| |
Đức Giêsu hỏi ta: Ngài là gì đối với ta?
ĐỌC LỜI CHÚA
• Is 22, 19-23: (22) Chìa khoá nhà Đavít, Ta sẽ đặt trên vai nó.
(23) Ta sẽ làm cho nó vững chắc như đinh đóng cột, nó sẽ nên như
ngai vinh hiển cho nhà cha nó.
•
Rm 11, 33-36: (33) Sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên
Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu!
Đường lối của Người, ai theo dõi được!
•
TIN MỪNG: Mt 16, 13-20
Ông Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa
(13) Khi Đức Giêsu đến vùng kế cận thành Xêdarê Philípphê, Người
hỏi các môn đệ rằng: «Người ta nói Con Người là ai?» (14) Các
ông thưa: «Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông
Êlia, có người lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn
sứ». (15) Đức Giêsu lại hỏi: «Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?»
(16) Ông Simôn Phêrô thưa: «Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa
hằng sống». (17) Đức Giêsu nói với ông: «Này anh Simôn con ông
Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc
khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.
(18) Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng
Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền
lực tử thần sẽ không thắng nổi. (19) Thầy sẽ trao cho anh chìa
khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng
sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời
cũng sẽ tháo cởi như vậy». (20) Rồi Người cấm ngặt các môn đệ
không được nói cho ai biết Người là Đấng Kitô.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1.
Nếu Đức Giêsu hỏi bạn: «Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?», bạn
sẽ trả lời thế nào? Theo kiểu trả bài những gì đã học được, hay
theo thực tế đời sống của bạn? Nếu theo thực tế đời sống, bạn
trả lời thế nào?
2. Đức Giêsu là gì đối với ta? Là nhân vật quí giá và cần thiết
nhất đối với ta khiến ta luôn luôn gắn bó, hay chỉ như một ai
đó chẳng thân thiết bằng cha mẹ, vợ con, bạn bè ta, chẳng quan
trọng bằng của cải, sự nghiệp của ta?
3. Tại sao ta theo Đức Giêsu mấy chục năm, nhưng đời sống tâm
linh ta chẳng mạnh mẽ bao nhiêu, đời sống ta vẫn chẳng hạnh phúc
thật sự? Có phải vì trong thực tế Ngài chẳng là gì đối với ta
cả?
Suy tư gợi ý:
1.
Những gì mình nghe nói và những gì chính mình nhận định
Một bà mẹ nghe chị hàng xóm nói về con mình, chị khen nó đủ mọi
mặt như một đứa trẻ thật gương mẫu. Bà mẹ nhận ra trong những
lời khen ấy có những lời đúng, có những lời quá đáng, và có những
lời hoàn toàn sai sự thật. Bà có nhận định riêng của mình về con
bà. Cùng nhìn về một đứa trẻ, nhưng hai người có hai nhận định
khác nhau. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu hỏi các môn đệ
mình hai câu hỏi khác nhau về Ngài: «Người ta nói Con Người là
ai?», và «Anh em bảo Thầy là ai?» Hai câu hỏi ấy là hai câu hỏi
mà Ngài muốn mỗi người chúng ta trả lời.
Câu
hỏi thứ nhất có thể diễn dịch lại cách mới mẻ cho phù hợp với
các Kitô hữu thời nay như sau: «Anh chị đã học hỏi những gì về
Thầy? Các linh mục hay các giáo lý viên đã dạy anh chị về Thầy
thế nào?» Với những người đã học thần học ở trường lớp, câu hỏi
có thể là: «Các tín điều trong Giáo Hội hay môn Kitô học đã xác
định về Thầy thế nào?» Để trả lời câu hỏi này, ta có thể trả lời
theo kiểu trả bài những gì ta đã học được về Ngài, một cách thật
khách quan, không có ý kiến hay cảm nghĩ gì của ta cả. Câu trả
lời này hoàn toàn lý thuyết, nó không trực tiếp ảnh hưởng đến
đời sống tâm linh của ta hoặc làm ta thay đổi bao nhiêu.
Câu hỏi thứ hai có thể diễn dịch lại cách mới mẻ cho ta như sau:
«Anh chị nghĩ gì và quan niệm thế nào về Thầy? Thầy là gì của
anh chị? Thầy có đóng một vai trò gì trong cuộc đời anh chị không?
Vai trò đó thế nào? Đối với anh chị, Thầy là một nhân vật lịch
sử trong quá khứ hay là một nhân vật đang sống trong hiện tại?
Đối với anh chị, Thầy đang chủ yếu sống ở trên trời, trong nhà
thờ, hay trong chính bản thân anh chị? Muốn gặp Thầy thì anh chị
gặp ở đâu?» Để trả lời câu hỏi này, ta phải xét lại quan niệm
thật sự của chính ta về Ngài, thái độ, cách sống và cách xử sự
thực tế của ta đối với Ngài, chứ không thể trả lời cách lý thuyết
được. Câu trả lời này ảnh hưởng mạnh mẽ và là phản ảnh chính xác
đời sống tâm linh của ta.
2. Đức Giêsu là gì của ta?
Nếu Ngài chỉ là một nhân vật lịch sử, đã đến trong quá khứ của
lịch sử nhân loại, cách đây 2000 năm, thì cho dù Ngài là ai, là
con Thiên Chúa, là ân nhân vĩ đại nhất của nhân loại, v.v… Ngài
cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống ta bao nhiêu. Cho dù ta có
hiểu rõ từng chi tiết cuộc đời Ngài, từng quan niệm, từng tư tưởng
của Ngài, thì Ngài vẫn là một người xa lạ đối với ta, sống khác
thời với ta. Nếu Ngài chỉ là một người hiện vẫn đang sống, nhưng
chỉ sống ở trên trời cùng với Thiên Chúa Cha, với các thiên thần
và các thánh, thì quả thật ta không dễ gì mà gặp Ngài. Nếu Ngài
chỉ hiện diện trong nhà tạm, trên bàn thờ, trong hình bánh rượu
của phép Thánh Thể, thì ta có thể gặp Ngài mỗi khi ta đến nhà
thờ để cầu nguyện, để dâng thánh lễ; và Ngài có thể ngự vào lòng
ta trong chốc lát khi ta rước lễ; ngoài ra, Ngài vẫn là người
ở bên ngoài ta.
Hay
Ngài là một người rất thân thiết với ta, hơn cả những người thân
yêu nhất của ta, hiện diện ngay trong bản thân ta, và là phần
quan trọng nhất của bản thân ta? Ta có thể nói như thánh Âu Tinh:
Ngài còn «thân thiết với tôi hơn cả chính tôi thân thiết với tôi
nữa»? hay như thánh Phaolô: «Tôi sống, nhưng không phải tôi sống,
mà là Đức Kitô sống trong tôi» (Gl 2,20)?
Đức Giêsu là gì đối với ta, điều đó tùy thuộc một phần vào những
gì ta nghe nói hay học hỏi về Ngài, và phần khác vào sự dấn thân
của ta cho Ngài sau khi đã được nghe nói về Ngài. Chỉ sau khi
dấn thân theo những lời mời gọi mà ta nghe được từ sâu thẳm lòng
mình của Ngài, ta mới cảm nghiệm được Ngài thật sự sống động và
ở ngay trong bản thân ta, làm nên phần bản thể cao quý nhất và
thâm sâu nhất của ta. Ngài đã ở trong ta, và làm nên phần thiêng
liêng cao quý nhất của ta trước khi ta nghe nói hay biết đến Ngài.
Câu trả lời thứ hai này ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống tâm linh
ta.
3. Đời sống tâm linh của ta tùy thuộc ta trả lời thế nào cho câu
hỏi: «Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?»
Ta quyết định cho Ngài là gì đối với ta, điều đó tùy thuộc vào
tự do của ta, thứ tự do mà Thiên Chúa luôn luôn tôn trọng. Nhưng
câu trả lời cho câu hỏi “Ngài là gì đối với ta?” quyết định tính
chất đời sống tâm linh của ta. Nếu ta cho rằng Ngài là đối tượng
cao quí nhất trên đời, hơn tất cả bất kỳ những gì còn lại – hơn
cả cha mẹ, người yêu, tiền bạc, của cải, sự nghiệp, quyền lực
– và ta sẵn sàng hy sinh tất cả để có được Ngài, để đạt được ngài,
thì thái độ tự nhiên và tất yếu của ta sẽ là sẵn sàng hy sinh
tất cả để có Ngài. Tương tự như người đi tìm ngọc quý, khi tìm
được, anh về bán hết tất cả mọi thứ mình có để mua cho bằng được
viên ngọc ấy (x. Mt 13,45-46), vì anh cho rằng viên ngọc ấy quý
giá gấp bội gia tài anh đang có.
Vấn
đề quan trọng là phải xác định tại sao Đức Giêsu lại quý giá đối
với ta đến nỗi ta nên sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được Ngài?
Đạt được Ngài thì ta được gì? – Ngài chính là phần cao quý nhất,
thiêng liêng và thâm sâu nhất của chính bản thân ta. Ngài chính
là món quà quí báu nhất mà Thiên Chúa ban cho ta, là phần quan
trọng làm nên yếu tính của ta, nhờ đó ta được «được thông phần
bản tính Thiên Chúa» (2Pr 1,4). Ngài chính là sự hiện diện của
Thiên Chúa ở trong bản thân ta, là sức mạnh, là tình yêu, là sự
sống của ta. Vì thế, khi ta «có» Ngài nhờ thái độ sẵn sàng hy
sinh tất cả để được Ngài, thì ta trở nên «đồng hình đồng dạng»
với Ngài (Rm 8,29; Pl 3,10), nghĩa là tràn đầy yêu thương, sức
sống và sức mạnh. Nhờ đó ta được giải phóng khỏi cảnh nô lệ cho
chính bản thân ta, cho tính ích kỷ, cũng là nô lệ cho tội lỗi,
để sống vị tha (vì Thiên Chúa và vì tha nhân), để luôn yêu thương
và luôn quan tâm đến hạnh phúc của mọi người.
Món quà quý báu mà Thiên Chúa ban cho ta – là Đức Giêsu hay sự
hiện diện của Thiên Chúa ở trong ta – vốn đã sẵn có trong bản
chất của ta, nhưng ta không hề biết, hay chỉ biết một cách lý
thuyết. Vì thế, ta không có sức mạnh và tình yêu đúng như ta phải
có. Đức Giêsu ở trong ta dường như ở trong tình trạng ngủ say
tương tự như khi Ngài ngủ trong thuyền của các môn đệ giữa cơn
bão biển gầm thét, đe dọa (x. Mc 4,35-41). Có Ngài ở trong ta,
nhưng Ngài chẳng tác động gì cả, chẳng khác gì Ngài vắng mặt.
Tại sao? Vì đối với câu hỏi «Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?»
ta chỉ biết trả lời cách máy móc những gì ta học được về Đức Giêsu
từ Giáo Hội. Trong khi đó, cách sống thực tế của ta thì trả lời
ngược lại: Ngài dường như chẳng là cái thá gì đối với ta cả, ta
vẫn coi rất nhiều thứ khác trọng hơn Ngài và trọng hơn nhiều.
Ta vẫn coi «cái tôi» của ta quan trọng hơn Ngài nhiều, coi ý muốn
của ta quan trọng hơn ý muốn Ngài rất nhiều. Như vậy Ngài chẳng
là gì đối với ta cả! Vì thế, Ngài ở trong ta mà vẫn như người
ngủ quá say, ta vẫn yếu đuối, vẫn thấp hèn, chẳng hơn gì những
kẻ không tin.
Ngài
chỉ trở nên sống động và đem lại sức mạnh, tình yêu, bình an,
hạnh phúc cho ta khi nào ta thật sự coi Ngài là Chúa tể của lòng
ta, là lẽ sống của ta, là cái quí giá nhất ở trong ta. Ngài chỉ
có thể tác động mạnh mẽ trong ta khi ta coi Ngài hơn tất cả mọi
thứ trên đời, hơn chính bản thân ta, coi ý Ngài hơn ý ta, và toàn
con người của ta bị Ngài thu hút thật sự. Chỉ khi ấy, ta mới nhận
ra sức mạnh của Ngài ở trong ta thật mãnh liệt. Ta hãy thử sống
như Ngài là tất cả của ta, là lẽ sống của ta xem, ta sẽ có kinh
nghiệm về sức mạnh của Ngài ở trong ta. Và ta sẽ trở thành những
viên đá thật sự cho tòa nhà Giáo Hội. Nếu không, dù ta có là người
lãnh đạo cao nhất trong Giáo Hội, ta cũng chẳng phải là đá làm
nền cho Giáo Hội đâu! Khi ấy, Giáo Hội mà được xây trên ta thì
chỉ như xây trên cát thôi!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Giáo Hội của Đức Giêsu chỉ có thể được xây dựng vững
chắc trên những tâm hồn chọn Ngài là lẽ sống cuộc đời mình, coi
Ngài là «viên ngọc» quý giá hơn tất cả mọi thứ của trần gian,
sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả bản thân, để đạt được «viên ngọc»
ấy. Xin cho con trở thành một người như thế, và cho Giáo Hội càng
ngày càng có nhiều người như thế, để nền tảng Giáo Hội vững chắc
hơn, không một thế lực nào có thể lay chuyển được. (JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|