|
XIN THÌ SẼ
ĐƯỢC
St.18,
20-32; Col.2, 12-14; Lc.11, 1-13 (Chúa Nhật thứ mười bảy thường
niên năm C)
Lời
Chúa hôm nay cho thấy lời cầu nguyện có giá trị như thế nào! Và
không chỉ thế, Thiên Chúa sẽ ban Thánh Thần cho tất cả những ai
cầu xin Ngài.
Cha
trên trời sẽ ban Thánh Thần
Đức
Yêsu dạy các tông đồ cầu nguyện. Qua đó Ngài cũng dạy tất cả chúng
ta.
“Lạy
Cha, nguyện danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến”. Danh Thiên Chúa
cả sáng khi con người tin Thiên Chúa, và để Thiên Chúa ngự trị
trong tâm hồn mình. Nước Thiên Chúa là vương quốc của tình yêu.
Khi con người sống yêu thương nhau, Nước Thiên Chúa đang hiện
diện.
“Danh
Cha cả sáng, Nước Cha trị đến” không phải là chuyện con người
có thể làm được. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm cho con người
tin nhận Ngài và sống theo luật tình yêu. Đó là lý do tại sao
chúng ta nài xin.
“Xin
cho chúng con lương thực hằng ngày”. Cơm bánh hằng ngày, là những
điều rất bình thường nơi người ta no đầy sung túc, và người ta
tưởng đó là những điều tự nhiên, và không cần tạ ơn Chúa; nhưng
ở những nơi đói kém, con người dễ nhận ra “cơm bánh” mình ăn hằng
ngày, là những hồng ân đặc biệt Thiên Chúa ban. Nếu không nhận
biết “cơm bánh” hằng ngày là ơn, con người đã hành xử như người
vô ơn.
“Xin
tha tội chúng con, để chúng con cũng tha lỗi cho những người xúc
phạm đến chúng con”. Xin cho chúng con cảm nhận lòng từ bi nhân
hậu của Chúa, để chúng con cũng giúp người khác cảm nhận tình
yêu tha thứ của Chúa, qua việc chúng con tha thứ lỗi lầm cho họ.
“Xin
chớ để chúng con sa chước cám dỗ”. Con người mỏng dòn, mong manh,
dễ vỡ! Ai dám nói mình không bao giờ sa ngã? Bây giờ tôi rất mạnh,
nhưng lúc khác có thể tôi rất yếu. Không sa ngã phạm tội, đó là
hồng ân vô cùng lớn mà nhiều lần tôi đã không ý thức để tạ ơn
Thiên Chúa. Ở trong tình nghĩa với Chúa, là một ơn mà mỗi tối
khi xét mình, chúng ta cần nhận ra để tạ ơn Chúa.
Người
đời, những con người bất toàn và ích kỷ, mà còn không thể dửng
dưng trước những lời van xin của đồng loại, huống chi Thiên Chúa,
Đấng yêu thương con người vô cùng. Nếu con người còn biết cho
con cái mình những điều tốt, huống chi là Thiên Chúa, chẳng lẽ
Ngài không ban điều tốt cho con người sao? Quả thực, Thiên Chúa
đã ban “Thánh Thần” cho con người. Thánh Thần là quà tặng quý
nhất mà Thiên Chúa và Đức Yêsu ban cho con người. Khi người ta
tặng quà ai, món quà càng giá trị càng diễn tả tình yêu. Món quà
quý nhất mà Thiên Chúa trao tặng con người, là chính Thiên Chúa,
Chúa Con và Thánh Thần.
Được
Thiên Chúa, được Thánh Thần, chúng ta được tất cả những điều khác.
Thiên
Chúa nhân từ hơn con người tưởng
Cuộc
“trao đổi” giữa Abraham và Thiên Chúa, làm người ta lầm tưởng
Abraham nhân từ hơn Thiên Chúa. Thực ra đoạn Lời Chúa cho thấy
Thiên Chúa là Đấng nhân hậu, và Ngài sẵn sàng làm tất cả những
gì Abraham nài xin. Abraham xin gì, Thiên Chúa cũng ban. Ngài
sẵn sàng bớt từ 50, đến 40, 30, 20 và 10. Tại sao Abraham không
rút xuống nữa? Có lẽ vì lòng nhân từ của con người “có hạn”, hay
tại Abrahm chưa đủ lòng tin rằng Thiên Chúa nhân từ, chứ nếu Abraham
có đủ can đảm và lòng tin xin rút xuống nữa, chắc chắn Thiên Chúa
cũng ban cho.
Sôđôma,
là mẫu gương để con người xa tránh tội lỗi. Thật không đúng nếu
nói Thiên Chúa không thương những người ở Sodoma. Đức Yêsu nói:
Sodoma còn được xét xử khoan dung hơn nhiều thành ở Israel (x.
Mt.10, 15).
Hình
ảnh của Abraham trong St.18, 20-32 rất đẹp. Lòng nhân từ và thương
xót, làm con người trở nên xinh đẹp, vì điều đó làm con người
giống Thiên Chúa hơn.
Chỉ
cần mười người công chính, đủ để cứu cả thành. Chỉ cần là người
công chính, là đã làm được bao nhiêu điều mà những người tài giỏi,
quyền thế, giầu sang, không thể làm được. Ước gì mỗi người chúng
ta đều có khao khát trở nên người công chính. Để với sự công chính
Thiên Chúa ban, chúng ta có thể cứu được những người khác, chẳng
hạn qua gương sáng đời sống đạo đức, chúng ta có thể giúp người
khác trở lại, hoặc cố gắng vươn lên.
Thái
độ của con người trước Thiên Chúa
Abraham
xin với Thiên Chúa như một người “ăn xin”, ý thức những điều mình
xin tuỳ thuộc Thiên Chúa đồng ý hay không. Con người tuy dù được
Thiên Chúa yêu những tự bản chất chỉ là tạo vật, là hư không đối
với Thiên Chúa. Con người đâu phải ngang bằng với Thiên Chúa mà
đòi hỏi điều này điều kia. Thái độ khiêm tốn, chấp nhận những
gì được ban như hiện tại, cảm tạ Thiên Chúa, là thái độ cần thiết
của tạo vật trước Thiên Chúa.
Thiên
Chúa không cần chúng ta nài xin, Ngài cũng ban những điều cần
thiết cho chúng ta. Khi chúng ta thấy những gì cần cho chúng ta
và nài xin Ngài, Ngài sẵn sàng ban để chúng ta nhận biết “Ngài
là tình yêu” hơn nữa. Thiên Chúa đã ban Đức Yêsu cho chúng ta,
nhờ Ngài chúng ta là tạo vật mới, và chúng ta được tất cả nhờ
Đức Yêsu Kitô.
Đức
Yêsu vì yêu thương đã coi chúng ta là bạn hữu với Ngài. Tuy dù
được yêu thương, nhưng khi ngỏ lời với Thiên Chúa, Abraham rất
kính cẩn. Đây cũng là bài học cho chúng ta, để mỗi khi chúng ta
cầu nguyện, chúng ta phải có thái độ như thế nào đối với Thiên
Chúa.
Câu
hỏi gợi ý chia sẻ:
1.
Bạn có hay “xin” Thiên Chúa điều này điều kia không? Điều nào
quan trọng nhất trong đời mà bạn đã xin? Bạn có được điều đó không?
Xin chia sẻ nếu được.
2. Lời nào trong kinh Lạy Cha bạn thích nhất? Tại sao?
3. Có khi nào bạn cầu nguyện một điều rất chính đáng mà không
được không? Bạn phản ứng ra sao với Thiên Chúa trong trường hợp
đó? Phản ứng đó đúng hay sai? Tại sao?
|