dongcong.net
 
 


LÀ ĐẤNG PHẢI ĐẾN?

Đọc Thánh Kinh những đoạn nói về mối liên hệ giữa Gioan Tiền Hô và Chúa Giêsu, đặc biệt, ở giai đoạn đầu đời sống công khai của Đức Kitô, ta có cảm tưởng như cho đến trước khi chết, Gioan vẫn chưa nhận ra nhân dáng Đức Kitô một cách rõ ràng, đầy đủ và xác tín. Và điều này được Thánh ký Mátthêu ghi lại qua mẩu đối thoại giữa Chúa Giêsu và các môn đệ của Gioan.

“Ngài có phải là Đấng phải đến hay chúng tôi còn phải chờ người vị khác?” (Mt 11:3). Đó là câu hỏi mà theo thánh Mátthêu đã ghi là chính Gioan nhờ các môn đệ ông hỏi Chúa Giêsu vì lúc này ông đang bị ở tù.

Hẳn là Gioan còn lạ gì Giêsu Nazareth? Là em họ của chính ông. Người mà ông đã nhẩy mừng trong lòng mẹ khi được Ngài đến thăm. Người mà ông đã long trọng giới thiệu với các môn đệ của mình, và với mọi người trên bờ Giođan: “Đây là chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian” (Gio 1:29). Người mà chính ông đã khiêm tốn xác nhận là mình “không xứng đáng cởi dây giầy”, và đã xin nhận phép rửa từ tay Ngài, nhưng vì vâng lời, lại làm phép rửa cho Ngài. Thế nhưng tại sao lúc này Gioan lại hồ nghi? Tại sao Gioan lại muốn xét lại thân thế và vai trò của Đức Kitô. Vì đức tin Gioan sút kém hay vì đức tin của nhiều người. Hay vì Gioan muốn nhân cơ hội này, một lần nữa làm sáng tỏ sứ mạng Cứu Thế của Chúa và chỉ cho mọi người lần chót Chúa Giêsu là ai, và vai trò của Ngài như thế nào trong vai trò tiền hô của mình trước khi chịu chém đầu.

Thật vậy, nếu không vì mọi con người, vì nhân loại trải qua mọi thời đại, chắc chắn Gioan đã không sai môn đệ đến phỏng vấn Chúa bằng một câu xem như trắng trợn và hoàn toàn nghi ngờ về Ngài. Một câu hỏi mà mới nghe qua không thấy tế nhị một tí nào: “Ngài có phải là Đấng phải đến hay chúng tôi còn phải trông đợi một vị khác?” (Mt 11:3). Và Chúa Giêsu cũng đã trả lời bằng một cách hết sức rõ ràng và huỵch tọet: “Mù được xem, què được đi, phong hủi được lành sạch, điếc được nghe, người chết sống lại” (Mt 11:5). Nói một cách theo tự nhiên, thì Chúa Giêsu như muốn nói với các môn đệ của Gioan rằng, chừng ấy đủ chưa? Có mù, có điếc, và có ngu không vậy? Không nhìn thấy, không nghe thấy, và không hiểu sao, người phàm trần từ tạo thiên lập địa đến nay đã có ai cho người chết người mù được thấy, què được đi, cùi hủi được sạch; nhất là cho người đã chết được sống lại chưa? Nếu chưa, thì còn gì mà thắc mắc nữa. Còn gì mà nghi ngờ nữa, sao lại không tin tưởng vào sứ mạng Thiên Sai của ngài, không tin ngài là Đấng phải đến. Nhưng đó chỉ là những nốt dạo đầu của một bản hợp ca để dẫn đến phần kết quan trọng hơn về vai trò Cứu Thế của Ngài: “Và người nghèo khó được nghe giảng Tin Mừng” (Mt 11:5). Những người nghèo khó, thiện tâm, thiện chí được đón nhận Tin Mừng Cứu Độ. Đó là mục đích của Ngài khi nhập thể, giáng trần. Chắc chắn ở trong tù, khi nghe câu trả lời của Đức Kitô, Gioan đã hài lòng lắm. Bởi chính ông đã dọn đường cho Ngài để có câu trả lời, vì ông luôn luôn là một tiền hô của Ngài, nói cho mọi người biết về Ngài. Và đó cũng là điều mà ông sẽ làm chứng về Ngài sau này qua cái chết của ông.

Nhưng liệu những gì Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của Gioan có sức chinh phục con người, nhất là con người thời đại chúng ta đang sống không? Thánh Kinh không ghi nhận thêm gì hoặc bình luận thêm gì về phản ứng của các môn đệ Gioan cũng như chính Gioan về câu trả lời ấy. Phải chăng Thánh Ký muốn dành phần nhận định, phê phán, và chấp nhận câu trả lời cho mỗi người đọc là chính chúng ta đây qua câu: “Phúc cho ai không vấp ngã vì ta” (Mt 11:6). Thật vậy, Chúa Giêsu đã đến với nhân loại hơn 2000 năm. Giáo Hội của Ngài thiết lập trải qua các thời đại với những gương chứng nhân anh hùng của các vị tữ đạo và của các tâm hồn thánh đức. Các nhân đức, phép lạ xẩy ra đã và đang minh chứng về giáo lý của Ngài, về sứ mạng và ơn cứu độ mà Ngài đã thực hiện cho nhân loại, nhưng có nhiều người vẫn không tin. Vẫn có những người như các môn đệ của Gioan muốn xét lại, muốn nghi ngờ, và muốn tìm hiểu. Nhưng tìm hiểu sao được nếu những điều đang xẩy ra trước mắt, mà họ không hiểu hay không muốn hiểu, thì làm sao có thể hiểu và chấp nhận Tin Mừng cứu độ, điều mà con người phải nhìn bằng cặp mắt đức tin.

Mù được xem. Có biết bao cặp mắt tâm hồn đã được mở ra để họ nhìn thấy chân lý và ơn cứu độ. Què được đi. Có bao tâm hồn đã vững chãi bước trên nẻo trọn lành nhờ vào ơn trợ giúp của Chúa. Cùi hủi được sạch. Có biết bao tâm hồn, và ngay cả chính chúng ta cũng đã được rửa sạch và nên trong trắng nhờ vào máu cứu chuộc Ngài đổ ra trên thập giá. Chết sống lại. Có bao nhiêu tâm hồn như đã chết trong tội lỗi, trong đam mê mà nhờ vào tình thương tha thứ của Ngài, họ đã sống lại, đã trở thành con cái năng động đầy sức sống của Thiên Chúa. Nhất là người nghèo được nghe rao giảng tin mừng. Chính chúng ta cũng là những người nghèo túng trong số những người nghèo túng may mắn được đón nhận tin mừng cứu chuộc. Chúng ta được ơn tin nhận Chúa nhưng không trong cái nghèo khốn cùng của mình. Và đó là lý do khiến chúng ta đang chuẩn đón mừng kỷ niệm ngày Ngài nhập thể và giáng trần.

Gioan đã không hỏi cho mình, nhưng cho những người khác. Chúa Giêsu cũng không trả lời cho Gioan mà là trả lời cho những người khác, trong đó có chính chúng ta. Nhưng liệu rằng trong cuộc sống, chúng ta có khám phá và nhìn nhận ra những phép lạ thường ngày vẫn xẩy ra chung quanh mình. Có nghe được tiếng mời gọi và thức tỉnh lương tâm mình. Có đón nhận và rửa sạch lỗi mình qua lòng từ bi thương xót của Ngài. Nhưng nhất là có dám tin nhân, đón tiếp Ngài là Đấng muôn dân mong đợi, Đấng đã đến vì phẫn rỗi nhân loại và vì phần rỗi chúng ta không? Nếu không, việc chuẩn bị và đón mừng ngày Ngài giáng trần, cũng chỉ là một cuộc chuẩn bị cho một ngày hội lớn, cho một biến cố xẩy ra trong quá khứ.

T.s. Trần Quang Huy Khanh

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)