Suy Niệm của LM Thiên Minh CMC
 

 

HOME

cảm nghiệm sống

-120
-119-sống tròn đầy
-118-10 điều đức phật
-117
-116 nhiên liệu
-115 bánh chưng xanh
-114 Lm Ng. V. Chung
-113 Lời dặn cho con

-112 xin hãy dạy con

-111 bác sĩ Teo
-110 tu tại gia

 

 


cảm nghiệm sống

119-SỐNG TRÒN ĐẦY
Lm. Giuse Đinh Tuấn Việt

Giữa lúc dòng đời anh trôi qua như một dòng nước lững lờ, một hôm có người bạn tên Vy cho anh xem một trang mạng thú vị. Trang mạng ấy có một chiếc đồng hồ điện tử được lập trình để đếm thời gian còn lại của đời người. Chỉ cần điền một vài thông tin cá nhân vào, nó sẽ ước tính người ấy còn bao nhiêu ngày tháng để sống.
Chỉ là một trò chơi vô thưởng vô phạt? Có thể!

Nhưng, trò chơi ấy đã thay đổi thái độ sống của anh khi anh nhìn chiếc đồng hồ đếm thời gian đời anh đang giảm xuống. Một giây hai giây ba giây….mười giây….năm mươi giây,… thoáng một cái đã hết một phút hai phút ba phút, rồi một giờ hai giờ ba giờ…..Mới đó mà anh đã mất hơn mười ngàn giây trong quỹ thời gian sống trên đời của anh. Có những người trên đời này chỉ mong sống thêm vài phút để nói một lời cảm ơn, để ngỏ một lời xin lỗi, để trao một nụ cười cuối cùng mà không được. Anh giật mình, hốt hoảng. Vậy là anh đã sống được nhiều thời gian lắm rồi và thời gian đang trôi qua vùn vụt, vùn vụt. Càng lớn tuổi thì ngày tháng càng tăng tốc. Mình phải sống khác đi thôi, anh tự nhủ. Từ ngày ấy, anh quyết định sống thật đầy thời gian của mình. Sống đầy có cái lợi là làm cho người ta đẹp lên và bình an hơn.

Ngày của anh hôm nay thật khác xưa.
Buổi sáng thức dậy, anh cảm ơn Trời Cao đã gìn giữ anh qua một đêm an lành và đang ban tặng thêm một ngày mới để anh tiếp tục yêu và được yêu.
Anh đánh răng, những chiếc răng thưa thớt dần và thỉnh thoảng vẫn tấy đau. Anh chép chép miệng thưởng thức vị mát của kem đánh răng, cầu nguyện cho những người không còn gì để đánh.

Mặc chiếc áo thung màu vàng, anh thầm cảm ơn người cô bạn học ngày xưa hôm bữa gặp được đợt bán quấn áo rẻ đã mua tặng để anh đi làm. Anh cầu mong cô ấy có một ngày an vui.

Anh làm nghề thợ hồ, một trong những nghề vất vả nhất. Ngày xưa anh hay so sánh mình với kẻ khác để rồi tự ti mặc cảm, chán nản. Hôm nay, mỗi lần khuôn vác từng viên gạch, xách từng xô cát trộn xi-măng, anh cảm ơn Trời Cao vì anh đang có công ăn việc làm. Công việc khuôn vác không còn là gánh nặng mà là cơ hội tập thể dục cho khỏe thân thể! Vừa khỏe vừa có tiền! Ngày xưa anh chỉ thấy những gạch đá gồ ghề nặng nhọc. Bây giờ anh tự hào khoe với bạn bè rằng anh đang góp tay xây dựng những mái ấm. Anh cầu nguyện cho những ai thất nghiệp, muốn làm mà chẳng có việc làm.

Một ngày cuối thu, có người bạn mời anh đi ra thủ đô dự đám cưới của người thân. Người bạn đài thọ vé máy bay cho anh. Lần đầu tiên đi máy bay, cảm giác hay hay lạ lạ. Lúc lơ lửng qua những đám mây muôn hình muôn vẻ biến hóa, anh dâng lời tạ ơn Trời Cao đã thương ban cho anh một cơ hội bay lên. Anh nhớ đến những ai không có phương tiện đi lại, chẳng hạn cô Sáu trong làng suốt ngày phải đi bộ và hầu như chưa bao giờ đặt chân đến chốn phố thị phồn hoa tráng lệ.

Thế rồi kinh tế lâm vào giai đoạn khủng hoảng, anh bị thất nghiệp. Gia đình phải thắt lưng buộc bụng. Vì mưu sinh anh đi xin việc ở các nơi. Nhiều ngày tháng trôi qua mà vẫn chưa tìm được. Nhưng anh không bực dọc nản chí vì anh tự nhủ đây là một cơ hội để anh nghỉ ngơi, chăm sóc những lãnh vực khác của cuộc sống mà lúc có việc anh không đủ thời gian để ngó ngàng.

Mỗi lần trời trở lạnh, chứng phong thấp lại hành hạ anh. Các khớp xương cứ thi nhau mà mỏi mà đau. Thay vì than thân trách phận như ngày xưa, bây giờ anh không những bình tâm đón nhận giới hạn con người mình  mà còn cảm tạ Trời Cao cho anh biết đau để anh được lớn lên hơn trong sự nhạy cảm đối với nỗi đau của tha nhân.

Nơi anh làm việc, người ta chưa có ý thức lắm về việc giữ gìn vệ sinh công cộng. Nhiều lần khi đi vệ sinh thấy có người bỏ giấy ra ngoài giỏ đựng rác, anh cúi xuống lượm cho vào giỏ, cảm thấy mình đã chiến thắng được sự bực dọc cũng như thái độ dửng dưng mặc kệ coi như không thấy gì.

Lần nọ anh đi xe máy, có người lái xe cẩu thả quẹt vào xe anh. Người đó không biết lỗi còn lớn tiếng chửi thề. Nếu chuyện ấy xảy ra trước đây thì có lẽ anh đã không tha cho hắn. Nhưng hôm nay anh chỉ nhìn nhẹ, không để những lời nói gió thoảng mây bay làm bận tâm, tiếp tục con đường của mình. Anh cầu nguyện cho hắn bình tĩnh lại kẻo sẽ gây tai nạn mà khổ.

Thỉnh thoảng trên đường đi làm về, anh gặp những người hành khất vãng lai. Nếu có chút gì thì anh tặng họ, vừa tặng vừa cảm ơn vì trong thâm tâm anh họ đang làm phước cho anh có một cơ hội để trở nên vị tha hơn. Nếu không có vật chất, anh trao một nụ cười thân thiện và xin lỗi. Rồi anh thầm cầu nguyện cho họ đủ no ấm.

Vào ngày cuối tuần, anh dành thời gian chăm sóc đời sống tâm linh của mình. Hôm nào đi nhà thờ thấy ghế trống nhiều anh cầu nguyện cho những người không thể đi Lễ, hi vọng họ thuận buồm xuôi gió trong mọi sự. Anh cũng nhớ cầu nguyện cho những người không muốn đi Lễ sẽ tìm lại được ý nghĩa tốt lành của Thánh Lễ. Những ai thiếu sốt sắng, anh mong họ được bình tâm tin tưởng vào tình yêu không bao giờ thay đổi của Chúa. Anh cảm tạ Chúa vì có Người luôn bên anh để giữ gìn hơi ấm tâm hồn anh. Anh trân trọng những giây phút được ngồi thinh lặng cầu nguyện vì nhờ đó anh sống được những giá trị tốt đẹp để tinh thần an vui, chẳng hạn như tha thứ, bao dung, nhẫn nại, cảm thông, hi sinh, lạc quan, dũng cảm,…

Sau Thánh Lễ, anh có thói quen ghé vào công viên ngồi đọc sách. Anh thầm cảm ơn tác giả đã viết sách. Ngắm người qua lại trên đường, anh cầu mong cho họ luôn tìm thấy bình an hạnh phúc trong cuộc sống.

Nhìn từ nên ngoài vào bằng cặp mắt bình thường sẽ thấy cuộc sống của anh cũng như mọi người. Nhìn từ trong ra qua đôi mắt của anh, đất trời ngập chìm trong ân sủng, tất cả mọi trường hợp là những cơ hội để sống tròn đầy.

Lm. Giuse Đinh Tuấn Việt, O.Carm.

 

LIVE FULLY

A friend of his – Vy – sent him a web page in which there was a clock counting down the time of one’s life. He just needed to fill out some information and it would count down the time he had left to live.
A game? Maybe!

But, that game has changed his living attitude when he saw in that clock a simple thing: his time was being reduced. One second two seconds three seconds…ten seconds…fifty seconds…one minute five minutes ten minutes…one hour two hours…were quickly gone. More than ten thousand seconds disappeared like…no time. Many people in this world wanted to live for only a few minutes just to say a last ‘thank you’, a last ‘sorry’ or to give a last smile, but they didn’t have that treasure. He was startled, even panic.

Obviously he had lived a lot of time of his life and his time left was passing very quickly. The truth is clear: The older one gets, the faster time flies. “I have to live differently now!” he said to himself.  From then on, he decided to live fully his time. Living fully one’s time has the following benefit: one becomes more peaceful and beautiful.

The way he lives each day now is radically changed.
Waking up, he thanks God for having granted him a good night and for offering him a new day so he can continue to love and to be loved.

He brushes his teeth that get weaker each day and give him sore and pain at times. He enjoys the refreshing flavor of the tooth paste, praying for those who no longer have anything to brush.

Putting on the yellow T-shirt, he prayerfully thanks his classmate for her generosity of this gift that she bought when the clothes were on sale. He hopes she will have a good day.

Construction work is his job, one of the most tiring jobs. Some time ago, he would compare him with others and then suffer low self-esteem. Today, each time he carries bricks or masonry mortar, he thanks God for having a job to do. His heavy work is no longer a burden but becomes an opportunity for him to do some physical exercise. Health and money go together! Before, he only saw ugly bricks and stones. Today, he is proud to say to his friends that he is helping build homes. He keeps in prayer those who are jobless, wanting to do something but finding no work.

Recently, one of his friends offered him a plane ticket to go to the capital for a wedding. The first time he flew, interesting feelings he had! While passing through the clouds with millions of shapes and forms, he thanked God for giving him a great opportunity to be up high. He remembered those who did not have good means of transportation; for instant, Mrs Sau in his town only traveled by foot and never reached to the big city.

Then came the economy crisis. He was laid off. His family has to save every penny. He goes to different places to look for a job. Many months have passed but he still remains jobless. But he does not get upset or discouraged since he tells himself that this would be a good chance to rest and take care of the aspects of life that he could not have time to pay attention to when he was with work.

When it is cold, his arthritis makes him suffer quite a bit. His joins hurt badly. Instead of complaining and rebelling as before, now he not only accepts willingly his human fragile limitations but also thanks God for this experience that helps him grow in his sensitivity to the suffering brothers and sisters.

The people in this big building have not been very conscious of keeping the common place clean. When using the restroom, often enough he sees papers dropped outside the trash bin, he bends down to pick them up and puts them into the bin, feeling glad that he has overcome the temptation of being indifferent.

Yesterday, while he was on the motorbike, some careless driver almost hit his vehicle. That person did not apologize but raised his voice in cursing. If this had happened before his ‘attitude conversion’, he would have hit that person on the face. But he has decided to be different. So he only looked at the person calmly without letting those words of vanity invade his spirit, and continued his way. He prayed for that person to keep calm so as not to cause any accident.

On the way home, sometimes he runs into beggars. If he has something to offer them, he would do so in thanking them because for him they are giving him an opportunity to enlarge his heart. If he does not have anything material to share, he gives them a friendly smile and says ‘sorry’. Then he prays for their well-being.

On weekends, he spends time on taking care of his spiritual life. When seeing empty seats in the church, he prays for those who cannot come to Mass that things go well for them. He also prays for those who do not want to go to church that they may find the joyful meanings of the Eucharistic celebration. For those who lack enthusiasm, he prays that they always trust in the unchanging and unconditional love of God. He thanks God for being beside him always to keep warmth for his heart. He treasures the silent moments he sits still in prayer. Thanks to them, he can live good values such as compassion, patience, sympathy, forgiveness, tolerance, generosity, sacrifice, optimism, courage, prudence… and so gains peace and joy.

After Mass, he has a habit to sit for a while in the park nearby to read. He quietly thanks the author of the book for the insights. Watching passers-by, he prays that they always find peace and happiness in life.

Looking from outside in with normal eyes, his life appears normal like everyone else’s. Contemplating from inside out through his eyes, heaven and earth are filled with grace and every situation is an opportunity to live life to the full.

Joseph Viet, O.Carm

 

17-2-2013

- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)