dongcong.net
 
 

Suy Niệm

Chúa Nhật Thường Niên, Năm A-2014
Lm. Giuse Trần Việt Hùng

**************

Tính Sổ (33 tn-A)
(Pn 31, 10-13.19-20.30-31; 1Thess 5, 1-6; Mt 25, 14-30)

Sách Phương Ngôn (còn gọi là sách Châm Ngôn) diễn tả hình ảnh một người vợ tài đức vẹn toàn. Nàng lo toan cần mẫn trong công việc cửa nhà rất chu đáo. Nàng yêu thương và chăm lo cho chồng con. Với lòng bác ái từ bi: Nàng rộng tay bố thí cho người nghèo khó và giơ tay hướng dẫn người bần cùng (Pn 31, 20). Nàng quí giá hơn ngọc ngà châu báu muôn vàn. Nàng mang lại niềm an vui và hạnh phúc cho gia đình. Trong vai trò là vợ, là mẹ và là người phụ nữ, nàng lo liệu mọi việc trong nhà và ngoài xã hội một cách chăm chỉ. Đời sống nội tâm của nàng thể hiện một niềm tin mạnh mẽ trong sự kính sợ Thiên Chúa: Duyên dáng thì giả dối và nhan sắc thì hão huyền. Người phụ nữ kính sợ Chúa, sẽ được ca tụng (Pn 31, 30). Nàng nhận diện giá trị đích thực của người phụ nữ không hệ tại ở nhan sắc chóng tàn phai, nhưng là cái tâm trinh trong vẹn tuyền. Nàng đáng được ca ngợi!

Bài phúc âm hôm nay kể cho chúng ta một dụ ngôn về kết qủa tính sổ của các đầy tớ. Câu truyện rất ý nghĩa, trước đi trẩy đi miền xa, ông chủ đã trao cho các đầy tớ những nén bạc để làm vốn sinh lời: Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng của mỗi người, đoạn ông ra đi (Mt 25, 15). Trao nén bạc cho các đầy tớ xong, ông ra đi. Họ phải tự mình lo chu toàn bổn phận và trách nhiệm đã được trao. Người nhận nhiều, kẻ nhận ít. Ông chủ chỉ muốn mỗi đầy tớ hãy cố công lao động sinh lời từ số vốn liếng mà mình đã nhận được. Chúa Giêsu dùng dụ ngôn để áp dụng cho mọi người ở mọi thời. Đã hai ngàn năm trôi qua, dụ ngôn tính sổ đời là một lời mời gọi mỗi người chúng ta hãy suy nghĩ và tự vấn.

Ông chủ trao các nén bạc cho mỗi người đầy tớ tùy theo khả năng của họ. Ai trong chúng ta cũng đã lãnh nhận những nén bạc quí báu. Nén bạc là khả năng, thời giờ, của cải và tài đức. Ngoại trừ những người bị bệnh tật, khiếm khuyết, dị tật và bất thường, đa số chúng ta là những người bình thường có thể lao động sinh lời. Mỗi cá nhân đã nhận được biết bao nhiêu vốn liếng hồng ân. Thiên Chúa ban cho mỗi người một khả năng để chúng ta làm lời thêm cho gia đình, tha nhân và xã hội. Nhìn quanh, chúng ta đang được thừa hưởng nhiều thành qủa do công khó của biết bao người cống hiến. Họ đã hy sinh thời giờ, khả năng và sức lực để xây dựng một xã hội kỹ thuật văn minh giầu đẹp. Tự hỏi, mỗi người chúng ta đã đóng góp được gì vào kho tàng cuộc sống của xã hội và Giáo Hội? Hãy tận dụng những khả năng sẵn có để phục vụ anh em đồng loại.

Một chi tiết đáng chú ý: Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn dấu tiền của chủ mình (Mt 25, 18). Người đầy tớ lãnh một nén bạc đã đem chôn vùi. Có thể vì người đầy tớ này khinh thường, chê vốn ít, không kính phục và cũng có thể vì lười biếng hoặc muốn làm reo. Nại đến nhiều lý do không thích đáng để chôn dấu nén bạc của mình. Trong thế giới con người, một sự thật hiển nhiên là mỗi người có những khả năng chuyên môn khác nhau. Có những thiên tài trổi vượt trong một số các ngành nghề. Có nhiều người rất thông minh, giỏi giang lại còn giầu có và tốt lành.Có những người phải học hành và làm việc cực lực để đạt được những thành qủa giá trị. Có nhiều kẻ trí khôn trì độn, chậm chạp và kém cỏi, cần sự giúp đỡ. Khả năng thiên phú nơi mỗi người không đồng đều. Tạo Hóa không đòi hỏi mọi người phải sinh lợi bằng nhau. Điều quan trọng là, dù ít dù nhiều, mỗi người phải tận dụng khả năng mình có, để góp phần làm giầu cho đời sống chung. Ai lười biếng sẽ bị tước đoạt hết.

Lời kết của dụ ngôn rất chí lí: Vì người có, sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi (Mt 25, 29). Người có, lại được thêm dư dật. Người ta nói: Xởi lởi, trời lại ban cho. Kinh nghiệm ở đời cho chúng ta thấy rằng những người chí thú lo làm ăn, sớm hay muộn, họ cũng sẽ thành công. Nhờ có số vốn cộng thêm sự chăm chỉ làm việc, từ đó vốn mẹ đẻ ra vốn con. Bấy giờ, họ có, lại càng có thêm. Người có năm nén làm thêm được năm nén. Người có hai, làm lợi thêm hai nén khác. Ông chủ khen họ là những đầy tớ trung tín. Trung tín trong việc nhỏ, sẽ giao trách nhiệm công việc lớn hơn. Qua đó, khả năng càng được phát triển và giầu có thêm lên.

Truyện kể: Một nữ tu tuổi trung niên đã bước vào khu ổ chuột của một thành phố lớn ở Ấn Độ. Lúc đó, bà ta chỉ có hai đồng đôla trong ví. Bà không có thu nhập và cũng không có chỗ để trú thân. Tất cả cái bà có là niềm tin tưởng rằng Chúa đang mời gọi bà thực hiện một điều gì đó cho người nghèo ở khu vực này. Bà cảm nhận một cách chắc chắn rằng, nếu thực sự là lời mời gọi của Chúa, Chúa sẽ cung cấp tất cả những gì cần thiết. Bà ta chính là mẹ Têrêxa thành Calcutta. Ngày nay, Mẹ được biết đến và được kính trọng trên khắp thế giới. Mẹ đã dựng xây 80 trường học, 70 bệnh xá giúp người cùi, 30 nhà dành cho những người hấp hối và 40,000 cộng sự viên trên toàn thế giới. Mẹ khởi sự với mấy đồng lẻ chỉ tương đương với vài chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, nhưng mẹ đã sẵn sàng dâng hiến cho Chúa và rồi đã có cả ngàn ngàn người tiếp tục được nuôi dưỡng và chăm sóc. Thực thế, mẹ đã làm sinh lợi nhiều điều tốt lành cho Chúa và tha nhân. Chúng ta nhớ rằngsự quảng đại của Thiên Chúa vĩ đại gấp ngàn lần sự rộng rãi của chúng ta.

Mẹ Têrêxa Calcutta với dáng thon gầy nhỏ bé, nhưng đã có một trái tim vĩ đại. Mẹ có thể ôm vào lòng tất cả những người cùng khốn, bệnh nhân ghẻ lở hôi hám và cả người hấp hối bên lề đường. Mẹ nhìn họ như là hình ảnh của Chúa Kitô. Mẹ yêu thương, chăm sóc và ban tặng lại cho họ phẩm giá con người. Với một vốn liếng rất khiêm nhường, mẹ đã sinh lời gấp trăm gấp ngàn. Chúa đã thưởng công cho mẹ và thế giới đã tôn vinh danh mẹ. Chúng ta nhận thấy sự thành công của mẹ không tùy thuộc vào số vốn liếng nhiều hay ít, nhưng là trái tim biết yêu thương và tấm lòng từ bi rộng mở. Ai trong chúng ta cũng có một vố vốn, chỉ cần dám dấn thân đầu tư vào một công việc thiện nhỏ, chúng ta sẽ gặt hái được kết qủa.

Trong tuần áp cuối của năm Phụng Vụ (A), thánh Phaolô nhắc nhớ mọi người về ngày giờ sau hết. Ngày đó, chúng ta phải chuẩn bị để tính sổ. Xét nhìn lại những những thành qủa mà chúng ta đã gặt hái được trên đường lữ thứ trần gian. Chúng ta cũng phải chấp nhận có những thất bại, thiếu xót và lầm lỗi. Vì gieo nhân nào, chúng ta sẽ được gặt qủa đó. Hãy chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng trong sự tỉnh thức, vì ngày cùng sẽ tới vào lúc chẳng ai ngờ, Phaolô viết: Vì chính anh em đã biết rõ ngày Chúa đến như kẻ trộm trong đêm tối (1Thess 5, 2). Chẳng có sự gì là yên ổn và an toàn tuyệt đối. Cuộc sống con người như sợi chỉ mành. Một cơn gió thoảng cũng có thể làm cho nó biến mất. Chúng ta không thể cậy dựa vào những sự an toàn bảo hiểm xã hội. Mọi sự cố có thể xảy đến bất cứ lúc nào: Khi người ta nói rằng: yên ổn và an toàn, thì chính lúc đó, tai họa thình lình giáng xuống trên họ… (1Thess 5, 3). Để tìm được sự bình an đích thực trong cuộc sống, chúng ta hãy chu toàn bổn phận hằng ngày và vui sống với cái mình đang có.

Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì muôn ân huệ Chúa đã thương ban. Xin cho chúng con biết tận dụng mọi khả năng, thời giờ và nguồn phúc lộc Chúa trao ban, để làm sinh hoa kết qủa tốt cho đời sống của chúng con và cho đồng loại.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

Sẵn sàng
Lm. Giuse Trần Việt Hùng

11/11/2013

Chúa Nhật 33 QN.C (Mal 3, 19-20a; 2Thess 3, 7-12; Lc 21, 5-19).

Truyện kể: Người đàn bà Hồi giáo đến hỏi nhà truyền giáo: Ông đã làm gì con của tôi? Con gái của bà mới chết ở tuổi 16. Ông trả lời: Tôi đâu có làm gì. Bà nói: Nhất định có. Con tôi chết mà miệng vẫn mỉm cười. Ở đây không ai chết như thế cả. À, con gái của bà vừa nhập đạo được mấy tháng. Cô không sợ chết mà thay vào đó là niềm hy vọng được tái sinh trong niềm vui vĩnh cửu.

Tuần áp cuối của năm Phụng Vụ, Giáo Hội cho chúng ta cơ hội suy tư một chút về ngày chung cục. Chúng ta biết rằng mọi sự trên thế gian này đang thay đổi và qua đi từng ngày. Bước vào Mùa Thu, nhìn cảnh chiều buồn lá rụng, chúng ta có cơ hội nghĩ đến thân phận ngắn ngủi của con người. Mỗi giây phút đều có sinh và có tử. Sự chết qua đi và sự sống tiếp nối làm thành một chuỗi đời sống. Mỗi loài sinh vật có đời sống dài hay ngắn tùy theo sự an bài sắp đặt của Thượng Đế từ khởi nguyên. Chúng ta biết có loài sống rất lâu cả hằng trăm năm và có loài chỉ hiện hữu trong vòng ít giờ như cuộc sống ngắn ngủi của con thiêu thân sống đó chết đó. Thời gian thấm thoát thoi đưa như cánh hoa sáng nở tối tàn. Chúng ta biết rằng sống lâu dài hay ngắn ngủi ở đời thì không quan trọng cho bằng mỗi người hãy chu toàn kiếp sống của mình cho ý nghĩa tròn đầy.

Tiên tri Malakia gióng tiếng mời gọi dân chúng đặt niềm tin vào Chúa các đạo binh. Tiên tri loan báo ngày sẽ đến, tất cả những kẻ kiêu căng và người làm ác sẽ bị thiêu đốt và tiêu diệt tận gốc rễ. Những lời cảnh tỉnh của Malakia có thể áp dụng cho mọi thời và mọi người. Chúng ta không nên chờ đợi đến ngày kết cùng của cuộc đời mới cải đổi tâm hồn. Mỗi ngày sống là một cơ hội tốt để chúng ta gieo những hạt giống tốt và làm việc lành phúc đức. Ở hiền sẽ gặp lành. Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi những kẻ kính sợ Chúa. Thiên Chúa sẽ được cứu sống họ: Nhưng đối với các ngươi là những kẻ kính sợ Danh Ta, mặt trời công chính sẽ mọc lên, mang theo các tia sáng chữa lành bệnh (Mal 3, 20a). Niềm hy vọng giải thoát cho những ai biết đặt niềm tin kính vào Thiên Chúa.

Nói về cánh chung, trong bài phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu đã loan báo về sự tàn phá của thành thánh Giêrusalem. Chiến tranh, loạn lạc, động đất và thiên tai đều là những dấu chỉ bên ngoài để mọi người nhận biết. Dù thành quách được xây dựng một cách kiên cố vững bền, với thời gian năm tháng và chiến tranh, mọi sự sẽ bị hủy phá. Chúa Giêsu phán: Những gì anh em chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào (Lc 21, 6). Nhiều người trầm trồ khen ngợi đền thánh vĩ đại và hoành tráng. Thế nhưng sẽ không có gì tồn tại mãi với thời gian. Bản chất của vật chất là thay đổi và hư nát. Chúa loan báo về ngày cùng của thành Giêrusalem, cũng sẽ có ngày cùng của thế giới và của mỗi cá nhân.

Chúa Giêsu mạc khải về sự quan phòng của Thiên Chúa cho hết mọi loài. Con người là thụ tạo ưu tuyển, Thiên Chúa yêu thương chăm sóc cẩn thận: Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu (Lc 21, 18). Vận mạng con người ở trong tay Chúa. Sự phát triển của đời sống con người lệ thuộc trong thời gian và không gian. Chúng ta không thể cắt bớt hay kéo dài thời gian. Chúa Giêsu tỏ bày rõ ràng cho những người theo Chúa về những khổ đau, thánh giá và thăng trầm phải đối diện vì danh Chúa: Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét (Lc 21, 17). Chúa Giêsu đã cảnh báo cho các môn đệ những tai ương sẽ xảy đến nhưng phải kiên trì trong đức tin và đức cậy sẽ giúp họ đi đến cùng đường: Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình (Lc 21, 19).

Chúng ta biết cuộc sống con người có muôn hình vạn trạng. Lòng mong ước sống đời chẳng ai giống ai. Có người thì cho rằng sống thì sướng, chết là khổ. Có người lại nói chết là sướng, sống là khổ nên chán đời. Mỗi ngày sống là một qùa tặng. Nếu chúng ta sống vui vẻ, khỏe mạnh và an lạc thì cuộc sống rất hạnh phúc. Ngược lại, nếu chúng ta cứ than thân trách phận thì sống khổ càng khổ thêm. Đừng xem cuộc sống là gánh nặng. Sống sướng hay khổ tùy thuộc rất nhiều vào thái độ sống của chúng ta. Không phải sống trong giầu sang nhung lụa là sướng và cũng không phải nghèo là khổ. Cái khổ tâm đến từ trí lòng ta. Khi chúng ta chỉ cậy dựa và bám víu vào những giá trị trần đời, vật chất sẽ đảo lộn đời chúng ta.

Trên dương trần, sinh tử là luật tự nhiên của muôn loài. Hằng ngày nhiều khi chứng kiến hay nghe biết những tai nạn chết chóc trên khắp thế giới, chúng ta cũng chẳng mấy quan tâm. Nghĩ rằng sự chết là của ai đó. Cho tới khi một người thân hay bạn bè trong gia đình qua đời, chúng ta mới cảm nhận được sự mất mát và thương nhớ. Người quá cố càng thân thì càng thương, càng nhớ và càng khổ đau. Là người, ai cũng phải chết. Đôi khi chúng ta không dám hoặc không muốn nghĩ đến ngày cùng của cuộc đời mình. Điều chắc chắn là mỗi người chúng ta cũng sẽ phải ra đi vĩnh viễn. Vậy hãy sẵn sàng và vui sống với những gì chúng ta đang có.

Truyện: Người kia rất tham việc, không dám lãng phí một phút nào. Trong cửa hiệu, ông dự định nơi ông sẽ đi dạo. Trong lúc đi dạo, ông dự định nơi ông sẽ đi ăn. Trong khi dùng món ăn chính, ông dự tính sẽ ăn món tráng miệng, rồi ông nhìn bảng danh mục để chọn xe búyt về nhà. Ông chẳng bao giờ chú ý đến những gì ông đang làm. Ông luôn chuẩn bị cho những sự việc kế tiếp. Một ngày kia, ông phải đối đầu với cái chết. Khi sắp chết, ông kinh ngạc về cuộc đời trống rỗng và vô nghĩa của mình. Vì ông chẳng bao giờ sống với hiện tại.

Theo truyền thống, người Việt Nam chúng ta rất tôn kính hình ảnh người thân đã qúa cố. Sau khi người thân qua đời, gia đình cần tấm hình lập bàn thờ để mọi người cầu nguyện, tưởng niệm và nhang đèn cúng bái. Một việc rất đơn giản nhưng nhiều khi chúng ta đã bỏ qua hoặc quên sót. Có rất nhiều trường hợp, người thân chết mà chẳng có tấm hình nào để lại. Một ông cụ kia sống dài 80 tuổi, tuy có rất nhiều hình chụp chung với con cháu, nhưng tìm một tấm hình chân dung riêng thật khó. Không hiểu sao? Có thể khi còn sống đã không nghĩ đến, không có cơ hội chụp riêng hoặc sợ chết nên không dám chụp. Chúng ta đã chuẩn bị nhiều thứ sẵn sàng nhưng một tấm hình chân dung lại chẳng có. Chúng ta muốn hình ảnh nào sẽ lưu lại cho hậu thế? Chúng ta muốn có hình ảnh khuôn mặt tươi cười vui vẻ hay nhăn nhó sầu thương? Điều này chúng ta không thể chối từ.

Thánh Phaolô khuyên dậy các anh chị em trong giáo đoàn một bài học rất cụ thể: Thật vậy, khi còn ở với anh em, chúng tôi đã chỉ thị cho anh em: ai không chịu làm thì cũng đừng ăn! (2Thess 3, 10). Chúa ban cho mỗi người một khả năng, tài trí và số vốn riêng để sinh lợi cho mình và cho xã hội. Chúng ta không nên dựa dẫm vào người khác một cách bất công. Thời nào cũng có những người ăn không ngồi rồi và gây gỗ nhiều truyện. Những thói tục xấu đó vẫn tồn tại cho tới ngày hôm nay. Lời khuyên của thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta nên tránh những cách sống tiêu cực này. Ngài nói: Thế mà chúng tôi nghe nói: trong anh em có một số người sống vô kỷ luật, chẳng làm việc gì, mà việc gì cũng xen vào (2Thess 3, 11). Dẫm chân lên nhau và xen vào nhiều truyện là những thói tục xấu. Mỗi người nên chu toàn những trách nhiệm và bổn phận mình để cuộc sống thêm ý nghĩa và tích cực hơn.

Lạy Chúa, tới hôm nay chúng con cũng chưa chuẩn bị được gì cho hành trang đời đời. Chúng con cứ khất lần và nghĩ rằng thời gian còn nhiều. Xin cho chúng con can đảm nhìn vào thực tại sống để sẵn sàng chuẩn bị tốt cho những ngày sắp tới.

- dongcong.net November 13, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)