CHÚA
NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN
VỮNG VÀNG TIN TƯỞNG
(Mt 15,21-28)
Có một giai thoại kể rằng : Có một thanh niên
thích chơi những trò chơi mạo hiểm. Hôm đó anh
mang một chiếc dù lớn đến bên bờ một
vực thẳm tính để chơi cho thỏa chí mạo
hiểm của anh, không biết loay hoay thế nào, anh
trượt chân té xuống vực thẳm, may quá anh bám
được một nhánh cây chìa ra trên bờ vực. Khi
đã nắm được nhánh cây kia,
anh thở phào một cái, tuy dù nguy hiểm vẫn chưa
qua, nhưng anh nghĩ như thế này là có hy vọng
sẽ được cứu.
Anh ngước mắt nhìn lên bờ vực, không thấy có
bóng dáng một ai, cúi xuống, anh thấy choáng váng mặt
mày vì vực thẳm sâu, anh cũng biết rõ là không thể
bám vúi như thế này mãi được, vì thế, anh
nghĩ chỉ còn cách cầu nguyện. Thế là anh cầu
xin : “Lạy Chúa, xin cứu con, con xin
hứa con sẽ làm bất cứ điều gì Chúa
muốn”. Bỗng có tiếng Chúa từ trời vọng
xuống : “Được, Ta sẽ cứu con, nhưng
trước khi cứu con, Ta muốn biết con có thực
sự tin là Ta có thể cứu con được không”. Anh thưa
ngay : “Lạy Chúa, con tin chứ, con tin
chắc là Chúa cứu được con, Chúa cứu con ngay
đi, con mỏi tay lắm rồi”. Chúa nói :
“Được, nếu con tin thì con cứ buông tay con
đang bám vào nhánh cây đó đi”. Chàng thanh niên vẫn bám
chặt vào nhánh cây chứ không chịu buông tay ra, rồi
chàng ngẩng nhìn lên bờ cố la lớn :
“Có ai ở trên bờ không, cứu tôi với”.
Giả sử chúng ta là chàng thanh niên trên đây, liệu chúng
ta có dám buông tay ra không ? Đức tin
của chúng ta có đủ mạnh để tin vào
quyền năng của Chúa qua những nghịch cảnh
xảy ra trong cuộc sống của chúng ta không
? Điều Thiên Chúa muốn là chúng ta phải
tuyệt đối tin tưởng vào Chúa. Lòng tin
tưởng của chúng ta phải như em bé trong câu
chuyện sau :
Cách đây ít lâu, báo chí tường thuật lại một
sự kiện : Vào một đêm kia, một đám cháy bùng
lên tại một ngôi nhà, trong khi những ngọn lửa
phừng phừng bốc lên, người ta trông thấy
người cha, người mẹ và mấy đứa con
hấp tấp chạy ra tức khắc, họ buồn
rầu nhìn ngôi nhà mình bốc cháy. Bất chợt họ
nhận ra thiếu đứa con nhỏ nhất, một
đứa bé trai năm tuổi. Đứa bé lúc đó
chạy ra, thấy khói lửa nghi ngút, nó hoảng sợ lùi
lại, rồi leo lên tầng trên.
Mọi người nhìn nhau : không thể
nào liều lĩnh đi vào, trong nhà bây giờ chỉ còn là
một lò lửa hừng hực. Thì kìa, một khung cửa
sổ trên kia mở toang, đứa bé giơ tay
kêu cứu.
Cha nó thấy nó, ông quát to : “Nhảy
xuống đi”. Đứa bé chỉ thấy khói lửa
mịt mù, nhưng nó nghe ra tiếng cha nó, nó liền đáp : “Ba ơi, con không thấy ba đâu
cả”. Cha nó lại quát : “Ba thấy con,
nhảy đi”, đứa bé đã nhảy, và đã bình an
vô sự rơi vào vòng tay cha nó, vì ông kịp đỡ
lấy nó.
Đứa bé đứng trong ngôi nhà bốc cháy ấy
lại không phải là hình ảnh diễn tả
người Ki-tô hữu đứng trước mặt
Thiên Chúa sao ? Trong cơn khốn quẫn,
chúng ta nghe ra tiếng Chúa bảo mình : “Hãy
tin tưởng vào Ta, hãy nhảy vào vòng tay của Ta”, và
rất nhiều phen chúng ta đã trả lời : “Chúa
ơi, con chẳng thấy Chúa đâu cả”, và đã
tưởng rằng Chúa bỏ rơi mình. Có bao giờ chúng
ta nghĩ như thế không hay nghĩ tương tự
như thế không ? Dường
như Chúa đi đâu vắng trong lúc chúng ta thật
cần đến Ngài.
Bài Tin Mừng hôm nay, một lần nữa, nhắn
nhủ chúng ta về giá trị của đức tin.
Đức tin có sức mạnh, có khả năng
đảo ngược tình cảnh trong đời
người, giúp chúng ta vượt được gian khó,
và làm được những việc quá sức tự nhiên
của mình. Người phụ nữ
ngoại giáo trong Tin Mừng đã có một đức tin
như thế, nên bà đã nhận được
điều bà muốn xin. Tuy con gái bà bị quỷ ám
khốn cực và các thầy thuốc đã vô phương
chữa trị, tức là tình cảnh của bà đã
tuyệt vọng về mặt tự nhiên, nhưng bà tin
Chúa có thể cứu chữa được con bà, nên bà
đến kêu xin Chúa, và dù Chúa thử thách bà, bà vẫn kiên
nhẫn và hết lòng tin tưởng. Chính vì
lòng tin vững mạnh đó, Chúa đã làm phép lạ
cứu chữa con gái bà.
Có lẽ sau đức tin của viên đại đội
trưởng ở Ca-phác-na-um thì phải kể đến
đức tin của người phụ nữ Ca-na-an này,
là người ngoại giáo nhưng hết lòng tin
tưởng vào quyền phép của Chúa Giêsu. Đây là
tấm gương và bài học cho chúng ta khi cầu nguyện : Chúng ta hãy kiên nhẫn, cầu xin
chưa được, cầu xin tiếp, cầu xin mãi,
đừng bao giờ nản lòng, vì ai kiên nhẫn và tin
tưởng cầu xin, sẽ được như ý.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm.
Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP