| |
ĐỜI
SỐNG MỚI SAU CÁI CHẾT
ĐƯỢC HÌNH THÀNH TỪ BÂY GIỜ
Am.6,
1. 4-7; 1Tm.6, 11-16; Lc.16, 19-31 (Chúa Nhật hai mươi sáu thường
niên năm C)
Nhiều
người chê ki-tô hữu là dại, vì các ki-tô hữu không tận hưởng những
lạc thú trên đời, lại còn chuốc vất vả vào thân khi lao vào giúp
đỡ người khác. Những người này nghĩ vậy, vì họ chỉ biết đến họ,
và không động lòng trước nỗi khổ của bao anh em nghèo đói sống
bên họ. Thế nhưng, chết đâu phải là hết. Và những người chỉ biết
sống cho mình, chỉ biết sống như thể chỉ có đời sống này, lại
trở thành người dại sau khi chết.
Ai
cũng phải chết
Không
phải ai cũng giầu, cũng đẹp, cũng có địa vị. Nhưng có một điều
rất công bằng cho mọi người: ai cũng phải chết. Cái chết làm người
ta bình đẳng: chẳng ai mang theo gì với mình ngoại trừ chính con
người của mình: không tiền bạc, không người thân, không quyền
lực, không sắc đẹp, không kiến thức. Sinh ra trần trụi, chết cũng
trần trụi.
Cái
chết làm con người trở lại với con người thực của mình. Cái chết
giúp người ta nhận ra sự thật, và cố gắng sống cho ra người trong
đời hiện tại. Trong nhãn quan này, cái chết không chỉ là mối họa,
nhưng còn là một hồng ân cho những ai đang sống, vì qua nó, con
người nhận ra đâu là quê hương thật của mình, đâu là điểm mà mỗi
người sẽ đến. Chỉ lo đi bắt bướm tìm hoa trên đường, mà không
lo hoàn tất nhiệm vụ của mình, thì quả là người dại biết bao.
Cái
chết làm người ta đi vào vĩnh cửu
Thời
gian thật là quý. Vì người ta có thể xây dựng và hoàn thành con
người của mình một cách tuyệt vời. Con người mình như thế nào,
tuỳ mình khi sống trên đời này. Khi chết rồi, mình không còn thay
đổi được nữa. Thời gian trên trần thế, là thời gian của mỗi người,
thuộc về mỗi người, mỗi người được quyền định đoạt và hình thành
con người mình theo như mình muốn. Với tự do Chúa ban, không ai
hình thành đời mình, nếu không phải chính mình. Chỉ cần một giây
thôi, cũng đủ làm cho người ta ra khác, được sống hạnh phúc vĩnh
cửu hay không. Một giây thôi, quý như thế nào.
Cũng
khó mà diễn tả tại sao cái chết lại làm người ta thành vĩnh cửu.
Theo nhãn quan của thánh Ynhã Loyola, ma quỷ và những người ở
dưới hoả ngục vẫn luôn chống đối và nguyền rủa Thiên Chúa. Thái
độ người ta chọn lúc chết, là thái độ vĩnh hằng của người đó.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy như thể người giầu vẫn thương anh
em của ông ta còn đang sống, nên đề nghị Abraham cho người về.
Chúng ta biết rằng, bởi vì đây là dụ ngôn, nên không phải tất
cả đều có ý nghĩa và phải được giải thích. Dụ ngôn trong bài Tin
Mừng hôm nay dạy con người hãy sống sao, để khi chết được hạnh
phúc vĩnh cửu. Mỗi người phải chọn lựa ngay trong đời sống của
mình, với những lời dạy dỗ của những người được sai tới với họ.
Họ không cần phải chờ người chết hiện về, hoặc thiên thần tới
nói với họ. Như vậy, những người sống với chúng ta, những người
nói Lời Chúa cho chúng ta rất quan trọng. Không ai thay thế họ
cho chúng ta. Đừng đòi người chết hiện về để nói.
Hôm
nay là ngày hồng phúc, hôm nay là ngày cứu độ
Hôm
nay, với những điều kiện tôi có và hoàn cảnh cùng những người
xung quanh tôi, tôi phải sống cho ra người, hình thành con người
của tôi. Người nghèo ăn xin, không có gì, vẫn có thể hình thành
con người của anh ta cách trọn vẹn. Những người làm vệ sinh đường
phố, những người quét rác ngoài đường, những giám đốc xí nghiệp
lớn, hay những bác sĩ kỹ sư, đều ngang nhau trong việc hình thành
đời mình. Nếu một bác sĩ không tận tâm cứu giúp bệnh nhân, là
bác sĩ dở. Bác sĩ đó cũng tương tự như người giầu không có lòng
thương với người nghèo ăn xin Lazarô. Nếu một công nhân quét đường
mà không làm tròn bổn phận của mình, thì cũng dở như một giám
đốc xí nghiệp không cố gắng để xí nghiệp được trao cho mình phát
triển. “Không có nghề dở, chỉ có người dở”. Trước mặt Chúa, bác
sĩ và công nhân vệ sinh trong bệnh viện đều ngang nhau. Và ngay
cả trước mặt con người, một người làm phu vệ sinh nhưng thương
yêu và giáo dục con nên người, thì tốt hơn một bác sĩ hay kỹ sư
giầu có mà không dành giờ để thương yêu và giáo dục con cái họ.
Chính trong việc làm, và trong việc giáo dục con cái, hình thành
nhân cách và bản lãnh mỗi người, cũng như hình thành con người
vĩnh cửu của mình trong đời sống mai hậu.
Tài
nguyên của cải, là của Cha trên trời cho tất cả mọi người. Không
ai được lợi dụng tài năng của mình để bóc lột người khác. Tài
nguyên, là để cho tất cả mọi người; và tài năng là để phục vụ
mọi người. Một giám đốc đi xe hơi giầu sang, không chắc đã tốt
bằng người công nhân xúc đất bên đường. Tốt hay không, tuỳ thuộc
mỗi người dùng tài năng Chúa ban cho mình, để phục vụ mọi người
hay không. Nếu Chúa ban cho họ 5 nén, họ phải làm lời 5 nén. Nếu
Chúa chỉ ban cho tôi một nén, Ngài chỉ đòi tôi làm lời 1 nén.
Đừng đem chôn nén bạc tài năng Ngài ký thác. Nếu không có người
phu quét đường và những người trồng và săn sóc cây trong công
viên, cuộc đời đã không đẹp như đang là. Những công nhân làm sạch
đường phố, không chỉ làm đẹp phố phường, nhưng làm đẹp cả đời
tôi, và làm tôi hạnh phúc. Họ có thể là những người tuyệt đẹp
ở đời sống mai hậu.
Câu
hỏi gợi ý chia sẻ:
1.
Theo bạn, Thiên Chúa có công bằng khi để mỗi người đều phải chết
không? Tại sao?
2. Người giầu và người nghèo, ai dễ hạnh phúc hơn? Tại sao?
3. Có ai hình thành đời bạn giúp bạn không? Bạn hình thành đời
bạn mỗi ngày thế nào?
|
|