| |
Tình
yêu giúp ta thắng vượt sợ hãi
ĐỌC LỜI CHÚA
• Gr 20,10-13: (11) Đức Chúa hằng ở bên con như một trang chiến
sĩ oai hùng. Vì thế, những kẻ từng hại con sẽ thật điên bát đảo,
sẽ không thắng nổi con. Chúng sẽ phải thất bại, và nhục nhã ê
chề.
• Rm 5,12-15: (15) sự Sa ngã của Ađam không thể nào sánh được
với ân huệ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu vì một người duy nhất
đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa
ban nhờ một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô, còn dồi dào hơn
biết mấy cho muôn người.
•
TIN MỪNG : Mt 10, 26-33
Hãy nói giữa ban ngày, đừng có sợ
(26) «Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che dấu
mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không
biết. (27) Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra
giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà
rao giảng.
(28)
«Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh
hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn
xác trong hỏa ngục. (29) Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào
phải không? Thế mà, không một con rào rơi xuống đất ngoài ý của
Cha anh em. (30) Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên
đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. (31) Vậy anh em đừng sợ, anh
em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.
(32)
«Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng
sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.
(33) Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối
người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời».
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý :
1. Cảm thấy sợ hãi khi gặp nguy hiểm là điều tốt hay xấu? Tại
sao?
2.
Trước hai tệ hại – cái lớn cái nhỏ – mà ta không thể tránh cả
hai, thì ta nên đón nhận cái nào? Khi chịu cái hại nhỏ để tránh
được cái hại lớn, thì ta nên vui lòng đón nhận hay miễn cưỡng
chấp nhận?
3. Cái gì khiến cho một người mẹ xông vào đám cháy để cứu con
mình? Tình yêu đối với Thiên Chúa và đồng loại có thể giúp ta
thắng vượt sợ hãi không?
4.
Thiên Chúa có quan tâm tới ta khi ta chấp nhận nguy hiểm vì tình
yêu Ngài không?
Suy
tư gợi ý :
1. Biết sợ hãi là một ơn huệ của Thiên Chúa
Một
trong những điều rất thông thường thuộc bản năng của con người
là biết sợ hãi. Bản năng biết sợ hãi là do Thiên Chúa đặt để ngay
trong bản tính con người, nhờ đó con người – và cả loài vật nữa
– mới biết tự vệ và tránh được những khó khăn, bất lợi, tai nạn,
đau khổ, chết chóc có thể xảy đến với mình. Bản năng biết sợ ấy
là điều tốt lành: Thiên Chúa muốn con người biết sợ hãi, và có
rất nhiều nỗi sợ hãi là tốt lành, đẹp lòng Thiên Chúa. Thật vậy,
sau khi tạo dựng con người. Ngài đã nói với con người: «Hết mọi
trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn; nhưng trái của cây cho biết
điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi
ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết» (St 2,16-17). Qua câu Thánh
Kinh này, ta thấy Thiên Chúa muốn con người biết sợ chết, và việc
xa tránh cái chết bằng cách vâng lời Thiên Chúa là một sự khôn
ngoan. Trong một số trường hợp nào đó, người không biết sợ có
thể là do thiếu trí khôn, thiếu sáng suốt, không nhận ra những
nguy hiểm đang xảy đến với mình. Người ta thường dùng từ ngữ «điếc
không sợ súng» để chỉ những người này.
2. Phải sợ cái đáng sợ hơn, và chấp nhận cái tệ hại nhỏ hơn
Tuy nhiên giữa những điều tệ hại, có những tệ hại nhỏ hơn và có
những tệ hại lớn hơn. Người khôn ngoan là người nhận định chính
xác tệ hại nào lớn hơn, tệ hại nào nhỏ hơn. Khi có hai điều tệ
hại mà ta không thể tránh được cả hai, thì người khôn ngoan phải
biết sợ và tránh điều tệ hại lớn hơn cho dù chưa xảy đến, vì nó
gây đau khổ nhiều hơn; đồng thời biết chấp nhận tệ hại nhỏ hơn
cho dù nó sẽ xảy ra ngay trước mắt. Thật là ngu xuẩn năm ta tránh
tệ hại nhỏ để phải chịu tệ hại lớn hơn.
Tuy
nhiên, người có bản lãnh, có trí tuệ, mặc dù biết sợ, nhưng luôn
luôn làm chủ được bản năng biết sợ của mình để can đảm chấp nhận
những tệ hại nhỏ hơn trước mắt hầu tránh được những tệ hại lớn
hơn; hoặc can đảm chấp nhận những tệ hại cho cá nhân mình hầu
tránh những tệ hại lớn hơn cho tập thể hay xã hội. Một khi đã
nhận thức và chấp nhận điều tệ hại nhỏ hơn, thì ta không còn sợ
hãi nó nữa. Người hèn nhát là người sợ khổ, sợ chết đến nỗi không
dám làm theo đòi hỏi của lương tâm, sẵn sàng tránh những tệ hại
nhỏ cho cá nhân mình để bắt cả xã hội hay tập thể phải gánh chịu
những tệ hại lớn lao vì mình… Cũng cần phân biệt: người nhát gan
vẫn có thể không hèn, mà người bạo dạn đôi khi lại rất hèn.
Đức
tin giúp chúng ta nhận ra được rằng: tệ hại lớn nhất trên đời
là những gì làm thiệt hại cho linh hồn mình, cho sự sống vĩnh
cửu của mình đời sau. Vì thế, người có đức tin có thể chấp nhận
dễ dàng những tệ hại chóng qua ở đời này hầu đạt được những lợi
ích lâu dài cho đời sống vĩnh cửu mai hậu. Trong chiều hướng này,
Đức Giêsu khuyên ta: «Anh em đừng sợ những kẻ giết được thân xác
mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể
tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục (Mt 10,28). Bị giết chết
thân xác là một trong những điều đáng sợ nhất ở đời này, nhưng
với cái nhìn sâu xa của đức tin thì bị «tiêu diệt cả hồn lẫn xác
trong hoả ngục» còn đáng sợ hơn bội phần. Vì thế, thà bị giết
thân xác mà cứu được linh hồn mình thì vẫn có lợi hơn. Nhưng than
ôi, biết bao người lại sẵn sàng chấp nhận bị «tiêu diệt cả hồn
lẫn xác trong hỏa ngục» để tránh khỏi cái khổ cực hay cái chết
thể xác, hoặc để thân xác được hưởng những vui sướng chóng qua
ở đời này. Trước mặt thế gian, họ được coi là khôn ngoan, nhưng
trước mặt Thiên Chúa, họ là những kẻ ngu xuẩn nhất.
3. Tình yêu giải phóng khỏi sợ hãi
Tuy nhiên, chỉ biết so sánh giữa hai tệ hại để tránh tệ hại lớn
và chấp nhận tệ hại nhỏ thì có vẻ tính toán quá. Thiên Chúa muốn
ta hành động theo sự thúc đẩy của tình thương chứ không chỉ theo
sự co cụm của sợ hãi, hay theo sự tính toán hơn thiệt. Thánh Gioan
viết: «Tình yêu không biết đến sợ hãi, trái lại, tình yêu hoàn
hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ
hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo (1Ga 4,18). Tình yêu giúp
ta vượt thắng sợ hãi, để không còn sợ hãi nữa. Hình ảnh một bà
mẹ yếu ớt không ngần ngại xông vào căn nhà đang cháy để cứu đứa
con của mình đang bị mắc kẹt trong đó là một minh họa sống động
nói lên điều ấy. Chính khi thắng được sợ hãi để thể hiện tình
yêu, ta mới chứng tỏ được tình yêu ấy là lớn lao và chần thật:
«Friend in need, friend indeed» (bạn lúc cùng khốn là bạn thật).
Tình yêu – đối với Thiên Chúa và tha nhân – có thắng vượt được
sợ hãi mới chứng tỏ là tình yêu chân thực. Thắng vượt được nỗi
sợ càng lớn bao nhiêu thì tình yêu của ta càng chứng tỏ được là
lớn lao bấy nhiêu.
Chính
nhờ tình yêu và lòng nhiệt thành với Thiên Chúa và tha nhân mà
ta dám chấp nhận tất cả. Nó giúp ta vượt được những nỗi sợ hãi
mà thế gian có thể gây cho ta khi loan báo Tin Mùng, khi làm tông
đồ, khi tranh đấu cho chân lý, công lý và tình thương. Càng sẵn
sàng chấp nhận đau khổ, sẵn sàng «vác thánh giá» vì yêu thương,
ta càng bớt sợ hãi. Tình yêu càng tăng thì sợ hãi càng giảm; do
đó sở dĩ sợ hãi nhiều là do yêu thương ít.
4.
Niềm tin vào sự quan phòng giúp ta bớt sợ hãi
Nhưng
không phải là cứ chứng tỏ tình yêu bất chấp nguy hiểm thì chắc
chắn ta sẽ gặp phải nguy hiểm và khốn khổ đâu. Vì Thiên Chúa luôn
quan phòng và chở che ta. Đức Giêsu nói: loài chim sẻ chẳng đáng
giá bao nhiêu thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của
Thiên Chúa, huống chi chúng ta là những con người quý giá hơn
chim sẻ vô cùng. Chúng ta quý giá trước mặt Thiên Chúa đến nỗi
Ngài đã hy sinh Con của Ngài để chúng ta «ai tin vào Con của Người
thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời» (Ga 3,16); và «đức
Kitô đã chết vì chúng ta ngay khi chúng ta còn là những kẻ tội
lỗi (Rm 5,8; x. 1Cr 15,3). Vì thế, không có gì xảy ra cho chúng
ta mà không do ý muốn yêu thương của Ngài. Do đó, ta đừng sợ khi
tình yêu đòi hỏi ta phải dấn thân, khi lòng nhiệt thành tông đồ
thúc đẩy ta phải mạnh dạn rao giảng, khi tình yêu đối với người
nghèo khổ thúc giục ta phải tranh đấu, lên tiếng cho công lý,
chống lại áp bức bất công.
5.
Đừng quá sợ nguy hiểm khi làm việc cho Thiên Chúa
Khi
sai các tông đồ đi rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu đã báo trước
những khó khăn mà các ông sẽ gặp phải: «Thầy sai anh em đi như
chiên đi vào giữa bầy sói» (Mt 10,16); «Họ sẽ nộp anh em cho các
hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. Và
anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để
làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết» (Mt 10,17-18). Nếu
Đức Giêsu đã gặp nguy hiểm và bị bách hại, chắc chắn những người
tiếp tục sứ mạng của Ngài cũng phải như vậy: «Trò không hơn thầy,
tớ không hơn chủ. Trò được như thầy, tớ được như chủ, đã là khá
lắm rồi. Chủ nhà mà người ta còn gọi là quỉ vương Bendêbun, huống
chi là người nhà» (Mt 10,24-25). Nhưng trong bài Tin Mừng này
Đức Giêsu đã lập lại 3 lần câu «đừng sợ!» (Mt 10,26.28.31).
Trước
nguy hiểm mà đừng sợ sao được? Chỉ có tình yêu và hạnh phúc do
tình yêu ấy đem lại mới giúp ta thắng vượt sợ hãi và chấp nhận
nguy hiểm: «Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả,
bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Quả vậy,
các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách
hại như thế» (Mt 5,11-12). Hoạn nạn vẫn có thể xảy ra để trắc
nghiệm niềm tin và lòng trung thành của ta đối với Thiên Chúa:
«Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền
chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát» (Mt 10,22). Đau khổ vì
Ngài, hay chết vì Ngài không bao giờ là vô ích: «Nếu ta cùng chết
với Ngài, ta sẽ sống với Ngài; nếu ta cùng đau khổ với Ngài, ta
sẽ thống trị với Ngài» (2Tm 2,11-12; x Rm 6,8; 8,17). Và «những
đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà
Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta» (Rm 8,18).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, xin cho con cảm nghiệm được tình yêu vô biên của Cha
dành cho con. Cho con biết đáp lại tình yêu ấy một cách quảng
đại bằng sự dấn thân không sợ hãi cho công việc của Cha, cho việc
tạo bình an và hạnh phúc cho những người chung quanh con. Xin
cho con dám chấp nhận mọi đau khổ có thể xảy đến vì sự dấn thân
của con. Chỉ như thế con mới chứng tỏ được tình yêu của con đối
với Cha và với mọi người là chân thực. (JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|