| |
Đức
Giêsu đến để giải phóng tâm linh con người
ĐỌC
LỜI CHÚA
• Cv 2,14.22-33: (28) Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống,
và cho con được vui sướng tràn trề khi ở trước Thánh Nhan.
• 1Pr 1,17-21: (18) Không phải nhờ những của chóng hư nát như
vàng hay bạc mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phiếm
do cha ông anh em truyền lại. (19) Nhưng anh em đã được cứu chuộc
nhờ bửu huyết của Con Chiên vẹn toàn, vô tỳ tích, là Đức Kitô.
•
TIN MỪNG: Lc 24,13-35
Đức Giêsu hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmau
(13) Hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia
tên là Emmau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. (14) Họ trò
chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. (15) Đang
lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giêsu tiến đến gần
và cùng đi với họ. (16) Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận
ra Người. (17) Người hỏi họ: «Các anh vừa đi vừa trao đổi với
nhau về chuyện gì vậy?» Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
(18)
Một trong hai người tên là Clêôpát trả lời: «Chắc ông là người
duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện
đã xảy ra trong thành mấy bữa nay». (19) Đức Giêsu hỏi: «Chuyện
gì vậy?» Họ thưa: «Chuyện ông Giêsu Nadarét. Người là một ngôn
sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên
Chúa và toàn dân. (20) Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng
ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người
vào thập giá. (21) Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng
chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ítraen. Hơn nữa, những việc ấy
xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. (22) Thật ra, cũng có mấy người
đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà
ấy ra mộ hồi sáng sớm, (23) không thấy xác Người đâu cả, về còn
nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. (24)
Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như
các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy».
(25)
Bấy giờ Đức Giêsu nói với hai ông rằng: «Các anh chẳng hiểu gì
cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! (26)
Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào
trong vinh quang của Người sao? (27) Rồi bắt đầu từ ông Môsê và
tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên
quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
(28)
Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giêsu làm như còn phải đi xa
hơn nữa. (29) Họ nài ép Người rằng: «Mời ông ở lại với chúng tôi,
vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn». Bấy giờ Người mới vào và
ở lại với họ. (30) Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng
lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. (31) Mắt họ liền mở ra và
họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. (32) Họ mới bảo nhau:
«Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho
chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?»
(33) Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm
Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. (34) Những người này
bảo hai ông: «Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simôn».
(35) Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và
việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.
CHIA
SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1.
Tâm trạng của hai môn đệ trên đường về Emmau thế nào? Tại sao
họ lại như vậy? Họ trông chờ gì ở Đức Giêsu? Ngài có đáp lại sự
chờ mong đó không?
2. Sứ mạng của Đức Giêsu có phải là trở nên một vị anh hùng giải
phóng dân tộc Ngài không? Ngài giải phóng ai? Và giải phóng khỏi
cái gì?
3. Giữa việc giải phóng thể chất, tinh thần, và việc giải phóng
tâm linh, bạn coi cuộc giải phóng nào quan trọng hơn? Bạn đang
chủ yếu tìm thứ giải phóng nào?
Suy tư gợi ý:
1.
Nỗi thất vọng của các môn đệ và nhiều người khác trước cái chết
của Đức Giêsu
Hai môn đệ Đức Giêsu trên đường về Emmau lòng đầy chán nản, thất
vọng. Suốt ba năm theo Ngài, họ những mong Ngài sẽ trở thành nhà
giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ hà khắc của đế quốc Rôma. Hai
ông hy vọng Ngài sẽ thành công, sẽ làm vua, và các ông sẽ trở
thành những vị cận thần của Ngài. Suốt ba năm đó, họ có một giấc
mơ thật đẹp. Nhưng những điều họ mơ ước và hy vọng tràn trề suốt
ba năm nay bỗng nhiên sụp đổ chỉ trong một buổi chiều khi nghe
tin Ngài thật sự đã bị đóng đinh vào thập giá và đã chết vô cùng
nhục nhã. Công lênh theo Ngài suốt ba năm tan thành mây khói,
hóa ra chẳng được tích sự gì. Ngài chết rồi thì ắt hẳn đám 12
tông đồ của các ông sẽ rã đám. Ai nấy đều phải trở về với cuộc
sống bình thường, với nghề nghiệp tầm thường của mình như ba bốn
năm trước. Thế là «mèo lại hoàn mèo», dân lại hoàn dân, ngư phủ
vẫn lại là ngư phủ…
Trong
một đất nước bị đô hộ khắc nghiệt bởi ngoại bang, người dân nào
cũng đều mơ một ngày nào đó đất nước được giải phóng, được độc
lập, người dân được tự do, no ấm, được sống trong thanh bình…
Và khi Đức Giêsu xuất hiện, biết bao người quen biết Ngài đã nghĩ
rằng Ngài sẽ giải phóng đất nước. Vì Ngài đã thấy tận mắt cảnh
lầm than của dân chúng, và nhu cầu cấp thiết cũng như mơ ước được
giải phóng của họ. Nhưng với cái chết, Ngài đã làm cho bao người
mơ ước hay hy vọng như thế phải thất vọng. Vì sứ mạng mà Thiên
Chúa trao cho Ngài không phải là chuyện ấy.
2. Đức Giêsu không phải chỉ là một anh hùng giải phóng dân tộc
Giả
như Đức Giêsu chỉ là một nhà giải phóng dân tộc, thì các môn đệ
và nhiều người Do Thái thời ấy sẽ sung sướng và mãn nguyện biết
bao! Khi ấy, có thể Ngài sẽ lập nên một triều đại lâu dài, tốt
đẹp và oai hùng hơn Đavít, Salômon, tổ phụ Ngài. Và dân Do Thái
sẽ được sống trong thanh bình, ấm no, đất nước được hùng cường
có thể một vài trăm năm. Nhưng rồi sao? Nếu chỉ như thế thì Ngài
cũng đâu hơn gì bao nhiêu so với các vị minh quân ở nhiều nước
trên thế giới. Các vị này cũng làm cho đất nước mình thái bình
thịnh vượng một thời gian rất dài. Nhưng hết triều đại thanh bình
ấy xong thì lại đến thời điên đảo loạn lạc như ta từng thấy trong
lịch sử các nước trên thế giới. Kết cục Ngài cũng chỉ là một vị
minh quân nổi tiếng, gương mẫu của một đất nước, rồi… chấm hết.
Mọi sự rồi đâu lại vào đấy, vẫn y như cũ, nhân loại chẳng có gì
thay đổi.
Sứ
mạng của Đức Giêsu không chỉ như vậy. Ngài muốn giải phóng con
người từ nền tảng, gốc rễ, chứ không chỉ ở ngọn. Nguồn gốc của
mọi đau khổ nơi con người là tội lỗi, tính ích kỷ, thiếu tình
thương. Và nguồn gốc của tội lỗi, tính ích kỷ, thiếu tình thương
là do không nhận biết Thiên Chúa là nguồn gốc của mình, cũng là
nguồn hạnh phúc, nguồn sức mạnh, nguồn yêu thương vô tận của mình.
Nếu không giải quyết đau khổ từ nguồn gốc đầu tiên của nó, mà
chỉ giải quyết ở ngọn, nghĩa là chỉ triệt tiêu những nguyên nhân
trước mắt gây ra những đau khổ cụ thể, thì đau khổ chỉ tạm thời
vắng bóng rồi sẽ trở lại ngay. Như thế có khác gì để giải quyết
nạn đói, ta cho dân chúng một vài tấn gạo, ăn hết số gạo đó là
nạn đói lại tiếp tục. Trong các quốc gia, có biết bao vị anh hùng
đã giải phóng dân tộc mình khỏi ách thống trị của bạo chúa, đem
lại thanh bình no ấm. Nhưng tất cả đều chỉ được một thời gian
rồi các dân tộc lại bị chiến tranh, bị lầm than rên xiết dưới
ách thống trị của những ông vua, những tên quan tham tàn khác.
3.
Sứ mạng của Đức Giêsu là giải phóng tâm linh
Do đó, Đức Giêsu đến để giải phóng con người khỏi ách thống trị
của tội lỗi, là nguyên nhân của đau khổ. Đồng thời giới thiệu
cho con người biết Thiên Chúa, để con người khi thật sự kết hợp
với Ngài, sẽ cảm nghiệm được nguồn sức mạnh, bình an và hạnh phúc
đích thực ngay trong bản thân mình. Đó chính là sự sống đời đời
có thể khởi sự ngay ở trần gian và sẽ triển nở viên mãn trong
đời sống mai hậu: «Sự sống đời đời chính là con người nhận biết
Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã
sai đến, là Giêsu Kitô» (Ga 17,3). Với nguồn sức mạnh, bình an
và hạnh phúc này, dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, con người vẫn
có thể bình an, hạnh phúc và tràn đầy sức mạnh tinh thần. Thứ
bình an và hạnh phúc này là thứ không bị lệ thuộc vào ngoại cảnh,
mà Đức Giêsu đã từng nói đến: «Thầy để lại bình an cho anh em,
Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không
theo kiểu thế gian» (Ga 14,27). Sự bình an và hạnh phúc ấy «không
ai lấy mất được» (Ga 16,22). Có được thứ bình an và hạnh phúc
này thì dù có phải sống trong tù ngục, con người vẫn có thể hạnh
phúc. Không có sự bình an và hạnh phúc này thì dù có được tự do
hay được đủ mọi thuận lợi bên ngoài, con người vẫn không thật
sự hạnh phúc. Vì họ đang bị ràng buộc và bị nô lệ hóa bởi chính
bản thân họ, bởi tội lỗi, bởi bản năng và những tham vọng ích
kỷ của họ.
4. Giải phóng tâm linh là giải phóng khỏi «cái tôi» ích kỷ
Mục đích của Đức Giêsu khi đến trần gian là giải phóng con người
khỏi tội lỗi để con người được hạnh phúc thật sự. Bản chất của
tội lỗi chính là sự ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, chỉ
lo tránh đau khổ cho bản thân và chỉ biết tìm hạnh phúc cho bản
thân mình. Nhất là sẵn sàng vì bản thân mình mà làm người khác
đau khổ, thiệt thòi. Chính sự ích kỷ này là nguyên nhân gây nên
đau khổ cho bản thân và tha nhân. Đó là phong cách sống của «con
người cũ», con người sống theo xác thịt. Để có hạnh phúc đích
thực, con người cần được giải phóng khỏi «cái tôi» ích kỷ ấy.
Sự
giải phóng này đòi hỏi «cái tôi» ích kỷ ấy hay «con người cũ»
phải chết đi, phải lột xác. «Con người cũ» có chết đi, thì nó
mới có thể sống lại để thành «con người mới». Chết đi chính là
sẵn sàng chấp nhận đau khổ, mất mát, thiệt thòi, bị hạ bệ, nhưng
đó là cái giá không có không được mà ta phải trả để có thể bước
vào hạnh phúc và vinh quang đích thực. Chính Đức Giêsu cũng đã
phải trải qua quá trình ấy, như Ngài đã giải thích cho hai môn
đệ ở Emmau: «Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế,
rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?» (Ga 24,26). Lẽ nào
ta lại muốn đi một con đường khác với Ngài?
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, được giải phóng để được sống trong một chế độ tự do,
dân chủ là nhu cầu cấp thiết và là điều mong ước của mọi người
dân đang bị mất tự do và bị đàn áp. Nhưng còn một nhu cầu cần
thiết và đáng mong ước hơn, đó là được giải phóng về mặt tâm linh.
Nghĩa là được giải phóng khỏi ách nô lệ của tội lỗi, của sự ác,
của tính ích kỷ, và của chính bản thân mình. Chỉ khi tâm linh
của mọi người được giải phóng, thì nền tự do và dân chủ của họ
mới được bảo đảm và vững bền. Xin Cha hãy giải phóng con khỏi
con người ích kỷ của con, để tâm con bao trùm được cả những người
chung quanh con, để con có thể coi họ như chính bản thân con.
(JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|