|
|
TƯỞNG
NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA
BÀI
ĐỌC I: Is 52, 13-53, 12
"Người
đã bị thương tích vì tội lỗi chúng ta".
(Bài ca thứ tư của người Tôi Tớ Chúa)
Trích sách Tiên tri Isaia.
Này tôi tớ Ta sẽ được cao minh, sẽ vinh thăng tấn phát, cao cả
tuyệt vời. Cũng như nhiều người đã kinh ngạc, vì thấy người tàn
tạ mất hết vẻ người, dung nhan người cũng không còn nữa, cũng
thế, muôn dân sẽ sửng sốt, các vua không còn biết nói chi trước
mặt người. Vì họ sẽ thấy việc chưa ai kể cho mình, sẽ biết điều
mình chưa hề được nghe.
Ai
mà tin được điều chúng ta nghe? Và Chúa đã tỏ ra sức mạnh cho
ai? Người sẽ lớn lên trước mặt Ngài như một chồi non, như một
rễ cây, tự đất khô khan. Người chẳng còn hình dáng, cũng chẳng
còn sắc đẹp để chúng ta nhìn ngắm, không còn vẻ bên ngoài, để
chúng ta yêu thích; bị người đời khinh dể như kẻ thấp hèn nhất,
như kẻ đớn đau nhất, như kẻ bệnh hoạn, như một người bị che mặt
và bị khinh dể, bởi đó, chúng ta không kể chi đến người.
Thật
sự, người đã mang lấy sự đau yếu của chúng ta, người đã gánh lấy
sự đau khổ của chúng ta. Mà chúng ta lại coi người như kẻ phong
cùi, bị Thiên Chúa đánh phạt và làm cho nhuốc hổ. Nhưng người
đã bị thương tích vì tội lỗi chúng ta, bị tan nát vì sự gian ác
chúng ta. Người lãnh lấy hình phạt cho chúng ta được bình an,
và bởi thương tích người mà chúng ta được chữa lành. Tất cả chúng
ta lang thang như chiên cừu, mỗi người một ngả. Chúa đã chất trên
người tội ác của tất cả chúng ta.
Người
hiến thân vì người tình nguyện và không mở miệng như con chiên
bị đem đi giết, và như chiên non trước mặt người xén lông, người
thinh lặng chẳng hé môi. Do cưỡng bách và án lệnh, người đã bị
tiêu diệt; ai sẽ còn kể đến dòng dõi người nữa, bởi vì người đã
bị khai trừ khỏi đất người sống; vì tội lỗi dân Ta, Ta đánh phạt
người. Người ta định đặt mồ người giữa những kẻ gian ác, nhưng
khi chết, người được chôn giữa kẻ giàu sang, mặc dầu người đã
không làm chi bất chánh, và miệng người không nói lời gian dối.
Chúa đã muốn hành hạ người trong đau khổ.
Nếu
người hiến thân làm lễ vật đền tội, người sẽ thấy một dòng dõi
trường tồn, và nhờ người, ý định Chúa sẽ thành tựu. Nhờ nỗi khổ
tâm của người, người sẽ thấy và sẽ được thoả mãn. Nhờ sự thông
biết, tôi tớ công chính của Ta sẽ công chính hoá nhiều người,
sẽ gánh lấy những tội ác của họ. Bởi đó, Ta trao phó nhiều dân
cho người, người sẽ chia chiến lợi phẩm với người hùng mạnh. Bởi
vì người đã hiến thân chịu chết và đã bị liệt vào hàng phạm nhân,
người đã mang lấy tội của nhiều người, và đã cầu bầu cho các phạm
nhân. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 30, 2 và 6. 12-13. 15-16. 17 và 25
Đáp: Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha (Lc 23, 46).
Xướng: 1) Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con
muôn đời tủi hổ, vì đức công minh Ngài, xin cứu chữa con! Con
phó thác tâm hồn trong tay Chúa, lạy Chúa, lạy Thiên Chúa trung
thành, xin cứu chữa con. - Đáp.
2) Con trở nên đồ ô nhục đối với những người thù, nên trò cười
cho khách lân bang, và mối lo sợ cho người quen biết; gặp con
ngoài đường, họ tránh xa con. Con bị người ta quên, không để ý
tới, dường như đã chết, con đã trở nên như cái bình bị vỡ tan.
- Đáp.
3) Phần con, lạy Chúa, con tin cậy ở Ngài, con kêu lên: Ngài là
Thiên Chúa của con! Vận mạng con ở trong tay Ngài, xin cứu gỡ
con khỏi tay quân thù và những người bách hại. - Đáp.
4) Xin cho tôi tớ Chúa được thấy long nhan dịu hiền, xin cứu sống
con theo lượng từ bi của Chúa. Lòng chư vị hãy can trường mạnh
bạo, hết thảy chư vị là người cậy trông ở Chúa. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Dt 4, 14-16; 5, 7-9
"Người
đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất,
Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời".
Trích thư gởi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, chúng ta có một thượng tế cao cả đã đi qua các
tầng trời, là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, nên chúng ta hãy giữ
vững việc tuyên xưng đức tin của chúng ta. Vì chưng, không phải
chúng ta có thượng tế không thể cảm thông sự yếu đuối của chúng
ta, trái lại, Người đã từng chịu thử thách bằng mọi cách như chúng
ta, ngoại trừ tội lỗi.
Khi
còn sống ở đời này, Chúa Kitô đã lớn tiếng rơi lệ dâng lời cầu
xin khẩn nguyện lên Đấng có thể cứu mình khỏi chết, và vì lòng
thành kính, Người đã được nhậm lời. Dầu là Con Thiên Chúa, Người
đã học vâng phục do những đau khổ Người chịu, và khi hoàn tất,
Người đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những
kẻ tùng phục Người. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Pl 2, 8-9
Chúa Kitô vì chúng ta đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập
giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một
danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.
PHÚC ÂM: Ga 18, 1 - 19, 42
"Sự
Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta".
C. Bài Thương Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi với môn đệ sang qua suối Xêrông, ở đó có
một khu vườn, Người vào đó cùng với các môn đệ. Giuđa, tên phản
bội, đã biết rõ nơi đó, vì Chúa Giêsu thường đến đấy với các môn
đệ. Nên Giuđa dẫn tới một toán quân cùng với vệ binh do các thượng
tế và biệt phái cấp cho, nó đến đây với đèn đuốc và khí giới.
Chúa Giêsu đã biết mọi sự sẽ xảy đến cho Mình, nên Người tiến
ra và hỏi chúng: "Các ngươi tìm ai?" C. Chúng thưa lại:
S. "Giêsu Nadarét". C. Chúa Giêsu bảo: "Ta đây".
C. Giuđa là kẻ định nộp Người cũng đứng đó với bọn chúng. Nhưng
khi Người vừa nói "Ta đây", bọn chúng giật lùi lại và
ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng: "Các ngươi tìm ai?"
C. Chúng thưa: S. "Giêsu Nadarét". C. Chúa Giêsu đáp
lại: "Ta đã bảo các ngươi rằng Ta đây! Vậy nếu các ngươi
tìm bắt Ta, thì hãy để cho những người này đi". C. Như thế
là trọn lời đã nói: "Con chẳng để mất người nào trong những
kẻ Cha đã trao phó cho Con". Bấy giờ Simon Phêrô có sẵn thanh
gươm, liền rút ra đánh tên đầy tớ vị thượng tế, chém đứt tai bên
phải. Đầy tớ ấy tên là Mancô. Nhưng Chúa Giêsu bảo Phêrô rằng:
"Hãy xỏ gươm vào bao. Chén Cha Ta đã trao lẽ nào Ta không
uống!" C. Bấy giờ, toán quân, trưởng toán và vệ binh của
người Do-thái bắt Chúa Giêsu trói lại, và điệu Người đến nhà ông
Anna trước, vì ông là nhạc phụ của Caipha đương làm thượng tế
năm ấy. Chính Caipha là người đã giúp ý kiến này cho người Do-thái:
để một người chết thay cho cả dân thì lợi hơn. Còn Phêrô và môn
đệ kia vẫn theo Chúa Giêsu. Môn đệ sau này quen vị thượng tế nên
cùng với Chúa Giêsu vào trong sân vị thượng tế, còn Phêrô đứng
lại ngoài cửa. Vì thế, môn đệ kia là người quen với vị thượng
tế, nên đi ra nói với người giữ cửa và dẫn Phêrô vào. Cô nữ tì
gác cửa liền bảo Phêrô: S. "Có phải ông cũng là môn đệ của
người đó không?" C. Ông đáp: S. "Tôi không phải đâu".
C. Đám thủ hạ và vệ binh có nhóm một đống lửa và đứng đó mà sưởi
vì trời lạnh, Phêrô cũng đứng sưởi với họ. Vị thượng tế hỏi Chúa
Giêsu về môn đệ và giáo lý của Người. Chúa Giêsu đáp: "Tôi
đã nói công khai trước mặt thiên hạ, Tôi thường giảng dạy tại
hội đường và trong đền thờ, nơi mà các người Do-thái thường tụ
họp, Tôi không nói chi thầm lén cả. Tại sao ông lại hỏi Tôi? Ông
cứ hỏi những người đã nghe Tôi về những điều Tôi đã giảng dạy.
Họ đã quá rõ điều Tôi nói". C. Nghe vậy, một tên vệ binh
đứng đó vả mặt Chúa Giêsu mà nói: S. "Anh trả lời vị thượng
tế như thế ư". C. Chúa Giêsu đáp: "Nếu Ta nói sai, hãy
chứng minh điều sai đó; mà nếu Ta nói phải, thì tại sao anh lại
đánh Ta?" C. Rồi Anna cho giải Người vẫn bị trói đến cùng
vị thượng tế Caipha. Lúc ấy Phêrô đang đứng sưởi. Họ bảo ông:
S. "Có phải ông cũng là môn đệ người đó không?" C. Ông
chối và nói: S. "Tôi không phải đâu". C. Một tên thủ
hạ của vị thượng tế, có họ với người bị Phêrô chém đứt tai, cãi
lại rằng: S. "Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn cùng với
người đó sao?" C. Phêrô lại chối nữa, và ngay lúc đó gà liền
gáy.
Bấy
giờ họ điệu Chúa Giêsu từ nhà Caipha đến pháp đình. Lúc đó tảng
sáng và họ không vào pháp đình để khỏi bị nhơ bẩn và để có thể
ăn Lễ Vượt Qua. Lúc ấy Philatô ra ngoài để gặp họ và nói: S. "Các
ngươi tố cáo người này về điều gì". C. Họ đáp: S. "Nếu
hắn không phải là tay gian ác, chúng tôi đã không nộp cho quan".
C. Philatô bảo họ: S. "Các ông cứ bắt và xét xử theo luật
của các ông". C. Nhưng người Do-thái đáp lại: S. "Chúng
tôi chẳng có quyền giết ai cả". C. Thế mới ứng nghiệm lời
Chúa Giêsu đã nói trước: Người sẽ phải chết cách nào. Bấy giờ
Philatô trở vào pháp đình gọi Chúa Giêsu đến mà hỏi: S. "Ông
có phải là Vua dân Do-thái không?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan
tự ý nói thế, hay là có người khác nói với quan về tôi?"
C. Philatô đáp: S. "Ta đâu phải là người Do-thái. Nhân dân
ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho ta. Ông đã làm gì?"
C. Chúa Giêsu đáp: "Nước tôi không thuộc về thế gian này.
Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã
chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng nước tôi
không thuộc chốn này". C. Philatô hỏi lại: S. "Vậy ông
là Vua ư?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan nói đúng: Tôi là
Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng
về Chân lý. Ai thuộc về Chân lý thì nghe tiếng tôi". C. Philatô
bảo Người: S. "Chân lý là cái gì?" C. Nói lời này xong,
ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ: S. "Ta không thấy
nơi người này có lý do để khép án. Nhưng theo tục lệ các ngươi,
ta sẽ phóng thích cho các ngươi một tù nhân vào dịp Lễ Vượt Qua.
Vậy các ngươi có muốn ta phóng thích Vua Do-thái cho các ngươi
chăng?" C. Họ liền la lên: S. "Không phải tên đó, nhưng
là Baraba". C. Baraba là một tên cướp. Bấy giờ Philatô truyền
đem Chúa Giêsu đi mà đánh đòn Người. Binh sĩ kết một triều thiên
bằng gai nhọn đội lên đầu Người và nói: S. "Tâu Vua Do-thái!"
C. Và vả mặt Người. Philatô lại ra ngoài và nói: S. "Đây
ta cho dẫn người ấy ra ngoài cho các ngươi để các ngươi biết rằng
ta không thấy nơi người ấy một lý do để kết án". C. Bấy giờ
Chúa Giêsu đi ra, đội mão gai và khoác áo đỏ. Philatô bảo họ:
S. "Này là Người". C. Vừa thấy Người, các thượng tế
và vệ binh liền la to: S. "Đóng đinh nó vào thập giá! Đóng
đinh nó vào thập giá!" C. Philatô bảo họ: S. "Đấy các
ngươi cứ bắt và đóng đinh ông vào thập giá, phần ta, ta không
thấy lý do nào kết tội ông". C. Người Do-thái đáp lại: S.
"Chúng tôi đã có luật, và theo luật đó nó phải chết, vì nó
tự xưng là Con Thiên Chúa". C. Nghe lời đó Philatô càng hoảng
sợ hơn. Ông trở vào pháp đình và nói với Chúa Giêsu: S. "Ông
ở đâu đến?" C. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại câu nào. Bấy
giờ Philatô bảo Người: S. "Ông không nói với ta ư? Ông không
biết rằng ta có quyền đóng đinh ông vào thập giá và cũng có quyền
tha ông sao?" C. Chúa Giêsu đáp: "Quan chẳng có quyền
gì trên tôi, nếu từ trên không ban xuống cho, vì thế nên kẻ nộp
tôi cho quan, mắc tội nặng hơn". C. Từ lúc đó Philatô tìm
cách tha Người. Nhưng người Do-thái la lên: S. "Nếu quan
tha cho nó, quan không phải là trung thần của Xêsa, vì ai xưng
mình là vua, kẻ đó chống lại Xêsa". C. Philatô vừa nghe lời
đó, liền cho điệu Chúa Giêsu ra ngoài rồi ông lên ngồi toà xử,
nơi gọi là Nền đá, tiếng Do-thái gọi là Gabbatha. Lúc đó vào khoảng
giờ thứ sáu ngày chuẩn bị Lễ Vượt Qua. Philatô bảo dân: S. "Đây
là vua các ngươi". C. Nhưng họ càng la to: S. "Giết
đi! Giết đi! Đóng đinh nó đi!" C. Philatô nói: S. "Ta
đóng đinh vua các ngươi ư?" C. Các thượng tế đáp: S. "Chúng
tôi không có vua nào khác ngoài Xêsa". C. Bấy giờ quan giao
Người cho họ đem đóng đinh.
Vậy
họ điệu Chúa Giêsu đi. Và chính Người vác thập giá đến nơi kia
gọi là Núi Sọ, tiếng Do-thái gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đinh
Người trên thập giá cùng với hai người khác nữa: mỗi người một
bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa. Philatô cũng viết một tấm bảng
và sai đóng trên thập giá. Bảng mang những hàng chữ này: "Giêsu,
Nadarét, vua dân Do-thái". Nhiều người Do-thái đọc được bảng
đó, vì nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh thì gần thành phố, mà bảng
viết thì bằng tiếng Do-thái, Hy-lạp và La-tinh. Vì thế các thượng
tế đến thưa với Philatô: S. Xin đừng viết "Vua dân Do Thái",
nhưng nên viết: "Người này đã nói: 'Ta là vua dân Do-thái'".
C. Philatô đáp: S. "Điều ta đã viết là đã viết". C.
Khi quân lính đã đóng đinh Chúa Giêsu trên thập giá rồi thì họ
lấy áo Người chia làm bốn phần cho mỗi người một phần, còn cái
áo dài là áo không có đường khâu, đan liền từ trên xuống dưới.
Họ bảo nhau: S. "Chúng ta đừng xé áo này, nhưng hãy rút thăm
xem ai được thì lấy". C. Hầu ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Chúng
đã chia nhau các áo Ta và đã rút thăm áo dài của Ta". Chính
quân lính đã làm điều đó.
Đứng gần thập giá Chúa Giêsu, lúc đó có Mẹ Người, cùng với chị
Mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ
và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng:
"Hỡi Bà, này là con Bà". C. Rồi Người lại nói với môn
đệ: "Này là Mẹ con". C. Và từ giờ đó môn đệ đã lãnh
nhận Bà về nhà mình. Sau đó, vì biết rằng mọi sự đã hoàn tất,
để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, Chúa Giêsu nói: "Ta khát!"
C. Ở đó có một bình đầy dấm. Họ liền lấy miếng bông biển thấm
đầy dấm cắm vào đầu ngành cây hương thảo đưa lên miệng Người.
Khi đã nếm dấm rồi, Chúa Giêsu nói: "Mọi sự đã hoàn tất".
C. Và Người gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng.
(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)
Hôm đó là ngày chuẩn bị lễ: để tội nhân khỏi treo trên thập giá
trong ngày Sabbat, vì ngày Sabbat là ngày đại lễ, nên người Do-thái
xin Philatô cho đánh dập ống chân tội nhân và cho cất xác xuống.
Quân lính đến đánh dập ống chân của người thứ nhất và người thứ
hai cùng chịu treo trên thập giá với Người. Nhưng lúc họ đến gần
Chúa Giêsu, họ thấy Người đã chết, nên không đánh dập ống chân
Người nữa, tuy nhiên một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người;
tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng,
mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình
nói thật để cho các người cũng tin nữa. Những sự việc này đã xảy
ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh: "Người ta sẽ không đánh
dập một cái xương nào của Người". Lời Kinh Thánh khác rằng:
"Họ sẽ nhìn xem Đấng họ đã đâm thâu qua".
Sau đó, Giuse người xứ Arimathia, môn đệ Chúa Giêsu, nhưng thầm
kín vì sợ người Do-thái, xin Philatô cho phép cất xác Chúa Giêsu.
Philatô cho phép. Và ông đến cất xác Chúa Giêsu. Nicôđêmô cũng
đến, ông là người trước kia đã đến gặp Chúa Giêsu ban đêm. Ông
đem theo chừng một trăm cân mộc dược trộn lẫn với trầm hương.
Họ lấy xác Chúa Giêsu và lấy khăn bọc lại cùng với thuốc thơm
theo tục khâm liệm người Do-thái. Ở nơi Chúa chịu đóng đinh có
cái vườn và trong vườn có một ngôi mộ mới, chưa chôn cất ai. Vì
là ngày chuẩn bị lễ của người Do-thái và ngôi mộ lại rất gần,
nên họ đã mai táng Chúa Giêsu trong mộ đó.
5 phút suy niệm
THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa
Ga 18,1-19,42
NGÀI ĐÃ CHẾT VÌ TÔI
Chính Người vác lấy thập giá đi ra, đến nơi gọi là cái Sọ, tiếng Híp-ri là Gôn-gô-tha; tại đó, họ đóng đinh Người vào thập giá, đồng thời cũng đóng đinh hai người khác nữa, mỗi người một bên, còn Đức Giê-su thì ở giữa. (Ga 19,17-18)
Suy niệm: Giáo Hội mời gọi con cái mình đặc biệt chiêm ngắm sự việc Chúa Giê-su chịu khổ nhục thập giá để chuộc tội cho con người. Chính Người đã tự nguyện vác lấy thập giá. Người tự hiến mình cho những thụ tạo mà Người yêu. Người chịu đóng đinh cùng với tên cướp để nói lên sự tự hạ tột cùng của Người, như có lời chép: “Người bị liệt vào hàng tội nhân” (Is 53,12). Những tên trộm không ai khác hơn là chính mỗi người chúng ta. Chẳng phải khi chúng ta phạm tội, khi chúng ta lỗi nghĩa cùng Chúa và anh em, chúng ta đã tự tay lên án và đóng đinh Người vào thập giá đó sao? Ai đã từng biết yêu, ắt hiểu rằng tình yêu là cho đi, là dâng hiến trọn vẹn cho người mình yêu. Thế mà đã có nhiều lần chúng ta nói chúng ta yêu mến Chúa, chúng ta chưa thực sự nói bằng cả con tim của chính mình.
Mời Bạn: Thánh Bê-na-đô đã nói: “Chúa Ki-tô đã kích thích tình yêu nhân loại bằng cái chết của mình”. Bạn có cảm thấy mình được rung động bởi tình yêu thập giá Chúa hôm nay không?
Chia sẻ: Chúng ta cần có điều kiện gì, biện pháp gì để sống chấp nhận thập giá của mình như Chúa?
Sống Lời Chúa: Tôi quyết tâm cùng vác thánh giá với Chúa bằng một việc từ bỏ mình nào đó khi phục vụ anh em.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con còn có thể nói gì trước tình thương bao la của Chúa dành cho con? Con chỉ biết cúi đầu xin Chúa ơn tha thứ và xin Chúa gia tăng tình yêu của Chúa trong con mỗi ngày một hơn. Amen.
|
|