CN Lễ Chúa Chịu Phép Rửa
 
 


DÒNG SÔNG CỨU ĐỘ

Dòng sông Giođan có lẽ là một dòng sông đặc biệt nhất trên thế giới. Không phải là do vị trí chiến lược, kinh tế, hay do vẻ đẹp có tính cách thơ nhạc của nó. Nét trổi vượt nhất của nó chính là ở dòng sông này, đã có một lần Con Chúa Trời giáng thế, Đấng Cứu Độ nhân loại đã tới, và đã trầm mình dưới dòng nước của nó qua hình thức một phép rửa. Nước của nó, do đó, đã một lần rửa sạch và cuốn trôi bao lỗi lầm, bao dằn vặt, và bao đau thương, nước mắt của những người Do Thái thời bấy giờ qua phép rửa thống hối của GioanTiền Hô. Nhưng ngược lại, nước ấy đã làm cho Đấng Vô Tội trở thành “có tội” khi Ngài lãnh nhận phép rửa của Gioan; vì như vậy, Ngài đã mang lấy tất cả tội lỗi, vết nhơ, đau thương, nước mắt, dằn vặt, và tội lỗi của nhân loại.

Chúa Giêsu đến sông Giođan không phải là chịu phép rửa, mà đúng hơn là để lãnh lấy tất cả cái hậu quả tai hại do tội lỗi nhân loại trên mình. Vì dòng nước tha thứ mà Gioan dùng tẩy rửa những ai đến với Ông, đã quyện lấy thân mình thanh khiết và tâm hồn vô tội của Ngài, để Ngài đem nó lên đồi Canvê trong ngày Chịu Nạn đốt cháy, và thiêu rụi cùng với Ngài trong một phép rửa duy nhất của lịch sử cứu độ. Do cái chết thống khổ, nhục nhã, và đớn đau của Ngài trên thập giá. Ngài đã tế lễ mình cho Thiên Chúa Cha vì tội lỗi nhân loại. Ngài là Con Chiên bị sát tế như chính lời Gioan Tiền Hô đã nói: “Đây chiên Thiên Chúa. Đây Đấng xóa tội trần gian” (Gio 1:29).

Trên dòng sông ấy, nhân loại đã thấy một trời mới, đất mới được khai mở. Con người tội lỗi, vô vọng đã thấy được các tầng trời mở ra, và đã nhìn thấy được vinh quang của Thiên Chúa tỏ hiện. Họ đã được nghe loan báo về Tin Mừng sẽ được rao giảng: “Đây là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng” (Mt 3:17), và lời của Người là lời có sức ban sự sống: “Lậy Chúa, Chúa có lời ban sự sống đời đời” (Gio 6:68).

Trên dòng sông ấy, đã khai mở một phép rửa mới, thay thế cho phép rửa của Gioan Tiền Hô như chính lời của Ông đã nói: “Phần tôi, tôi rửa anh em bằng nước trong phép rửa thống hối, nhưng một đấng sau tôi, cao trọng hơn tôi, tôi không đáng xách giầy cho ngài. Đấng ấy sẽ rửa anh em bằng Thánh Thần và bằng lửa” (Mt 3:11). Phép rửa này mới có khả năng tẩy sạch mọi tội lỗi để nhân loại có thể trở thành con Thiên Chúa. Một phép rửa, làm cho con người không còn mang tỳ vết nào khiến Thiên Chúa không nhìn ra họ. Phép rửa mà sau này Chúa Giêsu đã truyền cho các Tông Đồ và môn đệ của mình: “Các con hãy đi khắp thế gian, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần” (Mt 28:19).

Chúa Giêsu, sau khi lên khỏi nước của sông Giođan, thì chính Ngài đã trở thành một dòng sông mới, dòng sông ân sủng, bình an, và cứu độ. Vì từ nơi Ngài, một mạch nước hằng sống đã tuôn trào, đã vọt lên, để cho tất cả những ai đến với Ngài đều được tẩy sạch, được tha thứ và bình an. Trên con đường hành đạo, sau khi chịu phép rửa của Gioan, Chúa Giêsu quả thực đã trở nên dòng sông hạnh phúc, bình an, và tẩy sạch cho mọi người. Người què đi được, người điếc nghe được, người mù thấy được, người cùi hủi được sạch, người chết sống lại, và Tin Mừng của Ngài được loan truyền đến tất cả mọi tâm hồn thiện chí. Cũng kể từ ngày ấy, Ngài trở nên một dòng sông để không những nước của nó xóa bỏ mọi vết dơ bẩn trên thân xác con người, mà còn có khả năng tẩy sạch mọi tội khiên của con người. Tất cả những ai trầm mình trong dòng sông này, hoặc rửa sạch con người mình trong dòng sông ấy đều cảm thấy được an bình, được hạnh phúc, và được cứu độ. Như nước sông Giođan không có khả năng tha tội cho ai, nước giếng rửa tội đổ trên đầu người lãnh nhận tự nó cũng không có sức tẩy rửa mọi lỗi lầm của người đó, nhưng nó phải được liên kết với nước của dòng sông Giêsu và cũng là chính Chúa Giêsu mới tẩy sạch và đem lại sức sống tâm hồn và thể xác cho tất cả những ai đến với Ngài.

Có ai đến với Ngài mà bị từ chối, và phải ra về tay không đâu. Có ai đến với Ngài mà không được Ngài nâng đỡ, ủi an, và chữa lành. Vì chính Ngài đã tình nguyện lãnh nhận và mang vác lấy đất cát, nhơ bẩn tâm hồn và thể xác của chúng ta trên dòng sông Giođan, và đã rửa sạch chúng bằng chính máu Ngài đổ ra trên thập giá. Là dòng sông ân sủng, Ngài còn dẫn chúng ta đến gặp biển cả bao la của tình yêu Thiên Chúa. Biển cả yêu thương ấy không những đem lại cho tâm hồn con người được vui mừng, sảng khoái, và bình an, mà nó cũng chính là viên mãn của hạnh phúc đời sau. Như những giọt nước hòa tan trong đại dương mênh mông, những ai tin nhận Chúa Giêsu, và để mình được chìm lặn trong dòng sông ân tình của Ngài, Ngài cũng dẫn họ đến với đại dương của tình yêu Thiên Chúa, và được hòa tan vào biển rộng mênh mông của tình Ngài. Họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa, là anh em với nhau, và sẽ cùng nhau chung hưởng hạnh phúc nước trời.

Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ nhân trần vô tội đã nhận lấy thân phận tội nhân của con người qua phép rửa của Gioan Tiền Hô. Ngài cũng đang xin chúng ta như đã xin với Gioan để được chịu phép rửa, tức là để cho Ngài được mang vác lấy tội lỗi, khuyết điểm và yếu đuối của chúng ta để rửa chúng trong biển tình yêu thương của Thiên Chúa. Ngài xin chúng ta cho Ngài được làm chuyện ấy một cách tự nguyện, vô điều kiện vì tình thương mà Ngài dành cho mỗi người chúng ta, miễn là chúng ta mở rộng tâm hồn mình đón nhận Ngài như trầm mình trong một dòng sông hạnh phúc. Nhưng liệu có bao nhiêu người đã mở rộng lòng mình, và đã đón nhận Ngài.

Trên dòng sông Giođan, Chúa Giêsu đã gánh lấy tội nhân loại, đã mang nó vào mình để rửa nó bằng chính bửu huyết Ngài đổ ra trên thập tự giá và để trở thành dòng sông cứu độ cho tất cả những ai đến rửa sạch tội mình trên đó. Chúa Giêsu – dòng sông ân sủng, cứu độ - dòng sông mát mả và trong lành, nhưng nếu chúng ta chỉ đứng trên dòng sông ấy mà nhìn, hoặc không muốn rửa sạch mình trên dòng sông ấy, thì mãi mãi chúng ta vẫn không được rửa sạch, không được mát mẻ, không được bình an, và ơn cứu độ vẫn không thuộc về chúng ta. (Ts.Trần Quang Huy Khanh-2005)

 

Phép rửa của đức mến

"Tôi rửa các ngươi bằng nước, nhưng có đấng đến sau tôi cao trọng hơn tôi. Tôi không đáng cởi dây giầy cho ngài. Ngài sẽ rửa các ngươi bằng lửa và Thánh Thần" (Luca 3:16). Đối với chúng ta, đây là nền tảng của ơn gọi và đời sống Kitô hữu. Qua ơn gọi và đời sống này, chúng ta tiếp cận và gặp gỡ Đức Kitô. Trở thành những bạn thân và là chứng nhân của Ngài giữa thế giới hôm nay.

Gioan rửa bằng nước. Chúa Giêsu rửa bằng lửa và Thánh Thần.

Khi tay, chân, hoặc thân mình bị dơ bẩn, cách duy nhất để trở nên sạch sẽ, thơm tho là đi rửa tay, rửa chân, hoặc đi tắm. Hình ảnh thông thường này tất cả chúng ta đều biết, và đều đã có kinh nghiệm. Nhưng qua phép rửa của Gioan, Chúa Giêsu còn đi xa hơn bằng cách thiết lập một phép rửa mới, phép rửa của đức mến, tức lửa và Thánh Thần.

Như lửa khác với nước và như khả năng con người khác với quyền năng của Thiên Chúa, phép rửa mà chúng ta có hôm nay hoàn toàn khác với phép rửa mà Gioan đã làm khi ông chuẩn bị cho Đấng Thiên Sai, người mà ông gọi là Đấng đến sau ông thực hiện. Phép rửa không chỉ bằng nước mà bằng lòng yêu mến. Lòng yêu mến của con người, và lòng yêu thương của Thiên Chúa.

Ngọn lửa lòng mến:

Ngọn lửa mà qua hình ảnh Gioan đã mô tả ấy là gì, nếu không phải là lòng mến của chúng ta đối với Thiên Chúa. Thiếu ngọn lửa yêu mến này, dù chúng ta có dìm mình dưới dòng sông Giođan như những người Do Thái đương thời Chúa Giêsu đã đến với Gioan và đã được ông dìm dưới dòng sông Giođan, chúng ta vẫn không được trong sạch, không đủ tư cách để đến gần với Chúa được. Chúng ta vẫn không thể làm môn đệ của Ngài được. Và chúng ta vẫn không thể là chứng nhân cho Ngài được. Bởi vì yếu tố yêu mến là ngọn lửa nung nấu, và thiêu đốt chúng ta qua những hy sinh, vất vả vì Chúa. Và cũng chính ngọn lửa yêu mến ấy, sẽ rửa sạch tâm hồn chúng ta để chúng ta có thể đến với Ngài, và hòa nhập vào Ngài được.

Chúng ta có thể tìm thấy hình ảnh này qua ngọn lửa trong lò luyện kim. Nó sẽ làm tan biến tất cả những bụi bặm, dơ bẩn bám chung quanh một khối lượng kim loại. Để rồi, sau khi đã thanh luyện và đốt cháy, nó sẽ tiếp tục làm cho khối lượng kim loại ấy tan chẩy. Và nếu có hai khối lượng kim loại để gần nhau, thì chúng sẽ hòa tan và biến thành một hợp kim đến nỗi, dù muốn cũng không ai có thể tách rời hoặc chia rẽ được.

Thánh Phaolô đã bị ngọn lửa này thiêu đốt. Đối với Phaolô thì tình yêu Đức Kitô đã làm cho ngài phải hao mòn, phải vất vả, phải lao đao, và sau cùng phải bị chém đầu: "Ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu Đức Kitô" (Rom 8:35). Thánh nhân kể ra một lô những chướng ngại có thể đã làm nhiều người vấp nga: thiên thần, quỉ thần, đau khổ, thử thách,đói khát, trần truồng, tù ngục, thiên đàng, hỏa ngục, và cả sự chết. Đối với Phaolô, tất cả những thứ ấy đều không thể và không là gì để có thể tách biệt ngài với Đức Kitô. Lý do duy nhất vì hợp kim Giêsu-Phaolô đã tan chẩy và quyện lẫn với nhau do hai khối lượng kim loại Giêsu và Phaolô mà sức nóng của lòng yêu mến đã làm cho tan chảy và hòa tan với nhau.

Ngọn lửa Thánh Thần:

Tiếp tới ngọn lửa Thánh Thần, tức là tình yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa đã dùng ngọn lửa này để tự thiêu hủy, và tự làm tan biến chính Ngài để hòa tan với con người. Ngọn lửa cần thiết và có sức mạnh để khiến cho Chúa Con, Ngôi Hai Thiên Chúa, trở nên con người, và vì thế con người có thể kề cận và tiếp xúc được với Ngài.

Không có ngọn lửa Thánh Thần, mãi mãi Thiên Chúa vẫn là xa vời, và con người không bao giờ có thể đụng chạm được với Ngài. Bởi vì con người không thể lên được, đến được, và hiểu được Thiên Chúa. Ngay cả sau khi Thiên Chúa hiện thân qua hình hài một con trẻ, một thanh niên, và một Đấng Thiên Sai, nhiều người cũng đã không nhận ra Ngài. Vì vậy cần ngọn lửa Thánh Thần để đem Thiên Chúa lần lại hơn với con người, soi dọi, và đưa con người đến để hòa nhập với Ngài.

Chính Thánh Thần này đã được Cha sai xuống với nhân loại sau khi Chúa Giêsu đã về trời. Ngài là nguồn sống của Giáo Hội và cũng là hơi thở - tức sức sống - của mỗi Kitô hữu.

Phép rửa của lòng mến:

Cả ba ơn gọi tiên tri, tư tế, và vương giả đều bắt nguồn từ phép rửa. Từ sự thanh luyện và biến đổi con người thành Thiên Chúa, và Thiên Chúa thành con người. Thiên Chúa trở thành "Emmanuel" hay Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Nếu không có phép rửa ấy, con người không thể động chạm đến được Thiên Chúa. Mãi mãi không thể hiểu biết Thiên Chúa là gì. Cũng không biết phải tôn thờ Thiên Chúa như thế nào. Và cũng không biết phải làm gì để loan báo và chỉ cho những người khác biết về Ngài.

"Ngài sẽ rửa các ngươi bằng lửa và Thánh Thần" (Luca 3:16). Rửa bằng lửa và Thánh Thần là rửa bằng tình mến. Tình yêu con người đối với Thiên Chúa. Tình yêu vô bờ bến Thiên Chúa dành cho con người. Đó là ý nghĩa của phép rửa, bí tích Thiên Chúa dùng để tha thứ, thanh luyện để đem con người vào với tình yêu và cuộc sống Thiên Chúa, và biến con người trở thành con Thiên Chúa. (Trần Mỹ Duyệt)

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)