|
|
| <<<
|
Thứ
Hai Tuần III Mùa Chay |
|
BÀI
ĐỌC I: 2 V 5, 1-15a
"Có nhiều người phong cùi trong Israel, nhưng không có
một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người
Syria".
Trích sách Các Vua quyển thứ hai.
Trong những ngày ấy, Naaman, tướng đạo binh của vua xứ Syria,
là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng
ông mà cứu dân Syria; ông còn là người hùng mạnh và giàu có, nhưng
lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán dân Syria bắt
một thiếu nữ ở đất Israel dẫn về để hầu hạ bà Naaman. Cô ta nói
với bà chủ: "Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Samaria,
chắc chắn vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi". Naaman
đến tâu vua rằng: "Cô nhỏ xứ Israel đã nói thế này thế này".
Vua xứ Syria liền nói: "Khanh hãy đi, trẫm sẽ gởi cho vua
Israel một bức thơ". Naaman ra đi, mang theo mười lạng bạc,
sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo. Ông trao cho vua Israel bức thơ
nội dung như sau: "Khi bức thơ này đến tay nhà vua, nhà vua
biết tôi sai Naaman, tôi tớ tôi, đến với nhà vua, để xin nhà vua
chữa ông khỏi phong cùi".
Sau
khi đọc bức thơ, vua Israel liền xé áo và nói: "Ta có phải
là Chúa, có thể giết chết và cho sống hay sao mà vua ấy gởi người
đến xin ta chữa lành phong cùi? Các ngươi thấy không, vua ấy tìm
cớ hại Ta đó". Khi Êlisêô, người của Thiên Chúa, nghe tin
vua Israel đã xé áo mình, nên sai người đến tâu vua rằng: "Tại
sao nhà vua lại xé áo? Ông ấy cứ đến với tôi thì sẽ biết trong
Israel có một vị tiên tri".
Naaman
lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Êlisêô. Tiên tri nói
với Naaman rằng: "Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Giođan, thì
da thịt ông sẽ được lành sạch". Naaman nổi giận bỏ đi nói
rằng: "Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu
cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong
cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông Abana và Pharphar
ở Đamas không sạch hơn các con sông ở Israel để tôi tắm và được
lành sạch hay sao?" Ông trở về lòng đầy tức giận.
Các
đầy tớ của ông đến nói với ông rằng: "Thưa cha, vị tiên tri
có yêu cầu cha làm một việc lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương
chi bây giờ người bảo cha: 'Hãy đi tắm, thì được sạch' ".
Naaman xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người
của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của
đứa trẻ, và ông được sạch.
Sau
đó ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Đến
nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: "Thật
tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một
Thiên Chúa ở Israel". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 41, 2. 3, và Tv 42, 3. 4
Đáp: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào
con được tìm về ra mắt Chúa Trời? (x. Tv 41, 3)
Xướng: 1) Như nai rừng khát mong nguồn nước, hồn con khát Chúa,
Chúa Trời ôi! - Đáp.
2)
Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được
tìm về ra mắt Chúa Trời? - Đáp.
3)
Xin chiếu giãi quang minh và chân thực của Chúa, để những điều
đó hướng dẫn con, đưa con lên núi thánh và cung lâu của Ngài.
- Đáp.
4)
Con sẽ tiến tới bàn thờ Thiên Chúa, đến cùng Thiên Chúa làm cho
con được hoan hỉ, mừng vui. Với cây cầm thụ con sẽ ca ngợi Chúa,
ôi Chúa là Thiên Chúa của con. - Đáp.
CÂU
XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Tv 129, 5 và 7
Con trông cậy Chúa, con mong đợi lời hứa của Chúa, vì nơi Chúa
sẵn có lòng từ bi và chan chứa ơn cứu độ.
PHÚC ÂM: Lc 4, 24-30
"Như Elia và Elisêô, Chúa Giêsu không phải chỉ được sai
đến người Do-thái mà thôi đâu".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.
(Khi Chúa Giêsu đến thành Nadarét, Ngài nói với dân chúng tụ họp
trong hội đường rằng): "Quả thật, Ta bảo các ngươi, chẳng
có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở quê hương mình. Ta bảo
các ngươi, chắc hẳn trong thời Elia có nhiều bà goá ở Israel,
khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt
ba năm sáu tháng, nhưng Elia không được sai đến với một người
nào trong bọn họ, mà chỉ được sai đến với một bà goá ở Sarépta
xứ Siđôn thôi. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời
tiên tri Elisêô, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa
lành, mà chỉ có Naaman, người Syria".
Vừa
nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng
dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi
họ xây thành, để xô Người xuống vực. Nhưng Người tiến qua giữa
họ mà đi. Đó là lời Chúa.
|
|