| |
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa Nhật
Năm A
Lm.
Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP
CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN
CỘNG
TÁC
(Mt 14,13-21)
Trong ba năm giảng dạy của Chúa Giêsu, các sách Tin
Mừng kể lại hai lần Chúa làm phép lạ hóa bánh ra
nhiều. Phép lạ kể lại trong bài Tin Mừng hôm nay
là lần thứ nhất, xảy ra vào tháng Tư, gần
lễ Vượt Qua của năm 29, tức là vào năm
thứ hai giảng dạy của Chúa Giêsu. Chúa muốn nói
gì với chúng ta khi làm phép lạ này ?
Điều thứ
nhất, Chúa muốn nói
với chúng ta về lòng thương xót. Xưa kia trong sa mạc, trên đường về
Đất Hứa, dân Do Thái đã kêu xin Chúa ban lương
thực cho họ. Trước những lời kêu xin đó
Thiên Chúa đã không làm ngơ và đã ban man-na cho họ.
Cũng vậy, Chúa Giêsu đã không làm ngơ trước
cảnh dân chúng đi theo Ngài để
nghe Ngài giảng dạy ở một nơi đồng
không mông quạnh mà không có gì ăn, Ngài đã hóa bánh ra
nhiều cho họ ăn no, Ngài đã thương xót
họ. Trong bối cảnh của phép lạ này, chúng ta
thấy có hai thứ thương xót, Các môn đệ
thấy trời đã về chiều và người ta
mệt mỏi rồi, các ông tội nghiệp họ và
đã thưa với Chúa : “Xin Thầy
giải tán dân chúng để họ vào các làng mạc mua
thức ăn”. Đó là thứ
thương xót thứ nhất, thứ thương xót
nhập đề. Lòng thương xót
nầy cần thiết vì là khởi điểm. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó
thôi thì chưa đủ. Vì thế, Chúa muốn các môn
đệ bước qua thứ thương xót khởi
điểm đó, đem thứ thương xót nhập
đề vào thứ thương xót thứ hai, thứ
thương xót nhập cuộc : “Các
con hãy lo cho họ ăn”.
Quả thực, có tấm lòng thương xót
người khác là một điều tốt rồi,
nhưng chưa đủ. Có những lời nói xót
thương người khác cũng là một điều
tốt rồi, nhưng chưa đủ, mà cần
phải có việc làm cụ thể, phải có hành động
xót thương thực sự nữa, Chúa Giêsu đã
thể hiện như thế và Ngài dạy chúng ta hãy
sống như thế. Chúng ta hãy nghĩ xem : trước những nỗi đau của người
khác, trước những túng thiếu của người
anh em, chúng ta thường có những thái độ nào ? Thái
độ ngoảnh mặt làm ngơ, bưng tai giả điếc là thái độ không thể nào chấp
nhận được, mà trong thực tế có nhiều
người trong chúng ta đã có thái độ đó.
Rồi có lòng trắc ẩn hay những lời nói an
ủi, khích lệ, thông cảm là thái độ tốt
rồi, nhưng tốt nhất vẫn là biết chia
sẻ, biết san sẻ, giúp đỡ. Chúa không đòi
chúng ta những việc làm to lớn, nhưng đòi chúng ta
phải biết san sẻ, phải biết cho những gì
nằm trong tầm tay, nằm trong
khả năng của mình, phần còn lại Chúa sẽ
thực hiện. Chúng ta hãy nhớ : điều quan trọng không phải là cho ít hay cho nhiều
nhưng là ở chỗ biết ý thức người khác
cũng là con Thiên Chúa, cũng là anh chị em của chúng ta.
Trong ý hướng đó, chúng ta hãy suy nghĩ những
lời phát biểu trước quốc hội của ông
Găng-đi, vị anh hùng đã áp dụng phương
pháp bất bạo động để giải phóng dân
tộc Ấn Độ khỏi ách thống trị của
Anh Quốc. Ông Găng-đi đã nói : “Theo quan niệm của tôi thì về một ý nghĩa nào
đó, chúng ta là những người ăn cắp. Bởi
lẽ nếu tôi có một vật nào đó mà tôi không
cần ngay bây giờ nhưng tôi vẫn giữ nó, thì đó
là tôi ăn cắp vật đó từ
một người khác đang cần đến nó.
Tại Ấn Độ hiện nay, chúng ta có 3 triệu
người mỗi ngày chỉ ăn một bữa và thức ăn của họ chỉ là
một miếng bánh và một nhúm muối. Trước
thực tại này, quý vị và tôi không có quyền sở
hữu một vật gì mà chúng ta không trực tiếp
cần đến, cho đến khi 3 triệu người
này được ăn no, mặc ấm”. Những lời phát biểu đó cũng là
những gợi ý giúp chúng ta hiểu và sống lời Chúa
hôm nay.
Điều thứ hai, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta qua
phép lạ hóa bánh này là sự cộng tác của chúng ta trong
chương trình của Thiên Chúa. Với quyền
năng vô biên, Chúa chỉ cần phán một lời là có
dư thừa bánh cho mọi người ăn, nhưng Chúa
muốn các môn đệ cộng tác với Ngài khi Ngài bảo
các ông : “Các con hãy lo cho họ ăn”. Khi các môn đệ tìm được 5
chiếc bánh và 2 con cá rồi Chúa mới làm phép lạ. Điều này nhắc nhở cho chúng ta biết
: cần có sự cộng tác của chúng ta trong
chương trình của Thiên Chúa đối với chúng ta,
nghĩa là bên cạnh tình thương và ơn phúc của
Chúa, cần có sự cộng tác của chúng ta để xây
dựng cuộc đời mình.
Dĩ nhiên với quyền năng vô biên, Chúa
có thể làm được mọi sự, nhưng Chúa
muốn chúng ta cộng tác với Ngài bằng tất cả
những gì chúng ta có, kể cả sự dốt nát, hèn kém,
vô dụng của chúng ta. Chúng ta
đừng chỉ trông mong Chúa làm phép lạ, dĩ nhiên Chúa
có thể làm, nhưng Chúa muốn chúng ta đóng góp bằng
thiện chí, bằng cố gắng, bằng kiên nhẫn,
bằng hy sinh. Đừng kể trong đời
thường mà thôi nhưng cả trong ơn cứu
chuộc nữa, như thánh Âu-Tinh đã nói : “Thiên Chúa tạo dựng chúng ta, Ngài không cần hỏi ý
kiến chúng ta, nhưng để cứu chuộc chúng ta,
Ngài cần có sự cộng tác của chúng ta”.
Câu chuyện sau đây minh họa cho điều đó : Một nhà văn Ki-tô giáo đã
dựng một vở kịch diễn tả vụ hành
quyết một tên trọng phạm tại một thị
trấn nhỏ thời Trung cổ. Theo phép
nước, chỉ có một lối thoát chết cho tử
tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng
để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp
tặng hết số vàng 700 đồng mang theo trong một chuyến tuần du qua đây, hoàng hậu theo
gương có 200 đồng cũng giúp hết, các cận
thần đi theo cũng dốc túi. Người
ta đếm được 999 đồng, còn thiếu
một đồng. Công lý không thể
nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng giây thừng vào cổ tên tử
tội thiếu may mắn. Khi sắp sửa rút giây thì có
một tiếng kêu lớn : “Khoan đã,
lục soát người nó đi. biết đâu đấy”, tên đao phủ lần mò khắp
người tội nhân và móc ra được một
đồng hắn giấu trong lưng quần từ
hồi nào mà hắn cũng không nhớ nữa. Thế là đủ 1000 đồng, tên tử
tội được thoát chết. Có lẽ chúng ta
đều hiểu câu chuyện này phải không
? Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta,
Mẹ Maria đã trợ giúp chúng ta, các thánh cũng trợ
giúp chúng ta, và chính chúng ta cũng phải góp phần.
Tóm lại, dù chúng ta là ai, dù chúng ta hèn kém
thế nào, chúng ta hãy cố gắng với hết khả
năng của mình, Chúa sẽ trợ giúp chúng ta.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa Nhật
Năm A
Lm.
Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP
|
|