dongcong.net
 
 

Suy Niệm và cầu nguyện

Chúa Nhật XXVI THƯỜNG NIÊN A-2014
Êzêkien 18: 25-28; T.vịnh24; Philipphê 2: 1-11; Mátthêu 21: 28-32

HÃY ĐI LÀM VƯỜN NHO CHO CHÚA

Hai ông bà Harry và Kate sắp sửa mừng kỷ niệm 35 năm hôn phối. Cả bốn người con và bảy đứa cháu của họ sẽ có mặt tại bữa tiệc. Mọi thành viên trong gia đình và bạn bè quen biết hai người bấy lâu, sẽ đến chúc mừng trong dịp vui này. Đứa cháu gái Kathleen mới bảy tuổi đã sáng tác một bài thơ đặc biệt “Cây anh túc và người mẹ”. Mọi người ai nấy đều nói rằng hôn lễ của Harry và Kate được “tổ chức trên thiên đường”. Hai người là cặp đôi hoàn hảo ngay từ thuở đầu.

Nhưng thực ra, lúc mới quen nhau, không phải mọi sự đều êm đẹp như thế. Họ quen nhau trong trường Đại học, Harry là sinh viên năm đầu của trường Luật, còn Kate, khi ấy cô sắp tốt nghiệp với tấm bằng về công tác xã hội. Một công việc ở trung tâm phúc lợi xã hội đang đón chờ sẵn khi cô ra trường. Khi đã quen nhau khoảng một năm, Harry ngỏ ý xin cưới. Khi ấy, Kate nói rằng cô vẫn chưa sẵn sàng kết hôn và muốn theo đuổi ước mơ của mình, đó là giúp đỡ những người bần cùng trong xã hội, những người mà kinh tế của họ còn quá khó khăn. Harry vẫn một mực đề cập đến chuyện kết hôn, nhưng Kate khăng khăng rằng cô “vẫn chưa sẵn sàng”. Câu chuyện của hai người còn dài, nhưng kết lại: họ đã cùng nhau thảo ra một kế hoạch. Harry sẽ làm công việc nhà, để Kate có thể làm công tác xã hội – Harry là người đàn ông rất vững vàng, kiên định. Lời từ chối “không” của Kate cuối cùng đã trở thành tiếng “vâng” chân thành. Điều này đã xảy ra cách đây 35 năm.

Chẳng lẽ trong cuộc đời mình, chúng ta lại không vui mừng khi có nhiều cơ hội để thay đổi suy nghĩ của mình? Bằng cách nào đó, sau một thời gian dài chần chừ, chúng ta nắm lấy cơ hội và thưa “vâng” với ân sủng quan trọng, và điều đó làm thay đổi tất cả mọi sự: thay đổi trong một mối tương quan, một ơn gọi, hay trong khoảnh khắc hối hận về một hành động thực sự đáng tiếc mình đã gây ra.

Các bậc cha mẹ sẽ rất dễ liên hệ bản thân với dụ ngôn ngày hôm nay: đứa con miễn cưỡng, lúc đầu không vâng lời cha mẹ, nhưng sau đó lại thay đổi suy nghĩ và làm những gì cha mẹ mong muốn. Trong khi đó, đứa con mới đầu xem chừng như ngoan ngoãn, đáp lại đề nghị của bố mẹ cách nhanh chóng “Vâng, thưa cha mẹ”, nhưng sau đó lại làm theo ý riêng của mình.

Thưa quý vị, tôi xin được nói đôi lời về bối cảnh của đoạn Tin Mừng hôm nay. Đức Giêsu đến Giêrusalem. Đám người đông đúc bắt gặp Đức Giêsu khi Người vào thành. Thế rồi Đức Giêsu đi thẳng vào Đền Thờ. Ở đó, Người hành động như có trách nhiệm phải tẩy uế Đền Thờ khỏi những hoạt động thương mại (Mt 22,12-17). Đám đông tung hô Người, nhưng giới Lãnh đạo tôn giáo thì càng tức tối với sứ điệp Người rao giảng, với những hành động Người làm và với sự hiện diện của Người trong Đền Thờ. Ngày hôm sau, Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu nguyền rủa cây vả không sinh trái. Tin Mừng Mátthêu ám chỉ việc “trổ sinh hoa trái” là phải làm những việc tốt lành nhân danh Đức Giêsu. Sứ mạng người môn đệ là phải làm đúng như điều mình tin; phải thưa “vâng” và làm đúng như lời mình thưa.

Chính trong bối cảnh bị các nhà chức trách tôn giáo phản đối, Đức Giêsu kể dụ ngôn “người cha và hai người con”. Đức Giêsu hỏi những kẻ chống đối về quan điểm của họ, và câu trả lời hoá ra như một phán quyết về chính họ. Họ giống như người con đã thưa “vâng” cách kính trọng với cha mình, nhưng cuối cùng lại không vâng lời cha. Họ thờ phượng Thiên Chúa trong Đền Thờ và chỉ thưa “vâng” với Thiên Chúa một cách hình thức bên ngoài mà thôi, nhưng thực tế họ không nghe theo lời mời gọi của ông Gioan Tẩy giả, đó là hãy đổi mới tâm can. Thiên Chúa xức dầu cho Đức Giêsu bằng Thánh Thần khi Người chịu phép rửa của ông Gioan tại sông Giođan. Đấng Mêsia đã đến, nhưng giới Lãnh đạo tôn giáo đã không đón nhận điều mà ông Gioan đã loan báo và đã làm tại sông Giođan. Họ dường như có thưa “vâng” với Thiên Chúa, nhưng lại không đáp lời vị ngôn sứ đã được Thiên Chúa sai đến để nói với dân và loan báo về một Đấng Mêsia đang đến. Khi Đấng mà Thiên Chúa hứa ban cho dân đã đến và ở giữa họ, thì họ phớt lờ, không đón nhận Người.

Giới lãnh đạo Do Thái là những kẻ đạo đức giả. Dưới con mắt của Đức Giêsu, liệu có tội nào nghiêm trọng hơn tội đạo đức giả hay không? Nói cách khác, các môn đệ của Đức Giêsu phải hành động nhiều hơn là chỉ “thừa nhận Người là Đức Chúa”. Sau đó, chúng ta còn phải đi vào làm vườn nho, thực hiện điều đã thưa “vâng” ban đầu.

Rất nhiều người ở xứ đạo và trung tâm mục vụ học đường hẳn sẽ thấy rằng dụ ngôn hôm nay diễn tả đúng hoàn cảnh và tâm trạng của mình. Trong các khảo sát được gởi đến cho những ai đang hoạt động ở giáo xứ, người ta nói rằng họ muốn giáo xứ có những hoạt động cụ thể – có những nhóm sinh hoạt giới trẻ, chương trình tư vấn cho những người ly dị và goá bụa, tổ chức các lớp Kinh Thánh trong mùa Chay, rồi những khoá giảng dạy của nhiều chuyên viên ngoài giáo xứ,... Thế rồi, khi những chương trình mới này được công bố trên nhà thờ, số người tham dự lại quá ít ỏi. Theo như sứ điệp của dụ ngôn hôm nay, hội đồng mục vụ hẳn sẽ nói rằng, “Chúng tôi nghĩ các bạn đã nói ‘vâng’, nhưng ngược lại là ‘không’”. Thật ngán ngẩm!

Có một yếu tố văn hoá trong bài Tin Mừng dường như sẽ rất ít quen thuộc với chúng ta, những người Phương Tây. Trong cách sống, người Trung Đông chuộng sự biểu lộ ra bên ngoài. Nếu được hỏi “Người con nào ngoan hơn?”, thính giả của Đức Giêsu sẽ trả lời người con thứ hai, vì câu đáp ‘vâng’ của anh ta biểu lộ bên ngoài một thái độ tôn kính người cha. Trong suy nghĩ của người Phương Đông, sự tôn kính như thế cũng đủ rồi (Hãy “tôn kính cha mẹ” trong sách Đệ nhị luật 5,16). Người con thứ nhất không tôn kính cha của anh, bởi ban đầu anh từ chối, không làm điều cha anh mong muốn.

Thế nhưng, ở đây Đức Giêsu không quan tâm đến tiêu chuẩn văn hoá về chuyện tôn kính cha mẹ. Câu hỏi của Đức Giêsu tỏ lộ rõ ý định của Người: “Ai trong số hai người con này làm theo ý Cha?” Thính giả của Đức Giêsu đã trả lời chính xác: người con đầu, người con đã thay đổi suy nghĩ của mình, làm theo ý của cha.

Nhóm chống đối – các thượng tế và kỳ mục, đã chất vấn Đức Giêsu về thẩm quyền giảng dạy của Người trong Đền Thờ. Quả nhiên, các thính giả của Người đã không bỏ lỡ cơ hội. Các viên chức thu thuế và gái điếm – những người mới đầu nói “không” với Thiên Chúa, nay tích cực đáp lại lời kêu gọi của Gioan Tẩy Giả, và bây giờ họ thực hiện đúng những điều ông Gioan giảng, những điều Thiên Chúa muốn.

Khi được hỏi tại sao họ không đi tới nhà thờ, rất nhiều người trả lời, bởi vì họ thấy rằng các tín hữu là những người đạo đức giả. Có lẽ những người này làm việc hay học cùng trường với những người tự xưng rằng mình chăm chỉ đến nhà thờ, nhưng rồi lại đi lừa đảo khách tiêu dùng hay lừa dối cấp trên, thiên vị tầng lớp xã hội, không tôn trọng đồng nghiệp, ... Những Kitô hữu như thế dường như thưa “vâng” với Đức Kitô, nhưng cuộc sống lại cho thấy câu trả lời ngược lại là “không”.

Có lẽ đấy cũng là điều mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nhắc đến trong Tông huấn “Niềm vui Tin Mừng”. Tất cả những ai đã rửa tội đều được mời gọi trở thành người rao giảng Tin Mừng. Nếu chúng ta thưa “vâng” với Đức Kitô qua Phép rửa tội, thì việc chỉ đi tới nhà thờ vào Chúa Nhật thôi, là vẫn chưa đủ. Lời thưa “vâng” của chúng ta phải được theo sau bởi hành động đi vào vườn nho “hôm nay”. Mỗi ngày, lời nói và hành động của chúng ta phải tương hợp với điều chúng ta tuyên xưng tin vào Đức Giêsu. Có một câu nói xưa rằng: “Giả như có một phạm nhân là một Kitô hữu, vậy thì đã đủ bằng chứng để kết án và tống chúng ta vào nhà giam?”

Như Đức Giáo Hoàng đã nói, “Đọc Kinh Thánh cũng cho ta thấy rõ rằng Tin Mừng không chỉ thuần tuý là về mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa… cả việc rao giảng và đời sống Kitô giáo đều phải có một ảnh hưởng trên xã hội” (số 180). Dụ ngôn hôm nay nói về điều ấy theo cách như sau: “Nếu quý vị thưa ‘vâng’ với Đức Kitô, hãy ra đi và làm công việc Người mời gọi quý vị thực hiện”. Trong Bài Giảng Trên Núi, Đức Giêsu nói về điều đó theo cách khác nữa: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy ‘Lạy Chúa, Lạy Chúa’ là được vào Nước Trời cả đâu, nhưng chỉ có ai thi hành ý muốn của Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, kẻ ấy mới được vào mà thôi” (Mt 7,21).

Quý vị hãy hình dung những lời nói như thế của Đức Giêsu đã gây nhức nhối cho những thính giả nhiệt thành của Người thế nào. Thư gởi tín hữu Philípphê đã tóm gọn lời thưa “vâng” của Đức Giêsu với Chúa Cha như thế này: “Đức Kitô đã từ bỏ chính mình, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”.

Là những Kitô hữu, chúng ta không thể phán xét người khác, nhưng trước hết phải kiểm điểm lại đời sống của mình. Chúng ta có theo gương Đức Giêsu, từ bỏ những đặc quyền bản thân và xa tránh mọi điều cản trở chúng ta yêu thương những người bị khinh miệt và nghèo khổ không?

Chuyển ngữ: A.E. HV Đaminh Gò-Vấp
26th SUNDAY (A) -
Ezekiel 18: 25-28; Psalm 25; Philippians 2: 1-11; Matthew 21: 28-32


Harry and Kate are about to celebrate their 35th anniversary. Their four children and seven grandchildren will be at the party. There will be toasts by family members and friends who have known them for years. Kathleen, their seven-year-old granddaughter, has written a special poem for "Poppy and Mama." People have always said that Harry and Kate’s marriage was "made in heaven." They were a perfect match from the beginning.

Well, that’s not how it all began. They met in college, Harry was in his first year of law school, Kate was about to graduate with a degree in social work. A job with a welfare agency waited for her when she got out of school. They had been dating for a year when Harry proposed. Kate said she wasn’t ready for marriage and wanted to follow her dream of helping people on the low end of the social and economic scale. He kept asking, she kept saying, "I’m not ready yet." Long story, short: they worked out a deal. Harry would help at home so Kate could work – he was a man ahead of his time. Kate’s "no" became an enthusiastic "yes." That was 35 years ago.

Aren’t we glad we have had opportunities in our lives to change our minds? Somehow, after a reluctant holding out, we took a chance and said "yes" to the grace of the moment and that has made all the difference: in a relationship, a vocation, or in a moment of repentance for a regrettable deed done.

Parents will easily identify with today’s parable of the reluctant child who, at first, would not obey the parent, but changes his mind and does what the parent wants after all. While the seeming-obedient child responds to the parent’s request with a quick, "Yes sir," and goes his own way.

A word about the context of today’s gospel passage. Jesus’ journey to Jerusalem is completed. He is met by an enthusiastic crowd when he enters the city. Then he goes directly to the Temple. There he acted as someone in charge by cleansing the Temple of its commercial activity (21:12-17). The crowds adored him, but the religious leaders were growing more antagonistic to his presence, actions and message. The next day he curses the barren fig tree. Matthew has references to "bearing fruit" in his gospel, that is, doing good deeds in Jesus’ name. Discipleship is about doing as well as believing; saying "yes" and following through on our "yes."

In this context of resistance by the religious authorities, Jesus tells the parable of the father and his two children. He asks his opponents their opinion and their answer passes judgment on themselves. They are like the son who voiced a respectable "yes" to his father, but in the end didn’t obey the request. They worshiped in the Temple and kept up the appearance of a "yes" to God, but they refused to accept John the Baptist’s call to a change of heart. God anointed Jesus with the Holy Spirit at John’s Jordan-river baptism. The Messiah had arrived and the authorities failed to pick up on what John had said and done at the Jordan. They seemed to have said "yes" to God but they were not responsive to the prophet God sent to speak to the people and announce the arrival of the Messiah. When the promised one came and stood in their midst, they missed him.

The religious leaders were hypocrites. Is there any more serious sin in Jesus’ eye than religious hypocrisy? On the other hand, Jesus’ disciples have to do more than "accept him as Lord." After that we must go into his vineyard to follow through on our initial "yes."

Lots of people in parish and campus ministry would find that today’s parable describes their situations and frustrations. In surveys distributed to parishioners people will say they want particular activities offered at the parish – young adult groups, counseling for the divorced and widowed, Bible classes in Lent, lectures by outside speakers, etc. Then, when the new activities are announced, the turnout is poor. Following the message of today’s parable the staff could say, "But we thought you said a ‘yes.’ Instead, it turned out to be a ‘no.’" How frustrating!

There is a cultural element in the passage that will seem very strange to us in the West. Life in the Middle East is very public. If asked, "Which was the better son?" Jesus’ listeners would have said the second, because his reply showed public honor to his father. In the eyes of middle eastern people that would have been enough. (Remember, "Honor one’s father and mother." Deuteronomy 5:16) The first son would have dishonored his father by his initial refusal to do as his father wished.

But Jesus wasn’t interested in the culture’s norms about honor. His question reveals his intent, "Which of the two did his father’s will?" His listeners responded correctly: the first son, who changed his mind, did the father’s will.

Jesus’ opponents, the chief priests and elders, had challenged Jesus’ authority to teach in the Temple. His listeners wouldn’t have missed the point. Tax collectors and prostitutes, who initially had said "no" to God, had responded positively to John the Baptist and were now doing what John preached and God wanted.

When asked why they don’t go to church, a lot of people will say it’s because they find religious people to be hypocrites. Maybe they work or attend school with people who say they are churchgoers, but cheat customers or their bosses, favor one class of people over another, don’t respect their coworkers, etc. These Christians seem to have said "yes" to Christ, but their lives reflect their true response is "no."

Maybe that’s the point Pope Francis is making in, "The Joy of the Gospel." All the baptized are called to be evangelizers. If we have said our "yes" to Christ through our baptism then just going to church on Sundays is not enough. Our "yes" must be followed by going into the vineyard "today." Each day our words and actions must be consistent with what we say about believing in Jesus. There is that old saying, "If it were a crime to be a Christian would there be enough evidence against us to put us in jail?"

As the Pope says, "Reading the Scriptures also makes it clear that the gospel is not merely about our personal relationship with God... both Christian preaching and life are meant to have an impact on society" (#180). The parable would say it this way, "If you said "yes" to Christ, go out and do the work he asks you to do." Jesus said it in another way in his Sermon on the Mount. "Not every one who says to me, ‘Lord, Lord,’ will enter the kingdom of heaven, but only the one who does the will of my Father in heaven" (Matthew 7:21).

Imagine how stinging Jesus’ words were to his pious listeners. Our Philippians reading sums up Jesus’ "yes" to the Father. "Rather, he emptied himself taking the form of a slave coming in human likeness; and found human in appearance, he humbled himself, becoming obedient to the point of death, even death on a cross."

As Christians we can’t judge others, but must first examine our lives. Have we, like Jesus, put aside privilege and whatever separates us from loving the most needy and despised – as Jesus does?

2014

Chúa mời gọi: Lạy Chúa, con đây
CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN A
Ezekiel 18: 25-28; Tv 25; Philipphê 2: 1-11;Matthêu 21: 28-32

Anh chị em thân mến,
Anh chị em có nhớ những tấm bìa cứng không? Trên đó các nhà thuyết giảng thường viết dàn ý chính bài chia sẻ của mình. Và đây là một gợi ý cho Anh chị em: hãy nhớ lại những lần có người đã hứa là sẽ làm một việc nào đó cho anh chị em, nhưng rồi họ không làm, hoặc thậm chí có người hứa chắc chắn làm điều gì với anh chị em, nhưng lại đổi ý rồi quên luôn. Những lần như thế có làm cho chúng ta thất vọng không? Và mỗi lần bị như vậy chúng ta nên viết lên một tấm giấy. Dĩ nhiên khi anh chị em làm như tôi nói, sẽ thấy việc thực hành này hơi vất vả. Và rồi anh chị em thử sắp những tấm giấy ấy trước mắt để đếm xem có bao nhiêu tấm bìa cứng?

Làm như vậy sẽ nhắc anh chị em nhớ đến tất cả những điều xảy ra thời thơ ấu: như có một người bạn hứa, rồi làm dấu thánh giá trên ngực như để cam kết giữ lời. Hay một nhóm bạn bè hứa sẽ giúp bạn qua cơn khó khăn trong đời, nhưng sau đó quên lới hứa. Một người thân qua đời, và nhà quàn của người bà con hay anh em trong nhà hứa "tôi sẽ giúp bạn ngay", nhưng rồi họ quên tịt đi. Một người hẹn sẽ gặp bạn, nhưng sau đó không hề gọi lại bạn và im bặt. Tôi nghĩ, thà rằng những người đó nói thẳng là không giúp được bạn đi. Thà rằng họ nói "không, tôi không giúp được", như thế còn thật thà hơn là nói "để tôi giúp" rồi lại "không giúp".

Khi có một người mà chúng ta tin tưởng và có vẻ thành thật, nói là "sẽ giúp" rồi không giữ lời hứa, làm chúng ta thất vọng. Chúng ta bị hụt hẫng, vì chúng ta tin tưởng vào lời hứa của họ. Chúng ta nghĩ, có thể dựa vào lời hứa của người đó khi chúng ta gặp khó khăn, nhưng rồi người đó biến đi đâu mất. Chúng ta muốn nói ngay với người đó là "sao bạn lại hứa.." nhưng, họ đâu có đấy để chúng ta than với họ.

Có những khoảnh khắc hệ trọng xảy ra trong đời sống chúng ta và một người bạn đã nhận là "tôi sẽ giúp" một cách thành thật. Lời hứa đó thật cần thiết, nhất là những khi có chuyện không may xảy ra. Một người hứa sẽ thương yêu và trung thành "khi khỏe mạnh cũng như lúc yếu đau, cho đến khi cái chết chia lìa", nhưng rồi chúng ta thấy những lời thề "xin vâng" trong những lúc quan trọng đó cũng thành những lời thề trống rỗng, hay không thành thật. Sau một thời gian, đời sống trở nên lạnh nhạt rồi lời thề "xin vâng" thành "không".

Làm sao chúng ta lại không chán nản được khi nhìn thấy những tờ bìa mà chúng ta xếp thành một chồng cao? Ai có thể trách chúng ta khi trái tim và lòng chúng ta đã khép lại vì không còn tin vào lời hứa của ai nữa? Chúng ta nhìn vào chồng bìa giấy đó với cõi lòng se lại vì những vết thương được ghi trên các tấm giấy ấy.

Nhưng chúng ta cũng nên nhớ rằng, đã có những lần chính chúng ta cũng đã nói "vâng" rồi sau đó thành "không". Thử hỏi chúng ta còn nhớ không? Thử hỏi chúng ta có nên viết một chồng giấy bìa khác hay không, để xem xét những lời hứa mà chính chúng ta đã quên đối với người khác? Nhiều khi chúng ta vì muốn làm vừa lòng một ai đó nên hứa "vâng" đại, nhưng sự thật là "không". Chúng ta đôi khi nói "vâng" để tránh sự phiền phức, rõ ràng là chúng ta đã không thành thật. Chính chúng ta cũng đã nhiều lần hứa không thành thật. Làm cho người khác tin vào chúng ta, nhưng sự thật chúng ta không hề giữ lời hứa với họ, và những người đó cũng đã thất vọng với chúng ta.

Có những người trong chúng ta đã tuyên thệ, nhưng rồi không hoàn toàn giữ lời thề. Chúng ta có thể đã coi thường người khác, nên để sự việc trở nên bê bối, không hoàn toàn dấn thân giữ lời hứa khi gặp khó khăn.

Qua Bí Tích rửa tội, và với nhiều lần tuyên lời cam kết của Bí Tích rửa tội, chúng ta đã thưa "vâng" với Chúa Giêsu nhiều lần. Nhưng thử hỏi lời cam kết "vâng" ấy có bị chúng ta biến thành "không" chưa? Việc sống đạo của chúng ta có trở thành lối sống bề ngoài không? Có khi nào chúng ta tỏ vẻ sống đạo thật nhưng bên trong thì lơ là không? Hay là chúng ta chỉ theo thói quen mà thôi? Chúng ta không để hết tâm trí vào đời sống đạo thật, lời hứa "vâng" thật ra là lời nói "không". Chúng ta lo ngại là nếu chúng ta thành thật thưa "vâng" với Chúa Kitô để phục vụ Ngài thì chúng ta sẽ phải thay đổi đời sống hiện tại của chúng ta, nên chúng ta lại định là "không".

Chúng ta nên xét kỹ từ đáy lòng vì có thể chúng ta đang chống đối lại Thiên Chúa. Chúng ta có thể giống như những người cố gắng chừa rượu. Những người đó phải đi qua một chương trình gồm 12 giai đoạn, nhờ vậy họ nói là chương trình đó đã giúp họ bỏ rượu. Vậy chúng ta phải làm gì để thay đổi như họ, hay chúng ta lờ đi, coi những điều hứa đó chưa đúng thật, để rồi lời nói của chúng ta không đi đôi với việc chúng ta làm. Trước mặt người khác chúng ta nói "vâng" nhưng thật lòng chúng ta thì không như vậy.

Khi đến bàn Tiệc thánh hôm nay, chúng ta nên mang đến hai xấp giấy bìa. Trong đó ghi những trường hợp làm chúng ta bị thất vọng nặng nề vì những lời hứa của người khác. Chúng ta xin được diệu êm trong lòng, và nhờ Chúa Kitô đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể sẽ an ủi chúng ta, vì chính Ngài cũng đã bị thất vọng về những phản bội của người thân Ngài.

Chúng ta cũng xin ơn tha thứ cho những ai đã bị chúng ta gây thất vọng vì những lời hứa không thành thật của chúng ta. Những người đó đặt tin tưởng vào chúng ta, trong những lúc họ cần sự giúp đỡ, mà chúng ta bỏ quên họ và không hiện diện để giúp họ theo lời hứa của chúng ta.

Trong dụ ngôn hôm nay, tôi thấy hơi lạ, vì dụ ngôn không nói gì đến kết quả của câu chuyện. Người con thứ nhất làm việc ra sao sau khi người đó ra vườn nho làm việc? Anh ta có làm đầy đủ công việc không? Không có câu nào nói về những việc phải làm trong ruộng nho. Điểm chính chỉ hướng vào người con đổi ý, rồi sau đó trở lại giữ lời thực hiện công việc. Có lẽ đó là những việc làm đẹp lòng Thiên Chúa, do vậy chúng ta hãy muốn phục vụ Ngài, chúng ta muốn cố gắng đáp lời mời gọi của Ngài trong lúc chúng ta để chính Thiên Chúa giúp chúng ta làm những điều khác, từ việc lớn tới việc nhỏ.

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP - Lm Jude Siciliano OP

CN XXVI Mùa Thường Niên A –25-09-2011
Êzêkien 18: 25-28; Tv 25; Philipphê 2: 1-11;
Matthêu 21: 28-32
Lm. Jude Siciliano, OP
HÔM NAY CON HÃY ĐI LÀM VƯỜN NHO

Chắc chắn ai trong chúng ta cũng có thể kể về những người làm chúng ta thất vọng. Họ hứa với chúng ta nhưng chẳng bao giờ thực hiện điều đã hứa. Chúng ta tin tưởng họ, nhưng cuối cùng họ lại thất hứa. Chẳng hạn người bạn đời hứa yêu ta “cho đến chết” – và rồi chính người ấy rút lại lời hứa của mình bằng chính hành động phản bội hoặc rõ ràng hoặc lén lút, mỗi ngày.

Thậm chí chúng ta có thể  kể ra tất cả  những lần ta bị  người khác thất hứa từ  thời còn nhỏ đến nay – những lời hứa “nếu không làm được tôi sẽ chết” chẳng bao giờ thành ấy cứ đầy cả ra. Hoặc sau này, có lúc trong đời, ta sẽ mất đi một người thân yêu, và những người tỉnh táo ngoài cuộc vỗ về chúng ta với những lời đầy cảm thông: “Nếu có bất cứ điều gì tôi có thể làm được, thì đừng ngại gọi cho tôi nhé. Tôi sẽ đến ngay.” Sau đó, dường như họ bốc hơi vào không khí, để chúng ta ở lại loay hoay trong nỗi cô đơn, buồn khổ với một đời sống vừa đột ngột đổi thay. Họ đã hứa “tôi sẽ giúp bạn” nhưng rồi lại lặn mất tăm hơi.

Cũng có đó những thất vọng mà chúng ta phải đối mặt thường ngày. Chúng ta có thể đã hết sức cố gắng sắp xếp trong lịch trình dày đặc của mình một cuộc hẹn với một người, nhưng rồi họ lại không đến. Hoặc là, ta đi phỏng vấn xin việc, họ nói sẽ gọi điện thoại lại nhưng rồi điều đó chẳng bao giờ xảy ra. Cả trong đời sống gia đình lẫn xã hội đang có đó những tình bạn khiến ta thất vọng, những thất tín tầm thường, những bí mật và chuyện đàm tiếu. Những lần thất hứa như thế ảnh hưởng sâu sắc đến chúng ta, đến nỗi chúng ta phải tìm cách khoắc lên mình bộ áo giáp bảo vệ mình khỏi những tổn thương sau này. Chúng ta chuẩn bị cho mình như thế để khỏi quá ngạc nhiên khi nhận được những lời Vâng Dạ, nhưng rồi chỉ nhận được một chữ KHÔNG to tướng.

Khi chúng ta rơi vào tình trạng như thế, hãy thừa nhận những cách mà chính chúng ta đã không giữ lời, để tránh va chạm hay xung đột mà chúng ta nói Vâng Dạ nửa vời với ai đó hoặc về điều mà chúng ta chẳng bao giờ muốn thực hiện. Chúng ta đã tự hạ giá mình để rồi người ta không thể mong gì nhiều nơi chúng ta; chúng ta không thể khiến người khác luôn tin tưởng. Chúng ta giống đứa con đã nhận lời cha nhưng chẳng bao giờ giữ lời. Chúng ta nói Vâng nhưng rồi lại thành ra là Không.

Dù chúng ta có là người bị hứa lèo hay là kẻ thất hứa hoặc hứa cho qua chuyện, thì chúng ta vẫn cần được Lời Chúa hôm nay chữa lành và thúc đẩy. Sự hiện diện của chúng ta trong Tiệc Thánh Thể này nói lên tiếng Vâng của chúng ta; không chỉ là cầu nguyện hay tham dự vào nghi lễ, nhưng còn là biểu hiện sự dấn thân mỗi ngày trong đời sống chúng ta.

Ví dụ, khi chúng ta đón nhận Thánh Thể và thưa “Amen” là chúng ta cam kết trở thành môn đệ của Đức Giêsu và bắt chước Ngài sống phục vụ và hiến thân cho tha nhân. Liệu lòng chúng ta có thực sự dành cho Đấng mời gọi: “Hãy theo Tôi” hay không? Liệu lời thưa Vâng của chúng ta trong Thánh lễ này có làm cho sự sống của Ngài được hiển hiện trong đời sống chúng ta hay không? Hay là lời thưa Vâng của chúng ta trong Thánh lễ lại hóa ra tiếng Không trong cuộc đời?

Bài Tin mừng hôm nay bắt đầu cho hàng loại những cuộc  xung đột giữa Đức Giêsu với những kẻ chống đối Ngài. Đức Giêsu tiến vào Giêrusalem nơi Ngài xua đuổi những người buôn bán và đổi tiền khiến giới lãnh đạo Dothái giáo lúc bấy giờ tức giận. Các trưởng lão và tư tế đã đến đặt vấn đề với Đức Giêsu (Mt 21,23). Dụ ngôn của Đức Giêsu quả là một thách thức đối với họ. Ngài luôn phải đối diện với những người biệt phái luôn nói Vâng với Thiên Chúa bằng thái độ tuân giữ nghiêm ngặt luật đạo và thực hành các nghi lễ. Ngài tố cáo họ đã chất những gánh nặng lên vai người khác trong khi chính họ lại không thèm động đến dù chỉ bằng một ngón tay. Thế nên Đức Giêsu gọi những người Pharisêu và kinh sư là những kẻ giả hình. Họ là những người thưa Vâng với Thiên Chúa nhưng trong thái độ và hành động của mình lại nói Không với những gì Thiên Chúa muốn họ thực hiện.

Người con thứ nhất có hoàn thành bổn phận mà cha nó yêu cầu hay không? Dụ ngôn hôm nay thật lạ vì chúng ta không cho ta biết điều đó. Điều Đức Giêsu muốn nói không phải là mức thành công mỹ mãn cho bằng nhắm đến sự sẵn lòng đáp lại lời mời gọi phục vụ. Có lẽ ước muốn phục vụ của chúng ta là những gì Thiên Chúa mong chờ và chính ước muốn đó và những cố gắng của chúng ta tạo ra một khoảng trống cho Thiên Chúa bước vào và khỏa lấp mọi thiếu hụt.

Bài trích sách Êdêkien quay về ý niệm trong Cựu Ước. Vị ngôn sứ và những người cùng thời đang bị lưu đày, khóc thương cho sự sụp đổ của quê hương mình. Ai phải chịu trách nhiệm cho việc họ bị thảm bại dưới tay quân Babylon? Trước hết sự trừng phạt dành cho tội lỗi do những sai lầm của cha ông họ - “đời cha ăn nho xanh, đời con phải ê răng” (Ez 18,2; Xh 34,7). Vì cha ông họ đã quay lưng lại với Thiên Chúa nên những người ở nơi lưu đầy cho rằng đó là lý do họ bị trừng phạt.

Nhưng như chúng ta nghe trong bài  đọc hôm nay, Êdêkien nhấn mạnh đến trách nhiệm của mỗi cá  nhân đối với kết cục của cuộc đời mình. Con người không thể tự nhủ: cầu nguyện đi; chay tịnh trong những ngày thánh; bỏ tiền thau,… Điều đó không tự nhiên giúp chúng ta trở thành con cái Thiên Chúa. Điều đó cũng không đủ để trở thành Kitô hữu, hay để nói như Phaolô, “Đức Giêsu là Chúa!” Chúng ta phải hiện thực lời thưa Vâng bằng cách loan báo niềm hy vọng cho những ai thất vọng; cho kẻ đói ăn; giải phóng những ai bị áp bức; chữa lành kẻ yếu đau và mang lại ánh sáng cho kẻ mù lòa.

Thư Philipphê ch o chúng ta một mẫu gương về  một người con thứ hai thưa rằng: “Vâng, con sẽ đi”. Ngài đã đi và hoàn tất sứ vụ mà Thiên Chúa trao cho. Bài đọc bao gồm một bài thánh ca của các Kitô hữu xưa mà thánh Phaolô đưa vào trong lá thư của mình. Đức Giêsu sẵn lòng phục vụ Thiên Chúa đến nỗi Ngài không giữ lại bất kỳ một địa vị nào mà lẽ ra Ngài xứng đáng có. Ngài không chỉ hạ cố trở thành con người, nhưng trong sự vâng phục, Ngài chấp nhận chết trên thập giá.

Thánh Phaolô dùng hình ảnh Đức Giêsu như khuôn mẫu cho chúng ta, những người một lần nữa thưa Vâng với Thiên Chúa trong Thánh lễ này. Với lòng khiêm nhường, chúng ta không đặt sở thích của mình lên trên hết nhưng kiên quyết thưa lời Vâng với Thiên Chúa. Nghĩa là chúng ta hiến trọn con người mình cho Chúa để phục vụ người khác.

Những người tốt dường như không thấy cần phải đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu hầu thay đổi cuộc đời mình và bước theo Ngài. Nhưng, theo như những gì hôm nay Ngài nói hôm nay, những kẻ tội lỗi như: “những người thu thuế và các cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”. Hai sự đáp trả với Đức Giêsu có thể đặt ra trước chúng ta hôm nay. Hãy để cho sự hiện diện của chúng ta trong phụng vụ trở thành dấu chỉ cho khao khát của chúng ta trong việc canh tân cam kết trở thành môn đệ của Đức Giêsu, không chỉ bằng lời nói, nhưng cả trong hành động nữa.

Khi nhìn lại những ngày tháng qua và nhận ra lối sống của mình, với những suy nghĩ và hành động cho thấy chúng ta chỉ là những người môn đệ thờ ơ, thì chúng ta cần một cơ hội thứ hai như dụ ngôn này mang lại chúng ta. Chúng ta muốn thay đổi quan điểm, hối cải và làm những điều tốt mà chúng ta biết mình được mời gọi thực hiện – và làm với lời xin Vâng chân thành như Tin mừng đòi buộc chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

 

26th SUNDAY (A) - September 25, 2011
Ezekiel 18: 25-28; Psalm 25; Philippians 2: 1-11; Matthew 21: 28-32
by Jude Siciliano, OP

I bet each of us can tell stories about people who have let us down? They made a promise to us that they never followed up on. We put our trust and invested emotionally in them and, in the end, they weren’t there for us. Perhaps it was a spouse who promised to love us till "death do us part"–and then they took back that promise in one big act of betrayal or, in many lesser, daily ones.

We can also remember broken promises made to us all the way back to childhood–"Cross my heart and hope to die"–which weren’t fulfilled. Or, later in life, we may have lost a loved one and at the wake people embraced us and offered words of sympathy, "If there is anything, anything I can do, don’t hesitate to call. I’ll be there for you." Then they seemed to evaporate into thin air, leaving us on our own to deal with loneliness, grief and a dramatically-changed life pattern. "I’ll be there for you"–and they weren’t.

There are also daily letdowns we have almost come to expect. Who hasn’t stood waiting for an appointment we fit into our busy schedule, only to have someone not show up? Or, there was a job interview and a promise of a call-back but it never came. Family and social life have disappointing friendships, little betrayals, secrets, and gossip. These broken promises have deeply affected us, so much so, that we have learned to wear protective armor to protect ourselves from future hurts. We prepare ourselves not be too surprised when we are given a Yes, but get a No.

While we are at it let’s acknowledge the ways we ourselves have gone back on our word or, in order to avoid discomfit or confrontation, we’ve given a half-hearted Yes to someone or something which we never planned to follow up on. We have cheapened our promises and people have come to expect less of us; we are not someone they can always rely on. We are like the son who gave his word to do his father’s bidding, but never followed up on it. We said a Yes, but it turned out to be a No.

Whether we have been on the receiving end of broken promises, or have given only a half-hearted investment of ourselves to commitments we have made, we are in need of the healing and the challenge the Word of God offers us today. Our presence here at Eucharist today communicates a Yes we are making; not just to praying and participating in our ritual, but to the commitment they signify for our daily lives.

For example, saying "Amen" as we receive the Eucharist, commits us to being a disciple of Jesus and following his life of service and sacrifice for others. Are our hearts really invested in the one who invites us, "Come follow me"? Is our Yes here at Eucharist a promise to take his life out to the world in which we live? Or, will our Yes in ritual turn out to be a No in life?

Today’s gospel passage begins a series of confrontations between Jesus and his opponents. Jesus has entered Jerusalem where he has antagonized the religious leaders by driving out the merchants and money changers. The elders and chief priests have come to question Jesus (21:23). Jesus’ parable was a challenge to them. He was constantly confronted by the pious who seemed to epitomize a Yes to God by their strict observance of religious and ritualistic rules. Yet, Jesus criticized them for their lack of compassion for those oppressed by their strict interpretation of religious rules and observances. He accused them of putting burdens on the shoulders of others while being unwilling to lift a finger to help them. So Jesus called the Pharisees and scribes hypocrites. They seemed to give a Yes to God, but in their attitude and actions, they were saying No to what God asked of them.

Did the first son eventually accomplish the task his father asked of him? Today’s parable is unusual because we don’t know. What Jesus is praising isn’t a measurable record of great achievement, but a willingness to respond to an invitation to serve. Perhaps our desire to serve is what God wishes and that desire and our efforts, leave plenty of room for God to step in and fill the gaps.

Our Ezekiel reading is a turning point in Old Testament thought. The prophet and his contemporaries are in exile mourning the destruction of their homeland. Who was to blame for their disastrous defeat at the hands of the Babylonians? Previously the punishment for sin was blamed on the errant ways of their ancestors–"the father has eaten sour grapes and the children’s teeth are set on edge" (18:2; Exodus 34:7). Because their ancestors turned from God the people in exile reasoned they were being punished.

But, as we hear today, Ezekiel emphasizes each person’s responsibility for the consequences of his/her life. People can’t claim they: say their prayers; fast on holy days; put money in the collection baskets, etc. That doesn’t automatically make us children of God. Nor is it enough to be a Christian, or to say with Paul, "Jesus is Lord!" We need to put flesh on our Yes by proclaiming hope to the desperate; feeding the hungry; freeing those who are oppressed; healing the sick and giving sight to the blind.

Philippians gives us a model of another son who said "Yes, I will go." He did go and he accomplished the task God gave him. The reading includes an ancient Christian hymn which Paul incorporated into his letter. Jesus was so willing to serve God that he did not cling to any status he could have claimed for himself. He not only became flesh, but in his obedience, accepted death on a cross

Paul uses Jesus as the model for us who, once again, give our Yes to God at this Eucharist. Our attitude, he tells us, must be the same as Christ’s: among us there is to be no competition. Humbly we are not to put our interests first but, like Christ, to be a firm and lived-out Yes to God. Which means, we turn ourselves over to God in service to one another.

Apparently the good people didn’t see any need to respond to Jesus’ invitation to change their lives and follow him. But, according to what he says today, sinners did just that, "tax collectors and prostitutes are entering the kingdom of God before you." Two possible responses to Jesus are held before us today. Let our presence at worship signify our desire to renew our commitment to being disciples of Jesus, not just in words, but in actions.

When we look over our recent past and notice the trend our lives have taken, with thoughts and deeds that speak of our being lukewarm disciples, we want the second chance this parable offers us. We want to be able to change our minds, repent and do the good things we know we are called to do–and do them with the wholehearted Yes the gospel requires of us. 

Fr. Jude Siciliano, OP

Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)