốn bằng mọi giá, chị phải thú nhận là mình đã nói dối! Nhưng phải thú nhận làm sao đây?"

Nghe thế, Phanxicô liền quay sang bảo Giaxinta: "Em thấy chưa! Tại lỗi em đó! Sao em lại kể ra?" Thật tội nghiệp cô bé. Vừa khóc, cô bé vừa quỳ xuống, hai tay chắp lại để xin lỗi chúng con. Em nói: "Em đã làm điều sai trái. Nhưng từ nay, em sẽ không nói gì cho ai nữa!"

Hẳn Đức Cha tự hỏi, ai đã dạy cho Giaxinta biết làm một cử chỉ khiêm tốn như thế? Con không biết. Có lẽ Giaxinta trông thấy các anh bé xin lỗi cha mẹ vào trước ngày rước lễ lần đầu. Hoặc chính Đức Mẹ đã ban cho Giaxinta được nhiều ơn lành, cũng như sự hiểu biết về Thiên Chúa và về nhân đức. Một thời gian ngắn sau đó, khi cha sở gọi cả ba chúng con đến để tra hỏi, thì Giaxinta cúi mặt xuống và chỉ thưa vỏn vẹn vài câu thôi. Lúc ra về, con hỏi bé tại sao không chịu trả lời khi cha sở hỏi thì bé nói: "Bởi vì em đã hứa với chị là em không kể gì với ai cả".

Một ngày, Giaxinta hỏi con tại sao mình không được nói là Bà Đó bảo mình làm nhiều hy sinh cho người tội lỗi, con trả lời: "Để người ta khỏi hỏi là mình làm những việc hy sinh nào?"

Mẹ con mỗi lúc một âu sầu vì tin đồn Đức Mẹ hiện ra lan quá rộng. Một ngày, mẹ con nghĩ ra phương cách cuối cùng, để ép buộc con phải thú nhận là mình đã nói dối. Một buổi sáng, mẹ con gọi con đến và cho biết là mẹ con dẫn con đến gặp cha sở. Rồi mẹ con nói thêm: "Khi đến nơi, con quỳ gối xuống và xưng thú với cha sở là con đã nói dối và con xin cha sở tha lỗi cho con".

Lúc đi ngang qua nhà cô con, mẹ con ghé vào một chút. Lợi dụng dịp này, con kể cho Giaxinta nghe chuyện gì đã xảy ra. Thấy con buồn bã, Giaxinta để rơi vài giọt nước mắt và nói: "Em sẽ dậy và gọi Phanxicô. Cả hai chúng em sẽ ra giếng để cầu nguyện. Khi chị về, chị ghé qua đó gặp chúng em".

Lúc từ nhà cha sở trở về, con liền chạy ngay ra giếng, nơi hai em đang quỳ gối cầu nguyện. Vừa trông thấy con, bé Giaxinta chạy đến gieo vào vòng tay con và hỏi con đã làm gì. Con liền kể lại cho em nghe. Nghe xong, em nói: "Chị thấy chưa! Chúng mình không phải sợ hãi gì cả! Đức Bà luôn luôn giúp đỡ chúng ta. Đức Mẹ yêu thương chúng ta lắm mà!"

Kể từ lúc Đức Bà dạy chúng con dâng cho Chúa Giêsu các hy sinh của chúng con, thì mỗi khi chúng con quyết định làm một hy sinh hay phải chịu một thử thách nào đó, Giaxinta đều hỏi con: "Chị có thưa với Chúa Giêsu là mình chịu như thế vì yêu mến Chúa không?" Nếu con trả lời không thì em nói: "Vậy thì em sẽ nói!" Và em chắp hai tay lại, ngước mắt lên trời và nói: "Ôi Chúa Giêsu, đó là vì tình yêu Chúa và để xin ơn trở lại cho các người tội lỗi!"

Có hai linh mục đến chất vấn chúng con và xin chúng con cầu nguyện cho Đức Thánh Cha. Giaxinta liền hỏi Đức Thánh Cha là ai. Hai vị linh mục giải thích cho chúng con rõ và nói thêm là Đức Thánh Cha rất cần nhiều lời cầu nguyện. Từ đó, Giaxinta cảm thấy lòng dạt dào yêu mến Đức Thánh Cha, nên mỗi khi dâng các hy sinh cho Chúa Giêsu, cô bé đều thêm: "và để cầu cho Đức Thánh Cha".

Cứ sau mỗi tràng chuỗi Mân Côi, Giaxinta luôn luôn đọc thêm ba kinh "Kính Mừng Maria" để cầu cho Đức Thánh Cha. Thỉnh thoảng em tỏ lộ niềm ao ước: "Ai cho em được thấy Đức Thánh Cha? Có nhiều người đến đây, nhưng sao Đức Thánh Cha không đến đây bao giờ!"

Một ngày, cha con và dượng con được lệnh chính quyền thành phố, truyền dẫn ba chúng con đến trình diện. Dượng con bảo: "Tôi không mang ra toà hai đứa trẻ chưa chịu trách nhiệm về hành động của chúng. Chính tôi sẽ đi, để xem mấy ông đó muốn gì". Ba con lại nghĩ khác. Ba con nói: "Tôi, tôi sẽ dẫn con tôi đi để tự nó thu xếp với họ, chứ đối với tôi, tôi chả tin gì mấy chuyện hiện ra đó!"

Người ta lợi dụng dịp này để ngăm đe chúng con đủ thứ, làm chúng con phải khiếp sợ. Ngày hôm sau, khi đi ngang nhà dượng con, ba con ghé vào một chút. Con liền chạy vào phòng Giaxinta để từ giã em. Vì tự nhủ không biết chúng con còn được trông thấy mặt nhau nữa không, nên con ôm chặt em vào lòng. Tội nghiệp Giaxinta, em vừa khóc vừa nói: "Nếu người ta giết chị thì xin chị nói là em và Phanxicô cũng giống như chị và chúng em cũng muốn chết nữa. Em sẽ cùng Phanxicô đi ra giếng và ở đó, chúng em cầu nguyện thật nhiều cho chị!"

Buổi chiều hôm ấy, khi con từ tỉnh trở về, trời đã tối. Con liền chạy thẳng ra giếng. Hai em vẫn còn ở đó, quỳ gối sấp mặt xuống đất, hai tay ôm lấy đầu và khóc. Vừa trông thấy con, hai em ngạc nhiên kêu lên: "Chị về rồi sao! Vậy mà chị của chị khi ra giếng múc nước, nói với chúng em là người ta đã giết chị rồi. Chúng em đã cầu nguyện thật nhiều cho chị và khóc thương chị!"

Sau này, lúc người ta giam tù chúng con, điều làm cho Giaxinta đau khổ nhất, chính là cảm thấy mình bị cha mẹ bỏ rơi. Nước mắt dàn dụa, em nói với con: "Cả cha mẹ chị, cả cha mẹ em, không ai thèm đến thăm chúng ta cả. Các ngài không còn chăm sóc chúng ta nữa!" Phanxicô liền an ủi em: "Đừng khóc. Chúng ta hãy dâng đau khổ đó cho Chúa Giêsu để cầu cho các người tội lỗi được ơn ăn năn trở lại". Rồi giơ hai tay và ngước mắt lên trời, Phanxicô đọc lời dâng hiến: "Ôi lạy Chúa Giêsu của con! Chúng con xin chịu vì lòng yêu mến Chúa và vì ơn thống hối cho các người tội lỗi!" Giaxinta đọc thêm: "Cũng để cầu cho Đức Thánh Cha và đền bù các tội xúc phạm đến Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ Maria nữa".

Các tù nhân khác, có mặt ở đó, tìm cách an ủi chúng con. Họ nói: "Thì cứ nói đại bí mật đó ra cho ông Thị trưởng nghe, mặc cho Bà Kia có muốn hay không!" Giaxinta cương quyết nói: "Điều đó không. Cháu thà chết chứ không thà tiết lộ bí mật!"

Chúng con liền quyết định lần hạt Mân Côi. Giaxinta có ảnh đeo trên cổ. Cô bé liền cởi ra và nhờ một tù nhân treo trên tường. Quỳ gối trước ảnh đeo này, chúng con bắt đầu đọc kinh. Các tù nhân cũng cầu nguyện với chúng con. Điều này chứng tỏ họ vẫn còn biết cầu nguyện. Hay ít ra là họ cũng quỳ gối xuống như chúng con. Lần hạt xong, Giaxinta lại ra đứng bên cửa sổ và khóc. Con nói: "Giaxinta, bộ em không muốn dâng hy sinh cho Chúa chúng ta sao?" Bé trả lời: "Có, em muốn. Nhưng em nhớ mẹ và không hiểu sao nước mắt em cứ tự nhiên chảy ra!"

Nhớ lời Đức Mẹ dặn là phải dâng các kinh nguyện và hy sinh của chúng con để đền bù các tội xúc phạm đến Khiết Tâm Đức Mẹ, chúng con liền bàn nhau là mỗi đứa chọn một ý chỉ: đứa thì cầu cho người tội lỗi; đứa khác cầu cho Đức Thánh Cha; đứa khác nữa thì đền bù phạt tạ các xúc phạm đến Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. Sau khi bàn xong, con bảo Giaxinta chọn một ý chỉ mà em thích. Bé liền trả lời: "Em chọn cả ba ý chỉ này vì em thích cả ba!"

 

<tiểu mục <trang nhà

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)