| |
ĐIỀU
LÀM CON NGƯỜI THÀNH VĨNH CỬU
Gv.1,
2; 2, 21-23; Col.3, 1-5.9-11; Lc.12, 13-21 (Chúa Nhật thứ mười
tám thường niên năm C)
Thu
tích kiến thức và học tập những kỹ xảo, tìm cách sở hữu gia tài
một cách công bằng, lo lắng để mình hưởng nhàn sau những cố gắng
lao nhọc, cũng chỉ là phù vân. Vậy cái gì trường tồn?
Cái
chết giúp con người nhận ra chân lý
Trong
cuộc đời rao giảng, Đức Yêsu đã gặp nhiều loại người. Có những
người tìm đến với Đức Yêsu để nghe Ngài dạy điều hay lẽ phải,
nhưng cũng có người muốn nhờ Ngài giải quyết những tranh chấp,
cụ thể là vấn đề chia gia tài. Đức Yêsu đã từ chối can thiệp vào
những việc này. Tại sao Đức Yêsu lại không giúp anh ta, khi anh
ta bị người anh đối xử không công bằng? Phải chăng Đức Yêsu biết
rằng Ngài cũng không thành công nếu Ngài can thiệp vào, hay Ngài
cho rằng điều đó không quan trọng, và không là sứ mạng của Ngài:
“Ai đã đặt tôi làm quan toà hay người trọng tài để phân xử?”?
Hơn nữa, Đức Yêsu còn dùng cơ hội này để giúp con người ý thức
về “lòng tham” của mình dưới mọi hình thức.
Người
giầu có trong đoạn Tin Mừng sở hữu nhiều của cải, tính toán để
tích chứa những gì ông ta có do lao động một cách hợp lý hợp pháp,
đâu có gì xấu. Thế nhưng Thiên Chúa nói với ông ta: “Đồ khùng,
nếu đêm nay anh phải chết, thì kho tàng đó để cho ai?” Điều khùng
ở đây là người nhà giầu không biết dùng của cải để giúp người
nghèo, để thu tích kho tàng không mục nát và không bị mối mọt
đục khoét.
Cái
chết, giúp người ta nhận ra chân lý, giúp người ta biết điều mình
toan tính thu tích có giá trị thực sự không? Nếu thu tích, bỏ
công sức để được cái gì đó, mà cái chết sẽ đến đêm nay huỷ diệt
tất cả, thì ích lợi gì?
Tất
cả chỉ là phù vân
Sách
Giảng Viên cho thấy những suy tư của ông về sự đời. “Lợi lộc gì
khi con người phải chịu đựng bao nhiêu gian lao vất vả?” Với Giảng
Viên, việc thu góp được bao nhiêu điều khôn ngoan hơn tất cả những
người trước, việc phân biệt được đâu là khôn ngoan, đâu là tri
thức, điên rồ hay khờ dại, cũng chỉ là phù vân (Gv.1, 16-17).
Khôn
lắm cũng khổ, hiểu lắm cũng khổ. Tận hưởng thú vui, nếm mùi hạnh
phúc, cũng chỉ là phù vân. “Tất cả đều chết, người khôn cũng như
kẻ dại” (Gv.2, 16). Cái chết giúp người ta biết con người là ai,
những lao nhọc vất vả của mình có giá trị gì, đâu là điều trường
tồn và có gía trị thực sự? Cái chết, là nỗi sợ của nhiều người,
nhưng cũng là một quà tặng cho nhiều người, và nó cũng có tính
giải phóng con người khỏi u muội mê lầm. Cái chết, là khởi đầu
của hạnh phúc.
Đức
Kitô là tất cả trong mọi sự
Chỉ
một điều quan trọng, điều ảnh hưởng dứt khoát trên cuộc sống con
người, là Thiên Chúa và tình yêu của Ngài nơi Đức Yêsu Kitô. Thiên
Chúa yêu thương con người, làm những vất vả của con người trở
nên có ý nghĩa và trọn vẹn trong Đức Yêsu Kitô và nhờ Đức Yêsu
Kitô. Tất cả những gì được thực hiện trong Thiên Chúa và trong
Đức Yêsu Kitô, sẽ có giá trị vĩnh viễn.
Hành
vi bác ái yêu thương , là hành vi “vĩnh cửu” nhờ Đức Yêsu. “Nếu
tôi làm được điều này điều kia, nếu tôi được ơn này ơn kia, mà
không có bác ái, thì cũng như tiếng phèng la vang dội, não bạt
vang vang”. Yêu thương, là hành vi làm con người trở nên vĩnh
cửu, là hành vi làm con người trở nên con Thiên Chúa và nên giống
Thiên Chúa.
Đức
Yêsu là mẫu gương và thầy dạy con người về yêu thương.
Câu
hỏi gợi ý chia sẻ:
1.
Theo bạn, điều nào quan trọng nhất đối với người đời? Tại sao?
2. Theo cái nhìn của bạn, điều nào làm hành vi của bạn trở thành
vĩnh cửu? Tại sao?
3. Bạn có sợ chết không? Cái chết của những người khác, thường
gợi gì nơi bạn?
|
|