|
|
| |
L.m.
Francis Lương Minh Tri,CMC Phụ Trách |
|
42. Có
được thay tượng Chúa trong nhà thờ không?
Kính thưa cha, Giáo xứ con tuy ít giáo dân mà địa phận đã cho
lập giáo xứ, làm nhà thờ riêng cho người Việt xử dụng. Trước khi
có nhà thờ, một số người đã ủng hộ tượng đầy đủ. Con thấy hầu
như vào nhà thờ nào cũng có tượng Chúa Giêsu trên Thánh Giá ở
giữa; tượng Đức Mẹ và Thánh Giuse ở hai bên; kế đến các tượng
khác. Điểm chính con muốn nói là hiện nay giáo xứ con có tượng
Chúa Giêsu rồi, mà bây giờ có người ủng hộ thay tượng mới bằng
xà cừ gì đó ở Việt Nam. Theo con nghĩ tượng để tôn kính chứ đâu
phải để trưng bày những sự quí báu của người ta ủng hộ đâu. Bây
giờ tượng cũ dự trù đem xuống hội trường. Nhưng con nghĩ hội trường
đâu phải là chỗ thờ phượng, mà là chỗ hội họp, nhảy đầm, party
mà treo tượng ở đấy thì không được. Con xin hỏi ý cha là có quyền
thay đổi tượng tùy theo lòng giáo dân ủng hộ, muốn thay tượng
lớn nhỏ, đẹp hơn có được không? và do đó đưa đến chuyện cạnh tranh,
cấu xé nhau. Con là thằng cấu xé ơ ngoài chán rồi, vào nhà thờ
lại thấy cấu xé. Dù không có tượng Chúa Giêsu, một cây thánh giá
cũng đủ phải không cha? Nếu ủng hộ mà họ muốn khoe khoang giầu
có thì lòng ủng hộ đó có nghĩa gì đâu! Xin cha giải thích, cám
ơn cha.
(Không
Tên)
Anh Không Tên mến,
Tượng ảnh thánh dùng để tăng thêm lòng sốt sáng như lời nguyện
khi làm phép ảnh tượng, "Xin Chúa ... giúp chúng con
dùng những ảnh tượng này để cầu nguyện thành tâm sốt sáng hơn."
Do đó ảnh tượng thích hợp nhất là ảnh tượng giúp anh cầu nguyện
sốt sáng hơn. Với anh thì một cây thánh gía cũng đủ sốt
sáng rồi nhưng có thể với nhiều người thì ảnh tượng càng sống
động, càng quí giá, càng sốt sáng. Mỗi người một khác, chúng
ta khó có thể nói thay cho mọi người được. Theo anh nghĩ
tượng để tôn kính nhưng có thể có người nghĩ tôn kính phải xứng
đáng nên càng quí báu càng tôn kính!
Nếu ủng hộ để khoe khoang giầu có thì lòng ủng hộ đó
có nghĩa gì đâu! Khi đó ủng hộ chỉ là phương tiện của khoe
khoang thôi. Tự nhiên, ai cũng muốn được kính nể mà thật
ra mọi người đáng được kính nể vì mọi người được dựng nên theo
hình ảnh Chúa. Khi không biết tự trọng mình là hình ảnh
Chúa người ta dễ khoe khoang để được kính nể. Khoe khoang
mà có thật còn đỡ! Có người khoe mà chẳng có gì để khoe.
Một người mới kể cho tôi câu chuyện là có một sĩ quan cấp tá nọ
mới chuyển về văn phòng. Thấy có một binh nhì đến,
ông bảo tên lính chờ chút ông trả lời xong điện thoại sẽ giúp
anh ta. Ông tá nói qua điện thoại, Dạ, thưa Trung tướng.
Đàn em sẽ làm theo ý đại ca. Bảo đảm với Trung tướng là
trong vòng một giờ, đàn em sẽ gọi và thưa với Tổng Thống về chuyện
đó.... Xong điện thoại, ông tá hỏi anh lính có chuyện gì, lại
vào đây? Anh lính ngơ ngác đến kinh ngạc, lí nhí thưa với
ông tá, Dạ em được trung sĩ bảo sang đây nối điện thoại!
Mỗi người tự hỏi xem khi nào là lần sau cùng tôi muốn mầu mè với
người khác?
Nhưng chúng ta không nên vội cho người này người kia
chỉ muốn khoe của mà ủng hộ. Nếu họ có dù chỉ một chút ý
ngay lành vì Chúa, vì ích chung chúng ta nên nhìn vào đó.
Có lẽ chúng ta cấu xé ở ngoài chán rồi, nên vào nhà thờ cũng bị
thói quen đó hướng dẫn nên dù chán cũng chưa chừa được.
Anh ạ, chúng ta muốn đổi thế giới hãy bắt đầu đổi chính mình đã.
Hãy xin Chúa cho ơn để biến đổi chính chúng ta trước. Khi
mình chưa tu thân, thì gia đình cũng chưa yên mà cộng đoàn,
giáo xứ cũng như tơ vò!
Dù hội trường đầu phải là chỗ thờ phượng, mà là chỗ
hội họp, nhảy đầm, party -- tôi nghĩ thôi -- treo tượng ở đấy
cũng được chứ. Một vị hồng y nói thế này, anh có tin không?
Điều nguy hiểm nhất cho Giáo hội, chưa phải là những tên chống
đạo, những tên cấm đạo, những tên bỏ đạo nhưng là những tín hữu
đi lễ ngày Chúa Nhật nhưng suốt cả tuần sống như người vô đạo.
Rất cần mang Chúa vào mọi môi trường của cuộc sống. Có Chúa
đang quan sát, đang yêu thương nhìn chúng ta trong mọi sinh hoạt
của người con Chúa, dù hội họp, nhảy đầm, party ... Chúa thánh
hoá chúc lành cho tất cả cuộc sống của chúng ta. Chúng ta
chỉ không được phép đem Chúa ra mà phạm tội hay phạm thánh thôi.
Giáo dân chúng ta chỉ có quyền đề nghị nhưng quyết định
vấn đề thuộc thẩm quyền của cha xứ. Ngài dư biết nhiệm
vụ điều hành giáo xứ. Ngài cũng biết tự nhiên người ta ai
cũng muốn tượng mình dâng cúng được tôn kính nơi chung.
Ai dâng cúng cũng nên tỏ ra quảng đại, độ lượng để tùy sự xét
định của cha xứ. Vì nếu chỉ gây cấu xé nhau, thì công không
thấy mà thấy tội, thấy vạ ra thôi.
43.
Làm sao để mẹ
hiểu chị con
Kính thăm cha, con xin chúc cha được mạnh khoẻ và được nhiều hồng
ân Thiên Chúa soi sáng. Mẹ con là người tốt và thương chúng con,
nhưng mẹ con có vài cái sai và không bao giờ sửa đổi, hoặc mẹ
không biết. Mẹ con hay thường so sánh chị con với người khác.
Chị con không thích học như người khác. Đi học về bài vở không
học bao nhiêu. Mẹ con hay nói chị con là: "Tại sao con
không giống như H., đi học về lúc nào cũng lo học bài. Sao mẹ
không thấy con học gì cả?" Tuy chị con sai, nhưng mẹ
cũng sai nữa. Chị con nói với con là mẹ không nên so sánh chị
ấy như vậy. Con nghe người ta nói là mẹ không nên so sánh con
cái của mình; con cái sẽ buồn và chán. Nhưng con không biết mẹ
có hiểu chúng con không? Con muốn nói nhưng sợ mẹ la: "Mới
bây lớn mà bày đặt dạy đời!" Chị con đã có lần bị mẹ
rầy như vậy nên con sợ không dám nói.
Thưa
cha, chuyện thứ hai là chị con chẳng bao giờ đi party khi bạn
mời. Mẹ có nói chị sao không chịu ra ngoài chơi cho hiểu biết.
Chị con năm nay 21 tuổi. Chị nói với con là chị ấy không dám ra
ngoài tại vì mỗi lần chị làm sai điều gì là mẹ la: "Học
cái đó ở ngoài đường đó hả?" Thật ra chị con đâu có học
tính xấu của ai đâu, nhưng mẹ con cứ la như vậy đấy. Con thương
mẹ nhưng có lúc mẹ sai con buồn lắm. Xin cha giúp con làm sao
để mẹ hiểu chị con; và giúp con có cách nào để chị con siêng học
thêm chút nào, để khỏi uổng công bố mẹ con qua đây và khổ vì chúng
con. Con xin cám ơn cha nhiều lắm.
(Thúy
Vi)
Thúy Vi thân mến,
Cám ơn Thúy Vi đã thương bố mẹ lại thương chị nữa chứ! Cha dám
cá là Bố mẹ Vi phải hãnh diện vì có Vi đó!
Vì Vi thương bố mẹ nên cha cũng xin Vi chuyện này là
thông cảm với bố mẹ vì chuyện dạy dỗ con cái vốn phức tạp lại
càng phức tạp hơn trong xã hội hôm nay. Vi biết có người được
kích thích bởi thất bại. Càng thất bại họ càng cố gắng nhưng
một khi thành công đến liên tiếp là họ chán, không thèm cố gắng
nữa. Loại này có lẽ phải chê một chút họ mới cố gắng.
Phần đông hơn lại kích thích bởi thành công. Càng thành
công họ càng gắng sức. Loại này phải khen một chút họ mới
tiến lên! chê chê chút đỉnh là họ buồn chán đấy! Do đấy bố mẹ
phải biết con cái và dạy chúng theo tính tình.
Cha nghĩ mẹ con đưa H. ra làm gương cho chị con là để
kích thích chị con, challenge chị con; Cha không nghĩ mẹ
con có ý khinh chê chị con. Vi biết Chúa dựng nên con người
không ai giống ai nên Vi cũng đừng vội nghe người ta nói mà bảo
mẹ sai. Điều mẹ con chưa làm được là cho chị con hiểu mẹ
con challenge chị con để chị con chấp nhận challenge đó thôi.
Nếu "Chị con nói với con là mẹ không nên so sánh chị ấy
như vậy" Vi có thể nói cho chị nghe là mẹ challenge chị
đấy. Chị có chấp nhận challenge để tiến lên hay buồn giận
mẹ rồi lì ra, biếng hơn là quyền chị và trách nhiệm đời chị!
"Con muốn nói nhưng sợ mẹ la: "Mới bây
lớn mà bày đặt dạy đời!" Chị con đã có lần bị mẹ rầy
như vậy nên con sợ không dám nói." Có lẽ mẹ con không
nên nói như vậy! Nhưng Vi thấy đấy, mẹ con cũng nhận "học"
ở hai cô "giáo" nhỏ chút ít. Nếu hai cô
dạy thì mẹ phải học rồi! Nếu mẹ có thế, con cũng khen cho
mẹ một câu "Học trò gìa của tôi giỏi biết nhận ra cô giáo!"
Nói dỡn vậy thôi! Nếu Vi sợ mẹ la như la chị, Vi có
thể chờ lúc mẹ rảnh rang, một mình Vi tâm sự với mẹ, Vi sẽ nhỏ
nhẹ nói những gì Vi cảm thấy. Chẳng hạn, "Con
cảm thấy chị hai buồn lắm, sau khi mẹ la và so sánh với H. Con
cám ơn mẹ đã lo lắng việc học của chúng con. Con hổng dám
dạy mẹ nhưng con nghĩ, con nghĩ thôi, không nên so sánh chị với
ai vì so sánh làm chị chán học thêm."
Chuyện thứ hai có lẽ cũng nên khen mẹ con. Một
số cha mẹ để con cái quá tự do nên tụi nó sống buông thả hư thân.
Một số khác lại giữ chặt quá, không cho đi đâu nên khi gặp tên
cò bơ nào khen mấy câu là con cái dám "bỏ nhà"
ra đi theo tiếng gọi của "trái tim mùa Đông."
Nếu mẹ con la "Học cái đó ở ngoài đường đó hả?"
mẹ con cũng chỉ có ý nhắc nhở: không phải mọi cái người ta làm
đều tốt; cần nhận định và phân biệt. Mình chớ vội học đòi
chuyện vớ vẩn bên ngoài. Chuyện này cũng thế, nếu Vi thấy
buồn, cứ nhỏ nhẹ tâm sự mẹ con. Chẳng hạn, "con
cám ơn mẹ đã nhắc tụi con cẩn thận kẻo bị ảnh hưởng xấu của các
bạn không tốt! Nhưng mẹ nói mạnh quá làm chị hai buồn nên
'hổng' dám đi đâu hết trọi đó!" Và tương
tự chị em cũng nói cho nhau tâm tình của mẹ; la hay mắng cũng
vì lo lắng chỉ muốn nhắc nhở kẻo hư thân uổng cuộc đời thôi.
Nếu chị em Vi nhìn vào tấm lòng bà mẹ qua những la mắng đó, chị
em sẽ yêu mẹ hơn, sẽ dám đi " ra ngoài chơi cho hiểu
biết" vì tin vào Chúa, vì có lời la mắng của mẹ làm bùa
hộ mệnh khỏi hư thân mất nết. Vi có tin là có nhiều cô cậu
thèm được la như thế đó. Vi nhớ cám ơn Chúa đã cho Vi có
bà mẹ và Vi biết rằng Chúa yêu thương Vi và sẽ giúp Vi xây dựng
tương lai!
44. Tội trong và ơn gọi tu trì
Kính
thăm cha! Đầu thư, con kính chúc quí Cha và Thày được tràn đầy
ơn thánh Chúa để phục vụ Chúa và mưu ích cho phần rỗi các linh
hồn.
a)
Khi con còn học giáo lý thêm sức, con được một anh giáo lý viên
dạy là nếu một khi chúng ta phạm tội trọng thì mọi việc tốt lành
chúng ta có làm thì cũng vô công trước mặt Chúa. Con không biết
điều đó có đúng không? Nếu vậy một khi ta phạm tội trọng mà chưa
có dịp để làm hoà với Chúa thì ta khỏi phải đọc kinh, lần hạt
hay lập công đức chi cho mệt, bởi vì nó đâu có là gì trước mặt
Chúa lúc đó đâu phải không cha?
b)
Một điều khác con cũng xin cha giúp đỡ, đó là về chuyện theo Chúa
với con đường tu trì. Nếu mọi người xung quanh đều cho rằng mình
có ơn gọi, còn mình thì lại không interested in, mình có nên vì
nhận xét của mọi người rồi thử hay không? Trước đây con có được
các cha thày dạy rằng: Đi tu là phải thật lòng mình muốn mới được.
Đừng vì người thân, danh vọng trước mắt hay bất cứ một điều gì
khác rồi sẽ tự làm khổ mình mà thôi. Đến lúc đó Giáo Hội không
có một tu sĩ tốt, mà cũng không có một người tốt nữa là khác.
Xin Chúa, Mẹ Maria và tất cả các thánh ban nhiều phúc lành cho
các Cha, Thày. (Đứa
con rối rắm, Boli)
Boli thân mến,
a/ Mang tội trọng trong mình, thì mọi việc đều không có công gì
trước mặt Chúa. Chính vì thế, nếu nhỡ phạm tội, phải hết
lòng ăn năn, hối lỗi ngay xin Chúa thứ tha, quyết tâm yêu mến
Chúa trên hết mọi sự, dù chết cũng không muốn làm mất lòng Chúa
nữa và cương quyết tìm đến phép giải tội sớm bao nhiêu có thể.
Nếu sự thống hối mạnh mẽ đủ thì đã làm hòa với Chúa, dù chưa làm
hòa với Giáo hội qua phép hoà giải, và khi đó làm mọi việc sẽ
lại được công phúc trước mặt Chúa.
"Nếu vậy một khi ta phạm tội trọng mà chưa có dịp
để làm hoà với Chúa thì ta khỏi phải đọc kinh, lần hạt hay lập
công đức chi cho mệt, bởi vì nó đâu có là gì trước mặt Chúa lúc
đó đâu phải không cha?"
Dù không có công mà cũng không có tội gì. Ngược
lại, không làm thì thêm tội. Ngoài ra, việc lành làm
trong trường hợp ấy dọn lòng chúng ta dễ đón nhận ơn làm hòa với
Chúa và Giáo Hội. Làm hòa với Chúa là điều vô cùng quan
trọng; Chúa cho chúng ta có thể làm hoà mọi nơi mọi lúc
b/ Boli nói rất phải! "Đi tu là phải thật
lòng mình muốn mới được. Đừng vì người thân, danh vọng trước mắt
hay bất cứ một điều gì khác rồi sẽ tự làm khổ mình mà thôi. Đến
lúc đó Giáo Hội không có một tu sĩ tốt, mà cũng không có một người
tốt nữa là khác."
Nhưng thật lòng muốn nghĩa là gì?
Chúng ta cần phân biệt giữa muốn và thích. Nền văn hóa hiện
đại nhấn mạnh quá nhiều đến thich thú, đến cảm giác, đến feeling.
Theo Chúa trong con đường tu trì, hay theo ơn gọi làm giáo dân,
lập gia đình chắc chắn không phải chỉ vì thích thú.
Boli nên nghĩ rằng mỗi người có một ơn gọi, một "thiên mệnh"
từ trời mà chỉ người đó có thể chu toàn nổi. Khổng Tử phải
50 tuổi mới biết thiên mệnh của mình:"Ngũ thập tri thiên
mệnh" là vậy. Để nhận định ơn gọi mình, chúng ta cần:
a) Giải thoát khỏi áp lực bên ngoài dù đó là gì, là
ai: ước nguyện của cha mẹ, rủ rê của bạn bè, dư luận chung
quanh. Các lý do khác như tiền bạc, danh gía, thời trang,
phong trào. Đừng lấy vợ chỉ vì cô ta con nhà giầu.
Có bạn trẻ cũng muốn làm linh mục nhưng làm linh mục ở Mỹ lương
ít quá! Người thanh niên được Chúa gọi nhưng bỏ đi vì anh
ta giầu.
b) Giải thoát cõi lòng được tự do: Con người bị giằng
co giữa nhiều gía trị khác nhau tranh giành ảnh hưởng ưu thế trong
ta. Nhiều mời gọi, rủ rê quyến dũ vây bọc chúng ta khiến
chúng ta vui mừng và hy vọng, lo âu và kinh khiếp, bối rối, băn
khoăn, lúng lúng trong cuộc đời vội v6 và bận rộn này khiến chúng
ta không còn tự do nữa. Nhiều người không hiểu được đâu
là khuynh hướng sâu xa của lòng mình. Boli biết chuyện tiên
tri Samuel hồi nhỏ chứ. Cậu ta đang ngủ và Chúa gọi cậu.
Nghe tiếng gọi, cậu nghĩ ngay thày cả Heli gọi mình. Cậu
chạy lại thày cả và thày chối ngay, "Ơ hay, ta hổng có gọi
con!" Sau ba lần như thế, thày cả mới đề nghị đó là
tiếng Chúa. Samuel cần lắng nghe tiếng Chúa gọi sâu xa.
c) Giải thoát khỏi những hình ảnh sai lệch về Chúa.
Sống trong bầu khí quá nghiêm khắc, một số người khiếp sợ Chúa,
nhìn thấy Chúa trừng phạt ở mọi nơi. Không, Chúa là Chúa
tình thương. Ngài âu yếm mời gọi chúng ta. Chúng ta
được tự do đáp trả hay chối từ; Ngài vẫn yêu thương dù chúng ta
đáp lại thế nào. Chỉ có Ngài bị tổn thương; chỉ có Ngài
bị thiệt thòi! Ngài sẽ tạo một dịp khác và chờ đợi.
Bình an sống ơn gọi làm chứng cho Ngài dù là tu sĩ hay
cư sĩ có thể cùng nhịp, sai nhịp hay nghịch nhịp với chương trình
của Chúa. Boli hỏi về ơn gọi, tôi không biết cố vấn cho
Boli thế nào cho phải. Boli hãy tìm ra mục đích sống trong
đời của mình và xem nó liên quan thế nào với mục đích Chúa
dựng nên Boli. Phụng sự Chúa là mục đích thứ nhất của mọi
người nên bậc sống cư sĩ hay tu sĩ, lấy vợ hay đi tu, phải giúp
Boli đạt mục đích này. Boli hãy vào chỗ sâu thẳm nhất của
tâm hồn và làm quyết định chọn lưạ này.
Boli biết, trong Phúc Âm, có một số môn đệ được Chúa
mời trước (xem Mt 4:18) hay môn đệ hỏi trước (xem Jn 1:35).
Nhưng tất cả phải qua việc -Tìm hiểu -Bàn hỏi -Cầu nguyện -Lựa
chọn - được lựa chọn.
"Nếu mọi người xung quanh đều cho rằng mình có
ơn gọi," có thể Chúa mời trước Boli nhưng cũng có thể không.
Boli thử xét xem sao!
45. Ý nghĩa hình con cá
Thưa cha, con thấy người ta kiện một thành phố vì dùng hình con
cá, mà họ bảo mang ý nghĩa tôn giáo, làm huy hiệu của thành phố.
Con thấy Tin Lành họ dùng nhiều, một vài nơi Công giáo cũng dùng
hình con cá, đôi khi có mấy chữ ngòng ngoèo nữa. Có phải
tại Chúa làm phép lạ năm chiếc bánh và hai con cá ra nhiều để
nuôi nhiều ngàn người không?
(Không tên)
Thưa
Ông/bà,
Ông/ bà có một
liên tưởng rất hay. Chúa làm bánh và cá ra nhiều để giải
thích Mình Máu Chúa, nên nhìn con cá nhớ đến Chúa là hay rồi.
Hồi bé tôi học giáo lý tôi được giải thích rằng hồi giáo hội sơ khai bị cấm đạo, chưa có nhà thờ,
chưa có nhà tạm để Mình Thánh. Các giáo hữu mang Mình Thánh
về nhà cho bệnh nhân. Để che giấu các giáo hữu để Mình Thánh
trong những cái chạn có hình con cá treo giữa nhà. Ai có
đạo hiểu ngay là Mình Thánh Chúa. Ai không có đạo tưởng
như cái chạn để đồ ăn thôi. Dần dần con cá nên như dấu chỉ
Mình Thánh Chúa. Đó là một vài lối giải thích nhưng
có thể chưa đúng lắm vì ngoài con cá đôi khi còn thấy mấy chữ
ngòng ngoèo.
Chữ ngòng ngòeo đó thường là chữ IXTYΣ.
Chữ ấy là chữ Hi lạp có nghĩa là con cá thôi. Trong hang
Toại đạo cũng thấy ghi dòng chữ này. Năm chữ trên có lẽ
là năm chữ đầu của danh hiệu Chúa Giêsu trong tiếng Hi lạp.
I(Jesus), X(Xistos), T(Theou/ của Thiên
Chúa), Y(Yios/ con), Σ(Σoter / Cứu Chúa).
Nên IXTYΣ là chữ viết tắt của: Chúa Giêsu Kitô Con Thiên Chúa
Đấng Cứu Thế. Tôi nghĩ hình con cá cũng mang cùng ý nghĩa
để chỉ về Chúa Giêsu.
|
|