dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP

CN XXIII Mùa Thường Niên A –04-09-2011
Ezêkien 33: 7-9; Roma 13: 8-10; Matthêu 18: 15-20
Lm. Jude Siciliano, OP
Ở ĐÂU CHÚNG TA HỌP LẠI NHÂN DANH CHÚA; Ở ĐÓ CÓ CHÚA HIỆN DIỆN

Một trong những điều khó nhất chúng ta có  thể thực hiện trong tương quan giữa người với  người là sửa lỗi cho nhau. Thoạt nhìn thì điều này xem ra không quá khó. Khi ta thấy người khác có lỗi, ta tìm đến đối chất với họ. Ta cố chứng tỏ người ta sai lỗi còn phần đúng thì thuộc về mình. Chúng ta nói thế thực ra chỉ khơi lên điều xấu nơi họ, thậm chí chúng ta to tiếng để khiến họ phải chú ý. Đến lượt họ, họ cũng to tiếng đối lại. Những cuộc chạm trán như thế quả thật chẳng hề xây dựng được tí nào các mối tương quan cũng như cộng đoàn. Nhưng sau cuộc nói qua nói lại ấy, trước khi quay gót, ta cũng còn ráng nói một câu cho hết trách nhiệm: “Này, đừng có trách là tôi chưa nói với anh nhé!”

Một lối hành xử khác khi bị  xúc phạm là không thèm nói gì hết. Dù gì đi nữa, sao lại phải khơi lên sự xung khắc và khó chịu? Việc chọn giải pháp cứ để những lỗi lầm qua đi có thể giữ được sự yên ả và an ổn ngoài mặt, tuy nhiên như thế cũng chẳng giúp ích gì cho các tương quan hay sự tiến triển của cộng  đoàn. Như thấy trong tự nhiên, điều kiện băng giá không tạo ra môi trường tốt sự phát triển mới mẻ nào. Điều này đúng trong tự nhiên và cũng đúng với các Kitô hữu, những người hy vọng có một cộng đoàn làm chứng cho sự hiện diện của Chúa Kitô ở giữa chúng ta. Thánh Matthêu muốn cho Giáo hội sơ khai cũng như chúng ta nữa biết rằng Chúa Kitô hiện diện giữa cộng đoàn Kitô hữu chúng ta, và chính sự hiện diện này làm cho Giáo hội khác với các kiểu cộng đồng nhân loại.

Khi viết cho Hội thánh ở Rôma, thánh Phaolô đã lưu ý, như Đức Giêsu đã từng, về đời sống nội tại và chứng nhân của cộng đoàn Kitô hữu. Ngài liệt kê hàng loạt những điều răn phản ảnh đời sống cộng đoàn -  không được ngoại tình, không được giết người, không được trộm cắp, không được ham muốn. Không phải ngài gạt bỏ điều răn này đi như thể là quá khứ hay không quan trọng, nhưng để rồi ngài xác định một điều răn tổng quát bao trùm tất cả những điều răn khác. Đó là điều răn mà Đức Giêsu dùng để tóm kết tất cả những giáo huấn của Ngài: Yêu mến Thiên Chúa và yêu mến tha nhân. Thánh Phaolô nói tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ cách cụ thể qua việc chúng ta yêu thương người thân cận như chính mình.

Thánh Phaolô còn nói rằng chúng ta “mắc nợ” người khác món nợ  tương thân tương ái. Nếu chúng ta hành động đầy yêu thương thì sẽ không có ngoại tình, giết người, trộm cắp hay ham muốn nữa, những điều có thể hủy hoại mối dây liên kết giữa chúng ta; trong khi chính tình yêu và kết quả của hành động yêu thương sẽ xây dựng cộng đoàn. Có ánh sáng tình yêu thương soi dẫn, chúng ta không còn lo lắng về việc phải làm gì và không được làm gì; chúng ta sẽ biết, như bản tính thứ hai, phải cư xử với tha nhân ra làm sao. Ngay cả khi chúng ta phải khiển trách họ, thì cũng khiển trách với đầy tràn thương mến.

Thánh Matthêu đề cập tới cộng đoàn tiên khởi với những thành viên đang cố học hỏi và phấn đấu để trở Kitô hữu đích thực trong cả niềm tin và việc làm. Vì thế, tác giả sách Tin mừng đã hướng dẫn họ về một vấn đề quan trọng trong cả tương quan loài người cũng như trong Giáo hội: việc sửa lỗi cho người khác.

Một vài cách thức có thể tiến hành: gọi người đó ra trước công nghị, khiển trách và trục xuất người đó; gửi “đại diện” đến để đối chất với họ; gửi thư liệt kê những sai lỗi của họ và đòi họ phải thay đổi. Nhưng Đức Giêsu đặt phương cách của mình trên tình yêu thương dành cho những người lầm lỗi. Trước hết, thay vì chỉ ra tội lỗi của người khác và bắt đầu đàm tiếu, thì cá nhân người phát hiện ra phải đến gặp người phạm lỗi và nói cho họ biết cách riêng tư thôi, khuyến khích họ sửa đổi. Nếu như người đó chịu nghe, thì sự sai sót được sửa đổi và có thể làm cho tương quan với người phạm lỗi trước đó thêm sâu đậm.

Chúa Giêsu là người thực tế  và biết rằng mọi sự  không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có thể đôi lúc phải sử dụng những cách thức khác nhau, ngay cả việc phải nhờ đến nhiều người trong cộng đoàn. Nếu người ấy vẫn nhất định không chịu thay đổi, thì sẽ bị xử như thể dân ngoại hay người thu thuế - hai loại người bị các anh chị em Dothái giáo xa lánh.

Nhưng chẳng phải những người ở bên ngoài như dân ngoại và thu thuế được Chúa Giêsu mời vào cùng bàn để ăn uống với cộng đoàn sao? Theo gương Ngài có khi nào ta phải bó tay với những kẻ ngang bướng trong cộng đoàn không? Thật khó mà đưa ra những giới hạn khi mà đời sống chung với nhau được hướng dẫn bằng tình yêu.

Chúng ta thường hay trích dẫn  câu này: “Ở đâu có hai hoặc ba người tụ họ nhân danh Thầy, thì Thầy ở đó giữa họ”. Kitô hữu chúng ta gán câu nói này cho mọi cuộc hội họp cầu nguyện hoặc chia sẻ, dù là nhóm nhỏ. Quá đúng. Nhưng bối cảnh của câu nói này khiến nó chỉ mang một nghĩa duy nhất. Khi hai hoặc ba người cùng đến để khuyên nhủ người anh/chị em của mình về với đời sống cộng đoàn, thì Đức Giêsu bảo đảm rằng chúng ta không chỉ một mình làm điều đó, nhưng Ngài cùng đi với chúng ta dù trên đường cao tốc hay trong những con hẻm quanh co để mời gọi những kẻ lạc lối trở về.

Cũng một bối cảnh đó cho một câu nổi tiếng: “… nếu hai hoặc ba người trên trái đất này đồng ý với nhau bất cứ điều gì khi cầu nguyện, họ sẽ được ban cho…” Điều đó không nhằm đưa ra cách cầu nguyện chắc chắn để chúng ta đạt được điều mình muốn – kiểu chỉ cần gom một vài người cùng ý định để cùng cầu nguyện  và họ sẽ đạt được điều mình muốn. Trong bối cảnh hôm nay, hai hoặc ba người cầu nguyện cho anh chị em đã lạc khỏi cộng đoàn. Họ phải cầu nguyện cho những người ấy với hy vọng họ có thể mang những người kia trở về. “Khi ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp…”

Quý  vị có thể thấy  được tầm quan trọng của việc chữa lành trong Giáo hội, xưa cũng như nay.Làm sao chúng ta có thể lôi cuốn những người khác đến với sự sống chúng ta tìm được nới Chúa Kitô nếu như chúng ta lại tự chia rẽ với nhau? Và có đó những chia rẽ ngay trong Giáo hội hiện nay! Tại sao các phần tử trong Giáo hội, nhất là những người lãnh đạo, không đối chất với các giáo sĩ có dính líu đến lạm dụng tính dục trẻ vị thành niên để đòi hỏi họ phải thay đổi, và nếu cần, cắt họ không cho mục vụ nữa? Chẳng phải đó là đòi hỏi của bài Tin mừng hôm nay sao? Chẳng phải như thế là hành động yêu thương và công bằng đối với họ, với những nạn nhân trong quá khứ và tương lai của họ sao? Chúng ta có vẻ quá đặt nặng đến vẻ bề ngoài của sự hài hòa trong Giáo hội hơn là thực tế của những đổ vỡ nghiêm trọng trong cấu trúc. Một số các vị lãnh đạo trong Giáo hội không hoàn thành được vai trò ngôn sứ mà Êdêkien nêu ra hôm nay, vì họ được xem là “lính gác nhà Thiên Chúa.”

Giáo huấn về việc sửa lỗi cho những người lầm  đường lạc lối nhằm mang lại sự chữa lành không chỉ áp dụng cho những người thi hành quyền lãnh đạo chính thức trong Giáo hội. Hai tuần trước chúng ta nghe Chúa Giêsu trao cho Phêrô quyền tháo buộc. Nếu không đọc tiếp Matthêu mà chỉ dừng lại ở điểm này thôi thì chúng ta có thể chỉ để những ai có trách nhiệm phải sửa chữa và khuyên bảo. Nhưng như thấy trong Tin mừng hôm nay, quyền tháo buộc đó được giao cho toàn thể cộng đoàn. “Amen, Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy; dưới đất, anh em tháo cởi những điều gì, trên trời cũng tháo cởi như vậy.”

Chúa Giêsu ban cho cộng đoàn một quyền rất lớn. Trong Giáo hội chúng ta băn khoăn về  việc những vị có quyền thi hành thế  nào trên niềm tin. Nhưng các phần tử  cũng có quyền đó nhất là qua dấu chỉ của Thánh Thần hiện diện trong Phép Rửa. Và chúng ta biết rằng hai quyền này có lúc có thể đụng chạm nhau. Điều này hẳn nhiên đang xảy ra trong Giáo hội của chúng ta liên quan đến các vấn nạn như: kế hoạch hóa gia đình, ly dị, giáo sĩ kết hôn, chức thánh cho phụ nữ, các chính sách quốc gia và toàn cầu…

Không tránh những bàn luận như  thế, trong Thánh lễ hôm nay chúng ta cầu nguyện làm sao để có thể giải quyết được những xung khắc nhờ những cuộc đối thoại cởi mở và dấu chỉ của việc chữa lành giữa những tiếng nói riêng biệt của mỗi cá nhân và thành phần, giáo sỹ hay giáo dân. Nếu chúng ta cố tránh bớt những đụng độ và để tình yêu hướng dẫn thì Chúa Giêsu hứa ở với chúng ta để hướng dẫn và chữa lành. Không ai dám nói rằng hòa giải là điều dễ dàng, nhất là khi mà cá nhân hay nhóm trong cộng đoàn đã bất hòa với nhau quá lâu. Tuy nhiên, Chúa Giêsu hứa rằng khi cộng đoàn đồng lòng và cùng nhau cầu xin sự hướng dẫn thì Ngài sẽ hiện diện để giúp chúng ta.

Êdêkien tự gọi mình là người canh gác cho nhà Israen. Ông được cắt đặt để canh gác dân của Chúa, báo cho biết các hiểm nguy từ bên ngoài cũng như sửa lỗi cho dân khi họ không sống đúng Thánh ước mà Thiên Chúa đã lập với họ. Quý vị còn biết “những người lính gác” nào nữa?

Tôi biết có cả một lớp người như thế trong Giáo hội – đó là ông bà chúng ta. Các ngài và các người Công giáo trước đó đã canh gác và phục vụ trong cộng đoàn. Các ngài là những thành viên then chốt của các chương trình mở của giáo xứ; đưa Mình Thánh cho người ốm; thu thực phẩm phát cho người nghèo; là các thừa tác viên Thánh Thể và đọc sách; đếm tiền thau; hát trong ca đoàn… Các ngài cũng không ngần ngại khi lên tiếng trong các buổi hội họp của giáo xứ khi thấy cần. Họ là những người khích lệ các cha xứ nhưng cũng không ngại đưa ra một “đề nghị hoặc hai cho lần tới”.

Các  ông bà cũng đóng vai trò  là lính canh trong gia đình mình, nhất là  khi nhắc nhở con cháu về  những thực hành đức tin và những điều phải giữ, dạy cháu giáo lý để chuẩn bị rước lễ lần đầu. Ông bà thực thi vai trò Êdêkien của mình như lính gác trong nhà Đức Chúa. Hay, các ngài thi hành vai trò là môn đệ của Chúa Giêsu khi ra ngoài đi tìm những kẻ lầm lạc và đưa họ trở về với mái nhà cộng đoàn.

Chúa Nhật tới là ngày của  Ông Bà.  Thật là thích hợp khi năm nay ngày  ấy lại trùng với ngày 9 tháng 11, kỉ niệm 10 cuộc tấn công 9/11. Trong suốt nhiều tuần sau cuộc tấn công ấy, các ông bà và những vị cao niên là nguồn an ủi quan trọng trong cả gia đình lẫn ở cộng đoàn giáo xứ của ta. Làm sao chúng ta có thể nhận ra được sứ vụ quan trọng như lính canh và người an ủi khi chúng ta chuẩn bị cho cử hành phụng vụ tuần tới? 

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

23rd SUNDAY (A) - September 4, 2011
Ezekiel 33: 7-9; Romans 13: 8-10; Matthew 18: 15-20
By Jude Siciliano, OP

 

One of the most difficult things we can do in human relationships is to correct another. In some ways it’s not so hard. When we find fault with another, we go and confront them. We are convinced the other person is wrong and we have right on our side. So, we go to it – to challenge their wrongdoing, even if we have to raise our voice to get their attention. They, in turn, respond by raising their voices. Such encounters don’t do much to build relationships or community. But at the end of the exchange, just before walking off, we can say with a sense of satisfaction, "Well, don’t say I didn’t tell you!"

Another common way of dealing with someone’s offenses is to just not say anything. After all, why stir up conflict and hard feelings? While letting a wrong go may keep the silence and provide a superficial piece, it does nothing to help a relationship or a community grow. As in nature, icy conditions don’t provide a very good environment for new growth. It’s true in nature and very true among Christians, who hope to have a community that gives witness to Christ’s presence in our midst. Matthew wants the early church to realize we, the Christian community, have Christ in our midst and his presence marks the church as a different to kind of human community.

Writing to the Romans, Paul is concerned, as Jesus was, about the internal life and witness of the Christian community. He lists the principal commandments that will reflect the life of the community–no adultery, murder, stealing or coveting. It’s not that he dismisses these as past or unimportant, but he then lays down the overarching commandment that will see to and cover all the rest. It’s the commandment Jesus used to sum up his teachings: love God and love neighbor. The love of God is manifested concretely, Paul says, by how we love our neighbor as ourselves.

Paul tells us then that we "owe" one another that love. If we act lovingly the rest will fall into place–no adultery, killing, stealing and coveting. These can ruin the bonds that hold us together; while love and its consequent actions, will build up the community. With love as our guiding light, we won’t have to worry about the do’s and don’ts; we will, as by second nature, know how to act towards others. Even when we have to admonish them, we will do so out of love,

Matthew is addressing the early community whose members are learning and struggling to be truly Christian in both faith and works. So, the evangelist guides them in an important issue for both human and church relationships: the rehabilitation of an errant member.

Once again, several approaches are possible: call the person before the governing members, reprimand him/her and cast them out; send a "delegation" to confront them; send a letter listing the charges and challenge them to change their ways or else. But Jesus bases his approach on love for the delinquent. First of all, instead of pointing out to others a person’s sin and starting a chain of gossip, the individual observer is to go to the offender and talk to them privately encouraging them to change. If they do so, the breach is healed and there is the possibility of a deepening relationship with the former offender.

Jesus is a realist and knows that things don’t always go that smoothly. It may be necessary to try another process that involves more and then, still more members of the community. If the person still refuses to change, they are to be treated as a Gentile or tax collector–two groups of people who were shunned by their Jewish brothers and sisters.

Not so fast! Weren’t Gentiles and tax collectors the very outsiders Jesus welcomed to the table to eat and drink with his community? Following his example is there ever a time we should give up on the wayward members of our community? It’s hard to put limits if love is the guiding and over-arching source for our lives together.

We often quote, "For where two or three are gathered together in my name, then I am in the midst of them." We Christians apply this saying to any gathering of prayer or sharing, no matter how small the group. Rightly so. But the context for this quote puts a unique meaning to it. When two or three, out of love, go to a wandering sister or brother to convince them to change and return to the life of the community, then Christ assures us we are not on our own, that he has joined us as we go to the highways and byways to invite the alienated in.

The same context affects the well-known verse, "… if two or three agree on earth about anything for which they are to pray, it shall be granted to them...." This is not to suggest a sure way of praying so as to get what we want – just get a few people with the same intention to pray together and they will get what they pray for. In today’s context, the two or three are praying for their brother or sister who has wronged the community. They must pray for them with the hope they can win them back. "Where two or three are gathered…."

You can see how important reconciliation was and is in the church. How can we attract others to the life we have found in Christ if we are divided among ourselves? And there certainly are signs of division in the church today! Why didn’t church members, especially leaders, confront clergy accused of sexual abuse of minors and challenge them and, when necessary, remove them from active ministry? Isn’t that one of the things today’s gospel requires? Wouldn’t that have been the loving and just thing to do for them and for their past and future victims? We seemed more concerned with the façade of church harmony than the reality of horrible crevices in our structure. Some of our leaders failed to fulfill the prophetic role Ezekiel names today, for they are supposed to be, "sentinels for the house of God."

The teaching about correcting wandering and offending members in order to bring about reconciliation applies not just to those in official leadership. Two weeks ago we heard Christ give Peter the power to bind and loose. If we had stopped reading Matthew at that point we would just let those in charge act to correct and admonish. But we read today that the authority to bind is also given to the whole community. "Amen, I say to you, whatever you bind on earth shall be bound in heaven, and whatever you loose on earth shall be loosed in heaven."

The community has been given great authority by Jesus. In our church we have had tension about how those who have authority exercise it over the faithful. But the members also have their authority which is an essential sign of the Spirit’s presence in the baptized. As we know these two authorities can clash at times. They certainly do in our present church over such issues as, birth control, divorce, married clergy, women’s ordination, national and international policies, gays, etc.

Not to withdraw from those discussions, we could still pray at today’s Eucharist for a resolution of conflicts through open dialogue and gestures of reconciliation among the disparate voices of individuals and groups, ordained and lay. If we try to be less confrontational and more guided by love, Jesus promises to be with us to guide and heal. No one says reconciliation is easy, especially when groups and individuals in the community have been at loggerheads for a long time. Still, Jesus promises that when the community agrees and comes together to pray for guidance he will be there to assist us.

Ezekiel names himself a watchman (sentinel) for the house of Israel. He was assigned to watch over God’s people, name approaching dangers from the outside and also correct the people when they don’t live up to the covenant that God has made with them. Who are the "sentinels" you know?

I know a whole class of them in our church–our grandparents. They and older Catholics watch out for and minister in the community. They are key members of parish outreach programs; take communion to the sick; gather food for the poor; are Eucharistic ministers and lectors; count the collection on Monday mornings; sing in the choir and on and on. They are also not afraid to speak up at parish meetings when they feel there is a need. They are complimentary to the preacher, but also not afraid to make a "suggestion or two for next time."

Grandparents also play sentinel roles in their families, especially when they remind their children about their faith practices and the obligation to see to their grand children’s religious instruction and reception of the sacraments. Grandparents fulfill their Ezekiel-role as sentinels in God’s household. Or, they fulfill their roles as Jesus’ disciples when they go out to seek the wandering to bring them back home to the community.

Next Sunday is Grandparents’ Day. How appropriate that this year it falls on September 11th, the 10th anniversary of the attacks on 9/11. During those weeks following the attacks grandparents and seniors were an important source for comfort and consolation both in their families and for our church community. How shall we recognize their important ministry as sentinels and comforters as we prepare for next Sunday’s liturgy?

Fr. Jude Siciliano, OP

Chúa sẽ hiện diện trong cộng đoàn biết tha thứ và hiệp thông
CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN A-2008
(Êgiêkien 33: 7-9; Tv: 95; Rôma 13: 8-10; Matthêu 18: 15-20)

Anh chị em thân mến,
Phúc âm thánh Matthêu viết vào những năm 80-85. Phúc âm đọc hôm nay là đoạn 18. Đoạn này nói về cộng đoàn các môn đệ. Và trước đoạn này Chúa Giêsu khuyên những người theo Chúa phải che chở giúp đỡ những người yếu hèn trong cộng đoàn họ, và nếu cần, họ phải tìm những người lầm lạc. Thánh Matthêu viết Phúc âm nhiều năm sau khi Chúa Giêsu đã lên trời. Lúc đầu các Kitô hữu tưởng là Chúa Giêsu sẽ trở lại ngay. Nhưng khi họ thấy ra là Chúa chưa trở lại ngay nên Giáo hội tiên khởi bắt đầu gặp khó khăn trong cộng đòan.

Khi thấy những khó khăn của cộng đòan tiên khởi, thánh Matthêu quyết định phải viết ra những lời Chúa Giêsu dạy mà chúng ta nghe hôm nay. Chúa Giêsu muốn các môn đệ của Ngài làm chứng cho thế giới biết là Ngài vẫn sống mãi với giáo hội. Các thành phần trong Giáo hội tiên khởi phải sống thế nào để làm chứng cho người khác biết là họ đang chờ đợi ngày Chúa Giêsu trở lại. Trong phúc âm thánh Matthêu cộng đòan Kitô hữu là nước trời ở trần gian, và đời sống của cộng đòan và của từng người trong cộng đòan là hình ảnh chứng tỏ sự hiện diện của Chúa Giêsu đang ở giữa họ hướng dẫn và quan tâm đến từng người. Nhờ thế chúng ta không cần bận tâm đến những khó khăn của đời sống cộng đòan để cố gắng sống trong một cộng đòan "giống Chúa Kitô" giữa trần gian.

Trong khi đời sống cộng đòan giúp chúng ta được nhiều ơn phước, thì cộng đòan của những người cùng một đức tin giúp đỡ nhau tránh những khó khăn, và giúp chúng ta ngợi khen Chúa Giêsu là hiện thân của Thiên Chúa. Dù vậy, tuy những người cùng chung lý tưởng cố gắng sống chung với nhau, có thể đã có lần muốn rời bỏ cộng đòan để sống tách biệt. Họ muốn sống đời Kitô hữu riêng biệt, họ cầu nguyện riêng, và tự họ muốn giúp đỡ kẻ khác trong lúc vẫn hướng về "hạnh phúc trường cữu đời sau".

Cách sống như vậy có vẻ gọn gàng phải không? Nhất là lúc này số người đi lễ ít đi, chúng ta cần phải đối phó với bao nhiêu nhu cầu của cộng đòan, và tình huống đương đầu dai dẳng với bao nhiêu chuyện xấu xảy ra trong xã hội chúng ta làm báo chí truyền thông nhắc nhỡ liên tục. Tai sao chúng ta lại không thể sống riêng biệt, tự dạy đức tin cho con cái chúng ta, để sau này chúng trở nên Kitô hữu tốt? Giã như chúng ta làm như vậy thì chuyện không là một Kitô hữu là chuyện đương nhiên

Chúa Giêsu muốn chúng ta tiếp tục đời sống cộng đòan như những cộng đòan đầu tiên khi Ngài vừa về trời. Ngài muốn cộng đòan nên như ngọn đèn sáng để trên cao, như xây thành trên đỉnh núi. Lúc còn sinh thời Ngài mời gọi các môn đệ sống với nhau, giúp các ông tiếp tục sứ mệnh của Ngài. Ngài hứa là sẽ sống giữa các ông không chỉ trong lúc còn ở thế gian mà luôn cả sau này Ngài vẫn luôn ở giữa các ông trong lúc đi rao giảng thay Ngài.

Trong Phúc âm thánh Matthêu. ngay từ đầu Chúa Giêsu được gọi là Emmanuel nghĩa là "Thiên Chúa ở cùng chúng ta" (1:23) Và cuối cùng Phúc âm cũng nhắc đến lời hứa của Chúa Giêsu là Ngài vẫn tiếp tục ở giữa chúng ta. Khi Chúa Giêsu gọi các môn đệ đi rao giảng "anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ" (28:19) "Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (28:20). Rõ thật Ngài muốn chúng ta sống cộng đòan để nhớ đến Ngài. Ngài không muốn chúng ta chỉ ở nhà cầu nguyện, sống đức tin riêng biệt, nhưng Ngài muốn những Kitô hữu hãy cùng sống và cùng thờ phượng, để danh sáng ngời của Ngài đến với những người chung quanh.

Và có cách nào hơn; để chứng tỏ một cộng đòan là ánh đèn chói sáng của Chúa Giêsu; là cách tha thứ cho nhau và giúp đỡ nhau trong một cộng đòan? Chúa Giêsu nói đến sự tha thứ như vậy để giữ cộng đòan sống động mãi đến ngày Ngài trở lại. Nhưng do tha thứ là một đức tính rất hiếm trong cộng đòan, giữa những người sống chung với nhau, cùng tôn giáo, cùng sắc tộc, cùng màu da, cùng một quốc gia, nên khi một cộng đòan có nhiều tha thứ quả thật là cách chứng tỏ Chúa Giêsu Kitô đang hiện diện. Nếu nhân đức tha thứ là bản tính của cộng đòan chúng ta thì đó là điều Chúa Giêsu ao ước như "xây một thành lũy trên đỉnh núi", "một tia sáng soi đến các dân tộc".

Mùa thu năm 2006, tiểu bang Pennsylvania Hoa Kỳ có 5 đứa bé người Amish bị sát hại trong một trường làng, và thủ phạm tự sát. Tin đó lan truyền khắp nước Mỹ. Nhưng có tin khác về vụ giết người đó cũng loan truyền khắp nước Mỹ. Đó là tin nhóm người Amish trong lúc đau đớn khóc than vì 5 trẻ em bị giết, họ đã tha thứ cho thủ phạm. Nhưng cử chỉ tha thứ của họ mới đáng ngạc nhiên. Khi có người hỏi họ tại sao, câu trả lời của họ được đăng trên báo USA Today ngày 5 tháng 10, 2006 như sau: "Những người Amish tin rằng ơn gọi của họ là chấp nhận tin buồn, mà không cải lại, hay không để cộng đòan tan rã. "Và tờ báo loan tin là một người trong gia đình các em bị giết đi đến nhà cha của thủ phạm, ôm choàng lấy ông ta trong một giờ và nói "Chúng tôi tất cả tha thứ cho ông" Rồi một người khác giải thích cho báo chí: "Chúng tôi đã được dạy bảo phải biết tha thứ như Chúa Giêsu đã làm. Chúng tôi tha thứ như Chúa Giêsu đã tha thứ cho chúng tôi."

Trong Phúc âm thánh Matthêu, Chúa Giêsu dạy cộng đòan phải biết tha thứ chứ không phải trả thù. Ngài dạy tha thứ là một hành vi có tính liên tục và kiên trì. Sự tha thứ bắt đầu giữa hai bên; rồi có "2 hay 3 người làm chứng" đem đến trước cộng đòan, và rồi tất cả cộng đòan được mời tham dự vào việc tha thứ. Nghe như vậy có nghĩa là cả cộng đòan giáo hội phải dự phần vào việc quan trọng là lúc tha thứ, như việc nhóm người Amish đã làm, họ đồng lòng nói lên tiếng nói tha thứ của gia đình có những em bé bị giết cho gia đình thủ phạm.

Chỉ khi nào cộng đòan đã làm hết bổn phận mình để đem lại sự tha thứ mà nếu bên kia không nghe, lúc ấy họ mới bị sa thải ra khỏi cộng đòan. Cộng đòan đã làm hết sức mình để "tha thứ trên trần gian",và nếu bên lỗi phạm cứ phản bác lúc đó mới có cách trừng phạt. Có khi bên lỗi phạm chờ tới lúc bị đưa ra khỏi cộng đoàn họ mới bình tâm lai. Nếu không bên lỗi phạm sẽ tự đào thải, vì họ không chịu cách tha thứ mà cộng đoàn đề nghi.

Cách tha thứ mà Chúa Giêsu dạy, diễn tả sự hợp nhất của một cộng đòan. Ngài cũng nói lúc cầu nguyện chung với nhau là sự hợp nhất cộng đòan. Ngài nói "ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ"(18;20). Đúng vậy, "sự họp nhau" là cộng đoàn phụng vụ. Trong phụng vụ chúng ta gồm trong nhóm có cả những người chống đối vì chuyện riêng tư, chuyện chính trị, tôn giáo hay văn hóa v.v... Nhưng tất cả đều cùng họp nhau nhân danh Chúa Giêsu để thờ phượng Chúa, và chính Chúa Giêsu nhắc chúng ta là chúng ta cùng một nguồn gốc đức tin. Do vậy, trong lúc cầu nguyện chung, chúng ta nhân danh Chúa Giêsu.

Người công giáo ít khi họp nhau từng nhóm nhỏ 2 hay 3 người. Khi đọc kinh trước khi ăn cũng đọc nho nhỏ thôi. Và nếu có ai nói là họ có chuyện cần được giúp đỡ thì chúng ta hứa là sẽ cầu nguyện cho người đó thôi. Còn ở miền nam nước Mỹ người ta thường hay bày tỏ lời cầu nguyện thật sống động. Trong lúc cầu nguyện họ tự nói lên lời cầu mặc dù họ không phải là người lảnh đạo. Họ nói lớn tiếng lời cầu cho người khác.. Hoặc họ mở kinh thánh, đọc một câu và dâng lời cầu nguyện theo ý cầu xin họ vừa đọc. Vậy ai đã hiệp thông với họ trong lời kinh?

Ngôn sứ Êzêkiel hôm nay tự xưng mình là "người tuần canh nhà Israel". Ngôn sứ thay lời Thiên Chúa nói với cộng đòan về tội lỗi của họ. ông ta kêu gọi dân Israel trở về với Thiên Chúa và hãy ăn năn đền tội.. Ông ta kêu gọi kẻ gian ác "từ bỏ đường xấu, nếu không họ sẽ phải chết vi tội của họ". Thật giống như trong phúc âm, phải vậy không? Ngôn sứ Êzêkiel không chỉ nói với người ngoài dân Israel. Mà trước tiên ông ta nói với những người ông ta thương mến gần gủi với ông. Thiên Chúa muốn họ là một dân tộc thánh thiện, và Êzêkiel là tiếng nói của Thiên Chúa mời gọi họ trung thành với Thiên Chúa.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta phải cầu nguyện cho những người mà Êzêkiel kêu gọi đang ở giữa chúng ta.; "những người nam nữ tuần canh" mà Chúa đã gởi đến cho chúng ta. Chúng ta cầu nguyện cho các đấng bản quyền, những người có nhiệm vụ dạy dỗ lời Chúa cho chúng ta. Họ là những linh mục, giáo sĩ, những người dạy giáo lý, những nhà thần học, và các giáo lý viên v.v...Ơn gọi của những người đó trước tiên là họ phải nghe lời Thiên Chúa, và dân của Ngài, và rồi họ sẽ nói lên những gì họ đã nghe. Chúng ta cũng cầu nguyện cho những Êzêkiel trong mọi gia đình: cha mẹ, anh chị em, bà con cô bác và các bạn hữu, đôi khi làm mất lòng đối với một người trong gia đình đã bỏ nhà ra đi theo đường xấu do nói lên lời khuyên chân thật,

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Lm Jude Siciliano OP

 

Chúa Nhật XXIII THƯỜNG NIÊN A-2014
Êzêkien 33: 7-9; t.vịnh 94; Rôma 13: 8-10 Mátthêu 18: 15-20

SỬA LỖI HUYNH ĐỆ

Trong khu phố trước đây tôi sống, hầu hết các cửa hàng và siêu thị đều trang bị hệ thống chống trộm. Tôi cho rằng bây giờ vẫn còn như vậy. Càng ngày càng có nhiều gia đình lắp đặt hệ thống báo động. Người ta không thể thuê bảo vệ đứng canh gác suốt đêm khi họ đi xa nhà, vì thế họ bố trí hệ thống bảo vệ điện tử. Thậm chí người ta còn có thể gắn chuông báo động vào ngay điện thoại trong khi làm việc và đi du lịch.

Trong đất nước Israel cổ xưa, khi mùa gặt gần đến, chủ đất thường thuê những người canh gác để bảo vệ mùa màng của họ khỏi trộm cắp. Họ còn dựng lên tháp canh bằng đá để dễ dàng quan sát cánh đồng hơn. Những người lính luôn túc trực trong các tháp canh tại những bức tường xung quanh thành phố để bảo vệ cư dân khỏi trộm cướp.

Hồi tưởng lại những cách thức bảo vệ đó, ngôn sứ Êdêkiel đã miêu tả lời kêu gọi của ông phát xuất từ nơi Thiên Chúa: Ông là “người canh gác của nhà Israel”. Dân chúng cùng với Êdêkiel đang bị lưu đày trong kiếp những người nô lệ. Họ chẳng có gì đáng giá để lấy cắp cả. Giữa cảnh lầm than cơ cực, thế thì tại sao họ lại cần đến “những người lính gác”? Vấn đề này chắc chắn là không liên quan đến tiền bạc hay đồ trang sức quý giá.

Chúng ta đang được tiếp xúc với một đoạn trích có ý nghĩa rất quan trọng trong sách ngôn sứ Êdêkiel. Những cuộc lưu đày cho thấy Giêrusalem đang sụp đổ. Ông cảnh báo dân chúng nếu như không thay đổi, họ sẽ phải đối mặt với thảm họa. Nhưng họ đã chẳng chịu nghe lời ông. Do đó, dân chúng đã bị sa vào kiếp sống nô lệ, và giờ đây lại phải đón nhận tin sốc là thành phố và Đền Thờ Giêrusalem đã bị phá hủy. Vì hung tin ấy mà sứ điệp của ngôn sứ Êdêkiel dành cho dân chúng cần phải thay đổi. Ông phải xua đi nỗi thống khổ, sự nản chí và thất vọng của dân chúng. Nếu Giêrusalem và Đền Thờ bị phá hủy, thì còn gì nữa để mà quay trở lại - nếu họ có thể? Họ còn biết trông mong vào điều gì?

Nhân loại đã phải nếm trải sự mất mát tương tự trong suốt chiều dài lịch sử. Bất hạnh thay trong những ngày gần đây, nhiều thành phố và nhà cửa đã bị phá hủy, và dân chúng đã phải gánh chịu một hình thức lưu đày mới ở Trung Đông. Virút Ebola đã không ngừng lan ra nhiều quốc gia khác nhau ở Châu Phi. Sợ hãi và thất vọng đang sắp ập tới từng gia đình khi một vùng lân cận ở Ferguson, Misouri nổ ra chống đối và bạo lực. Gần đây hơn, một số người trong chúng ta đang phải đối mặt với những vấn đề nan giải trong gia đình, vốn làm cạn kiệt những nguồn năng lượng và tiêu hao từng giây phút quý báu. Chúng ta cảm thấy gia đình mình giống như một cuộc lưu đày. Cùng với những người Do Thái thế kỷ VI trước Công nguyên đang bị vùi dập trong kiếp nô lệ, chúng ta hãy tha thiết lắng nghe lời ngôn sứ Êdêkiel để củng cố và làm tươi mới niềm hy vọng.

Ngôn sứ Êdêkiel là một lính canh giữa muôn trùng nguy hiểm. Nguy hiểm không chỉ xuất phát từ những tình huống bên ngoài, nhưng còn là khi những khả năng của con người bị thử thách. Êdêkiel được Thiên Chúa trao cho nhiệm vụ cảnh báo những người bất chính thay đổi lối sống của họ, nhưng ông cũng phải nâng đỡ sự yếu hèn của họ trong niềm hy vọng. Ông không chỉ là một người lính canh đưa ra lời cảnh báo, mà còn là một người mục tử dẫn dắt dân chúng trên con đường ngay chính. Trong sứ điệp của vị ngôn sứ, chúng ta nhận ra có một giọng nói đầy thôi thúc. Những người sống trên đất ngoại, xa quê hương và Đền Thờ, không thể quên giao ước mà Thiên Chúa đã ký kết với họ và lời họ kêu gọi hãy kiên tâm giữ vững đường lối của Thiên Chúa.

Sứ điệp cương quyết của vị ngôn sứ là một lời kêu gọi thức tỉnh do Thiên Chúa gửi đến, và vì vậy, một ân sủng đã được hé mở trong ngôn ngữ cảnh báo ấy. Ân sủng này tùy vào người nghe, bởi vì họ là người sẽ quyết định sống như thế nào theo những đường lối của Thiên Chúa trong vùng đất ngoại bang không còn nhìn thấy dấu hiệu của niềm hy vọng. Họ có thể tin tưởng vào lời nói của một người nào đó nói thay cho Thiên Chúa không? Ngày hôm nay, chúng ta, những người lắng nghe vị ngôn sứ, đang được Thiên Chúa gọi mời, được khuyến khích để kiên vững trong đức tin và tuân theo luật sống của Thiên Chúa.

Êdêkiel, một người lính gác cảnh báo, đã phải nói với dân chúng bằng một lời nói khó nghe. Hầu hết chúng ta đều không thích nghe những người mà chúng ta đã biết. Nhưng đôi khi, đó chính là cách thức mà Thiên Chúa làm việc trong cuộc sống của chúng ta. Nhờ bí tích Rửa tội, chúng ta đã được mời gọi để trở nên những ngôn sứ. Vì vậy, cũng như Êdêkiel, chúng ta cũng phải trở nên những người lính gác cảnh báo những ai không chu toàn trách nhiệm làm vợ làm chồng, làm con cái đối với cha mẹ đã cao niên, đối với những người nghiện ma túy và rượu chè, những người vô tâm trước nhu cầu của người nghèo chung quanh họ,v.v..

Tin Mừng hôm nay không cho phép chúng ta né tránh những “cuộc đối thoại thẳng thắn” này, nhưng đòi hỏi chúng ta sự liên đới trách nhiệm nhằm đạt được sự hiệp nhất và yêu thương trong cộng đoàn tín hữu. Vấn đề chính là hướng đến các thành viên tội lỗi trong cộng đoàn. Rõ ràng có một số người tội lỗi, nếu không thì đã không có nhu cầu hòa giải với họ. Dường như Giáo Hội sơ khai cũng chẳng mấy tinh tuyền và lý tưởng hơn Giáo Hội chúng ta đang sống (chúng ta có khuynh hướng lãng mạn hóa “Những tín hữu vào thời Giáo Hội sơ khai”). Nhiều người đã phạm lỗi, và vì thế, cần phải có một tiếng nói trước những thành viên này. Những thành viên sai phạm ấy làm sao có thể được hòa giải với những thành viên mà họ đã xúc phạm? Đức Giêsu không chỉ hướng dẫn cho một số người có trách nhiệm; nhiệm vụ được trao cho toàn thể cộng đoàn để chỉ ra những sai trái.

Một tiến trình ba bước đã được đề nghị. Tiến trình này khởi đầu bởi vì bên bị xúc phạm đang tìm kiếm sự hòa giải, không phải là để trả thù hay trừng phạt (“Nếu anh chị em ngươi xúc phạm đến ngươi…”). Trước tiên, người bị tổn thương nên khẩn khoản yêu cầu người gây xúc phạm. Sự việc bắt đầu bằng một đối thoại riêng tư và bày tỏ tình thương yêu phải có giữa các thành viên trong cộng đoàn. Nếu giải pháp gặp gỡ cá nhân không hiệu quả, thì bên bị xúc phạm nên dẫn theo một hay hai người trong cộng đoàn để nói chuyện với thành viên bướng bỉnh này. Vấn đề trở nên nghiêm túc hơn. Nếu việc hòa giải vẫn không đạt được kết quả, thì toàn thể cộng đoàn Giáo Hội có nhiệm vụ thuyết phục thành viên ngoan cố này thay đổi. Nếu sự can thiệp đó thất bại, thì người đó được coi như một người ngoài.

Phải chăng Đức Giêsu đã chẳng tiếp đón những người ngoài và dùng bữa với họ sao? Phải chăng đây chính là cách thức cộng đoàn nên cư xử, theo gương Đức Giêsu, để tiếp tục cố gắng tìm ra giải pháp? Nhưng dường như có một số người chỉ trích những cá nhân, hoặc nhằm đến cả cộng đoàn, yêu cầu trục xuất một thành viên.

Trước đây, thánh Phêrô, với tư cách là người lãnh đạo cộng đoàn, đã được trao quyền cầm buộc và tháo cởi. Bây giờ, quyền đó được trao cho tất cả các thành viên, nếu bất cứ hai người nào cầu nguyện xin ơn hướng dẫn trong tình huống được miêu tả ở đây, thì lời cầu nguyện đó sẽ được lắng nghe. Đây chính là một lời nhắc nhở: Khi Giáo Hội đưa tới một quyết định về lợi ích của toàn thể cộng đoàn, đặc biệt là làm thế nào để giải quyết những thành viên lỗi lầm, chúng ta đừng quên cầu nguyện chung với nhau như một nghĩa cử thể hiện sự quan tâm đến anh chị em. Cầu nguyện cùng với nhau cũng là một lời nhắc nhớ về sự hiện diện của Chúa giữa chúng ta, Người giúp chúng ta xây dựng và chữa lành cộng đoàn của mình.

Một số người trong chúng ta có trách nhiệm chăm lo cho sự tốt đẹp của Giáo Hội địa phương và Giáo Hội toàn cầu. Đó là lý do tại sao những lời nguyện sau bài giảng hoặc Kinh Tin Kính, lại bắt đầu với lời cầu xin Đức Giáo Hoàng, các giám mục, hàng giáo sĩ và những thừa tác viên giáo dân. Họ là những người hướng dẫn chúng ta trong những khi cầu nguyện và cử hành nghi thức phụng vụ; họ quản trị giáo xứ, hướng dẫn và giảng dạy giáo lý cho chúng ta, thăm viếng người bệnh nhân danh chúng ta, v.v.. Trong tất cả hoạt động này, cầu nguyện là cần thiết để những dự định trở thành hiện thực trong những tác vụ, và để giải quyết những mâu thuẫn nảy sinh không thể tránh khỏi, ngay cả khi những người thiện chí cùng ngồi bàn thảo và chỉ ra những vấn đề ảnh hưởng đến cộng đoàn.

Trong khi nhiều người không thích mâu thuẫn và cố ý bỏ qua khi nó xảy ra, thì Tin Mừng lại khuyến khích chúng ta giải quyết mâu thuẫn đó theo một cách thức bác ái nhất có thể. Nếu không thể giải quyết, thì mâu thuẫn có thể làm tàn lụi những mối tương quan và làm tan vỡ cộng đoàn. Có ai chưa từng nếm trải kinh nghiệm này! Không ai thích gánh lấy trách nhiệm giải quyết xung đột, thậm chí ngay cả những người được chỉ định làm người lãnh đạo. Như đã thấy rõ trong đoạn Tin Mừng hôm nay, nỗ lực tìm kiếm sự hòa giải không phải lúc nào cũng được đáp lại bằng lòng tốt, khi sự kiên tâm hòa giải ấy hướng dẫn chúng ta nên làm gì với “những người từ chối lắng nghe Giáo Hội”.

Đó là lý do tại sao Đức Giêsu đã khuyên bảo các môn đệ của Người cầu nguyện. Chúng ta quy tụ và hoạt động nhân danh Đức Giêsu và nài xin Người giúp chúng ta trong những vai trò khó khăn, dù là những vị lãnh đạo Giáo Hội hay là những thành viên của cộng đoàn, khi chúng đã cố gắng không ngừng để hình thành nên một cộng đoàn tín hữu cùng cộng tác vì lợi ích chung.

Chuyển ngữ: AE HV Đaminh Gò-Vấp

23rd SUNDAY IN ORDINARY TIME (A-2014)
Ezekiel 33: 7-9; Psalm 95; Romans 13: 8-10; Matthew 18: 15-20

In my old neighborhood most stores and supermarkets had burglar alarms, I presume they still do. More and more homes have installed alarm systems. People can’t afford to pay guards to stand watch over their homes all night or while they are away, so they settle for the electronic type of security. They can even set these alarms from their cell phones while at work or across the country.

In ancient Israel, as harvest time drew near, landlords hired guards to protect their crops against thieves. They would even put up a stone tower for a better viewing over the crops. Cities had walls with sentinels in guard towers to protect the inhabitants from marauders.

Reminiscent of these security measures Ezekiel described his call from God: he is a "watchman for the house of Israel." The people, along with Ezekiel, were living in exile as slaves. They didn’t have anything worth stealing. Why did they need a "watchmen" in their misery anyway? It certainly couldn’t have been a concern for cash and jewels.

We are at a crucial section in Ezekiel. The exiles received word that Jerusalem has fallen. He had warned people that they would face disaster if they didn’t change. They didn’t. So they were taken off into slavery and now they received the discouraging news that their Temple and city were destroyed. As a result of that devastating news Ezekiel’s message to the people must change. He must address their misery, dismay and loss of hope. If Jerusalem and the Temple were destroyed, what would there be left to go back to – if they ever could get back? What was there to hope in?

People have known similar dismay throughout history. Unfortunately, these days cities and homes have been destroyed and peoples displaced in a new kind of exile in the Middle East. The Ebola virus is relentlessly spreading to other countries in Africa. Fear and loss of hope strike closer to home as a neighborhood in Ferguson, Missouri erupts in protest and violence. Still closer, some of us face perennial problems in our families that tax our energies and consume our every available moment. Our own homes can feel like an exile. Along with the ancient sixth century BC Judeans in slavery, we turn an anxious ear to Ezekiel for a word that will strengthen and refresh hope.

Ezekiel is a sentinel in times of danger. Danger doesn’t come just from external circumstances, but also when people’s internal resources are tested. He is assigned by God to warn the wicked to change their ways; but he is also to strengthen the downcast in hope. He is not just a sentinel issuing warning, but a shepherd to lead people on the right path. There is a tone of urgency in the prophet’s message. Those living in a foreign land, far from their homes and the physical center of their faith, were not to forget the covenant God had made with them and their call to persist in following God’s ways.

The prophet’s sobering message is a wake-up call from God and so, a gift of grace veiled in the language of warning. It is up to his listeners to decide how they will live according to God’s ways in a foreign land with no visible signs of hope. Can they trust the word of someone speaking for God? We who hear the prophet today are being appealed to by our God; encouraged to stand firm in faith and live in conformity with God’s rule of life.

Ezekiel, the warning sentinel, had to speak an uncomfortable word to his people. Most of us would rather not do that to those we know. But sometimes that’s the way God can work in their lives – through us, called to be prophets by our baptism. So, like Ezekiel, we may have to be a warning sentinel to those not facing their responsibilities as spouses, children of aging parents, those dependent on drugs or alcohol, those insensitive to the needs of the poor around them, etc.

Concerning these "sensitive conversations" the gospel doesn’t let us off the hook. It clearly places on each of our shoulders the responsibility to work for the unity and well-being of the believing community. It’s focus is towards the sinning members in the community. Obviously there were some, otherwise there would have been no need to reconcile with them. It seems the early church wasn’t any more pure or ideal than the church we live in today. (We do tend to romanticize those "early Christians.") People committed wrongs and so word would get around among the members. How could these errant members be reconciled with those they have offended? Jesus is not just instructing the few in authority; the responsibility to address wrongs is placed on the whole community.

A three-step process is proposed. It is initiated because the offended party is seeking reconciliation, not revenge or punishment ("If your brother/sister sins against you…."). First, the injured person should appeal to the offender. It starts with a private conversation and manifests the love that should exist among members of the community. If that personal approach doesn’t work the injured party should take one or two other community members to speak with the recalcitrant member. It’s getting to be a bit more formal. Then, if reconciliation still isn’t achieved the entire church community is enlisted to persuade the wayward member to change. If that intervention fails the person is to be treated like an outsider.

Didn’t Jesus welcome outsiders and even eat with them? Is that how the community should behave, following Jesus’ example, while they continue trying to work things out? But it does seem that there are some offenses against individuals, or the whole community, that require expelling a member.

Previously (16:13-20) Peter, as leader of the community, was given the power to bind and loose. Now that power is given to all the members. If any two pray for guidance in the situation described here, their prayer will be heard. It’s a reminder that when the church must reach a decision about the overall welfare of the community, especially how to deal with erring members, we are not to forget to pray together as an expression of our concern for a sister or brother. Praying together is also a reminder of the Lord’s presence our midst, working with us for the building up and the healing of our community.

Some of us bear more responsibility for the well-being of the local and universal church. That’s why the petitions following the homily/creed begin with prayers for our pope, bishops, clergy and lay ministers. These are they who lead us in prayer and ritual, administer our parishes, direct and teach in our religious education programs, visit the sick in our name, etc. In all these areas prayer is needed for the planning that goes into these ministries and for the resolution of conflicts that inevitably arise when even well-intentioned people sit down to plan and address issues that affect the community.

While many of us don’t like conflict and try to ignore it when it occurs, this gospel encourages us to deal with it in a most charitable way. If we don’t it can eat away at relationships and can fragment the community. Who hasn’t experienced that! No one likes the responsibility of trying to resolve conflict, not even those appointed to leadership. Attempting to seek reconciliation will not always be met with kindness – clearly suggested in today’s passage when it directs what to do with those who "refuse to listen even to the church."

That’s why Jesus recommends prayer to his disciples. We gather and act in Jesus’ name and ask him to help us in our difficult roles, both as church leaders and members of the community, as we continually strive to form a community of believers working together for the common good.

dongcongnet 2011

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)