dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP


Chúa Nhật XVII THƯỜNG NIÊN A-2014
1 Các Vua 3: 5, 7-12; Tvịnh 118; Rôma 8: 28-30; Mátthêu 13: 44-52

HÃY BÁN HẾT CỦA CẢI ĐỂ ĐƯỢC KHO BÁU

Quý vị chẳng phải thích những câu chuyện kể về một người tình cờ gặp chiếc đèn thần hay bùa hộ mạng sao? Khi người đó vô tình chạm vào chiếc đèn, thì một bà tiên hay vị thần hiện ra nói rằng: “Hãy cứ xin, rồi ta sẽ ban cho con mọi điều con ước muốn”. Khi đó chúng ta đặt cuốn sách đang đọc xuống và để cho trí tưởng tượng của mình bay bổng. Chúng ta ước mong điều gì: tiền bạc ư? Chẳng cần làm việc ư? Sức khoẻ tốt ư? Tuổi thọ ư? Gia đình hạnh phúc ư? Thế giới hoà bình ư? Tôi luôn mong muốn trở thành một người chơi vĩ cầm mà không mất nhiều thời gian tập luyện. Hẳn đó là những điều thúc đẩy tôi mong ước.

Bài đọc thứ nhất trích từ sách Các vua quyển I hôm nay làm cho trí tưởng tượng của chúng ta thêm sinh động. Thiên Chúa đến với vua Salômôn trong một giấc mộng và bảo ông rằng: “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho”. Thiên Chúa bước vào cuộc đời vua Salômôn bằng một lời mời gọi công khailôi cuốn ông ngay thời điểm ông bị công kích. Ông còn trẻ và chỉ mới bắt đầu cầm quyền trị nước. Ông thấy mình không xứng đáng. Vua Salômôn đến thánh điện núi Ghípôn để xin Thiên Chúa trợ giúp. Ông thú nhận với Thiên Chúa rằng ông đang gặp khó khăn: Ông còn trẻ người non dạ, và gánh nặng đè trên vai ông là phải cai trị một đất nước rộng lớn.

Vua Salômôn có thể xin bất cứ điều gì ông muốn, nhưng ông chỉ xin có được một “tâm hồn biết lắng nghe” (một số người dịch là một “trí khôn minh mẫn”). Ông không xin có được mọi hiểu biết cao siêu. Ông chẳng cần nỗ lực biết mọi thứ trên đời. Thực vậy, ông chỉ muốn biết cách cai trị một đất nước rộng lớn bằng “tâm hồn biết lắng nghe”. Nói khác đi, một “tâm hồn biết lắng nghe” để ông có thể phân biệt điều tốt xấu; để xác định điều phải trái cho dân của mình. Xem ra ông đã hiểu được vai trò lãnh đạo sẽ đòi buộc ông phải quên đi lợi ích bản thân khi phục vụ Chúa và Dân Người.

Chúng ta cùng trở lại phần đầu câu chuyện. Nếu Thiên Chúa cũng đề nghị chúng ta “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho” thì chúng ta sẽ xin gì? Lời đề nghị thực sự đặt chúng ta lấp lửng giữa các ưu tiên và các giá trị cao nhất, phải không quý vị? Ai là người quan trọng đối với chúng ta? Chúng ta cần trả lời thế nào và phục vụ họ ra sao? Ngoài ra, đâu là những giá trị cốt lõi của chúng ta? Trong câu chuyện, vì Thiên Chúa đã khởi xướng và chấp nhận lời thỉnh cầu chính đáng của vua Salômôn, nên có lẽ Thiên Chúa sẵn lòng thực hiện điều tương tự cho chúng ta, nếu chúng ta phân định được những ưu tiên của mình rồi kêu xin Người.

Vua Salômôn được mời gọi để lựa chọn. Các môn đệ trong Tin Mừng hôm nay cũng thế. Nước Trời đòi hỏi chúng ta thực hiện điều tương tự. Xem ra chúng ta bất chợt tìm ra điều này, cách tình cờ,như kho báu được chôn trong ruộng. Tuy nhiên, Nước Trời đòi hỏi chúng ta cần có sự phân định. Chúng ta có thể đánh giá kho báu chúng ta bắt gặp như thế nào không? Chúng ta có sẵn lòng đón nhận kho báu ấy với niềm vui và thực hiện những hy sinh trong cuộc sống của mình để đạt được kho báu ấy không? Đó là những chọn lựa quan trọng, không dễ dàng tiến hành chút nào. Trong dụ ngôn, một khi người kia bán tất cả những gì anh có để đạt được kho báu, thì anh sẽ chẳng còn lại gì - ngoại trừ kho báu. Cuộc sống thường ngày của chúng ta cần biểu lộ phù hợp với lựa chọn chúng ta thực hiện để đáp lại lời Thiên Chúa. Chúng ta cần thực hành cách đầy đủ điều chúng ta tuyên xưng ở đây trong ngôi nhà thờ này vào Chúa Nhật chứ? Sau hết, chúng ta có mua thửa ruộng đó không?

Nếu chúng ta mua thửa ruộng đó thì toàn bộ cuộc đời chúng ta sẽ phản ánh chọn lựa của mình. Đâu là cái giá của Kitô giáo? Thưa rằng: Tất cả mọi thứ. Chẳng phải các ông Phêrô, Anrê, Giacôbê và Gioan đã bỏ lại tất cả những gì các ông có như tàu thuyền, chài lưới, cha và sự nghiệp để theo Đức Giêsu (4,18-22) sao? Sau này, thánh Mátthêu đã bỏ công việc thu thuế của mình (9,9) để theo Đức Giêsu. Các ông đã từ bỏ rất nhiều để “mua thửa ruộng”.

Thoạt tiên, các ông cảm thấy phấn khích khi theo nhà giảng thuyết lưu động nổi tiếng. Tiếp theo, sau thảm kịch về cái chết và mạc khải về sự phục sinh của Người, họ đã cảm nghiệm được niềm vui của người trong dụ ngôn. Hãy lưu ý rằng các sách Tin Mừng không nhấn mạnh sự hy sinh của các môn đệ tiên khởi. Hy sinh là điều chắc chắn, các ông sắp cảm nhận được niềm vui mà một người tìm thấy trong Nước Trời.

Chúng ta không cần bận tâm đến tính hợp pháp của hành động khi đặt vấn nạn rằngliệu người đàn ông kia có được phép giấu không cho người chủ thửa ruộng biết kho báu bí mật đó hay không. Chúng ta hãy để cho Đức Giêsu, người thuật chuyện, kể vắn tắt cho chúng ta nghe dụ ngôn về việc người kia tình cờ gặp thấy và vui mừng khi khám phá ra kho báu. Trong khi giá mua thửa ruộng để đạt được kho báu là rất cao - “tất cả những gì anh có” - tôi sẽ không nhấn mạnh đến sự hy sinh của người đàn ông. Đức Giêsu xem ra nhấn mạnh đến kho báu là vương quốc và niềm vui mà kho báu mang lại cho người chủ mới.

Những dụ ngôn về Nước Trời của Đức Giêsu không phải là những câu chuyện ở thế giới bên kia. Nếu thế, chúng ta đang nhìn lên bầu trời để xem vương quốc giống như cái gì đó thôi. Quả thực, khi Đức Giêsu bắt đầu sứ vụ sau khi Người trú ngụ trong hoang địa, Người công bố: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (5,17). Người ta có thể tìm gặp vương quốc ấy ở đâu?

Họ sẽ khám phá ra vương quốc ấy trong nhiều cách thức rất cụ thể khi Đức Giêsu bước vào đời họ và chữa lành nhiều người; Người đến với những người bị xã hội ruồng bỏ; chăm sóc người nghèo; đón nhận đàn ông và phụ nữ cách bình đẳng. Đó là cách thức cụ thể và gần gũi mà Nước Trời dành cho dân khi Đức Giêsu đi qua. Đó giống như người kia trong dụ ngôn. Họ sẽ khám phá giá trị của vương quốc cách tình cờ. Và một khi họ đã đón nhận vương quốc, họ sẽ chia sẻ với tất cả niềm vui.

Người ta có thể khám phá sự gần gũi của vương quốc mỗi khi Đức Giêsu kể họ nghe một trong những dụ ngôn của Người. Những dụ ngôn hết sức thông thường như cuộc sống hàng ngày - hạt giống được gieo trồng, bánh được nướng, cừu bị lạc và tìm thấy, đồ trang sức được mua sắm và cá được đánh bắt. Đó là những ví dụ Đức Giêsu dùng để giúp các thính giả của Người hình dung ra Thiên Chúa trong đời sống của họ - trong cuộc đời này, và lúc này, chứ không phải trong tương lai hay một nơi xa vời nào đó. Người diễn tả Lời Chúa như ông Môsê đã làm cho dân lúc sắp vào Đất Hứa: “Lời đó ở rất gần anh em, ngay trong miệng, trong lòng anh em, để anh em đem ra thực hành” (Đnl 30,14).

Những hành động của Đức Giêsu cho chúng ta thấy rằng Mạc khải của Thiên Chúa rất cụ thể và gần gũi. Đó là điều mà các dụ ngôn dạy chúng ta qua những hình ảnh thông thường mỗi ngày: Nước Trời đang hiện diện tại đó trước mắt chúng ta trong cuộc sống hàng ngày, và chúng ta cóđôi tai và đôi mắt để cảm nhận. Những dụ ngôn như trong bài Tin Mừng hôm nay giúp cho cặp mắt và đôi tai chúng ta cảm nhận được rằng Thiên Chúa bước vào đời ta bằng những cách thức hết sức kinh ngạc: tựa như kho báu quý vị tình cờ tìm thấy và nhận ra sức sống của nó - làm thay đổi giá trị. Khi nhận ra điều đó, chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì phải làm để sở hữu kho báu ấy trong niềm vui.

Chuyển ngữ: Anh Em HV Đa Minh Gò Vấp

17th SUNDAY IN ORDINARY TIME (A)
1 Kings 3: 5, 7-12; Psalm 119; Romans 8: 28-30; Matthew 13: 44-52


Don’t you love stories that tell of a person stumbling upon a magic lantern or amulet? They accidentally rub it and a fairy godmother or genie appears saying, "Wish for anything you want and I will grant it to you." That’s when we put the book we are reading down and our imagination runs wild. What would we wish for: money? No more work? Good health? Long life? Peace in our families? Peace in the world? I’ve always wanted to be a concert violinist, without the long hours of practice. That’s what I would be tempted to wish for.

The first reading, from I Kings today, enlivens our imagination. God comes to Solomon in a dream and bids him "Ask something of me and I will give it to you." God has entered Solomon’s life with an open invitation that catches Solomon at a vulnerable time in his life. He is young and has just begun to reign as king. He is feeling inadequate. Solomon has gone to the mountain shrine of Gibeon to pray for help. In his response to God he admits his need: his youth and inexperience and the burden on his shoulders of ruling a large nation.

Solomon could have asked for anything, but his request is for an "understanding heart." (Some translate this as "an understanding mind.") He’s not asking to have all knowledge at his fingertips. He will not try to impress his subjects by knowing everything. Instead, he wants to know how to govern a vast nation with an "understanding heart." In other words a "listening heart," so that he will be able to distinguish between good and evil; to determine what is right for his people. He seems to understand already that his role as a ruler will require that he be unselfish in his service of God and God’s people.

Let’s return to the beginning of the story. If God put the same offer to us, "Ask something of me and I will give it to you" – what would we ask for? The offer really puts our priorities and highest values on the line, doesn’t it? Who are those who are important to us? What do we need in order to respond and be of service to them? In addition, what are our core values? Since God took the initiative in the story and granted Solomon’s right-ordered request, maybe God is ready to do the same for us, if we discern our priorities and ask.

Solomon was invited to make a choice. So were the disciples in today’s gospel. The kingdom of heaven requires us to do the same. It may seem that we happen upon it, by chance, like the treasure buried in the field. Still, it requires discernment on our part. Can we appreciate what a treasure we have come upon? Are we willing to accept it in joy and make the sacrifices in our lives to retain it? These are big choices, not lightly entered into. Once the person in the parable sells all they have to obtain the treasure they will have nothing left – except the treasure. Our daily lives need to consistently reflect the choice we have made in our response to God. We will need to practice, as fully as we can, what we profess here in church on Sunday? After all, we did buy the field didn’t we?

If we did buy the field then all of our living will reflect our choice. What is the cost of Christianity? Everything. Didn’t Peter, Andrew, James and John leave all they had– boats, and nets, father and their business, to follow Jesus (4:18-22)? Later Matthew would leave his tax collector’s post (9:9) to follow Jesus. They did give up much to "buy the field."

At first they may have felt excitement as they followed the popular itinerant preacher. Later, after the tragedy of his death and the revelation of his resurrection, they would experience the joy the person in the parable did. Note that the Gospels don’t emphasize the sacrifice the first disciples made. The sacrifice was worth it, they had come to know the joy one finds in the kingdom of heaven.

We shouldn’t get distracted by the legalities of whether it was proper for the man to keep the treasure secret from the field’s owner. We will let Jesus, the storyteller, tell us a brief, pointed parable about a happen-chance finding and the joy the discovery brought to a person . While the cost of purchasing the field to get the treasure is great – "all that he has" – I wouldn’t stress the sacrifice the man makes. Jesus seems to focus on the treasure that is the kingdom and the joy that treasure brings to the new owner.

Jesus’ parables about the kingdom of heaven aren’t other-worldly stories. If they were we would be gazing up at the sky to see what the kingdom is like. Instead, when Jesus began his ministry after his sojourn in the wilderness, he proclaimed, "Reform your lives, the kingdom of heaven is at hand" (5:17). Where could people find that kingdom?

They would discover it in very concrete ways, when Jesus entered their lives and healed someone; reached out to outcasts; cared for the poor; accepted men and women as equals. That’s how concrete and close the kingdom of heaven was for people when Jesus passed by. It was like the person in the parable. They would discover the treasure of the kingdom, as if by chance. And once they accepted it, they would share in its joy.

People could also discover the closeness of the kingdom whenever Jesus told one of his parables. The parables were as ordinary as everyday life – seed planted, bread baked, sheep lost and found, pearls purchased and fish caught. Those are the examples Jesus used to help his hearers imagine God in their lives – in this life, and now, not in a future time and in a far off residence. He described God’s word as Moses did to the people about to enter the Promise Land: "something very near to you, already in your mouths and in your hearts; you have only to carry it out" (Deut 30:14).

The actions of Jesus tell us that God’s revelation is concrete and up close. It’s also what the parables teach us by their ordinary, everyday figures: that the kingdom of heaven is right there in front of us in our daily lives, if only we have ears and eyes to perceive it. Parables, like today’s, provide the eyes and ears to catch God’s entrance into our lives in surprising ways: like a treasure you happen to stumble on and realize its life-changing the value. When we realize that, we do whatever we have to do to possess it in joy.

July 26, 2014

 

CN XVII Mùa Thường Niên A –24-07-2011
1 Các Vua 3: 5, 7-12; Tv 119; Roma 8: 28-30;
Matthêu 13: 44-52
Lm. Jude Siciliano, OP

GIÁ TRỊ CỦA VIÊN NGỌC QUÝ ĐỨC TIN THỂ HIỆN NƠI ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN
Một người bạn tôi thuê một bộ phim có tên là "Everest" đây là tên của một ngọn núi cao nhất thế giới. Phim này dựa vào một câu chuyện thật nói về một nhóm leo núi, khi leo, gặp một cơn bão thình lình đổ ập tới. Họ bị mắc kẹt lại trên núi; một số đã chết và có một người sống sót nhưng phải bị cắt cụt ngón tay và ngón chân vì chúng bị đông đá.

Đối với tôi, họ là những người thật điên rồ, có lẻ vì tôi là người sợ độ cao. Người ta hỏi người còn sống sót: "Ông còn muốn leo  lên núi Everest nữa không?" ông ta lập tức trả lời: "Dĩ nhiễn, là tôi sẽ leo lại" Người ta hỏi tiếp: "tại sao?". Người leo núi trả lời: "Ông cứ leo thử một lần rồi sẽ hiểu. Khi lên tới đó, chúng ta mới thấy quý từng giây phút của cuộc sống, vì sự sống có được tuỳ thuộc vào kinh nghiệm leo núi của bạn. Khác với cuộc sống hằng ngày mà bạn thường thấy nơi gia đình, ngoài sở làm và cả những việc trong xã hội; nó có một nhận thức khác với khi chúng ta leo núi; đối diện với cái chết trong từng giây phút. "

Tôi không hiểu điều đó. Tôi biết những người leo núi có một khái niệm khác về đời sống, đó là một thế giới khác với thế giới của tôi. Những người leo núi khác cũng đều gật đầu đồng ý với người leo núi được phỏng vấn. Những người đó hình như sống một thế giới khác hẳn với thế giới của tôi. Họ là những người sống trong thế giới của họ, và tôi là người đứng bên ngoài nhìn vào thế giới của những người đó.

Trong những dụ ngôn Chúa Giêsu nói với các môn đệ, hình như có những người đứng bên trong và những người đứng bên ngoài nhìn vào. Chúa Giêsu có kinh nghiệm về Thiên Chúa và về đời sống bên trong của Thiên Chúa và Ngài muốn chia sẻ với các môn đệ. “là người đứng bên trong” đang bắt đầu hiểu ý của Chúa Giêsu về đời sống và về Thiên Chúa. Khi Chúa Giêsu kể những chuyện dụ ngôn cho những người đứng bên ngoài, thì những người đó không hiểu được. Đối với những người đứng bên ngoài dụ ngôn là những chuyện điên rồ, họ không thể hiểu được. Nhưng đối với chúng ta, những môn đệ muốn theo chân Chúa Giêsu, mặc dù chúng ta không phải là những người thông thái về Kinh Thánh, và không hoàn toàn là môn đệ của Chúa Giêsu, nhưng chúng ta đã vào bên trong nơi phụng vụ này là nơi chúng ta có tai của đức tin và chúng ta biết Chúa Giêsu muốn dạy những gì. Đây là đời sống mà chúng ta đã chấp nhận mặc dù có thể nguy hiểm, vì chúng ta đã tin đó là sự thật. Những dụ ngôn này có sự khôn ngoan mà chúng ta không thể tự mình có được.

Vì thế khi nghe những dụ ngôn Chúa Giêsu dạy ngày hôm nay: Một người gặp được một kho báu dấu trong một thửa ruộng. Khi người đó gặp được kho báu thì như đời sống của ông ta thay đổi và cho ông ta nhiều hứa hẹn, vì ông ta bán hết những tài sản ông ta có để mua thửa ruộng có kho báu. Và chuyện nữa, một người thương gia tìm được một viên ngọc quý, ông ta bán đi tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc quý ấy.

Chúng ta cũng như hai người trong dụ ngôn, chúng ta đã hy sinh mọi sự của mình vì chúng ta đã tìm được kho báu quý giá mà chúng ta có thể tìm được. Như bài đáp ca nói, chúng ta là những “hố đất”, chúng ta chứa đựng một kho quý giá, và chúng ta sẵn sàng hy sinh mọi sự để gìn giữ kho quý giá ấy. Chúng ta “mua tất cả thửa ruộng”.

Chúng ta không sống theo những giá trị chung quanh: chúng ta chọn lòng thành thật, mặc dù chúng không thêm lợi ích gì trong công ăn việc làm; đối với tất cả mọi người chúng ta đem đến lòng thương yêu không những chỉ gia đình chúng ta, mà còn với những người khác mặc dù họ cho rằng những người đó không đáng được chúng ta thương yêu; chúng ta trung thành với người bạn đường trong hôn nhân hay trong tình bằng hữu, mặc dù thế gian không trung thành với lời hứa; chúng ta giúp những người cần đến chúng ta, mặc dù chúng ta không nợ nần gì với họ; chúng ta nhìn vào tương lai với lòng đầy hy vọng, mặc dù có nhiều điều làm chúng ta chán nản và thất vọng; chúng ta tha thứ những người đã làm phiền lòng chúng ta, mặc dù trong thế gian thường người ta không dễ quên những điều phiền lòng họ v.v...

Tất cả những điều vừa nói trên không có ý nghĩa gì đối với những người đứng bên ngoài, vì họ không hiểu. Như việc leo núi Everest không có ý nghĩa gì đối với tôi, nhất là khi có những người bị chết vì leo núi. Điều đó không đáng để hy sinh. Nhưng khi Chúa Giêsu nói đến những chuyện tìm được kho báu, hay viên ngọc quý, tôi đánh liều hy sinh tất cả để có thể giữ được kho báu và viên ngọc quý đó. Tôi cảm thấy tôi đã tìm được điều gì quý báu mà tôi đã tìm kiếm suốt đời, mặc dù tôi không nghĩ đến. Tôi đã gặp một kho báu và tôi đã cố gắng hy sinh tất cả những gì tôi đã có để đạt được kho báu ấy, như hai người trong dụ ngôn đã bán hết tài sản mình để có được của quý họ đã gặp.

Đó là điều nguy hiểm, có thể nguy hiểm hơn leo núi, vì tôi đánh liều dựa trên Chúa Kitô và những gì Chúa Kitô hứa hẹn với tôi hàng ngày, và đôi khi tôi phải hy sinh rất nhiều. Nhưng thường thì những hy sinh hàng ngày không đến nỗi nặng nhọc mấy, nhưng là những hy sinh luôn tiếp tục. Tất cả đều để đạt kho báu quý giá. Thật ra thì có những thứ khác mà thế gian cho là quý giá, như những lợi tức cho tài sản riêng mình với bất kỳ giá nào, dùng thời gian để tận hưởng khoái lạc riêng cho mình. Tôi sẵn sàng bỏ qua những “viên ngọc” đó mỗi khi tôi cảm thấy chúng cản trở tôi đạt được viên ngọc quý giá hơn tất cả.

Trong Kinh Thánh viên ngọc là hình ảnh của sự khôn ngoan. Và trong bài đọc thứ nhất, Thiên Chúa cho vua Sa-lô-mon chọn điều gì vua muốn Thiên Chúa cho mình. Thiên Chúa sẽ cho vua. Vua đã chọn và xin sự khôn ngoan, và đó là điều chúng ta cầu xin ngày hôm nay. Nếu có ai hỏi vì sao chúng ta họp nhau trong phụng vụ hôm nay, chúng ta có thể trả lời “chúng ta là những người đi tìm và đã gặp kho quý báu, và chúng ta vui mừng vì của đó”/

Chúng ta xin được ơn khôn ngoan để giúp chúng ta chọn điều phải hàng ngày, để chúng ta biết chúng ta phải tránh xa điều gì để sống theo đường lối của Thiên Chúa; để biết chúng ta phải chọn những điều gì để gìn giữ kho quý báu chúng ta đã tìm được; để biết chúng ta phải thay đổi điều gì kể cả những điều nhỏ mọn để chúng ta có thể kinh nghiệm nhiều hơn đời sống với Thiên Chúa; để chúng ta biết phải làm gì để tìm những liên hệ tốt, và để biết những liên hệ nào có thể làm hại mà chúng ta cần phải bỏ đi; để biết chúng ta nên dùng thời giờ và năng lực chúng ta có để phục vụ Thiên Chúa là kho quý báu của chúng ta. Cũng như vua Sa-lô-mon, chúng ta ao ước và cầu xin cho được ơn khôn ngoan. Và Thiên Chúa sẽ ban ơn ấy cho chúng ta, như Ngài đã ban cho vua Sa-lô-mon.

Vì sao chúng ta họp mặt ở đây? Vì chúng ta không muốn bị đánh lừa vì viên ngọc giả hay vì vàng giả. Thật không đáng tỵ nào cả! Chúng ta muốn của quý thật trong đời sống chúng ta, và chúng ta biết những của ấy là gì. Chúng ta đã tìm gặp được kho báu và chúng ta biết ngay là những của khác không đáng giá bằng kho báu ấy.

Trong phúc âm Chúa Giêsu nói đến những người “bé mọn”. Họ là những người có ơn khôn ngoan, không bởi sức riêng của họ, hay bởi địa vị hay học vấn riêng của họ. Những người bé mọn ấy như có linh cảm biết Chúa Giêsu muốn dạy những điều gì, và họ sống theo sự khôn ngoan họ đã lãnh nhận.

Tôi còn nhớ, một hôm tôi hỏi cha tôi là ông muốn quà gì vào lễ Giáng Sinh. Ông trả lời “Ông muốn một cái thiệp có chữ ký của bà và các con cháu của ông, và ông muốn tất cả mọi người trong gia đình có mặt xung quanh bàn ăn dịp lễ “Giáng Sinh”. Lúc đó tôi làm linh mục đã được 10 năm. Nhưng tôi còn phải học hỏi nhiều điều về kho báu, và cha tôi đã 80 tuổi đã là thầy dạy khôn ngoan cho tôi. Ông tôi đã tìm được “viên ngọc quý giá” và đã chia sẻ với tôi.

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

17th SUNDAY (A) - July 24, 2011
1 Kings 3: 5, 7-12; Psalm 119; Romans 8: 28-30; Matthew 13: 44-52
By Jude Siciliano, OP

A friend of mine rented a movie called, "Everest" and recommended I see it. It’s based on a true story about the mountain climbing expedition that went bad when an unexpected storm came up. They got stranded, some died and one man, whom they thought was dead, survived, but he had his toes and fingers amputated because of frostbite.

To me all this seems like a risky and crazy thing to do, especially since I am afraid of heights! They asked one survivor, "Will you climb again?" His response, without a pause, "Absolutely!" The person interviewing him asked, "But why? You almost died on that mountain!" The climber’s response, "You just have to be there. It makes each minute of life so alive, so precious. Your whole life is affected by your experience on that mountain. You see everyday things, including your family, job and life choices, in a different light. You become more aware, once you’ve climbed, and nothing is ever the same in your life."

I don’t get it. It’s obvious to me that climber has another perspective on life–worlds apart from my own. As did the other climbers listening to the interview, for they nodded their heads in agreement. They seemed to live in a completely different world than I do. They were insiders and I was looking into their world from the outside.

Something like that insider/outsider dynamic was working when Jesus told parables to his disciples. He has an experience of God and life that he is sharing with those "insiders" who are beginning to understand his view of life and God. When he lays out these stories to people looking from the outside, they don’t get it. To them the parables don’t make sense and even sound crazy. But for disciples like us, we may not be biblical scholars and are far from complete and perfect followers, but we have come inside to this place of worship where we hear with ears of faith and know what Jesus is describing. It is about a way of believing and living which, though risky, we have accepted, for we have come to know it as true. These parables have a wisdom we wouldn’t get on our own.

So we listen to the stories Jesus tells us today. A man stumbles on a treasure hidden in a field. When he found the treasure it had to have changed his life and held out great promise, for he sells all that he has and buys the field to possess the treasure hidden there. And again, when that merchant finds a pearl of great price, he too goes and sells all that he has and buys it. His life has been changed by the treasure he has found and no sacrifice is too great to possess it.

We are like the people in these parables who have made personal sacrifices, for what we have found is truly the most valuable possession we could ever have. As the hymn reminds us, we are "earthen vessels." But we hold a treasure and are willing to make sacrifices to hold on to that treasure. We "buy the whole field."

We do not live according to the prevalent standards around us: we choose honesty, even when it means not making extra profits on the job; we treat all people, not just family, in a loving way, even if others don’t think these people are worth it; we are faithful in marriage and friendships, even though the world treats promises, spoken and unspoken, casually; we help people who need us, even if we don’t owe them anything; we have hope as we look into the future, even though there is a lot that could make us despair; we forgive those offend us, even though our world keeps a long memory of wrongs, etc.

None of this makes sense to outsiders, they don’t get it; the way climbing Everest doesn’t make any sense to me, especially since some died there! That gamble just isn’t worth it. But when Jesus tells stories about finding treasures and a pearl of great price, I gamble and make the sacrifices necessary to receive and hold on to the treasure. I sense I have stumbled onto something very valuable, what I’ve searched for all my life, even though I hadn’t realized it. I have stumbled on a treasure and I will try to let go of whatever holds me back from embracing it – like the two in the parables who sell all they have for their new-found treasures.

That’s risky, maybe even more risky than mountain climbing, because I have to risk and take a chance on Christ and what he is offering me each day of my life; sometimes in large ways requiring big sacrifices. But mostly, the daily risks are little, but constant. It’s all for the sake of the treasure. In fact, while there are other things that the world considers valuable, like personal gain, possessions at any cost, time and certain pleasures, I’m willing to let all those "pearls" go whenever I sense they keep me from having the pearl more valuable than all the rest.

In the Bible the pearl is a symbol of wisdom. And in our first reading today Solomon is given a choice to ask for anything and God would give it to him. He chose and prayed for wisdom and that’s what we pray for today. If someone were to ask us why we have come together in worship today, we might respond: "We are searchers who have found a great treasure and we want to celebrate that!

We pray for wisdom: to help us make good decisions each day; to know what we have to the detach ourselves from in order to live in God’s way; to know what choices we must make in favor of the treasure that we hold; to know what changes, even the little ones, we must make to experience more of God; to know what to do to build up the relationships we have that are good and to know what relationships we have that are destructive and we need to let go of; to know where to invest our precious time and energy in ways that serve God, our treasure. Like Solomon, we desire and pray for wisdom. And like Solomon, God will grant it to us.

Why are we here? Because we don’t want to be tempted by fake pearls or fool’s gold. It’s just not worth it. We want the real thing in our lives and we sense what it is. We have stumbled on a treasure and know everything else isn’t worth what the treasure we have found is worth.

Jesus speaks of the "little ones" in the gospel. They are the ones who have the gift of wisdom, not based on a person’s achievement, status, or even education. These simple ones know, as if by instinct, what Jesus is speaking about and they live according to the wisdom they have been given.

I remember once asking my aged father what he wanted for Christmas. He said, "I want a Christmas card with my wife, children and grand children’s signatures and I want all of my family around the Christmas dinner table." I had been ordained 10 years at that time, but there was a lot I still had to learn about treasures and my 80-year-old father was once again a wise teacher for me. He had found "a pearl of great price" and he freely shared it with me.

Fr. Jude Siciliano, OP

Luôn mãi tìm Chúa

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN (A-2008)
1 các Vua 3: 5, 7-12; Tv 119; Rôma 8: 28-30; Matthêu 13: 44-52

Anh chị em thân mến,

Tháng 7 có vẻ như là tháng đọc về các dụ ngôn. Đây là tuần thứ 3 chúng ta được dịp suy niệm về những câu chuyện của Chúa Giêsu được khởi đầu bằng:"Nước Trời giống như..."

Có người bạn thuê một đĩa phim và khuyên tôi nên xem. Tôi nhớ đó là phim "Everest" (đỉnh núi cao nhất thế giới), và phim dựa trên một câu chuyện có thật. Chuyện nói về một nhóm người leo lên đỉnh núi này và gặp biết bao gian khó. Trong khi họ đang tiến lên đỉnh núi thì gặp một cơn bão và họ bị mất phương hướng nên phải dừng lại tại chổ. Cơn bão quá lớn nên toán cứu nạn không đến được chổ họ và có một số thành viên leo núi tử vong. Có một người tưởng đã chết nhưng lại còn sống. Ông ta phải bị cưa vài ngón chân và ngón tay do bị đông cứng.

Khi phỏng vấn viên hỏi người leo núi bị nạn: "Ông có trở lại leo núi này nữa không?" Ông ta không ngần ngại trả lời ngay: "có chứ". Người phỏng vấn hỏi tiếp: "Tại sao, vì ông đã suýt bị chết trên núi đó cơ mà?" Người kia trả lời: "Tôi phải leo núi. Vì khi leo núi tôi có những giây phút rất sống động vô cùng quý giá. Trong những giây phút ở trên núi, tôi cảm nhận được mọi sự rất khác không như trong cuộc sống đời thường. Nếu ông có ở trên núi, cả đời sống của ông sẽ bị thay đổi do ảnh hưởng của những kinh nghiệm sống ấy. Leo núi làm tôi thay đổi cách nhìn về đời sống trong gia đình, trong công việc. ..và tất cả."

Tôi không hiểu người leo núi muốn nói gì. Nhưng với tôi leo núi như là một việc làm thật xuẩn động. Tôi sợ độ cao. Nên môn leo núi nằm ngoài sự hiểu biết của tôi. Nhưng tôi biết chắc rằng nếu những vận động viên leo núi khác nghe ông ta nói họ cũng sẽ gật đầu đồng ý với ông ta. Bởi lẽ họ cùng là VĐV leo núi với ông ta, và họ hiểu cách nhìn của ông ấy.

Tôi nghĩ cũng như cái nhìn của Chúa Giêsu trong những dụ ngôn Ngài dùng để giảng dạy. Chúa Giêsu biết Chúa Cha và đời sống của Thiên Chúa như thế nào. Ngài muốn chia xẻ với các môn đệ của Ngài. Ngài dùng dụ ngôn để làm điều đó. Ngài dùng dụ ngôn như hôm nay để giảng dạy các môn đệ Ngài. Khi Chúa Giêsu kết thúc dụ ngôn về người kiếm được kho vàng trong một thửa ruộng, người thương gia đi tìm ngọc quý, và người chài được vô số cá trong lưới. Ngài hỏi các môn đệ: "Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?" Họ đáp "Thưa hiểu".


Có thể các môn đệ không hiểu tất cả những điều Chúa Giêsu chia xẻ với các ông về Thiên Chúa và đường lối của Thiên Chúa, và các ông sẽ dần dần hiểu Ngài. Các ông là những người "trong cuộc", vì các ông sống với Chúa Giêsu, các ông thấy Ngài làm phép lạ, và nghe Ngài giảng dạy để giúp các ông hiểu về đường lối và đời sống của nước trời, là nước Ngài diễn tã trong các dụ ngôn. Khi Chúa Giêsu dùng dụ ngôn nói với các người ngoại cuộc, họ không hiểu gì vì lòng trí họ không đón nhận lời Ngài như các môn đệ hiểu Ngài. Các dụ ngôn ấy có vẻ huyền bí, lạ lùng, không có ý nghĩa gì đối với họ. Cũng như người leo núi bi suýt chết mà vẫn còn muốn leo núi lại. Còn đối với tôi. Kẻ ngoại cuộc nên không hiểu ông ta được.

Chúng ta là những người tin Chúa Giêsu, chúng ta chấp nhận đi vào thế giới các dụ ngôn. Chúng ta tin rằng Chúa Giêsu đang chia xẻ sự thật với chúng ta. Chúng ta tin vào sự khôn ngoan trong các dụ ngôn. Đó là sự khôn ngoan chúng ta không có được và không tự mình tìm được. Dụ ngôn ngày hôm nay là câu chuyện của cuộc sống chúng ta. Hình như chúng ta đang vấp phải một vấn đề lạ lẫm, như chuyện người tìm ra được một kho vàng, và đời sống người đó hoàn toàn thay đổi. Qua dụ ngôn chúng ta cũng đã tim được một kho vàng, nó có thể thay đổi đời sống chúng ta. Đó là của quý nhất mà chúng ta tìm được. Giống như người trong dụ ngôn hôm nay. Chúng ta hy sinh những gì chúng ta có để mua lấy những của quý mà chúng ta tìm được. chúng ta muốn mua tất cả ruộng, chúng ta không muốn sống theo cách nhìn của người đời trong đời sống hàng ngày.

Sau khi chúng ta "mua cả thửa ruộng", chúng ta sống ngay thật, mặc dù chúng ta không có sai lầm gì trong nghề nghiệp chúng ta. Chúng ta đối xử với người khác không những ngay thật mà còn thương yêu họ, mặc dù những người khác coi những kẻ đó không ra gì nhưng chúng ta vẩn đối xử thân thiện với họ. Chúng ta trung thành với những liên hệ trong gia đinh và bạn hữu, dù rằng đối với người đời đó là những liên hệ tầm thường không cần thiết. Chúng ta giúp tha nhân, mặc dù chúng ta không nợ nần gì họ. Chúng ta có nhiều hy vọng vào tương lai với Thiên Chúa, mặc dù có nhiều điều làm chúng ta nản lòng. Chúng ta tha thứ cho người bách hại chúng ta, mặc dù có nhiều người trên thế giới vẫn ghi nhớ mải những hành vi mà người khác đã làm hại họ.

Tất cả những chuyện kể trên không có ý nghĩa gì đối với nhũng người ngoại cuộc. Cũng như VĐV leo núi Everest cứ leo tiếp tục mặc dù đã bị suýt chết thật là chuyện khó hiểu đối với tôi. Nhưng khi Chúa Giêsu kể chuyện tìm được kho vàng, và ngọc quý thì tôi hiểu hơn.
Tôi có cảm giác rằng tôi hiểu những điều Ngài nói. Tôi cảm thấy tôi gặp những gì quý giá. Tôi cảm thấy đó là những điều tôi đã tìm kiếm suốt một đời, mặc dù tôi không hề biết tìm những quý vật đó ở đâu. Bây giờ thử đưa mình sống trong thế giới của các dụ ngôn chúng ta sẽ thấy là một chuyện không dể dàng.

Có lẻ đưa mình vào đời sống theo các dụ ngôn có thể nguy hiểm hơn việc leo núi chăng, vì tôi phải đánh liều theo Chúa Giêsu hàng ngày. Tôi không thể tự bảo "bây giờ mình đã đến đó rồi, hay đã làm xong rồi". Đôi khi sự hy sinh của tôi phải to lớn hơn, nhưng phần đông chỉ là các hy sinh hàng ngày. Như hy sinh thưa "vâng" với thế giới mà Chúa mời gọi ta trong dụ ngôn. Thật ra những vật thể mà thế giới bên ngoài cho là quý giá như được giàu có, được nhiều thời giờ, được nhiều sung sướng, nhiều của cải. Thì dụ ngôn lại dạy tôi bỏ qua những của quý giá ấy đi, chính những khó khăn ấy ngăn cản tôi không thể mua được ngọc quý nhất.

Trong kinh thánh ngọc quý tượng trưng cho sự khôn ngoan. Trong bài sách Các Vua, khi vua Salômôn được Chúa bảo muốn xin gì thì Chúa sẵn sàng ban cho, Vua Salômôn xin được sự khôn ngoan. Đó chính là của cải thật sự mà chúng ta xin Chúa cho chúng ta hôm nay.
Tại sao chúng ta lai họp nhau quanh bàn tiệc thánh? Vì chúng ta cùng tìm kiếm sự khôn ngoan, và để giúp chúng ta quyết đinh hàng ngày tìm hiểu Thiên Chúa và lối sống của Ngài. Chúng ta cần biết chúng ta phải hy sinh những gì để sống theo đường lối của Thiên Chúa. Chúng ta cần biết phải chọn ngọc quý gì; đó chính là sức sống của Thiên Chúa trong mổi người chúng ta. Chúng ta cần biết chúng ta phải thay đổi những gì, dù là rất nhỏ để có thể sống gần Chúa hơn. Phải làm gì để có những liên hệ hằng ngày tốt đẹp hơn, và những liên hệ nào có hại cho chúng ta, để phải tránh xa. Phải dùng thời gian và sức lực vào những việc phục vụ Chúa; chính là của quý giá nhất đời chúng ta.

Vì sao chúng ta họp nhau ngày hôm nay?
Chúng ta đến đây vì chúng ta không muốn những viên ngọc và các thứ vàng phù phiếm quyến rủ chúng ta. Thật những thứ ấy không có giá trị gì cho cuộc đời chúng ta. Chúng ta muốn tìm thứ thật cần và quý trong đời chúng ta. Đó là những gì, hay là những ai, và chúng ta còn muốn nhiều hơn nữa. Chúng ta đã tìm được một kho báu quý giá nên tất cả các thứ khác đều kém xa.

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

 

LM. Jude Siciliano, O.P.

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)