| |
CHÚA
NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN
CHÚA NHẬT TRUYỀN GIÁO
SỐNG TỬ TẾ
(Mt 28,16-20)
“Mỗi người ở ngoài Chúa là một cánh
đồng truyền giáo, và mỗi người ở trong
Chúa là một nhà truyền giáo”. Câu nói trên
rất đúng và cũng rất hay.
“Mỗi người ở ngoài Chúa là một
cánh đồng truyền giáo”. Điều
đó rất đúng. Như vậy, cánh
đồng truyền giáo vẫn còn bao la, mênh mông. Mặc dầu Tin Mừng đã được loan
truyền và đạo Chúa đã được thiết
lập cả hai ngàn năm rồi mà số đông vẫn
chưa được nghe biết Tin Mừng, hay nói
ngược lại, chưa được một phần
ba nhân loại nhận biết Chúa Kitô. Với đà gia
tăng dân số kinh khủng hiện nay, thì một ngày kia số người tin theo Chúa sẽ
trở thành thiểu số đáng ngại.
Các nước được mệnh danh là “Công Giáo”
như Tây Ban Nha, Pháp, Ý…có tới 70-80 phần trăm dân
số được rửa tội, nhưng
được mấy chục phần trăm sống theo
đức tin ? Từ hơn nửa thế kỷ rồi,
ngay giữa Âu Châu đã vang lên những lời cảnh tỉnh : “Nước Pháp, xứ truyền
giáo”. Nước Pháp mà còn gọi là xứ
truyền giáo thì nói gì đến những xứ truyền
giáo chính hiệu như ở Á Châu, Phi Châu. Hai
nước có dân số lớn nhất nhì thế giới
là Trung quốc và An Độ, chỉ có
không tới một phần trăm là Công giáo. Nếu
đất nước chúng ta đã thấm nhiều máu
tử đạo và đang có một cộng đồng Công
giáo tương đối đông đảo, thì sát
cạnh nước ta, hai nước Lào và cam-pu-chia kể
như vẫn chưa được rao giảng Tin
Mừng.
Ngay tại Việt Nam chúng ta, có khoảng tám triệu
người Công giáo trên tổng số 80 triệu dân,
được bao nhiêu phần trăm ? vẫn còn là xứ truyền giáo, và việc
truyền giáo vẫn luôn là vấn đề cấp bách. Chính vì sự cấp bách đó nên Giáo Hội luôn
luôn cổ võ tinh thần truyền giáo, nhất là trong
những văn kiện gần đây của Công
đồng Va-ti-ca-nô II cũng như của các Đức
Giáo Hoàng. Cũng nhằm mục tiêu đó, mỗi
năm Giáo Hội dành riêng một Chúa nhật để
cầu cho công cuộc truyền giảng Tin Mừng, kêu
gọi các tín hữu cầu nguyện, hy sinh, đóng góp,
đồng thời thúc giục mọi người tham gia
vào công cuộc cao quý vĩ đại ấy.
Truyền giáo là bổn phận của mọi người
và mỗi người, việc truyền giáo không của
riêng ai, và không phải là một việc làm tùy sở thích,
muốn làm hay không cũng được, đây là một
bổn phận, một nhiệm vụ bắt buộc,
không ai có quyền trốn tránh và không ai có lý do nào tự
miễn chuẩn cho mình hay tự bào chữa cho mình
được. Từ một em bé đến một
cụ già, từ một bệnh nhân đến một
lực sĩ, từ một người buôn bán đi
khắp đó đây đến một người nội
trợ, từ một người bình dân đến
một người trí thức…trong mỗi hoàn cảnh sinh
sống, ai cũng phải truyền giáo, người nào cũng
có thể tìm thấy cách thức truyền giáo thích hợp
với khả năng của mình. Do đó, “Mỗi
người ở trong Chúa là một nhà truyền giáo”, câu
nói đó rất đúng, mỗi người chúng ta phải
là một nhà truyền giáo.
Đành rằng không phải ai cũng có
thời giờ hoặc khả năng làm công việc
truyền giáo trực tiếp, nhưng tất cả
mọi người đều có thể và phải thực
hiện cách gián tiếp. Chẳng
hạn, cầu nguyện cho việc truyền giáo; đóng
góp vào việc truyền giáo bằng những hy sinh; bớt
tiêu xài một chút trong gia đình hay cho cá nhân mình để
đóng góp vào công cuộc truyền giáo, nhưng trên hết
là truyền giáo bằng đời sống chứng nhân. Đấy là cách truyền giáo tốt nhất và hữu
hiệu nhất, đó là truyền giáo bằng đời
sống tốt đẹp của chúng ta, một
đời sống đạo đức chân thành, cởi
mở, yêu thương là một tấm gương sáng trước
mặt mọi người.
Cách đây ít năm, có một cuốn phim Việt Nam gây
được nhiều chú ý ở ngoại quốc là phim
“Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần
văn Thủy, phim được hãng truyền hình Pháp mua
và trình chiếu trong chương trình có tên là Đại
Dương. Sau khi xem cuốn phim này, một ký giả
ngoại quốc đã hỏi đạo diễn Trần
văn Thủy : “Những người
Kitô Việt Nam có thể làm gì để truyền giáo cho dân
tộc họ ?”. Nhà đạo diễn đã trả lời : “Với tôi, điều người
ta mong đợi ở các người Kitô là niềm tin
của họ và họ phải sống điều họ
tin”. Lời phát biểu trên đáng để
chúng ta suy nghĩ. Sống trong một đất
nước còn nhiều khó khăn, sống trong một dân
tộc còn nhiều người chưa biết Chúa,
sống trong một xã hội còn nhiều tiêu cực, thì
đối với người Kitô, tin và sống niềm
tin của mình là phải sống, phải tin thật tử
tế, tức là tin và sống tình nhân loại, sống
quảng đại, tóm lại là sống tình người. Tin và sống như thế không phải chỉ là
cách sống dành cho các nữ tu, các linh mục mà cũng chính
là sứ mạng và ơn gọi của mỗi Kitô hữu.
Trong Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu không
chỉ sai 12 tông đồ đi rao giảng nhưng Ngài sai
tất cả 72 môn đệ. Điều này có
nghĩa là việc rao giảng Tin Mừng không phải
chỉ dành cho một số thành phần trong Giáo Hội : giám mục, linh mục, tu sĩ,
nhưng là bổn phận của mọi người và
mỗi người. Điều đáng chú ý
nữa là khi sai các môn đệ đi rao giảng, Chúa Giêsu
không mấy chú trọng đến phương tiện. Phương tiện mà Chúa trao cho họ là đừng mang theo túi tiền, bao bị gì cả,
phương tiện duy nhất và tiên quyết là đem
lại bình an cho mọi người, là sống chia sẻ,
sống trọn tình người với họ. Tóm lại là sống “tử tế” với mọi
người.
Sống “tử tế” là sống vui tươi, sống
lạc quan, sống biết điều, sống lịch
sự, sống cảm thông, sống yêu thương với
mọi người, sống như thế là chúng ta đang
góp phần làm cho danh Chúa được cả sáng và
nước Chúa được trị đến, tức
là chúng ta đang truyền giáo vậy.
Trích Chia Sẻ Tin Mừng Chúa
Nhật Năm A
Lm. Giacôbê
Phạm Văn Phượng, OP.
|
|