| |
CHÚA
CHÚA
NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN
TIỀN CỦA
(Mt 16,21-27)
Năm 1923, bảy nhà kinh doanh cỡ lớn đã gặp
nhau ở một khách sạn của một nhà hàng tại
một thành phố ở miền tây nước Mỹ.
Họ trao đổi cho nhau những kinh nghiệm về
kinh doanh, và dường như họ nói đến một
câu châm ngôn : “Có tiền mua tiên cũng được”.
Nhưng 20 năm sau, điều gì đã xảy đến
cho bảy nhà kinh doanh giàu có này ? Người thứ nhất là giám đốc
một trong bảy công ty sắt lớn nhất tại
Mỹ đã chết vì bị phá sản. Trong những năm cuối đời, ông đã
sống nhờ vào đồng tiền vay của
người khác. Người thứ hai
là giám đốc một công ty chuyên sản xuất vật
dụng trong nhà, phải bỏ nước ra đi và
chết tha phương cầu thực. Người
thứ ba là giám đốc một hãng gas lớn, cũng
đã bị phá sản và trở thành một nhân viên quèn. Người thứ tư là giám đốc
hãng xuất nhập cảng, cũng chết ở
nước ngoài, không một đồng xu dính túi. Người thứ năm là giám đốc
một phòng hối đoái lớn tại Niu-Gioóc, vừa
bình phục sau một thời gian dưỡng bệnh trong
một nhà thương điên. Người thứ sáu
là một nhân vật cao cấp trong chính phủ, vừa ra
tù trong một vụ dính líu về tội phạm tham
nhũng mang tai tiếng. Người
cuối cùng trong danh sách bảy nhà kinh doanh thành công nhất
của Hoa Kỳ trong thập niên hai mươi, cũng
tự kết liễu cuộc sống của mình.
Bức tranh trên đây không hẳn là số
phận tất yếu cho sự giàu có nhất. Có
biết bao người giàu có đã có một cuộc
sống an lành, hạnh phúc. Tiền bạc, của cải tự nó không là gì
cả. Ai trong chúng ta cũng cần
phải có tiền bạc để sống xứng
đáng với cuộc sống của mình. Sự túng thiếu, bần cùng là một sự
dữ mà Thiên Chúa không muốn con cái Ngài phải
vướng mắc vào. Tuy nhiên, tiền
bạc của cải vẫn luôn là con dao hai lưỡi. Nếu được sử dụng như một
phương tiện, tiền của sẽ giúp cho chúng ta
sống đúng với phẩm giá của mình hơn, trái
lại, khi chúng ta chạy theo tiền của như một
cứu cánh cho cuộc đời, nghĩa là chúng ta tôn
thờ nó như thần tượng mà quên đi những
giá trị khác trong cuộc sống, một lúc nào đó,
sự phá sản về vật chất cũng như tinh
thần là điều tất yếu.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc nhở
: “Nếu người nào được cả
thế giới mà phải thiệt mất mạng sống,
thì nào có lợi gì ?”, hoặc “Được tất
cả mọi sự mà mất linh hồn thì ích gì ?”. Qua những lời trên, Chúa muốn kéo chúng ta cho
cuộc sống mai hậu, hãy đầu tư tất
cả cho cuộc sống vĩnh cửu, hãy hướng
tất cả mọi sự vào nước trời mai sau. Tóm lại, hãy dùng tiền của và cư
xử thế nào để không những ích lợi cho
đời sống hiện tại mà cho cả linh hồn
và cuộc sống mai sau nữa.
Đối với sự vật, người ta có thể
nhìn bằng hai cách khác nhau : người
giàu có thường tham lam, muốn thu tích cho thật
nhiều tiền của, vì lòng tham của họ không bao
giờ được thỏa mãn. Thu tích cho
nhiều mà lòng vẫn không toại nguyện, bởi vì
họ không còn khả năng nhận thức giá trị
đích thực của đồng tiền, của sự
vật nữa. Trái lại, người
nghèo mà có tâm hồn thanh thoát, không ham hố tiền của,
sẽ nhìn thấy giá trị đích thực của mọi
sự trên đời. Dưới
mắt họ, tất cả đều có giá trị,
nhưng chỉ là một giá trị tương đối. Tất cả phải đặt vào một trật tự
hợp lý trong tương quan với con người.
Tiền của là để phục vụ con người,
để giúp con người sống và chu toàn sứ mệnh được trao phó trong hoàn cảnh mà
Thiên Chúa đặt họ vào. Nhưng một khi tôn sùng
tiền của, con người sẽ phá hủy giá trị
và ý nghĩa của chúng, đồng thời đánh mất
giá trị của chính bản thân và ý nghĩa cuộc
đời mình. Thực vậy, vì tiền bạc,
người ta có thể chà đạp phẩm giá của
mình cũng như của người khác; vì tiền
bạc, người ta có thể chối bỏ cả
niềm tin. Đó là nguy cơ mà bất cứ
ai cũng có thể rơi vào.
Vì thế, chúng ta cần sáng suốt để thấy
được bậc thang giá trị của tiền
của trong cuộc sống. Chúng ta cần can đảm
để trong khi mưu tìm tiền bạc, của cải
vật chất, chúng ta có đủ nghị lực
khước từ mọi hành động bất chính,
mọi thỏa hiệp với lừa đảo, gian trá.
Chúng ta cần quảng đại để biết mở
rộng cõi lòng và đôi tay mà chia sớt,
san sẻ cho những người anh em túng nghèo khốn
khổ hơn.
“Được lợi cả thế giới mà thiệt
mất linh hồn thì ích gì ?”. Chúng ta phải luôn nhắc nhở
mình điều đó : không bao giờ
được quên mối tương quan giữa của
cải vật chất và đời sống tinh thần,
không bao giờ được quên mới tương quan
giữa cuộc sống đời này và đời sau :
sẵn sàng hy sinh của cải vật chất để
bảo đảm linh hồn chứ không bao giờ hành
động ngược lại : sẵn sàng hy sinh
đời này chứ không bao giờ để mất
đời sau. Chúng ta cần lợi dụng
từng giây phút, cần hoàn tất từng công việc, dù
nhỏ mọn đến đâu, để làm giàu cho
cuộc sống, để làm cho đời mình có
được giá trị vĩnh cữu. Chúa không cấm chúng ta làm giàu, không cấm chúng ta có
nhiều tiền bạc, của cải. Nhưng Chúa
dạy chúng ta đừng chỉ lo làm giàu trước
mặt người đời mà thôi nhưng còn phải lo
làm giàu trước mặt Thiên Chúa nữa, bằng một
cuộc sống siêu thoát và thánh thiện, bằng một
cuộc sống quảng đại, rộng tay chia sẻ và phục vụ. Đó là cách
đầu tư bảo đảm cho gia nghiệp
đời mình mai sau.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm. Giacôbê
Phạm Văn Phượng, OP.
|
|