| |
Cha
của Đức Giêsu và Nhà của Ngài
ĐỌC LỜI CHÚA
• Cv 6, 1-7: (7) Lời Thiên Chúa vẫn lan tràn, tại Giêrusalem,
số các môn đệ tăng thêm rất nhiều, cũng có rất đông các tư tế
đón nhận đức tin.
•
1Pr 2, 4-9: (5) Hãy để Thiên Chúa dùng anh em như những viên đá
sống động mà xây nên ngôi Đền Thờ thiêng liêng, và hãy để Thiên
Chúa đặt anh em làm hàng tư tế thánh, dâng những lễ tế thiêng
liêng đẹp lòng Người.
•
TIN MỪNG: Ga 14, 1-12
Nói với các môn đệ sau tiệc ly
(1) Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.
(2) Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói
với anh em rồi, vì Thầy đi don chỗ cho anh em. (3) Nếu Thầy đi
don chỗ cho anh em, thì Thầy lai đến và đem anh em về với Thầy,
để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. (4) Và Thầy đi đâu, thì anh em
biết đường rồi».
(5)
Ông Tôma nói với Đức Giêsu: «Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy
đi đâu, làm sao chúng con biết đươc đường?» (6) Đức Giêsu đáp:
«Chính Thầy là con đường, là sư thật và là sư sống. Không ai đến
với Chúa Cha mà không qua Thầy. (7) Nếu anh em biết Thầy, anh
em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã
thấy Người».
(8)
Ông Philípphê nói: «Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa
Cha, như thế là chúng con mãn nguyện». (9) Đức Giêsu trả lời:
«Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Philípphê, anh chưa biết
Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lai nói: 'Xin tỏ
cho chúng con thấy Chúa Cha'? (10) Anh không tin rằng Thầy ở trong
Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh
em, Thầy không tư mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong
Thầy, chính Người làm những việc của mình. (11) Anh em hãy tin
Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không
thì hãy tin vì công việc Thầy làm. (12) Thật, Thầy bảo thật anh
em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm đươc những việc
Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy
đến cùng Chúa Cha.
CHIA
SẺ
Câu
hỏi gợi ý:
1.
Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa Ba Ngôi, Ba Ngôi đa
dạng và khác biệt nhau, Ngài tạo dựng nên vũ trụ cũng vô cùng
đa dạng và đầy khác biệt. Điều đó có ý nghĩa gì? Trong bối cảnh
ấy, câu nói của Đức Giêsu: «Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở»
có ý nghĩa gì?
2. Đức Giêsu nói: «Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha». Chúa Cha vô
hình, Đức Giêsu hữu hình, sao lại nói như thế được? Câu này phải
hiểu thế nào?
3. Bây giờ đâu ai thấy Đức Giêsu nữa. Vậy thì có cách gì khác
để thấy Thiên Chúa? Có thể nói: «Ai thấy tha nhân là thấy Chúa
Cha» không? Tại sao?
Suy tư gợi ý:
Trong
bài Tin Mừng này, Đức Giêsu nói về hai thực tại siêu hình mà không
ai ở trần gian này có thể hiểu thấu hay kinh nghiệm trực tiếp
được. Trước hết Ngài nói về Nhà Cha Ngài, nơi Ngài và những kẻ
theo Ngài sẽ đến. Ngài đã đến đó trước để chuẩn bị cho chúng ta,
những người sẽ đến sau này. Kế đó, Ngài nói đến chính Thiên Chúa,
Cha của Ngài.
1. Đức Giêsu nói về Nhà Cha Ngài, hay thiên đàng
Ngài nói: «Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở». Nếu Thiên Chúa
của chúng ta là một Thiên Chúa với Ba Ngôi khác nhau nhưng lại
bằng nhau, đã tạo dựng nên một vũ trụ hết sức đa dạng với đủ mọi
giống loài khác nhau, ắt Thiên Chúa của chúng ta phải là một Thiên
Chúa rất thích sự đa dạng và bình đẳng. Tất cả mọi sự Ngài dựng
nên đều đa dạng, đều gồm nhiều loại khác nhau. Riêng con người,
là «hình ảnh của Ngài», thì có nam có nữ, có nhiều chủng loại
(da trắng, da đen, da màu), nhiều dân tộc, nhiều quốc gia, nhiều
tôn giáo, nhiều nền văn hóa, nhiều tính tình, nhiều khuynh hướng
khác nhau. Ngay trong cơ thể một con người thì cũng gồm nhiều
cơ quan rất khác nhau. Như thế, ắt ở trên thiên đàng, Ngài cũng
phải tạo lập nhiều «chỗ ở» rất khác nhau phù hợp với sự đa dạng
của con người.
Thiên
Chúa của chúng ta vốn đa dạng ngay từ bản tính (vì là Ba Ngôi
khác nhau), và sự đa dạng ắt phải là bản chất mọi đường lối của
Ngài. Thế nhưng con người – vốn được tạo dựng nên rất đa dạng
– do lòng ích kỷ, tự kiêu và óc bè phái của mình, lại có khuynh
hướng thích độc dạng. Họ không muốn những ai khác mình, có niềm
tin, chủ trương hay đường lối khác mình… được tồn tại và phát
triển. Họ chỉ muốn bè phái mình, văn hóa của mình, ý thức hệ của
mình, tôn giáo của mình tồn tại và phát triển mà thôi. Vì thế,
họ tìm cách thuyết phục hoặc ép buộc người khác phải giống mình,
theo mình. Họ muốn thống nhất mọi sự trong sự đồng dạng hay độc
dạng, và dạng mà họ muốn mọi người đều có chính là dạng của họ.
Đó chính là một ước muốn đi ngược lại tự nhiên, ngược lại đường
lối của Thiên Chúa. Vì thế, càng muốn thống nhất, càng không chấp
nhận sự khác biệt của nhau, con người càng bị chia rẽ. Câu chuyện
về tháp Baben (St 11,1-9) là một bài học điển hình mà con người
suốt bao thế hệ học mãi vẫn không thuộc. Con người muốn thống
nhất mọi sự: «Ta hãy xây cho mình một thành phố và một tháp có
đỉnh cao chọc trời. Ta phải làm cho danh ta lẫy lừng, để khỏi
bị phân tán trên khắp mặt đất» (St 11,4). Nhưng điều đó ngược
lại thánh ý Thiên Chúa, nên Ngài đã quyết định «làm xáo trộn tiếng
nói của mọi người, và phân tán họ ra khắp nơi trên mặt đất» (St
11,9).
Trong quá khứ, Giáo Hội Công giáo cũng đã từng bị cám dỗ muốn
thống nhất trong đồng dạng hơn là hiệp nhất trong đa dạng. Lịch
sử cho thấy mỗi lần Giáo Hội thống nhất thêm một chi tiết về đức
tin thì lại có thêm một bè rối hoặc một giáo phái ly khai. Vì
thế, hiện nay sự hiệp nhất trong Giáo Hội đã bị sứt mẻ rất nhiều.
Trong Tông Thư «Tiến Tới Thiên Niên Kỷ Thứ Ba» (Tertio Millennio
Adveniente), Đức Gioan-Phaolô II đã kêu gọi Giáo Hội sám hối vì
trong thiên niên kỷ thứ hai, Giáo Hội một phần nào đã «phá hỏng
sự hiệp nhất mà Thiên Chúa muốn có nơi Dân Ngài» (số 34). Và hiện
nay Giáo Hội đang muốn sửa chữa lại những sứt mẻ ấy. Nhưng thiết
tưởng Giáo Hội chỉ có thể thành công nếu chủ trương hiệp nhất
chứ không thống nhất. Hiệp nhất là tập hợp những con người hay
tập thể khác nhau, có chủ trương khác nhau thành một tập thể lớn
có một đường hướng chung, nhưng vẫn tôn trọng sự khác biệt của
nhau. Còn thống nhất là dẹp bỏ tất cả những khác biệt để trở nên
một khối đồng nhất, đồng dạng. Hiện nay, sau công đồng Vatican
II, trên lý thuyết, Giáo Hội đang chủ trương hiệp nhất trong đa
dạng. Ước mong chủ trương ấy đang được thực hiện.
Đang khi Đức Giêsu muốn dọn chỗ cho mọi người trên thiên đàng,
thì lại có nhiều người muốn hạn chế số người được vào thiên đàng
vì họ mong rằng chỉ những ai cùng tôn giáo, cùng niềm tin, cùng
chủ trương với mình mới được vào đấy mà thôi. Tôi e rằng chính
những người này sẽ không thích hợp với một thiên đàng «có nhiều
chỗ ở», rất phong phú và đa dạng theo ý của Thiên Chúa.
2.
Đức Giêsu nói về Thiên Chúa hay Cha của Ngài
Chẳng ai thấy được Thiên Chúa vì Ngài vô hình đối với mọi giác
quan con người. Nhưng kinh nghiệm về Thiên Chúa thì ai cũng có
thể có được. Tương tự như dòng điện chẳng ai có thể thấy được,
nhưng thời nay, ai cũng có đầy ắp kinh nghiệm về điện, cho dù
là trẻ con. Thật vậy, khi cả phố đang bị cúp điện mà bắt đầu có
điện lại, là ta thấy đám trẻ con trong xóm la ầm lên ngay: «Có
điện rồi!» Dòng điện không thể thấy được, vậy tại sao khi có điện
chúng lại nhận ra ngay? Chính vì chúng thấy dòng điện biểu hiện
thành đèn sáng, quạt quay, tivi có hình, v.v… Cũng vậy đối với
Thiên Chúa. Tất cả những gì hiện hữu và hoạt động ở trong bản
thân ta và chung quanh ta đều là những biểu hiện của Thiên Chúa.
Vì không có Thiên Chúa thì không thể có tất cả những thứ ấy. Vì
thế, thật là ngớ ngẩn khi Philípphê yêu cầu Đức Giêsu: «Thưa Thầy,
xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha». Yêu cầu ấy cũng ngớ ngẩn
y như yêu cầu của một em bé đang coi tivi dưới ánh đèn sáng choang:
«Bố ơi, xin cho con thấy điện là gì? ở đâu?» Bố em sẽ chỉ vào
tivi đang có hình và bóng đèn đang sáng, nói: «Điện đấy con!».
Thiên Chúa không thể thấy được, nhưng biểu hiện rõ nét nhất của
Ngài là Đức Giêsu, Con yêu quý của Ngài. Thánh Phaolô viết: «Người
là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên
Chúa» (Dt 1,3; x. Cl 1,15). Vì thế, Đức Giêsu mới nói với Philípphê:
«Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha» (Ga 14,9), phần nào tương tự như:
ai thấy đèn sáng là thấy dòng điện. Đức Giêsu, Con Thiên Chúa,
Ngài giống Thiên Chúa Cha chắc chắn không phải ở thân xác, mà
chủ yếu là ở tình yêu vô biên của Ngài đối với nhân loại và vũ
trụ. Không gì biểu hiện Thiên Chúa cách trung thực cho bằng tình
yêu chân thật, nhất là thứ «tình thương của người dám hy sinh
tính mạng vì bạn hữu của mình» (Ga 15,13). Ai càng có nhiều tình
yêu chân thật thì càng giống Thiên Chúa, vì từ bản chất, «Thiên
Chúa là tình yêu» (1Ga 4,8.16), mà Đức Giêsu là người có tình
yêu cao cả nhất. Vì thế, tình yêu mới chính là bản chất cốt yếu
của sự thánh thiện, hơn là việc có nhiều nhân đức hay sự trong
sạch. Trong sạch như thiên thần, đầy nhân đức như Đức Mẹ mà thiếu
tình yêu thì cũng chỉ như một dãy số không thiếu số 1 đứng đầu.
Tuy nhiên, biểu hiện của Thiên Chúa không chỉ có Đức Giêsu, mà
còn là tất cả những gì hiện hữu và hoạt động trong vũ trụ, vì
không gì có thể hiện hữu hay hoạt động mà không do Thiên Chúa,
hoặc không có nền tảng là Thiên Chúa. Nhưng một trong những biểu
hiện rất rõ nét và cụ thể của Thiên Chúa chính là những người
sống chung quanh ta, những người mà ta gặp trong cuộc đời. Họ
cũng chính là hiện thân và là hình ảnh của Thiên Chúa đối với
ta. Kinh Thánh đã xác nhận điều đó trong rất nhiều câu như: «Mỗi
lần các ngươi làm (/không làm) điều gì cho một trong những anh
em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm (/không làm) cho
chính Ta» (Mt 25,40.45). Vì thế, ta không cần phải tìm gặp Thiên
Chúa ở đâu xa. Lời Đức Giêsu nói với Philípphê có thể đổi lại
thành: «Ai thấy tha nhân là thấy Chúa Cha». Tình yêu và cách đối
xử của ta đối với tha nhân sẽ được Thiên Chúa chính thức coi là
tình yêu và cách đối xử thực tế nhất với chính Ngài, hơn là những
biểu lộ tình yêu đối với Ngài trong những nghi thức tôn giáo bề
ngoài. Rất nhiều Kitô hữu không nắm được điều cốt yếu và cần thiết
này, nên có thể họ sẽ rất ngạc nhiên khi thấy Chúa nói với họ
trong ngày phán xét: «Ta không hề biết các ngươi; hỡi bọn làm
điều gian ác» (Mt 7,23).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, con cảm nghiệm về Cha cách sâu xa và dễ dàng nhất khi
con cảm nghiệm về chính bản thân con. Bản thân con chính là tác
phẩm của Cha với biết bao kỳ diệu hàm ẩn trong đó. Vì thế, biểu
hiện cụ thể nhất, dễ cảm nghiệm nhất về sự hiện hữu của Cha đối
với con chính là sự hiện hữu đầy kỳ diệu của chính bản thân con.
Con cũng chính là biểu hiện của Cha. Xin Cha hãy biến con thành
một biểu hiện trung thực của Cha trước mặt mọi người bằng cách
đổ tràn tình yêu chân thật của Cha vào trong con, để con yêu thương
mọi người như chính Đức Giêsu yêu thương con. Để qua tình yêu
chân thật của con, mọi người đều nhận ra Cha ở nơi con. (JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|