|
|
| <<<
|
Thứ
Năm Tuần II Mùa Chay |
|
BÀI
ĐỌC I: Gr 17, 5-10
"Khốn
thay cho kẻ tin tưởng người đời; phúc thay cho người tin tưởng
vào Thiên Chúa".
Trích
sách Tiên tri Giêrêmia.
Đây
Chúa phán: "Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương
tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ
như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc;
họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người
ở. Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là
niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó
đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh
tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn.
Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được? Còn Ta, Ta là
Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi
người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ". Đó là
lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6
Đáp:
Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5a).
Xướng:
1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong
đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo
báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa
đêm ngày. - Đáp.
2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa;
lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh
đạt. - Đáp.
3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi,
vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn
tới diệt vong. - Đáp.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Ed 33, 11
Chúa
phán: "Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó
ăn năn sám hối và được sống".
PHÚC
ÂM: Lc 16, 19-31
"Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ".
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.
Khi
ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: "Có
một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc
linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng
nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn
ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những
con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người
hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham.
Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục,
phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa
có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:
"Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng
đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại
trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: "Hỡi con, suốt đời con,
con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây
giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả
chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm,
khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như
không thể từ đó qua đây được".
Người
đó lại nói: "Đã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha
tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng
phải sa vào chốn cực hình này". Abraham đáp rằng: "Chúng
đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài". Người
đó thưa: "Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong
kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải". Nhưng Abraham bảo
người ấy: "Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri,
thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe
đâu". Đó là lời Chúa.
|
|