| |
CHÚA
NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN
NGƯỜI KI-TÔ HỮU
(Mt 16,13-20)
Trong những dòng cuối của sứ điệp “Hòa
bình dưới thế”, vị cố Giáo hoàng Gioan XXIII,
được mệnh danh là vị Giáo hoàng nhân từ,
dễ thương, đã đưa ra cho chúng ta một
định nghĩa : thế nào là một người Ki-tô
hữu chân chính như sau : “Mỗi một tín hữu trong
thế giới của chúng ta là một mảnh sao băng,
là một tụ điểm của tình yêu, là một
thứ men sống động giữa những người
anh em của mình. Nếu người tín hữu đóng
trọn vai trò ấy, họ sẽ là người Ki-tô
hữu chân chính”.
Sống trọn những cam kết trên,
quả thật người Ki-tô luôn là một thách thức,
một câu hỏi, một sự hiện diện quấy
rầy đối với mọi người. Một
mảnh sao băng khi chợt sáng lên rồi tắt lịm,
nhưng cũng đủ thu hút cái nhìn
của con người về một góc trời nào đó.
Một hạt men bé nhỏ, mất hút trong khối bột,
nhưng cũng đủ sức làm dậy lên cả
khối bột. Một thể hiện yêu
thương, dù nhẹ nhàng đơn giản, cũng
đủ sưởi ấm cõi lòng, đủ sức chinh
phục hay cảm hóa bất cứ người nào. Như thế đó, sự hiện diện của
người tín hữu luôn có sức thu hút, tạo được ảnh hưởng tốt cho
người khác, với điều kiện họ phải
sống đúng danh nghĩa người Ki-tô.
Bài Tin Mừng hôm nay cũng muốn nhắc
nhở chúng ta về cuộc sống ấy. Trong
những việc làm của mình, và nhất là cuộc
sống của mình, Chúa Giêsu đã không ngừng là một
câu hỏi cho tất cả chúng ta : “Còn
anh em, anh em bảo Thầy là ai ?”. Câu hỏi đó Chúa
không ngừng đặt ra cho chúng ta và yêu cầu chúng ta
sống đúng với niềm tin của mình. Ai trong chúng ta
cũng trả lời được Chúa Giêsu là ai ? Là Đức Ki-tô, Con Thiên
Chúa đến trần gian để dạy bảo Tin
Mừng, để cứu chuộc chúng ta. Rồi đến lượt chúng ta, qua cuộc
sống của mình, chúng ta cũng luôn là câu hỏi cho
những người chung quanh. Dù âm thầm ẩn
dật đến đâu, dù bé nhỏ vô danh đến
đâu, sự hiện diện của chúng ta cũng luôn là
một câu hỏi cho những người chung quanh.
Nghĩa là nhìn vào đời sống chúng ta, họ bảo
chúng ta là ai ?
Thực vậy, giữa một xã hội đầy giành
giật, đầy bon chen, lấy
tiền bạc làm khuôn vàng thước ngọc,
người Ki-tô sẽ vẫn là một câu hỏi, nếu
chúng ta sống trong tinh thần khó nghèo, chấp nhận thua
thiệt, mất mát hơn là bán đứng lương tâm
để chạy theo điều phi pháp. Có một số
người lấy hận thù, ăn miếng trả miếng làm luật sống, người
Ki-tô sẽ mãi mãi là một câu hỏi, nếu chúng ta vẫn
yêu thương với mọi người, sẵn sàng tha
thứ và theo Chúa cho đến cùng. Giữa
một xã hội mà nhiều người đang buông xuôi,
thất vọng, người Ki-tô vẫn mãi mãi là một
câu hỏi, nếu chúng ta biết sống lạc quan, tin
tưởng vào một Đấng có tình yêu trong lịch
sử con người. Giữa xã hội mà sự thành
thật với nhau đã trở thành, một thứ xa
xỉ phẩm, người Ki-tô sẽ mãi mãi là một câu
hỏi, nếu chúng ta vẫn tiếp tục sống thành
thật, sống tử tế, tốt đẹp với
mọi người, ngay cả đối với chính
kẻ thù của mình …Sống như thế quả là không
dễ, là một đòi hỏi cam go, nhưng Chúa đòi
chúng ta phải cố gắng sống được
như thế nếu chúng ta muốn là một Ki-tô hữu
đúng danh, nếu chúng ta muốn làm chứng cho Chúa.
Trong tiểu sử của thánh Sác đơ Phu-cô kể rằng : sau khi từ Ma-rốc trở
về, anh say sưa kể lại cho gia đình nghe
những cuộc thám hiểm đầy kỳ thú của
anh qua những khu rừng Phi châu, người chăm chú
theo dõi câu chuyện hơn cả là một cô cháu gái chưa
đầy 10 tuổi. Khi anh vừa kể xong, bất
ngờ cô bé hỏi : “Thưa cậu, cháu
thấy cậu làm được nhiều việc rất
hay, thế cậu đã làm được gì cho Chúa Giêsu
chưa?”. Câu hỏi ấy như một luồng
điện giật làm Sác đơ Phu-cô bất
động. Từ bao lâu nay chưa ai đã khiến anh
phải suy nghĩ nhiều như thế : anh đã làm được gì cho Chúa Giêsu ? Anh lục soát tâm
hồn mình, anh chỉ thấy một lỗ hổng không
đáy, anh đã phí phạm tất cả thời giờ và
tuổi thanh xuân cho những cuộc ăn chơi trụy
lạc và những danh vọng thấp hèn, mắt anh
bỗng mở ra để thấy nỗi khốn khổ,
nghèo hèn của mình.
Ngày hôm sau, anh tìm đến xưng tội
với một linh mục. Anh vào dòng
khổ tu, ít lâu sau, anh xin đến Na-da-rét để
sống trọn vẹn cho Chúa Giêsu. Một ngày kia, khi
đang cầu nguyện sốt sắng trong phòng, bỗng
anh nghe thấy từ căn nhà bên cạnh tiếng rên
rỉ của một người Hồi giáo, nhớ lại
gương bác ái của Chúa Giêsu, anh tự hỏi
: tôi có thể giam mình cầu nguyện trong phòng trong
lúc có những anh chị em chung quanh đang khốn khổ
thất vọng chăng ? Thế là anh quyết định
đến sống giữa họ, trở thành người
anh em của họ, nhất là của những người
cô đơn, lạc lõng, nghèo hèn. Những năm cuối
đời, anh sống giữa sa mạc Sa-ha-ra, chia sẻ
hoàn toàn cuộc sống cho những người cùng
khổ, và chia sẻ đến giọt máu cuối cùng khi
phát súng oan nghiệt của kẻ sát nhân bắn gục anh
giữa lúc anh đang cầu nguyện.
Mọi Ki-tô hữu chân chính đều phải tự
hỏi mình : tôi đã làm được
gì cho Chúa Giêsu ? Chúng ta cũng tự hỏi
mình như thế. Qua bao nhiêu năm tháng cuộc
đời, qua bao nhiêu nhiệm vụ lớn nhỏ đã
hoặc đang đảm trách, qua bao nhiêu hồng ân đã
lãnh nhận, tôi đã làm được gì cho Chúa Giêsu ? Không phải là cho Chúa Giêsu mãi đâu trên
trời, nhưng là cho Chúa Giêsu đang tiếp tục
ngự đến, đang tiếp tục hiện diện
trong cuộc đời tôi, trong tâm hồn tôi, nơi
những người anh em tôi, cũng là anh em của Ngài,
nhất là những ai thấp hèn, cùng khổ. Tôi tự
hỏi mình, mà chính Chúa Giêsu cũng hỏi tôi mỗi ngày : “Con đã làm được gì cho Cha ?”,
cũng có nghĩa là “Con đã làm được gì cho
những người anh em bé mọn nhất của Cha ?”. Mỗi người chúng ta hãy suy nghĩ và trả
lời.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm. Giacôbê
Phạm Văn Phượng, OP.
|
|