Suy Niệm của

Lm. Jude Siciliano, OP

Chúa nhật tuần 7 thường niên, năm A

+++

Chúa nhật 7 thường niên, năm A-2020

Lêvi 19: 1-2; Tvịnh 102; I Côrintô 3: 16-23; Mátthêu 5: 38-48

Tôi muốn thay đổi các bài đọc hôm nay bằng những bài khác. Phần đông ở các giáo xứ không có sách bài đọc theo thánh lễ nơi ghế ngồi của giáo dân. Nếu các bài Kinh Thánh đọc hôm nay; ngoại trừ một số ít người có điện thoại di động có ghi; Thì ai mà biết được sự khác biệt? Tôi thích nghe bài diễn tả về phép lạ. Câu chuyện đó có thể gợi lên niềm hy vọng nơi vài người khao khát tìm đến Chúa Giêsu. Ngài khen đức tin của họ, và ngay đó người phụ nữ được chữa lành... người đui được trông thấy, và mọi người đều ngạc nhiên! Và bởi thế, thật là một câu chuyện hay. Nghe câu chuyện đó chúng ta có thể dễ ngợi khen và cảm thấy nhẹ nhàng.

Thật thế, các bài đọc hôm nay không có tiếng thở dài và lời an ủi. trong những tuần vừa qua chúng ta nghe các bài đọc nói về Bài Giảng Trên Núi. Và những lời giảng đó có thể làm chúng ta không thấy thoải mái và không thể ngồi yên trên ghế được. Chúa Giêsu bắt đầu những lời dạy của Ngài "Anh em đã nghe luật dạy người xưa rằng..." Rồi Ngài nói "Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết..." để dẫn dắt cộng đoàn Do Thái. "Anh em đã nghe luật dạy rằng Mắt đền mắt, răng đền răng". Đoạn văn đã được chú giải bởi những người chưa được học Kinh Thánh, nhằm biện minh cho sự trả thù và án tử hình. Nhưng, trước kia, lúc buổi ban đầu đó là lời dạy của sự cảm thông nhằm chống lại sự trả thù hằng loạt. Trong cộng đoàn Do Thái, nếu có một người bà con bị nạn, cả gia đình sẽ nổi giận nhằm trả thù người gây tai nạn và cả chính gia đình người đó. Rồi chẳng mấy chốc kéo theo các gia đình gây chiến với nhau, bộ lạc chống lại với bộ lạc. Và vì thế luật dạy để giảm bớt những hành vi bạo lực nên chỉ nói ngắn gọn "chỉ mắt đền mắt, chỉ răng đền răng".

Thật thế, ngoại trừ yếu tổ hoàn thiện tuyệt hảo nơi Chúa Giêsu; Ngài muốn sự tuyệt hão đó lan đến mọi người. Ngài thêm từ "nhưng Thầy nói...” Và điều đó bác bỏ mọi lập luận về những điều gì có thể gọi là ý nghỉ thường tình", như từ theo đạo. Thật ra chúng ta mong muốn Đạo của chúng ta giáo lý rõ ràng và dễ suy luận, đó là điều mà chúng ta có thể giải thích một cách dễ dàng cho mọi người chung quanh muốn tìm hiểu phải không? Chúng ta sẽ có thêm nhiều người đến ngồi đông đảo trong nhà thờ và người Kitô hữu chúng ta sống phù hợp với cuộc sống, như thế "hợp lý" hơn.

Chúa Giêsu nói về những điều đã được văn hóa chúng ta thừa nhận rộng rãi và xem như tự nhiên và Ngài thêm từ "Nhưng". Để Ngài có thể nói với chúng ta như thế này "anh em đã nghe nói. Nếu có ai đẩy anh em, thì hãy đảy người đó lại. “Nhưng, Thầy bảo anh em...” Anh em đã nghe nói cho người đó vào lao tù và quăn chìa khóa đi. Anh em đã nghe nói nếu họ không học được ngôn ngữ của anh em; hãy gởi trả họ về lại bản xứ họ... "Nhưng, Thầy bảo anh em...” Chúng ta đã xây nhà thờ này, hãy để những người mới đến bắt đầu như là giáo xứ của họ... “Nhưng, Thầy bảo anh em...” Anh em đã nghe, đất nước của tôi đúng hay sai... “Nhưng, Thầy bảo anh em....”

Chúa Giêsu lắng nghe sự khôn ngoan độc đáo của chúng ta. Ngài nghe những cách suy nghĩ và hành động quen thuộc đó và chận chúng ta lại với từ "Nhưng Thầy bảo anh em...” Chúa Giêsu nói lên điều chúng ta nghĩ là đã làm đúng và hình như chống lại với điều Ngài nghĩ. Bài Giảng Trên Núi có thể là lý do cho ông Mark Twain nói "Đó không phải là điều tôi không hiểu về Kinh Thánh nhưng điều làm tôi khó chịu, chính là những gì tôi kịp hiểu tới ".

Chúa Giêsu không nói về việc biến chúng ta trở nên nạn nhân để chúng ta bị chịu phạt. Ngài nói, không nên cộng tác với sự dữ bất kỳ dười hình thức nào, đừng khuyến khích nó. Không nên lầy lửa chống lại lửa, hãy thử dùng nước. Không nên góp phần vào giúp lứa cháy to để gây thương tật và chiếm đoạt. Lời dạy của Chúa Giêsu là Ngài không giúp nhưng thúc đẩy chúng ta có tinh thần cầu nguyện. Hãy cầu nguyện liên lỷ xin ơn khôn ngoan và thêm sức mạnh.

Những lời trong Bài Giảng Trên Núi quá quen thưộc. Chúng ta có thể quên đi những lời hướng dẫn đó, vì nó đòi hỏi chúng ta "Hãy yêu kẻ thù..., hãy giơ cả má bên trái ra nữa... Hãy cầu nguyện cho những ai ngược đãi anh em... hãy di với người ấy thêm một dặm.." Đây không phải là lời kêu gọi trên tấm thiệp Hallmark. Chúa Giêsu nhất quyết nói về những điều Ngài đang đòi hỏi và mong đợi nơi chúng ta. Hãy tưởng tượng sức mạnh nội tâm của một người đã sống theo lời dạy của Chúa Giêsu, Ngài không muốn các môn đệ Ngài chịu tai nạn. Nhưng hãy tưởng tượng ý thức về phẩm giá của chính các môn đệ. Họ không hề lay chuyển quyết định trước kẻ thù. Bài Giảng Trên Núi đã giúp ông Gandhi trong cuộc kháng chiến chống lại sự đô hộ của người Anh. Bài giảng giúp ông Martin Luther King và các người theo ông tuần hành bất bạo động để chông lại sự phân biệt chủng tộc và sự bất công khi đối mặt với các vòi rồng, đội cảnh khuyển của cảnh sát và dùi cui họ xử dụng.

Có thể có cách nào khác cho chúng ta chăng. Có thể lời dạy của Chúa Giêsu chỉ nhằm dạy cho những người đầu tiên theo Ngài, Còn những người có tên được ghi trong Kinh Thánh; Có thể lời dạy của Chúa Giêsu cũng chỉ dành riêng cho những ai có đức tin mạnh, như các "thánh" trong sổ bộ các thánh của giáo hội; để cho những người chịu phép rửa tội chọn làm thánh bổn mạng, hay trong sách kinh nguyện của chúng ta, hay các thánh được thể hiện bằng các tượng trong nhà thờ hay trên các kính màu cưa sổ trong nhà thờ. Có phải Chúa Giêsu đang dạy chúng ta là những người đang sống trong thế giới phức tạp ngày nay chăng? Có phải Chúa Giêsu đang nói với giáo hội hôm nay đang lan rộng khắp cùng thế giới hay không?

Chúng ta có thể không không được tính vào những người đó nếu chúng ta chỉ nghĩ Bài Giảng Trên Núi là đẻ dành cho những anh hùng đặc biệt. Thật không nên nghĩ thoáng như thế. Lời dạy là dành cho tất cả chúng ta, những người có tên trong sổ rửa tội của giáo xứ. Thế nên trên các trang của sổ rữa tội nên ghi thêm câu "Người Nghe Bài Giảng Trên Núi tên là...”.

Bài Giảng không phải là một lời dạy dễ thực hiện. Mỗi người trong chúng ta đang là người tiếp tục công việc của Ngài, nhưng chúng ta không nên chán nản như lời thường nói "Thiên Chúa chưa làm xong việc với chúng ta". Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta không bao giờ giảm bớt những cố gắng của chúng ta để thực hiện các lời Ngài dạy. Để những lời dạy đó không chỉ nằm trên trang giấy trong sách hay treo trên một bức tường. Tuy nhiên Chúa Giêsu còn khuyến khích chúng ta hãy làm nhiều hơn nũa. Nên nhớ Bài Giảng Trên Núi bắt đầu với bài Các Mối Phúc Thật. Đó là những lời chúc phúc cho những ai được Ngài đón nhận vào Nước Trời. Lời chúc phúc ấy ban ơn sủng để sống lời dạy ngày này qua ngày khác, trong một thế giới phức tạp và hờ hững của chúng ta.

Hình như vẫn chưa đủ, nên Chúa Giêsu kết thúc bằng một lời ngắn gọn "Bởi thế anh em hãy nên thánh thiện như Chúa Cha trên trời là Đấng thánh thiện" Vì sao Chúa Giêsu lại đòi hỏi điều mà dường như không thể làm được? Có thể là để chúng ta khỏi sống an toàn và nói "tôi đã hoàn thành những điều Ngài đòi hỏi". Hay có thể là để nhắc nhở chúng ta hãy yêu thương như Thiên Chúa đã yêu thương, hãy tha thứ như Thiên Chúa đã tha thứ, hãy nhẫn nại như Thiên Chúa đã nhẫn nại. Chúng ta phải luôn luôn quay về với cộng đoàn, để được nhắc nhở nên thực hiện Bài Giảng Trên Núi cho toàn thế giới. Chúng ta có thể làm như thế vì chúng ta đã được chúc phúc bởi lời Chúa và đã được nuôi dưởng bởi đời sống Chúa Giêsu nơi bàn thờ. Chúng ta không thể sống Bài Giảng Trên Núi với năng lực riêng của chúng ta. Nhưng chúng ta nhớ lời thiên thần nói với Mẹ Maria khi thiên thần báo tin Ngôi Lời sé nhập thể trong Đức Maria là "không có gì Thiên Chúa không có thể làm được".

Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP


7th SUNDAY (A)
Leviticus 19: 1-2, 17-18; Psalm 103; 1Cr 3: 16-23; Matthew 5: 38-48

I am tempted to sneak in a different Scripture reading today. Most parishes no longer have missalettes in the pews with today’s scripture readings and, except for a few who are reading texts on their cell phones… who would know the difference? I would prefer a miracle story. The drama! The sympathy it immediately would stir up. Some desperate person reaches out to Jesus; he admires their faith...and immediately the woman is healed...the man’s eyes are opened and people marvel! Now that makes a terrific story, hearing it we can sigh with relief and admiration.

Well, there are no sighs of delight and comfort today. These past weeks we have been hearing passages from the Sermon on the Mount and they should have us uncomfortable and on the edge of our seats. Jesus begins his teachings, "You have heard that it was said…." Then he gives his commentary on rules that guided the Jewish community. "You have heard that it was said, and eye for an eye and a tooth for a tooth." The passage is readily quoted by people who don’t read the Bible, to justify revenge and the death penalty. But originally it was a compassionate teaching against revenge on a mass scale. In their tight knit community, if a relative were injured, the whole family would rise up in revenge against the offender and their family. Soon families would be warring against families, tribes against tribes. Thus, the law was meant to scale down the violence, as if to say, "Just an eye for an eye. Just a tooth for a tooth."

Well that makes perfect sense. Except Jesus doesn’t leave well enough alone. He adds that small, little conjunction, "But, I say…." That knocks out all our logic and anything we might name as a common sense" approach to religion. After all, don’t we want our religion to be sensible; something we would have no trouble explaining to an interested person? We would get a lot more numbers in our pews if being a Christian would fit more comfortably into the rest of our lives and was more "reasonable."

Jesus addresses what we have widely taken for granted in our culture and then adds that conjunction… "But" So, he might say something like this: "You have heard it said..." If someone pushes you, push them back. But I say to you… You have heard it said lock them up and throw away the key.... But I say to you.... You have heard it said, if they can’t learn the language send them back where they came from... But I say to you.... You have heard it said, we built this church, let those newcomers start their own parish... But I say to you... You have heard it said, my country right or wrong... But I say to you...."

Jesus listens to our well-worn wisdom; our accustomed ways of thinking and acting and stops us in our tracks with a little word, "But – I say to you." He names what we consider sound advice and then contrasts it with his own. The Sermon on the Mount may have been the reason Mark Twain said, "It’s not what I don’t understand about the Bible that bothers me… it’s what I do understand."

Jesus is not talking about allowing ourselves to be victims. He is saying: don’t cooperate with harm in all its forms, don’t further it. Don’t fight fire with fire, try water. Don’t take part in all that adds to the blaze and causes injury and domination. Jesus’ teaching cannot help but evoke prayer in us; prayer for wisdom and prayer for strength.

Phrases from the Sermon are so familiar we can forget how demanding they are and how much they ask of us. "Love your enemies….Turn the other cheek….Pray for your persecutors….Go the extra mile." This isn’t a mushy faith on a Hallmark card. Jesus is very particular about what he expects from us. Imagine the interior strength a person must have living his teachings. He is not asking his followers to be victims. But imagine the sense of their own dignity his disciples would have standing unshaken and resolute before their enemies. The Sermon inspired Gandhi in his resistance to British colonialism. It inspired Martin Luther King and his followers to march nonviolently against racism and injustice in the face of fire hoses, billy clubs and German Shepherd police dogs.

Maybe there is a way out for us, some wiggle room. Perhaps the teachings were just meant for Jesus’ original followers; the women and men whose names are written in our Bible. Maybe his teachings were also meant for those who are great heroes of our faith, the "saints" whose names we were given at baptism, are written in our prayer books, and personified in our statues and stained glass windows. Was Jesus speaking to us, who live in this modern and complicated world? Was he speaking to today’s church spread throughout the world?

We would be let us off the hook if we just thought the Sermon on the Mount was meant for super heroes. Not so fast... the teachings are meant for each of us whose names are written in our parish baptismal registry. On those pages, where our names are inscribed, should be the heading, "People of the Sermon on the Mount."

The Sermon is not an easy teaching. Each of us is a work in progress, but we shouldn’t get discouraged, as the saying goes, "God’s not done with us yet." Jesus encourages us never to give up on our efforts to put flesh and blood on his teachings so that they don’t just remain on a page in a book, or a wall hanging. Jesus does more than encourage us however. Remember how the Sermon on the Mount began, with the Beatitudes? They are Jesus’ blessing for those he welcomes into his kingdom. That blessing bestows the grace to live the teachings day by day, in our complex and often distracting world.

As if it weren’t enough Jesus concludes with a another brief word, "So, be perfect just as your heavenly Father is perfect." Why would Jesus command what seems impossible? Maybe so we would never become complacent and say, "I’ve done what’s required." Maybe to remind us that if we are to love as God loves, and forgive as God forgives, we must be patient as God is patient. We must keep coming back here, with this community, to be reminded to put flesh on the Sermon on the Mount in the world. We can do that because we have been blessed by the Word of God and nourished by the life of Jesus at the table, We cannot live the Sermon by our own strength, but we remember what the angel said to Mary in announcing the Word of God taking flesh in her, "For nothing is impossible for God."

 

Chúa Nhật VII Thường Niên A-2014
Lêvi 19 1-2, 17-18;Tvịnh 102;1Côrintô 3:16-23; Matthêu 5: 38-48

HÃY NÊN HOÀN THIỆN NHƯ CHA TRÊN TRỜI LÀ ĐẤNG HOÀN THIỆN

Quý vị không nghĩ rằng hôm nay Đức Giêsu đi hơi quá xa trong sự lựa chọn từ Bài giảng trên núi đó sao? Trong bài Tin Mừng tuần trước, Người dạy rằng: “Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi.” Điều này nghe có vẻ cực đoan, nhưng chúng ta biết rằng thói quen cường điệu của vùng Địa Trung Hải như thế là nhằm nhấn mạnh ý muốn nói. Phải chăng đó là điều hôm nay Đức Giêsu cũng đang thực hiện khi Người khuyên: giơ cả má bên trái ra nữa, tình nguyện đi hai dặm khi bị buộc phải đi một dặm, hay có ai hỏi thì cho vay mượn?

Nếu những điều trên còn chưa thực hiện được, thì nói chi đến việc yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi? Vì yêu thương vẫn còn nhiều khó khăn hơn, nên sự chọn lựa của chúng ta cần sát với giáo huấn của Đức Giêsu, đó là: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Phải chăng những người đang ngồi trên những hàng ghế trong nhà thờ chỉ biết nhún vai tỏ vẻ hoài nghi, và cho rằng Đức Giêsu không thực tế chút nào, hoặc những gì Người nói chỉ có thể áp dụng trong “thời cổ đại”, chứ không thể áp dụng được trong thế kỷ 21 này chăng? Là một nhà giảng thuyết, tôi phải thừa nhận rằng tôi thích giảng từ câu chuyện phép lạ hoặc từ dụ ngôn hơn. Tôi nhận thấy trí tưởng tượng của tôi dễ tiếp cận hơn với câu chuyện phép lạ và dụ ngôn. Nhưng bài giảng hôm nay dường như đi thẳng vào nội dung chính, chứ không thể hiểu cách nào khác được. Tuy nhiên, như chúng ta thấy, bài giảng này lại kích thích trí tưởng tượng.

Trước hết, chúng ta phải nhận ra rằng Đấng đang nói là chính Đức Giêsu, Người không như bất cứ vị thầy đạo đức nào khác đang quy định một kiểu mệnh lệnh luân lý duy nhất. Người còn đưa ra nhiều mệnh lệnh hơn thế nữa. Những giáo huấn của Người phát xuất từ mối tương quan duy nhất với Thiên Chúa. Trước hết, Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh Thiên Chúa, nhưng chúng ta ngoảnh mặt đi và chọn theo đường lối riêng cho mình. Điều này khiến chúng ta rơi vào tình trạng rối loạn mà không thể chọn lựa cho mình theo cách riêng. Đức Giêsu trao ban chúng ta niềm hy vọng để xây dựng một thế giới mới, và cho chúng ta nhìn thấy thế giới mới đó qua việc Người chữa bệnh, rao giảng và trong những giáo huấn rất cụ thể mà chúng ta nghe trong Bài giảng.

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời gọi chúng ta biến những xung đột thành những cơ hội để tha thứ. Người đang hướng dẫn chúng ta để cùng với Thiên Chúa tạo nên một thế giới không bạo lực. “Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Khi giáp mặt với kẻ thù, chúng ta dễ có khuynh hướng xung đột - nếu không động thủ thì cũng động khẩu. Đức Giêsu đang chỉ dẫn chúng ta thay đổi thế giới của mình bằng cách chuyển thù thành bạn. Đây là một công việc mạo hiểm và khiến chúng ta dễ bị tổn thương. Tuy nhiên, việc sử dụng sức mạnh và sự áp bức sẽ chẳng bao giờ đạt tới vương quốc mà Đức Giêsu mong muốn khi Người nói về sự hiện diện của Nước trời đang ở giữa chúng ta.

Chỉ cần đọc lướt qua bài đọc thứ nhất, chúng ta cũng thấy được mẫu gương về những gì Đức Giêsu đã nói trước đó về việc “kiện toàn Luật Môsê” (Tin Mừng tuần trước). Qua tuyên phán với ông Môsê, Thiên Chúa chỉ dẫn cộng đồng rằng: “Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, Ta là Đấng Thánh.” Còn Đức Giêsu dạy các môn đệ mình: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Vậy, ai có thể trở nên hoàn thiện? Tự sức mình thì chúng ta không thể làm được, nhưng có một lời mời gọi trong những giáo huấn từ sách Lêvi và từ Đức Giêsu để phó thác đời mình vào tay Thiên Chúa, và để cho sức sống của Thiên Chúa tuôn trào trên chúng ta, nên: Thiên Chúa hằng yêu thương kẻ thù và luôn tha thứ. Những gì chúng ta không thể thực hiện được thì Thiên Chúa có thể thực hiện qua chúng ta.

Tôi đã nghe một cuộc phỏng vấn với một vị thầy Do Thái giáo. Cuộc thảo luận bàn về ông Cain và Aben. Người phỏng vấn hỏi: “Tại sao Thiên Chúa không giết Cain vì điều Cain đã gây ra?” Vị thầy đó trả lời rằng: “Vì Thiên Chúa đã ngăn chặn vòng luẩn quẩn bạo lực.” (Tôi nghe nói rằng ở Texas, Mỹ có hành hình một phụ nữ. Liệu điều đó có phải là ý định mà Thiên Chúa muốn ngăn chặn vòng luẩn quẩn bạo lực hay không?) “Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Đức Giêsu đang đòi hỏi chúng ta trở nên con cái của Thiên Chúa tình yêu, như vị thầy đã nói: Người muốn ngăn chặn vòng luẩn quẩn bạo lực thông qua chúng ta.

Đức Giêsu cũng dạy rằng: đưa cả má bên trái ra nữa, đi thêm một dặm, đưa cả áo ngoài cho ai muốn kiện anh để lấy áo trong. Đúng ra, chẳng ai mong được cư xử như thế “trong thế giới hiện thực.” Có lẽ đó chính là điểm nhấn của Đức Giêsu – quý vị hãy dùng sự sáng tạo của mình mà thực hiện điều bất ngờ để phá bỏ xung đột, và tạo điều kiện thuận lợi cho mối tương quan.

Có giả thiết được đặt ra thế này: Một người lính Rôma ép buộc một người nông dân mang vũ khí cho anh ta đi một dặm. Người lính đó xem ra có toàn quyền, còn người nông dân thì chẳng có sự lựa chọn nào vì không có phẩm vị. Giả sử nếu người nông dân đó quyết định không mang vũ khí thêm một dặm. Lúc bấy giờ nếu người lính không dùng sức mạnh thì quyền lực căn bản của ông ta sẽ bị sụp đổ. Do đó, người lính đã tấn công và trừng phạt người nông dân. Tuy nhiên, nếu lúc này hai người có vị trí ngang nhau thì mối tương quan có thể xảy ra, và người nông dân lấy lại được phẩm vị của mình mà đã bị những kẻ áp bức chối bỏ.

Cứ cho là việc đưa cả má bên trái và đi thêm một dặm nữa không phải là những chiến lược luôn mang lại hiệu quả. Đức Giêsu đề ra những chiến lược này như những cách thức chọn lựa để đối phó khi một người gặp cảnh bạo lực hay bị áp bức. Người cho rằng làm điều bất ngờ sẽ phá vỡ vòng luẩn quẩn bạo lực giữa người đang tấn công và người bị tấn công. Có nhiều cách thức để đối phó trong những tình huống xung đột. Chúng ta có thể đáp lại bằng nhiều bạo lực hơn, hoặc dùng sự sáng tạo của mình để kiên nhẫn với tha nhân, cũng có thể tạo ra nhiều mối tương quan hơn – nghĩa là biết xây dựng trong khả năng của mình.

Vì Đức Giêsu đang ám chỉ đến người nghèo, là những người bị hạ nhục, nên sự khích lệ của Người đối với cách trả lời sáng tạo cũng sẽ giúp giải phóng con người khỏi não trạng nô lệ, và cho họ một phẩm vị mà họ chưa bao giờ có được. Với phẩm vị và sự tự do, con người có thể hành động như thể một kỷ nguyên mới đã đến, và kỷ nguyên mới đã đến cùng với Đức Giêsu. Hãy nhớ rằng Người đã gọi “phúc” thay cho những ai chẳng có của cải gì.

Như đã nói, tôi thích giảng về những dụ ngôn hay những câu chuyện phép lạ hơn, vì chúng thu hút trí tưởng tượng của tôi. Khi Đức Giêsu kể những dụ ngôn thì Người đang nói với trí tưởng tượng của những thính giả. Đó là những điều Người đang thực hiện trong Bài giảng trên Núi, nhưng theo một cách thức khác. Người đề nghị chúng ta hình dung ra một thế giới không bạo lực. Tuy nhiên, chúng ta không chỉ ngồi đó mà mong ước một thế giới như thế, nhưng phải bắt tay làm điều gì đó để cho thế giới ấy trở nên hiện thực. Đức Giêsu đang mời gọi chúng ta bước vào thế giới của Thiên Chúa; Người mời gọi chúng ta trở nên “hoàn thiện” như Thiên Chúa, qua việc cùng với Người tạo nên một thế giới không bạo lực.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà tin tức về bạo lực xảy ra mỗi ngày. Đức Giêsu không khuyên chúng ta đừng làm gì cả, nhưng khuyên phải nói và làm điều gì đó, chẳng hạn như: đáp trả một lời mời gọi, tác động làm xoa dịu vấn đề bạo lực. Qua việc hình dung ra một thế giới không bạo lực rồi đưa những giáo huấn của Đức Giêsu vào hành động, có lẽ chúng ta sẽ cảm thấy như bị lưu đày trong chính quê hương của mình. Từ những thời điểm Kinh thánh, các tín hữu đã thường trải nghiệm những giá trị của họ đối lập với giá trị của thế gian. Sách Lêvi kêu gọi hãy nỗ lực để sống niềm tin mà cộng đoàn tuyên xưng nơi một Thiên Chúa thánh thiện bằng cách yêu thương tha nhân như Thiên Chúa yêu thương ta vậy, đó là bỏ đi sự căm ghét, quan tâm đến nhau và thoát khỏi những hận thù. Và sách Lêvi nói rất rõ rằng, yêu thương chứa đựng uy quyền của Thiên Chúa, và uy quyền đó ẩn sau những mệnh lệnh của yêu thương: “Ta là Đức Chúa.”

Ngay ở đầu bài Tin Mừng, Đức Giêsu đã loan báo nước trời đang đến gần. Ân huệ hay ân sủng của vương quốc giúp cho những đòi hỏi của Bài giảng trở nên hiện thực, không phải trong cách thức nặng nề, nhưng với niềm vui thâm sâu. Đức Giêsu được gọi là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta.” Trong Tin Mừng theo thánh Mátthêu và trong câu cuối của Tin Mừng, Người nói với chúng ta: “Hãy biết rằng Thầy luôn ở cùng anh em mọi ngày cho đến ngày tận thế.” Đức Kitô phục sinh có thể thực hiện điều đó cho chúng ta, để chúng ta sống trong lời và hành động yêu thương mà chúng ta đã lãnh nhận từ Thiên Chúa qua Đức Kitô.

Chuyển ngữ : A.E. Học viện Đaminh Gòvấp


7th SUNDAY IN ORDINARY TIME(A)
Leviticus 19 1-2, 17-18;Psalm 103;1Corinthians 3:16-23; Matthew 5: 38-48


Don’t you think that Jesus is going a bit too far in today’s selection from the Sermon on the Mount? Last week he said, "If your right eye causes you to sin, tear it out and throw it away." That sounded pretty extreme, but we know about the Mediterranean custom of exaggeration to make a point. Is that what he is also doing today when he advises turning the other cheek; volunteering to go the extra mile when pressed to one; or lending to anyone who asks?

If that weren’t enough, what about loving enemies and praying for persecutors? Then, to make it still more difficult, our selection closes with, "So be perfect, just as your heavenly Father is perfect." Will people in the pews just shrug their shoulders and figure Jesus is wildly impractical, or that what he says must have been applicable "back then" – but not in the 21st century? As a preacher I must admit I’d rather preach from a miracle story or a parable. I find them more accessible to my imagination. But the Sermon seems blunt and doesn’t leave much wiggle room. But, as we shall see, it does stir up the imagination.

First, we have to recognize that the one who is speaking, Jesus, is not just another ethical teacher prescribing a unique kind of moral dictates. He is much more than that. His teachings flow from his unique relationship with God. God first created humanity in God’s image and likeness, but we turned away and chose our own path. Which had gotten us into messes we can’t fix on our own. Jesus offers us a hope of building a new world and gives us his vision of that new world – through his healings, preaching and in the very specific teachings we hear in the Sermon.

In today’s passage Jesus invites us to change conflicts into opportunities for forgiveness. He is guiding us to co-create with God a world without violence. "But I say to you, love your enemies and pray for those who persecute you...." When we face an opponent we ready ourselves for conflict – if not physical, then oral. Jesus is instructing us to change our world by turning an enemy into a friend. That’s risky business and leaves us vulnerable. But using force and coercion will never accomplish the realm Jesus has in mind when he speaks of the presence of the kingdom of heaven in our midst.

A glance to the first reading gives us an example of what Jesus said previously about "fulfilling the Law" (last week’s gospel reading). God, speaking to Moses, instructs the community, "Be holy, for I, the Lord your God, am holy." Jesus says, "Be perfect, just as your heavenly Father is perfect." Well, who can do that? We can’t on our own, but there is an invitation in the instructions from Leviticus and Jesus to surrender ourselves into God’s hands and let God’s life flow through us: the God who loves enemies and forgives over and over. What we can’t do, God can do through us.

I heard an interview with a rabbi. The discussion was about Cain and Abel. The interviewer asked, "Why didn’t God kill Cain for what he did?" The rabbi answered, "Because God stopped the cycle of violence." (I heard that on the day we in Texas executed a woman. Is that what God had in mind as a way to stop the cycle of violence?) "So, be perfect, just as your heavenly Father is perfect." Jesus is asking us to be children of our loving God who wants, as the rabbi said, to stop the cycle of violence – through us.

Jesus also says: turn the other cheek, go the extra mile, give your cloak to the one who wants to take you to court for your tunic. Well, no one expects that kind of behavior "in the real world." Maybe that’s Jesus’ point – use your imaginations, do the unexpected to break down conflict and create the possibilities for a relationship.

Some background. A Roman soldier could force a peasant to carry his weapons a mile. The soldier would seem to have all the power and the peasant no dignity. But not if the peasant decides to carry the weapons an extra mile. If he can’t use force the soldier’s base of power is upset. He might take offense at the peasant and punish him. But, with the two now on the same level, a relationship is possible and the peasant has the dignity the oppressors denied their subjects.

Granted that turning the other cheek and going the extra mile are not strategies that always work. Jesus is offering these as alternative ways to respond when one meets force or coercion. He suggests that doing the unexpected just might break the cycle of violence between one doing the offense and the offended. There is more than one way to respond in conflict situations. We can reciprocate with more violence, or use our imaginations to try other, more relationship-building possibilities.

Since Jesus was addressing the poor, who were subjected to humiliation, his encouragement to a kind of creative response would also help free people from a servile mentality and give them a dignity they might never have had. With dignity and freedom people could act as if a new age had arrived – and with Jesus it had. Remember, he called "blessed" those who had nothing.

I said I would rather preach from parables or miracles stories because they engage my imagination. When Jesus told parables he was addressing the imagination of his hearers. That is what he may be doing in the Sermon on the Mount — but in a different way. He is suggesting we imagine a world without violence. But not just wishing such a world were possible, but actually doing something to make it a reality. He is inviting us into God’s world; inviting us to be as "perfect" as God, by creating with God a new violence-free world.

We are living in a world where news of violence comes to us each day. Jesus is not advising us to do nothing, but to say and do something: make a response, take action to defuse violence. By imagining a non-violent world and then putting his teachings into action, we will probably feel like exiles in our own land. From biblical times believers have often experienced their values conflicting with the world’s. Leviticus calls for efforts to live the faith the community professes in a holy God by loving as God loves – forgoing hatred, caring for one another and releasing grudges. And Leviticus makes it very clear that it has the authority of God behind its dictates: "I am the Lord."

Earlier in the gospel Jesus proclaimed the arrival of the kingdom of heaven. The gift, or grace, of the kingdom makes living the demands of the Sermon possible, not merely in a servile way, but with deep joy. Jesus is called Emmanuel, "God with us, in Matthew’s gospel and, in the last verse of the gospel he tells us, "Know that I am with you always, until the end of the world." The resurrected Christ makes it possible for us to live in word and action the love we have received from our God through Christ.
.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp

22 THÁNG HAI 2014

 

February 22, 2020