| |
CHÂN
TƯỚNG ĐỨC YÊSU KITÔ
Mk.5,
2-5a; Dt.10, 5-10; Lc.1, 39-45 (Chúa Nhật thứ tư mùa vọng, năm
C)
Sách
tiên tri Mikha nhắc đến Bêlem vì nơi đây sẽ sinh Đấng thống trị
Israel, và nguồn gốc người có từ nguyên thủy tự muôn đời. Tin
Mừng Luca cho thấy bà Isave khi được Đức Maria đến thăm đã thốt
lên: “bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm”. Những lời
trên liệu có thể áp dụng cho Đức Yêsu, và có giúp người ta hiểu
Đức Yêsu là ai không?
i.
Đức Yêsu là Yêsu Nazarét, con ông Yuse, con bà Maria
Với
những người ở Bêlem, thánh Yuse và Đức Maria là những người bình
thường như bao người nhà quê nghèo khác. Chính vì thế, họ không
đối xử với Đức Maria và thánh Yuse một cách đặc biệt: hai ngài
đã phải ra chuồng chiên cừu trú ngụ qua đêm. Đức Yêsu đã được
sinh ra trong chuồng chiên cừu. Với họ, chả có gì đặc biệt khi
cặp vợ chồng nghèo Yuse Maria trở về quê và không có chỗ trú ngụ.
Không
biết đêm hôm ấy, đêm Đức Yêsu được sinh ra, trời có sáng hơn mọi
đêm không? Có ai trằn trọc mất ngủ vì một lý do “không biết” nào
không? Hay tất cả vẫn cứ bình thường, vẫn là một ngày như mọi
ngày? Biến cố Đức Yêsu được giáng sinh, có lẽ đặc biệt có ý nghĩa
đối với Đức Maria và thánh Yuse, và sau đó đối với một số mục
đồng đã tin lời sứ thần; còn với tất cả những người khác, có lẽ
tất cả đã như thường.
Khi
Đức Yêsu đi rao giảng, và đã làm được một số điều đặc biệt, người
ta cũng vẫn xác nhận Ngài là “Yêsu con bà Maria” (Mc.6, 3), “Yêsu
con ông Yuse” (Lc.4, 22). Các người bị thần ô uế ám thì gọi Ngài
bằng “Yêsu Nazarét” (Lc.4, 34). Với các tông đồ và những chị phụ
nữ hôm biến cố Đức Yêsu bị treo thập giá, Ngài cũng chỉ là một
người công chính bị nạn! Với những biệt phái tư tế kinh sư, Ngài
cũng chỉ là một đối thủ cần loại trừ, và họ đã thành công ở biến
cố Đức Yêsu bị treo thập giá. Với những người không là Kitô hữu
hiện nay, có lẽ Đức Yêsu cũng chỉ là con người đặc biệt hơn một
người bình thường chút xíu; nhưng cũng chỉ là vậy, Ngài cũng chỉ
là một người như bao người khác.
ii.
Đức Yêsu là Con Thiên Chúa, là Thiên Chúa nhập thể
“Bởi
đâu tôi được thân mẫu Chúa tôi tới viếng thăm!” (Lc.1, 43). Từ
ngữ “thân mẫu Chúa tôi”, theo bản dịch của nhóm Phụng Vụ Các Giờ
Kinh, khác với từ ngữ “Mẹ Thiên Chúa” như trong sách bài đọc dịch.
“Anh em gọi Thầy là Thầy là Chúa là đúng rồi… vậy nếu Thầy là
Thầy là Chúa mà còn rửa chân cho anh em thì anh em cũng phải rửa
chân cho nhau” (Ga.13, 13-14). Từ ngữ “Chúa” ở đây có thể chỉ
đơn thuần được hiểu như một người làm chủ, người đứng đầu (Thiên
Chủ, Thiên Chúa).
Kitô
hữu đã hiểu Đức Yêsu là “Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, ánh sáng thật
bởi ánh sáng thật, được sinh ra mà không phải tạo thành, đồng
bản tính với Đức Chúa Cha; nhờ Người mà muôn vật được tạo thành”
(Nicea năm 325); và nhờ đó hiểu Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa (Ephêsô
năm 431). Đi với khẳng định này công đồng Nicea đã kết án “hạ
phục thuyết” của Arius chủ trương rằng Đức Yêsu thấp kém hơn Thiên
Chúa.
Kitô
hữu hiểu Đức Yêsu là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, nhưng vẫn tin
“chỉ có một Thiên Chúa”. Thiên Chúa là Đấng duy nhất. Cái khác
nhau là ba ngôi vị. Kitô hữu cố gắng tránh hiểu ba ngôi như là
ba Thiên Chúa. Nơi con người, ba người (ngôi vị) khác nhau nhưng
vẫn cùng một bản tính người; còn nơi Thiên Chúa, ba ngôi không
phải là ba Thiên Chúa nhưng chỉ là một Thiên Chúa.
iii.
Đức Yêsu là ai?
“Người
ta bảo Con Người là ai?… Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Mt.16,
13) Thánh Phêrô đã trả lời: “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng
sống”. Cả với câu này, người ta vẫn giải thích chữ Đức Kitô theo
nghĩa rất bình thường: Môsê, Đavít, Kyrô … cũng đều là đức Kitô
cả. “Con Thiên Chúa” cũng có thể được hiểu theo nghĩa rất bình
thường: các thiên thần, các người công chính,… cũng có thể được
gọi là con Thiên Chúa. Chỉ với câu này, người ta không buộc phải
hiểu Đức Yêsu là Con đồng bản tính với Thiên Chúa. Khi người ta
hiểu Đức Yêsu nhận mình là Con đồng bản tính với Thiên Chúa, ngang
hàng với Thiên Chúa, thì Ngài phải chết vì đó là tội vô cùng lớn:
phạm thượng: là người mà cho mình là Thiên Chúa (Ga.10, 33).
Nhờ
những đối kháng dẫn Đức Yêsu tới cái chết, người ta mới hiểu rằng
Đức Yêsu ý thức mình là Thiên Chúa, và người ta cũng hiểu Ngài
khẳng định như vậy, nên người ta có đủ lý do để kết án Ngài mà
không cần phải “cáo gian” nữa! “Máu nó sẽ đổ trên đầu chúng tôi
và trên con cháu chúng tôi” (Mt.27, 25); nếu không ý thức rõ tội
của Đức Yêsu, thì người Do Thái không dám nói những lời như thế.
“Chúng tôi có luật, mà chiếu theo luật thì nó phải chết, vì nó
là người mà dám xưng mình là Con Thiên Chúa” (Ga.19, 7). Từ ngữ
“Con Thiên Chúa” ở đây phải được hiểu là Con “đồng bản tính” vì
nếu không, đâu có đủ lý do để kết án tử hình Đức Yêsu. Nếu một
người công chính được gọi là con Thiên Chúa, thì tội của Đức Yêsu
đâu có là gì mà phải kết án tử hình Ngài.
Đức
Yêsu là Đấng ngang hàng với Thiên Chúa, Đấng “ngự bên hữu Đấng
quyền năng và đến trên mây trời” (Mc.14, 62). Người Do Thái kết
án tử hình Đức Yêsu thật là chính đáng, vì Đức Yêsu đã nhận mình
ngang hàng với Thiên Chúa. Nhờ lời của Đức Yêsu, và nhờ án tử
hình được công nghị Do Thái tuyên cho Đức Yêsu, giúp Kitô hữu
thấy rõ chân tướng của Đức Yêsu. Ngài là Thiên Chúa, là Con đồng
bản tính với Thiên Chúa. Ngài đúng là Lời Thiên Chúa, là Ngôi
Hai Thiên Chúa. Khẳng định của các công đồng Nicea và Êphêsô đã
phản ánh đúng đắn niềm tin của Kitô hữu sơ khai, cũng như phản
ánh đúng ý thức của Đức Yêsu về chính Ngài.
Câu
hỏi gợi ý chia sẻ
1.
Sứ điệp Đức Yêsu mang lại cho thế gian trong ngày lễ Giáng Sinh
là gì?
2.
Có sự liên hệ nào đó giữa sự bình an trong tâm hồn con người,
sự an bình của xã hội và nền hòa bình trên thế giới không?
3.
Chỉ dựa vào Kinh Thánh, bạn có thể “chứng minh” Đức Yêsu là Thiên
Chúa không?
|
|