| |
CHÚA
NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN
SIÊNG NĂNG LÀM VIỆC
(Mt 21,33-43)
Bài Tin Mừng là một dụ ngôn và cũng là một ám
ngôn, vì vừa hình dung vừa diễn tả sự thật,
vừa có tính cách lịch sử vừa có tính cách tiên tri. Vườn nho ám chỉ nước Chúa. Những người làm vườn nho là giới
lãnh đạo, là những người đứng
đầu trong dân. Các đầy tớ
là hàng loạt các ngôn sứ được Thiên Chúa phái
đến đều bị ngược đãi hoặc
giết chết. Trước thái độ bất
nhân bất nghĩa đó, nước Chúa được
chuyển sang cho một quốc gia khác là Hội Thánh,
một dân phổ quát và Công Giáo, sẽ lan tràn đến tất cả mọi quốc gia.
Chúng ta thấy dụ ngôn vừa có tính cách lịch sử
vừa có tính cách tiên tri, nghĩa là một đàng diễn
tả những biến cố có thực, là những can
thiệp của Thiên Chúa trong lịch sử dân Do Thái, và thái
độ của dân Do Thái đối với những ngôn
sứ Chúa sai đến với họ. Đàng khác, nói tiên
tri về đạo Chúa sẽ lan tràn
khắp các dân không phải dân Do Thái. Hơn
nữa, dụ ngôn cũng cho chúng ta thấy rõ thân thế và
sứ mạng của Chúa Giêsu. Những người
được sai đến trước Ngài, dù nổi
tiếng đến đâu như Ê-li-a, Ê-li-sa, I-sa-i-a,
Giê-rê-mi-a, Gio-an Tiền Hô…cũng chỉ là đầy
tớ, còn Ngài mới là con trai duy nhất của Chúa Cha. Như vậy, bài Tin Mừng hôm nay có nhiều
điều đáng lưu ý và ghi nhớ. Sau đây chúng ta tìm hiểu một điều
thôi, đó là các tá điền làm vườn nho.
Bài Tin Mừng cho biết : ông chủ
vừa trồng xong vườn nho, lẽ ra ông phải
chăm bón để kiếm hoa lợi, nhưng ông lại
cho các tá điền canh tác để đến mùa thu hoa
lợi. Điều này nói lên ông chủ tín
nhiệm các tá điền. Nhưng có những tá
điền đã không làm đúng công việc của mình,
họ đã lạm dụng tự do ông chủ ban cho
để tìm lợi lộc riêng. Họ đã
phụ lòng tín nhiệm của ông chủ. Chúng ta có
thể áp dụng như sau : mỗi
người chúng ta là một tá điền mà Thiên Chúa trao
phó cho một vườn nho, là những ơn phúc và chúng ta
có bổn phận phải đem hoa lợi về cho Chúa.
Ngài để cho chúng ta hoàn toàn tự do sắp xếp công
việc theo sáng kiến riêng và chịu
trách nhiệm về những việc chúng ta làm.
Thực vậy, những ơn phúc Chúa ban
như những tài năng tinh thần, những của
cải vật chất, chúng ta phải biết sử
dụng chúng để sinh lợi tối đa, tức là
chúng ta phải làm việc và làm lợi cho Chúa. Mỗi
người được Chúa trao ban cho một vốn
liếng khác nhau về nơi chốn, thời gian, khả
năng, dịp tiện. Mỗi người,
không ai giống ai cả, nhưng ai cũng phải làm
lợi ra với số vốn liếng Chúa ban. Chúng ta không giống nhau về khả năng,
nhưng có thể giống nhau về cố gắng. Thà cố gắng mà không có tài còn hơn có tài mà
không cố gắng làm lợi cho Chúa.
Vậy mọi người chúng ta đều có một
điều giống nhau, đó là đời sống
để làm việc : việc lớn,
việc nhỏ. Đa số chúng ta ai cũng
muốn làm việc lớn, được nhiều
lợi, được người khác biết
đến. Nhưng Chúa bảo chúng ta hãy
làm việc nhỏ. Chúng ta cần trung tín trong việc
nhỏ bé trước đã. Chỉ khi nào chúng ta làm
được những việc nhỏ bé, chúng ta mới có
khả năng làm những việc lớn lao hơn. Những việc nhỏ chính là nấc
thang đưa tới thành công lớn. Không
ai có thể làm việc lớn cho Chúa nếu trước
hết họ không làm được những việc
nhỏ cho Ngài. Nếu chúng ta không trung thành trong
việc nhỏ thì không ai tin tưởng trao cho chúng ta
việc lớn hơn. Chúng ta hãy nhớ : không có việc gì quá nhỏ mà không đáng làm, và cũng không
có việc gì quá nhỏ mà không đem lại lợi ích.
Vấn đề là chúng ta có chịu làm hay không.
Có một câu chuyện ngụ ngôn, với tựa đề
là “vị thiên thần dễ tính” kể lại như sau : Ngày kia, có hai người xin vị thiên
thần cho họ được tham dự vào quyền
vạn năng của Thiên Chúa. Vị thiên thần
đồng ý. Người thứ nhất xin cho có khả
năng làm được những công việc vĩ đại. Vị thiên thần gật
đầu ưng thuận, nhưng lại ra điều kiện : “Ngươi sẽ được
quyền lực để hoàn thành những kỳ công. Nhưng ngươi lại không có sức làm
những việc thông thường”. Chàng ta đọc
được ý nghĩ của kẻ khác, và không ngừng
chế tạo ra những phát minh vĩ đại. Ít lâu sau chàng đã trở thành
tỉ phú nhờ kinh doanh những phát minh của chàng. Chàng ta rất hài lòng với những thành công
đã đạt được. Nhưng chẳng bao
lâu, từng người một, các bạn bè lần
lượt xa lánh chàng mà chàng lại không làm gì
được để giữ họ lại. Sau đó cả người vợ cũng thầm
giũ áo ra đi. Chàng cũng không làm gì
được để nối lại mối tình xưa. Rồi sau cùng sức khỏe cũng giả biệt chàng,
thân thể trở nên bạc nhược, đến
nỗi chàng không còn đi đứng được
nữa, chàng bất lực, chẳng làm gì được
để phục hồi sức khỏe ngoài việc
ngồi trên xe lăn để
đếm từng ngày cô đơn.
Ngược lại, người thứ hai
chỉ xin được có khả năng làm tốt
những việc bình thường. Vị thiên thần
cũng đồng ý và nhắn thêm : “Thiên Chúa sẽ không cho ngươi quyền lực nào
đặc biệt để hoàn thành những việc phi
thường đâu”. Chàng bình thản tiếp tục
sống cuộc đời của mình, hàng ngày chàng vui
vẻ chu toàn nghĩa vụ của
một công dân lương thiện, một người
chồng chung thủy, một người cha hiền
tận tụy với con cái, một người bạn,
một người láng giềng quảng đại, hào
hiệp, vị tha. Chàng cảm thấy
đời mình thật ý nghĩa, thât vui tươi hạnh
phúc. Chàng không còn ước muốn gì hơn là
được tiếp tục sống trọn cuộc
đời mình cho Thiên Chúa và tha nhân trong những gì bình
thường nhất với một niềm tri ân sâu thẳm.
Biết nhìn ra những giá trị của
những điều bình thường trong cuộc sống,
con người mới có khả năng khám phá
được sự cao cả phi thường mà Thiên Chúa
cất giấu trong đời họ. Từ đó con
người cũng sẽ kín múc được sức
mạnh dồi dào để phát huy những giá trị
của bản thân, của cuộc sống để
phụng sự Thiên Chúa và phục vụ tha nhân.
Tóm lại, chúng ta hãy siêng năng làm việc để chu toàn bổn phận của mình. Chúng ta hãy
tận dụng tài năng, sức lực, thời giờ,
của cải Chúa ban để xây dựng sự nghiệp
đời này và sự nghiệp đức tin trên
nước trời.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm. Giacôbê
Phạm Văn Phượng, OP.
|
|