| |
CHÚA
NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN
NÓI - LÀM
(Mt 21,28-32)
Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói tới hai loại
người qua hình ảnh hai người con : Người
con thứ nhất, bảo đi làm thì nói không đi,
nhưng rồi lại làm như ý người cha.
Người con thứ hai, gọi dạ bảo vâng,
nhưng rồi không chịu đi làm. Rồi chính Chúa đã
giải thích cho chúng ta biết : người con thứ nhất ám chỉ những
người thu thuế và những người đàng
điếm, hai loại người này bị xã hội Do
Thái khinh miệt nhất. Những người thu thuế bị khinh miệt vì họ
cấu kết với ngoại bang để bóc lột
đồng bào mình. Vì thế dân chúng oán ghét họ và
liệt họ vào hạng người phản quốc,
bỏ đạo và không thể ăn năn hối cải. Còn những ả giang hồ
thì thời nào cũng vậy, đều bị xã hội
khinh miệt sát đất, coi họ là hạng
người xấu xa, làm dơ bẩn xã hội, và cũng
không thể được cứu rỗi.
Ngược lại, người con thứ
hai, ám chỉ những thượng tế, kinh sư và
Pha-ri-sêu thời ấy, là những người tự
xưng mình là đạo đức, công bằng, trong
sạch, nhưng là thứ đạo đức, công
bằng, trong sạch giả hình, bôi bác. Ngoài
miệng thì nói hay lắm, nhưng không thực thi
điều mình nói. Đó là những người “ngôn
hành bất nhất” : nói mà không làm.
Nhưng tại sao Chúa lại nói với các thượng
tế, kinh sư và Pha-ri-sêu : “Tôi
bảo thật các ông : những người thu thuế và
những cô gái điếm sẽ vào nước trời
trước các ông” ? Bởi vì những thượng
tế, kinh sư và Pha-ri-sêu khi Chúa giảng dạy, không
chịu nghe, coi thường lời Chúa, không ăn năn sám hối. Còn những người thu thuế và gái điếm, khi dược
Chúa kêu gọi, họ đã thành tâm sám hối. Chúng ta thấy : những người nói sẽ làm,
rồi lại không làm, là loại người đáng trách. Còn những người nói không làm, rồi lại
làm, là loại người đáng khen.
Chúng ta biết : từ tư
tưởng đến lời nói và tới việc làm là
cả một con đường dài xa xăm. Thực vậy, một khuôn vàng thước
ngọc, dù có hay mấy mà không đem ra thực hành thì
cũng là không hay và vô ích. Cũng thế,
có tư tưởng hay mà không đem thực hành thì cũng
như một bông hoa không bao giờ kết trái. Chúng ta
vẫn nói : “Ăn vóc học hay” : ăn
để mà học, học để mà biết, biết
để mà làm. Không biết thì không thể
làm gì được, chỉ còn biết đứng tựa
cột mà nghe. Nhưng biết mà không làm
thì giống như người đầy tớ đem chôn
nén bạc và bị xét xử. Hơn
nữa, biết mà lại cứ làm sai thì càng bị xét
xử nặng hơn. Cho nên, đã
biết thì làm, cả hai đi song song nhau, hỗtrợ
nhau, thì mới hữu dụng, hữu ích. Nhưng thực tế, trong xãhội, chúng ta
thấy có những người biết mà không làm, hoặc
nói thì rất hay nhưng lại không chịu làm.
Câu nói : “Năng thuyết bất năng
hành” : hay nói mà không hay làm, hoặc nói được làm không
là như thế. Ở đời này, hơn thua nhau ở
chỗ lý thuyết và thực hành : một lý thuyết dù hay mấy mà không đem ra thực hành
thì cũng vô ích. Nhưng tại sao chúng ta nói mà không làm ? Có thể là vì chúng ta không có
khả năng hành động, có thể là vì chúng ta
lười biếng, có thể là vì chúng ta chống
đối, bất tuân không muốn làm, có thể là vì
việc làm đó không đem lại lợi ích gì cho chúng ta. Tuy nhiên, nói mà không làm thì lời nói không có giá trị và
về sau người ta không tin lời chúng ta nói nữa. Cũng thế, “đức tin không việc làm là
đức tin chết”. Cho nên, có
đạo lý đúng và hay chưa đủ mà còn phải
sống và thực hành thì mới minh chứng
được đạo lý đó đúng hay sai.
Bài Tin Mừng nhắc nhở chúng ta hãy xét lại, hãy nhìn lại : lời nói và việc làm của chúng
ta có đi đôi với nhau không ? Chúng ta yêu cầu
người khác phải sửa sai, nhưng chính chúng ta có
biết tự sửa sai không ? Chúng ta phê
bình người khác, nhưng chúng ta có rờ lên gáy mình không ? Hay là chúng ta thấy cái rác trong mắt
người mà không thấy cái xà trong mắt mình
? Hay là “ chân mình thì lấm mê mê,
lại cầm bó đuốc mà rê chân người” ? Trong
phạm vi gia đình, thật không gì tai hại cho bằng
nói mà không làm : chúng ta bảo con cái
phải biết nhường nhịn, tha thứ cho nhau,
nhưng chúng ta thì lại cứ ăn thua đủ, không ai
nhường ai. Chúng ta bảo con cái phải sống thành
thật, nhưng chúng ta lại cứ quanh quéo, gian dối
với người khác. Trong đời sống đạo
đức cũng vậy, liệu tâm hồn chúng ta có
phải là tâm hồn Kitô đích thực không ? Liệu đời sống của chúng ta có phải là
một thể hiện những gì chúng ta tuyên xưng không ? Hay chúng ta chỉ có cái vỏ Kitô bên
ngoài? Nếu chúng ta sống như vậy, chúng ta hãy coi
chừng, chúng ta sẽ bị Chúa cảnh cáo : những người khác sẽ vào nước trời, còn
chúng ta thì sao ?
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm. Giacôbê
Phạm Văn Phượng, OP.
|
|