dongcong.net
 
   
 
 
 
 

 

 
Một Thoáng Suy Tư
 
 
Tầm Xuân phụ trách
 
<<<    

108-AI LÀ ANH EM TÔI?
 “Có một người đi từ thành Jerusalem tới thành Jericho... “ ( Lc. 10, 26-37)

Ông buồn lắm!  Sang tới đất nước này, lòng ông càng trĩu nặng.  Ông đã tính không đi.  Người ta bảo, sang bên đây buồn, nhất là những người già như ông.  Nhưng đám con ông nó nghĩ khác: “Bố cứ đi!  Sang bên ấy người ta sống được mình sống được.”  Vả lại, cứ ở nhà, chưa chắc chúng con có lo được cho bố không.  Bố bỏ chúng con ra đi, chúng con cũng buồn, nhưng...  cái “nhưng” ngập ngừng ấy ông hiểu.  Ông có rứt áo ra đi thì con cháu ông mới có miếng ăn.  Khổ thì ông không sợ, đời ông đã quen vất vả, trong tù còn khổ hơn nhiều, nhưng nghĩ lại thương những đứa con.  Lòng ông quay quắt khi nhìn chúng lao đao, vất vả.  Ông muốn làm một điều gì cho con cháu.  Giá ông còn trẻ!  Ừ!  Giá ông còn trẻ!

  Biết mình già yếu, sang đây ông chẳng quản nề việc gì.  Người ta kiếm cho ông chân quét dọn trong công ty.  Tạ ơn Chúa!  Được cái những người làm việc quanh ông hầu hết là người quen biết trong xứ đạo cả.  Điều này cũng làm ông đôi chút an lòng.  Đã bao giờ ông đi làm cho Mỹ đâu!  Với lại, ông chỉ sợ người ta nói mình không hiểu thì ai người ta mướn.  Tất cả mọi sự là do Chúa sắp đặt.  Lòng ông càng tin tưởng.  Giờ thì ông chuyên tâm làm việc để lo cho con cháu.  Thư chúng nó gởi sang . Từ ngày có tiền ông tích góp gởi về, những đứa cháu của ông đã được đi học, đàn con ông đỡ vất vả phần nào.  Ông cầu xin Chúa cho ông sức khỏe.  Ừ!  Xin Chúa cho ông sức khỏe, vì hồi này ông cảm thấy yếu lắm.

Phần vì tuổi già, phần vì mặc cảm, ông ít giao thiệp.  Nhiều người rủ ông đi đây đó hay gia nhập đoàn thể, ông thường từ chối.  Còn lòng dạ nào mà đi đâu khi con cháu ông còn đói khổ ở quê nhà.  Một đồng tiền cóp nhặt là cả tấm lòng muốn gởi về.  Không!  Ông không còn trẻ, không còn thời gian cho bản thân, mục đích ông sang đất nước này là cứu con cháu ông thoát khỏi cái đói nghèo.

 Vào làm việc trong hãng,  ông cần mẫn như một con ong.  Biết mình yếu sức, lại sợ mất việc nên ông càng chăm chỉ.  Trong khi tay làm việc, lòng ông luôn cầu xin Chúa giúp đỡ.  Chính lòng tin đó đã nâng đỡ ông rất nhiều.  Ông tin rằng Chúa đã nghe lời ông cầu, đã ban cho ông cơ hội này nên ông phải nắm bắt lấy. Vả lại, Cha xứ vẫn giảng rằng, khi đi làm phải làm xứng với đồng tiền mình lãnh.  Đó là luật công bằng.  Nhiều người biết chuyện cho là ông thật thà, nhưng cũng có người ác ý lại nghĩ là ông ma le, muốn lấy điểm!  Lời qua tiếng lại đôi khi ông cũng có nghe, nhưng mặc!  Biết chia xẻ cùng ai.  Cũng có đôi lần muốn vơi tâm sự, ông lân la góp chuyện trong giờ 'break-time' nhưng ông không thể hòa nhập được.  Họ toàn khoe khoang nhà to, xe đẹp, quen ông này, cha kia.  Để tỏ ra lão luyện, họ dạy nhau cách ăn gian giờ, cách mánh khóe trốn việc, họ chê bôi nói xấu nhau:  ngu không biết ăn cắp, không biết giả vờ v.v…  Một thân một mình, ông chả quan tâm giá nhà lên hay xuống.  Không biết lái xe nên ông cũng chẳng biết xe cộ tốt xấu làm sao.  Được đồng nào lo cho con cháu cả.  Vài năm nữa chết nằm xuống đấy, mua nhà, mua xe ai hưởng?  Có người dậy khôn ông khai bệnh để ăn tiền chính phủ, nhưng ông cảm thấy không ngay thẳng.  Họ chê ông dốt, nhưng thôi kệ!  Thà ông dốt trước mặt Chúa.  ''Được lời lãi cả thế gian, chết mất linh hồn nào được ích gì?''  Dưới mắt mọi người ông thuộc loại lẩm cẩm, ra vào như một bóng ma chả ai quan tâm.  Bởi thế, trong giờ nghỉ, ông thường tách riêng một mình, lẩm nhẩm đọc kinh.

 Hôm nay ông mệt quá.  Cơn bệnh vẫn còn vảng vất.  Ông đã phải nằm liệt ba ngày rồi, chưa khỏi, nhưng ông không dám nghỉ thêm, sợ mất việc.  Tất cả con cháu đều trông vào ông.  Không! Ông phải đi làm.  Mồ hôi lấm tấm trên trán, ướt thấm lạnh lưng.  Miệng ông đắng ngắt.  Dựa lưng vào tường, quên luôn gà-men cháo mang theo.  Như một luồng điện, ông giật mình: ''Giêsu Maria.'' Ông quên mất.  Người xếp dặn,  phải đồ mấy thùng rác trước giờ ăn trưa hôm nay vì có khách tới thăm công ty.  Ông loạng choạng đứng dậy, đầu óc quay cuồng, choáng váng.  Thùng rác có vẻ nặng hơn mọi ngày.  Dùng hết sức ông lôi nó lên. “Lạy Chúa tôi! Nặng quá!”  Hai ba lần gắng sức, nhưng vẫn không nổi.  Ông vừa tính nhờ người giúp một tay, chợt nghe:

- Kệ bà ông ấy!  Giờ nghỉ mà.
- Mẹ!  Lão ấy lấy điểm.
- Đồ ngu!  Tội gì.

Những tiếng nói chê bai văng vẳng bên tai, lòng ông tê tái.  Ông không muốn nghe nữa.  Vừa mệt vừa buồn, ông đã tính bỏ cuộc nhưng còn con ông, cháu ông.  Hình ảnh những đứa con gân guốc, dãi dầu mưa gió, những gương mặt rạng rỡ cháu ông có miếng cơm vào bụng hiện ra trong mắt ông.  Lạy Chúa xin giúp con!  Ông lại ghì sức nâng lên.  Bỗng thùng rác nhẹ tênh tuột khỏi vai. Một tiếng nói nhẹ nhàng sau lưng:

-   Bác Hai để con giúp.
Chàng thanh niên giúp ông đổ xong mấy thùng rác còn dặn thêm:
- Lần sau bác nói con nghen!  Đừng làm một mình bịnh chết.
Đưa tay vuốt mồ hôi trên trán, cảm động quá, vừa cầu nguyện, Chúa đã nghe lời.  Ông nói:
- Chú tốt quá!  Mình là người có đạo, Chúa dạy.. .
- Dạ!! Nhưng... cháu là người ngoại, bác à!..

Ông thẫn thờ bước đi, văng vẳng bên tai, lời Phúc Âm hôm nào ''Có một người đi từ thành Jerusalem tới thành Jericho...''  Vậy ai là anh em ngươi?

Nguyễn Hưng

dongcongnet sưu tầm 2 tháng 9-2010

<tiểu mục <trang nhà

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)