dongcong.net
 
 

Suy Niệm Chúa nhật thường niên

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN, năm A
Lòng tin vững mạnh của người đàn bà ngọai giáo
Mt 15, 21-28

Đức tin là một hồng ân cao vời, nhưng không của Thiên Chúa trao ban cho con người. Có thể nói được không có đức tin, con người không thể nhận biết Thiên Chúa, con người không thể tìm và đạt được Nước Trời. Người đàn bà ngoại xứ Canaan, hết lòng tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa, do đó, con bà được Ngài chữa khỏi quỷ ám…

Đức tin cần được biểu lộ ra bề ngoài bằng lời cầu nguyện. Thánh Phaolô đã viết: ” Đức tin không có việc làm là đức tin chết “. Đức tin có sức mạnh đảo ngược tất cả. Tin Mừng cũng cho chúng ta thấy, lòng tin của viên sĩ quan. Viên bách quản này có thuộc hạ dưới tay, Ông truyền cho thuộc hạ làm cái này thì nó làm, truyền cho người kia đi là họ đi. Nhưng Ông đã hoàn toàn khiêm nhượng, tin tưởng vào Chúa, Ông đã không dám mời Chúa tới nhà của Ông vì Ông cho rằng Ông không xứng đáng. Ông đã thưa với Chúa: “ Lạy Ngài tôi không xứng để Ngài tới nhà của tôi. Nhưng xin Ngài chỉ phán một lời thôi, tôi tin thầy nhỏ của tôi sẽ bình phục “. Người đàn bà Canaan trong Tin Mừng hôm nay, đã được Chúa Giêsu đáp ứng lời nguyện xin bởi vì bà đã khiêm nhượng, hết lòng tin vào Chúa. Chính vì thế bà đã nhận được điều bà muốn xin. Tuy Chúa đã từ chối lời xin của bà: ” Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc nhà Israen “ ( Mt 15, 24 ). Chúa còn hết sức nặng lời với bà: ” Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con “ ( Mt 15, 26 ). Cuối cùng, lòng tin tuyệt vời của bà đã chinh phục được lòng yêu mến và quảng đại của Chúa: “ Này bà, lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao thì sẽ được như vậy “ ( Mt 15, 28 ). Người phụ nữ Canaan quả thực khiêm tốn, kiên trì và phó thác nơi quyền năng tuyệt đối của Chúa, nên Ngài đã không nỡ từ chối lời bà khẩn xin, nguyện ước. Chúa Giêsu đã ban cho người đàn bà xứ Canaan điều khẩn khoản mong ước của bà nhưng Ngài còn đề cao và khen ngợi vì lòng tin mạnh mẽ, kiên vững của bà.

Tin Mừng hôm nay và ý lực Chúa nhật XX thường niên năm A, minh chứng người có lòng tin và người không có lòng hệ tại ở lòng tin, đức tin của họ, chứ không chỉ là danh hiệu bề ngoài.Người tin là người tín thác vào bàn tay uy quyền và quyền năng vô biên của Chúa. Tin là phó thác vào Chúa, vào tình yêu nhưng không, cao vời, tuyệt mỹ của Ngài. Tin là tin vào sự có mặt của Chúa trong lịch sử, trong đời người và như thế, con người tin cuộc đời này thật có ý nghĩa, tình người quả thực cao siêu và như thế, con người gặp gỡ được chính Chúa.

Vâng, đức tin của viên bách quản, lòng tin của người đàn bà ngoại giáo Canaan là tấm gương cho mọi người noi theo. Trong cuộc hành trình đức tin trần thế, người Kitô hữu không phải lúc nào cũng gặp may mắn nhưng con thuyền Giáo Hội và con thuyền dòng đời của mỗi người sẽ gặp sóng gió, sẽ gặp thử thách khó khăn, chúng ta được mời gọi nâng cao đức tin, như Phêrô chúng ta mau mắn thưa với Chúa: ” Xin Thầy cứu vớt con “. Giữa một thế giới mà niềm tin nhiều khi bị lu mờ, người Kitô hữu được kêu mời sống yêu thương và thắp sáng tin yêu. Giữa một thế giới hầu như đang thất vọng, nếu không nói được là tuyệt vọng, chúng ta được mời gọi thắp lên niềm hy vọng.

Cầu nguyện đòi hỏi phải kiên trì. Hãy cầu nguyện với kinh Lạy Cha. Cầu nguyện một lần chưa đủ, cầu nguyện nữa, cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện không ngừng. Lời cầu nguyện miệt mài với lòng tin thẳm sâu, chắc chắn sẽ được Chúa nhận lời. Thánh Anphong Rodriguez viết: ” Khi tôi cảm thấy một nỗi đắng cay, tôi đặt nó giữa Chúa và tôi, và tôi cầu nguyện ch tới khi Chúa đổi nó thành dịu ngọt “.

Lạy Chúa xin gia tăng đức tin cho chúng con để chúng con không bao giờ nản chán, không bao giờ tuyệt vọng nhưng luôn biết khiêm tốn phó thác vào bàn tay uy quyền và quyền năng tuyêt đối của Chúa. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1.Ai được coi là cha đẻ của lòng tin ?

2.Tiếng chó con Chúa Giêsu nói ở đây có ý gì ?

3.Tại sao dân Do Thái lại tự hào với đức tin của mình ?

4.Lòng tin của người đàn bà Canaan như thế nào ?

5.Chúa nói gì về người đàn bà xứ Canaan ?

6.Lòng tin của Ông, Bà, Anh, Chị, Em ra sao ?

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

 

Lòng tin của người ngoại giáo (2008)

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN, năm A

Mt 15, 21-28

Đọc Tin Mừng của Chúa Giêsu, con người không khỏi nửa cười nửa khóc, hoặc ngạc nhiên đến lạ lùng trước thái độ của Chúa Giêsu. Có lúc Chúa tỏ ra rất nghiêm khắc nhưng có lúc Ngài cũng mềm lòng trước tâm tình dễ thương của con người, trước thái độ kiên trì, lời khẩn khoản thật khiêm tốn của con người. Tin Mừng của thánh Matthêu 15, 21-38 hôm nay cho chúng ta thấy rõ điều đó. Người đàn bà ngọai giáo xứ Canaan nhận mình nhỏ bé như “chó con” được ăn” những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống “. Đây là thái độ hết sức khiêm tốn của người đàn bà ngoại giáo này. Thái độ của một người cầu nguyện với hết tâm hồn, với hết đức tin của mình.

TIN MỪNG MUỐN NÓI GÌ ?:

Bài Tin Mừng thuật lại việc Chúa Giêsu chữa đứa con gái của người đàn bà ngoại giáo xứ Canaan bị quỉ ám. Ngưới đàn bà này bị dân Do Thái coi như ở ngoài, nghĩa là không thuộc về phe họ, do đó, đối với dân Do Thái bà là đồ bị chúc dữ và bị kinh bỉ.

Đức Kitô thương yêu mọi người, Ngài không loại trừ ai, không bỏ rơi ai, miễn là họ biết mở lòng ra, biết khẩn cầu Ngài và thật lòng muốn được Ngài cứu chữa. Con gái của người đàn bà Canaan bị quỉ ám, đang ở vào tình trạng hết sức tuyệt vọng: các thầy thuốc giỏi, danh tiếng đều bó tay, vô phương cứu chữa. Bà đã hoàn toàn tuyệt vọng theo mặt tự nhiên. Chính đức tin diễn tả ra nơi bà qua lời khẩn khoản nài van, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương xót và đã chữa lành con của bà được khỏi ngay lúc đó. Đức tin mạnh mẽ của bà cũng như đức tin của Viên Bách Quản khiến Chúa thay đổi ý định của Ngài. Bởi vì, Chúa Giêsu chỉ được Chúa Cha sai tới với con cái Israen, một dân tộc tự kiêu, tự hào vì là dân riêng của Chúa. Họ hãnh diện về đức tin của cha ông và của chính họ. Tuy nhiên, trước lòng tin mạnh mẽ và thái độ khiêm tốn cầu nguyện của người đàn bà, Chúa đã làm phép lạ để cứu chữa một người bị quỉ ám, không phải là dân Do Thái, là dân ngoại bị dân Do thái khinh chê và coi là đồ chó. Bà đã kêu xin Chúa thương xót cứu chữa con gái của bà. Rồi bà quỳ mọp xuống đất trước mặt Chúa Giêsu xin Ngài thương cứu giúp con bà, và với một thái độ hết sức khiêm tốn chấp nhận lời so sánh hết sức tủi nhục, so sánh mình với đồ chó. Bà đã có một đức tin rất mạnh mẽ như Viên Bách Quản, một đức tin son sắt thúc đẩy bà khẩn cầu hết lời, hạ mình chấp nhận những hất hủi, những tủi nhục, những khinh miệt có thể gọi được là tột độ đến thế. Bà đã có một đức tin sâu sắc để có thể chấp nhận những thử thách của Chúa Giêsu ban đầu. Bà không bực tức, không chán nản, không thất vọng, bà luôn chứng tỏ niềm tin mạnh mẽ và kiên trì.

GƯƠNG ĐỨC TIN CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ CANAAN DẠY TA NHỮNG GÌ ?:

Lời khẩn cầu của người đàn bà xứ Canaan thật khiêm tốn nhưng đầy tin tưởng và mạnh mẽ,kiên trì, phó thác. Do đó, Chúa Giêsu không nỡ từ chối. Đức Kitô đã ban cho người đàn bà Canaan được thỏa lòng mong ước, đồng thời công khai khen ngợi lòng tin của bà trước mặt các môn đệ. Chúa Giêsu muốn dạy con người về mẫu gương cầu nguyện : khiêm tốn, kiên trì và phó thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa. Mẫu gương về lời cầu nguyện và đức tin của người đàn bà ngoại giáo này gợi cho chúng ta xét lại thái độ cầu nguyện của chúng ta và đức tin của chúng ta ra sao mỗi lần chúng ta gặp những bất trắc, những thử thách nơi trần gian này. Liệu đức tin của chúng ta có mạnh mẽ hay thua kém nhiều người ngoại giáo và nhiều người lương ? Đức tin là một ơn nhưng không Thiên Chúa ban tặng cho con người. Tuy nhiên để diễn tả đức tin và để chứng tỏ đức tin, chúng ta :” Phải quỳ gối cầu xin ”( Pascal ). Trong mọi trạng huống của cuộc đời, dù cầu xin chưa được, chúng ta vẫn cứ kiên trì để cầu xin và khiêm tốn, van nài, tin tưởng và phó thác như người đàn bà Canaan. Chắc chắn Chúa sẽ nhậm lời chúng ta:” Cứ xin thì được. Cứ gõ thì mở. Cứ tìm thì gặp “. Chúng ta thực sự tin tưởng vào tình thương vô biên của Chúa.

ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ :

Người đàn bà Canaan đã hoàn toàn tin vào sức mạnh quyền năng của Chúa. Bà tin, bà nhận được hồng ân cao quí của Chúa. Chúa đã chữa con bà ngay lúc bà tin khẩn khoan nài van. Và đây là một kinh nghiệm trong đời sống đức tin. Chúng ta đã có kinh nghiệm về đức tin như người đàn bà Canaan chưa ? Khi gặp khó khăn trong cuộc sống thường ngày, chúng ta có đủ sáng suốt, can đảm, tin tưởng, phó thác xin Chúa cứu giúp không ? Chúng ta có coi Chúa là tất cả khi chúng ta cầu xin không ?

Lạy Chúa xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con luôn biết tin tưởng, cậy trông, phó thác vào Chúa. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :

1) Người đàn bà Canaan là người thế nào ?

2) Người Do Thái có ưa thích những người ngoại giáo không ? Họ coi những người này là loại người nào ?

3) Đức tin của người đàn bà Canaan như thế nào ?

4) Tại sao dân Do Thái lại ví người ngoại như chó má ?

5) Ông bà anh chị em đã có thái độ nào khi gặp khó khăn thử thách ?

m

Chữa lành con gái một phụ nữ

Lm Giuse Maria Nguyễn Hưng Lợi DCCT 10/08/2005

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN A - CHỮA LÀNH CON GÁI MỘT PHỤ NỮ CANAAN

Mt 15, 21 - 28

Ngôn sứ Isaia đã từng khiển trách người Do Thái:” Dân này thờ Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng họ thì xa Ta “. Thời Chúa Giêsu đã có biết bao người ở ngoài, nghĩa là những người bị coi sống ngoài lề xã hội, sống xa Đền Thờ, chưa hề thuộc bất cứ một lề luật nào của Môsê nhưng họ lại có lòng sám hối, ăn năn và tin tưởng sâu xa hơn những người được coi là ở trong, những người có đạo, những người Do Thái. Chúa Giêsu đã từng nói:” Không phải những kẻ thưa lạy Cha, lạy Cha ngoài môi miệng là được rỗi đâu “…

LÒNG TIN CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ CANAAN :

Nếu xét cách thường tình, người phụ nữ Canaan trong Tin Mừng Mt 15, 21 - 28 là một người bị người Do Thái khinh bỉ, miệt thị. Bà chỉ là một người vô đạo không hơn không kém. Nói theo ngôn ngữ của người Do Thái, bà là người ở ngoài, người không biết Chúa, người không hề biết một tí gì về lề luật của Môsê. Tuy nhiên, bà đã sống niềm tin mãnh liệt, niềm tin mà Chúa Giêsu đã có lần khen viên bách quản ( Mt 8, 10.13 ). Lòng tin của bà được biểu lộ rõ nét khi bà hoàn toàn phó thác vào quyền năng của Chúa, bà trao tuyệt đối sinh mạng con bà cho Chúa. Bà đã sống trong sự quan phòng của Chúa, dù rằng bà không hiểu thế nào là sự quan phòng, thế nào là sự phó thác: sợi tóc trên đầu rơi xuống, hoa huệ ngoài đồng, con chim trên trời vv…Xem ra bà mù tịt về những điều ấy và bà đang rơi vào chỗ tuyệt vọng. Càng tuyệt vọng, bà càng chạy tới Chúa Giêsu…Bà đã quên đi ánh mắt khinh bỉ của người Do Thái, quên đi bà là người ngoại. Bà van nài, kêu van Chúa. Sự nài nỉ, cầu cứu của bà đối với Chúa nói lên sự kiên trì và lòng tin sâu xa của bà. Người Do Thái sẽ im lặng trước lời van xin khẩn thiết của bà. Các môn đệ tôn trọng truyền thống, nhưng trước sự nài nỉ khó chịu của bà, họ cũng chẳng thích gì, nên họ gợi ý với Chúa:” Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi”( Mt 15, 23 ). Quả thực, các môn đệ chỉ muốn được an thân. Còn Chúa Giêsu, Người sẽ không làm thinh, không nín lặng trước lời khẩn cầu tha thiết đầy lòng tin của bà. Chúa bằng một lời đã phá đổ bức tường nhỏ nhen do người Do Thái ích kỷ dựng nên. Người đã gây sửng sốt cho mọi người có mặt lúc đó, kể cả các môn đệ của Người nữa. Chúa nói với bà:” Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì được như vậy”( Mt 15, 25 ). Đây là cuộc gặp gỡ quan phòng của Chúa.

NHÃN HIỆU KHÔNG QUAN TRỌNG :

Người có niềm tin hay không có niềm tin, không hệ trọng ở chỗ mang danh hiệu Kitô hữu hay người có đạo, người bên trong mà hệ tại ở lòng tin. Sống bề ngoài hời hợt, sống bên ngoài cho có lệ, giữ chi li lề luật cách máy móc như người Biệt phái, tất cả những hình thức ấy là giả hình. Chúa chán ghét và lên án những kiểu cách giữ đạo như thế. Sống đức tin là tin vào sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, tin vào tình yêu không biên giới, vô vị lợi của Chúa, tin vào tình người, tin vào lẽ sống và ý nghĩa của cuộc sống. Tất cả những sắc thái đó biểu lộ con người có đức tin và đức tin sẽ dẫn con người tới gặp gỡ Chúa.

Giữa sa mạc của cuộc đời, người Kitô hữu được mời gọi thắp sáng ngọn đuốc đức tin để tiến bước. Giữa một thế giới sống hận thù, ghen ghét và chiến tranh, người có đức tin được mời gọi sống quảng đại, yêu thương và hòa bình. Giữa một thế giới thất vọng và tuyệt vọng, người Kitô hữu được mời gọi sống hy vọng và sống niềm tin. Sống như thế, người Kitô hữu mới thực sự sống niềm tin của mình và họ mới thực sự được gọi là môn đệ Chúa.

TIN MỪNG MỜI GỌI :

Chúa luôn mời gọi nhân loại sống yêu thương. Con người nhiều khi vẫn có khuynh hướng tự mãn cho ta là hơn người. Người đàn bà Canaan bị người Do Thái khinh bỉ và các môn đệ sợ bị liên lụy, bị quấy rầy thì Chúa lại ca ngợi, tôn vinh bà. Người ở trong hay người ở ngoài không phải là vấn đề mấu chốt nhưng chỉ khi con người biết sống niềm tin sâu xa, chân thật mới quan trọng. Thánh Phaolô đã chẳng nói:” Đức tin không có việc làm là đức tin chết đó sao? ”. Không ai là trung tâm của vũ trụ và không ai là một hòn đảo cả. Chúa kêu mời môn đệ của Người hãy sống :” Hiền lành và Khiêm nhượng “. Thập giá là cây ác nghiệt do con người nghĩ ra, nhưng chính cái chết trên thập giá của Chúa Giêsu lại qui tụ mọi người dưới chân Người, xung quanh Người và bên Người để lãnh nhận ơn cứu độ của Người.

Xin Chúa ban cho chúng con lòng tin sắt đá để chúng con luôn tin vào Chúa là Chúa của Tình yêu.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1 - Đối với ông bà, anh chị có gì lạ không khi người đàn bà xứ Canaan gọi Đức Kitô là con vua Đavít ?

2 - Tại sao Chúa Giêsu lúc đầu lại từ chối lời van xin của người đàn bà xứ Canaan ?

3 - Chúa Giêsu giúp bà Canaan có phải vì bà là người ngoại giáo hay bà có lòng tin lớn lao ?

 

Hội Thánh không biên giới
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
01/02/2005

Chúa Nhật 20 Thường Niên
HỘI THÁNH KHÔNG BIÊN GIỚI
Mt 15, 21 - 28

Chúa Giêsu khi khai mở công việc truyền giáo, đã kết nạp 12 môn đệ đi theo Ngài, Ngài nói về nước trời, Ngài giới thiệu về Thiên Chúa Cha và về chính Ngài. Ngài đã làm cho nước lã hóa thành rượi ngon trong tiệc cưới Cana với sự khẩn xin của mẹ Ngài là Đức trinh nữ Maria.Ngài đã làm cho bánh và cá hóa nên nhiều để nuôi sống nhiều ngàn người ăn chưa kể đàn bà và con nít. Ngài chạnh thương bà goá thành Naim khi làm cho con trai duy nhất của bà sống lại. Chúa yêu thương chị em Mácta và Maria khi cho Lazarô chết bốn ngày, đã chôn trong mộ được sống lại. Chúa cảm hóa bà Maria Mađalêna vì bà đã tỏ ra yêu thương nhiều.Chúa lưu tâm đến mọi người đặc biệt những người sầu khổ, yếu đuối,những kẻ chân yếu tay mềm.

Trong Chúa nhật 20 quanh năm, năm A, ba bài đọc cho ta một cái nhìn bao quát,một cái nhìn rộng khắp về một Giáo Hội không biên giới. Hội Thánh do Chúa Giêsu thiết lập là một Giáo Hội được đặt trên nền tảng tình thương. Đạo của Chúa mạc khải là đạo tình yêu vì như thánh Gioan nói: " Thiên Chúa là tình yêu "( 1Ga 4,16 ).

Tin mừng thánh Matthêu trong trích đoạn Mt 15,21-28 gợi lại cho ta về một sự đối nghịch của những con người được tuyển chọn, những con người được coi là ở trong với những con người ngoại giáo tức những người nằm ở ngoài. Cái nghịch lý lớn nhất của câu chuyện thánh Matthêu đưa ra trong chúa nhật này là Chúa Giêsu đã mở rộng vòng tay to lớn, vòng tay vô biên, vòng tay không biên giới để yêu thương, qui tụ mọi người.Ngài là vị mục tử tốt lành biết chiên Ngài và yêu thương chiên ( Tv 23 ). Ngài chạnh lòng thương khi thấy đám đông đói khổ, bơ vơ. Cái trớ trêu vẫn là các kinh sư, các ông biệt phái, các người Pharisiêu luôn hung hăng, lên mặt với những người khác. Họ bầy ra nhiều luật lệ, nhưng chính họ lại không làm mà cứ muốn chất lên vai người khác cho thỏa lòng kiêu ngạo của mình. Những người mà Tin Mừng có lần đã thuật lại họ xúng xính trong trang phục lòe loẹt, tua áo dài, thẻ kinh đeo tòng teng, lủng lẳng. Vâng, những người này chỉ muốn một mình vào nước trời và tự làm hàng rào cản người khác gặp Chúa và vào nước trời.

Người đàn bà Canaan mà đoạn Tin Mừng hôm nay đề cập tới là người ngoại giáo, người mà dân Do thái tối kỵ vì mối thù truyền kiếp từ xa xưa. Dân tộc của họ và dân tộc của người Do Thái, dân được Chúa tuyển chọn, dân riêng của Chúa có mối thù ngàn đời. Họ không đợi trời chung với nhau. Nhưng người đàn bà Canaan đã được Chúa đề cao vì lòng tin mạnh mẽ,sắt đá của bà.Chúa đã đoái thương bà, đã nhìn tới tấm lòng chân thành của bà. Chúa đã từng nói có những người ngoại có lòng tin còn mạnh mẽ hơn cả người Do Thái nữa. Tiên tri Isaia đã chẳng nói trước sao : "Dân này thờ ta ngoài môi miệng, nhưng lòng chúng thì xa Ta ". Chúa giảng đạo, Chúa loan truyền Tin Mừng nước Thiên Chúa, những người xem ra ở trong,nhưng thực ra lại ở ngoài. Có biết bao nhiêu người bị đẩy ra ngoài vòng lề luật, bị đặt ra ngoài Đền thờ, bên lề Hội Thánh, nhưng tâm họ tốt, cái tim họ tinh tuyền, trong sạch, lòng trí mới, quả tim mới. Họ thật sự có tấm lòng thống hối ăn năn, tâm hồn thuộc trọn về Chúa. Chúa đã từng nói cách thẳng thắn với những hạng người giữ đạo hình thức, giữ đạo máy móc, bề ngoài: " không phải những ai kêu lạy Chúa, lạy Chúa là được cứu độ". Chúa muốn con người thực thi ý Chúa. "Ai là mẹ,là anh,là chị Ta. Đó là những người làm theo ý Chúa ".

Người đàn bà Canaan trong tình thế tuyệt vọng, khó khăn hầu như không còn lối thoát, dù bà chẳng hiểu gì luật Môsê, không hiểu gì về đạo mới của Chúa Giêsu, đã sống niềm tin cách sâu xa,mạnh mẽ.Bà đã kêu lên một cách tin tưởng,cậy trông, một lời khẩn nài vượt biên giới : " Lạy Ngài là con vua Đavít,xin thương xót tôi, con gái tôi bị qủy ám khốn cực tứ bề ". Chúa hiểu lòng tin của bà,nhưng Ngài vẫn tỏ ra như muốn thử lòng bà. Trước lòng tin sắt đá,trước sự kiên nhẫn của người đàn bà Canaan, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương xót đối với bà. Sự van xin,nài nỉ của người đàn bà Canaan, với một đức tin kiên cường, mạnh mẽ, bà đã gặp được Chúa Giêsu và phép lạ đã xẩy ra đối với bà. Điều này làm ta gợi nhớ khi viên bách quản tới gặp và xin Chúa tới cứu chữa người đầy tớ của ông đang đau thập tử nhất sinh. Chúa thấy lòng tin vững mạnh của viên bách quản,nên đã cứu chữa người đầy tớ ấy khỏi bệnh. Phép lạ luôn đòi hỏi lòng tin và sự cộng tác của con người.Chúa nói với người đàn bà Canaan: " Này bà, bà có lòng tin mạnh! Bà muốn sao thì được như vậy ".

Trong dòng đời, trong cuộc hành trình của một con người, con người dẫu có gặp chông gai thử thách, khó khăn,có lúc hầu như tuyệt vọng, người kitô hữu luôn được mời gọi sống niềm tin. Trong một giới khô cằn, người Kitô hữu được gọi mời sống yêu thương. Trong một thế giới xa rời Thiên Chúa, người Kitô hữu được gọi mời giương cao ngọn lửa đức tin để làm chứng cho Chúa phục sinh. Có như thế người Kitô hữu mới sống đúng danh hiệu Kitô hữu của mình. Giáo Hội Chúa Kitô là Giáo Hội vượt qua mọi biên giới vì tình yêu thì không giới hạn.

Gợi ý :

1.Đức tin của ông,của bà, của anh chị như thế nào ?

2.Trước những thử thách của cuộc đời,ta đã đặt niềm tin nơi Chúa ra sao ?

3.Anh chị có coi Hội Thánh là của anh chị hay không ?

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
dongcong.net August 15, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)