dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP

CN XXVII Mùa Thường Niên A –2-10-2011
Isaia 5: 1-7; Tv 80; Philipphê 4: 6-9;
Matthêu 21: 33-43
Lm. Jude Siciliano, OP
THIÊN CHÚA KHÔNG BỎ RƠI DÙ CHÚNG TA SAI LỖI

Ngày  càng có nhiều tiểu bang trồng nho. Trước đây, những tiểu bang sản xuất rượu nho chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng nay, khi rảo quanh nước Mỹ, tôi thấy các bảng hiệu trên đường cao tốc có nhiều biển quảng cáo các chuyến tham quan vườn nho và thưởng thức rượu nho ở các tiểu bang mà tôi chưa bao giờ biết tới. Với số vườn nho gia tăng và những cơ hội tham quan, tận mắt được xem chế biến rượu nho, nhiều người chúng ta đã biết nhiều về việc trồng nho, thu hoạch và chế biến rượu nho.

Điều chúng ta có thể biết được qua những chuyến tham quan này là dù được trang bị những nông cụ hiện đại, việc trồng và thu hoạch nho để chế rượu vẫn cần rất nhiều thời gian, sức lực và tiền của. Ngày nay còn như thế huống hồ gì là thời xưa. Bài đọc trong sách ngôn sứ Isaia cho thấy đôi nét về việc trồng trọt và chăm sóc vườn nho.

Ngôn sứ  Isaia cho chúng ta biết bạn ông chăm sóc vườn nho trên sườn đồi của mình ra sao. (Vườn nho trồng trên sườn đồi hẳn phải mất công chăm sóc kỹ hơn). Đầu tiên, người bạn của ông cuốc đất, nhặt đá và trồng giống nho quý. Hẳn nhiên, ông đã mong ước có rượu nho để cùng cung vui với gia đình và bạn bè. (Những người làm vườn nho nói họ có thể nếm được vị rượu ngay cả trước khi họ ép nho). Ông xây một vọng gác để canh chừng thú vật và kẻ xấu xâm nhập. Sau mọi nỗ lực, thử tượng tượng ông kinh ngạc ra sao khi mùa màng thất bát, tất cả ông thu được chỉ là “nho dại”.

Như Isaia, các tác giả Kinh thánh khám phá ra trong vườn nho một ẩn dụ thích hợp để diễn tả mối tương quan của Thiên Chúa với dân Isarael. Ngôn sứ Isaia và Đức Giêsu đã dùng hình ảnh vườn nho như một cách so sánh tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta, nhưng chính chúng ta lại không đón nhận và đáp trả. Dụ ngôn của Đức Giêsu lặp lại của Isaia, nhưng có khác, ông chủ vườn nho chỉ tiêu diệt các tá điền, còn vườn nho thì giao cho những những tá điền khác canh tác.

Mẹ tôi  chẳng bao giờ thực sự thích câu chuyện Maria và Matta trong Tin mừng Luca và, nếu đưa câu chuyện đó cho bà, bà sẽ cắt vụn nó ra. Bà rất đồng cảm với cô Matta, và cho rằng nghĩ đến việc cô Maria đang ngồi dưới chân Đức Giêsu để lắng nghe Người trong khi chị của cô phải tất tả làm mọi việc cần thiết để tiếp đãi khách, thì thấy cô thật lười biếng và thiếu quan tâm làm sao.

Dù chúng ta có yêu mến Kinh thánh đến thế nào, tôi chắc rằng có những đoạn chúng ta sẽ không thích, vì thấy nó phi thực tế hoặc thậm chí còn ngớ ngẩn nữa. Thực vậy, nếu đưa cho chúng ta câu chuyện ấy, chúng ta sẽ cắt bỏ hay chỉnh sửa cho hợp lý. Một người bạn có thể hỏi: “Anh có thực sự tin điều đó không?” Không cần mất nhiều thời gian để tìm ra các đoạn này. Những lời dạy của Đức Giêsu như hãy yêu thương kẻ thù, đưa má bên kia ra, tha thứ bảy mươi lần bảy thì sao? Nếu có thể, liệu chúng ta có bỏ ngay những đoạn này, hay ít ra là làm cho chúng “thực” hơn không? Hẳn rằng, khi đó bài đọc và bài Tin mừng sẽ bớt rối rắm!

Có lẽ  đoạn Kinh thánh hôm nay là một trong số đó, chúng ta chọn, nhưng sẽ sắp xếp lại. Nếu là nhà biên soạn tôi sẽ cắt bỏ phần giữa của dụ ngôn. Tôi sẽ bỏ phần ngay sau khi các đầy tớ đầu tiên được sai tới để thu hoa lợi, bị bắt và bị giết. Tiếp đến, tôi sẽ đi thẳng đến phần Đức Giêsu hỏi: “Vậy khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?

Chắc chắn tôi sẽ giữ lại câu trả lời mà các nhà lãnh đạo tôn giáo trả lời Đức Giêsu cách rất hợp lý: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa họ nộp hoa lợi cho ông”. Nếu là nhà biên sạon tôi sẽ đề nghị với Đức Giêsu cắt bỏ câu sau: “Ông lại sai một số đầy tớ khác đến”. Và chắc chắn tôi cũng sẽ nói Người bỏ đi câu: “Sau cùng, ông sai con mình đến gặp chúng”. Tại sao tôi lại có ý như thế? Chẳng lẽ những hành động của ông chủ không gợi ra điều gì cho đầu óc thực tế, nhạy cảm của chúng ta sao? Có cha mẹ nào lại đẩy con mình vào tình trạng đầy hiểm nguy không? Chẳng phải câu chuyện sẽ khó được người ta hiểu và chấp nhận nếu nó chứa đựng những chi tiết không như mong đợi và thiếu thực tế sao? Vì trẻ con thường nói: “Đừng có mơ!”

Nếu tách những phần này khỏi câu chuyện, chúng ta sẽ được một câu chuyện dễ hiểu và thực tế, hợp với cách thức hành động của chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ đánh mất Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đang muốn nhắm đến, dù cho bị khước từ ngay lần đầu, nhưng cũng không bỏ chúng ta, nhưng tiếp tục trở lại để mời gọi chúng ta. Đây chính là Thiên Chúa, Đấng không ngừng mời gọi chúng ta hãy sống trung thành hơn trong khu vực cụ thể của vườn nho, nơi mà chúng ta được mời gọi để sống và canh tác.

Chúng ta biết rằng khi Đức Giêsu kể câu chuyện về vườn nho, Người không đề cập đến nho và nông vụ. Nhưng thực ra, Người cũng có chút hàm ý. Dụ ngôn này nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc sinh trái của chúng ta trong vườn nho. Đức Giêsu đang có ý nói đến cuộc sống hằng ngày của chúng ta, công việc chúng ta sống những ngày sống của mình - ở trường, nơi công sở, văn phòng, siêu thị, sân chơi, trên máy tính…. Những hoạt động này, đặc biệt nơi công sở, tiêu tốn nhiều thời gian và sức lực của chúng ta. Đức Giêsu đề nghị rằng chính những nơi chúng ta dành nhiều tâm huyết và sức lực, chúng ta hãy sống theo luật của Người. Ở đó, mọi hoạt động của chúng ta phải theo những chỉ dẫn mà Người đã dạy: giá trị, phẩm giá của con người và thái độ, tầm quan trọng của công việc. Sẽ chẳng có thu hoạch và rượu vang để chúc mừng nếu thiếu đi những công nhân trung thực và tận tuỵ.

Chúng ta cùng tuyên xưng niềm tin của mình tại đây vào mỗi Chúa  Nhật. Nhưng ai trong chúng ta không thể thừa nhận: “Tôi có thể làm cho Chúa hơn nữa?” Hay “Những hành động của tôi có thể phù hợp hơn với niềm tin mà tôi đã tuyên xưng trong thánh đường”. Vâng, tất cả chúng ta đều thất bại. Đó chẳng phải là lý do tại sao mỗi Thánh lễ diễn tả khát mong được xót thương của chúng ta đó sao?

Nếu có  cơ hội để biên soạn lại bản văn Kinh thánh, tốt hơn chúng ta cứ hãy giữ nguyên câu chuyện theo cách Đức Giêsu muốn dạy. Mỗi chúng ta cần phần giữa của câu chuyện - phần về các đầy tớ được sai thêm đến với các tá điền bất trung trong vườn nho. Đặc biệt, chúng ta cần giữ lại phần về người con được sai đến với chúng, vì nó là nhắc nhớ rằng Thiên Chúa luôn sẵn lòng đến với chúng ta trong khu vực cụ thể trong vườn nho, nơi Người đã trao cho chúng ta chăm sóc. Chúng ta cần lắng nghe về Thiên Chúa mà Đức Giêsu đang bày tỏ cho chúng ta. Thiên Chúa không từ bỏ chúng ta ngay cả khi chúng ta quay lưng lại với Thiên Chúa. Thiên Chúa sẵn sàng mạo hiểm nhìn vào những điều ngớ ngẩn trong con mắt của chúng ta; sẵn sàng trở lại với chúng ta. Tình yêu của Thiên Chúa không suy giảm dù cho chúng ta có khước từ Người hay sống đức tin thờ ơ lãnh đạm.

Hết Chúa Nhật này đến Chúa Nhật khác, chúng ta đến đây bởi vì muốn cuộc sống của mình được phản tỉnh từ những câu chuyện Tin mừng chúng ta được nghe. Chúng ta không biết ơn khi chúng ta được trao cho hết cơ hội này đến cơ hội khác, để đổi mới quyết tâm cho tuần tới, để được trở thành những thành viên mang lại nhiều hoa trái hơn trong gia đình của Thiên Chúa hay sao? Trên hết, chẳng lẽ chúng ta không cảm kích vì Thiên Chúa nhìn vào lòng ta và biết rằng chúng ta muốn sống một cuộc đời tốt hơn và tin tưởng hơn đó sao? Vì thế, Thiên Chúa gửi Con của Người đến với chúng ta trong Thánh Lễ này để nuôi dưỡng chúng ta và cho chúng ta thêm một cơ hội nữa để đáp trả tình yêu của Chúa. 

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

 

27th SUNDAY (A) - October 2, 2011
Isaiah 5: 1-7; Psalm 80; Philippians 4: 6-9;
Matthew 21: 33-43
by Jude Siciliano, OP

It seems that more and more states have vineyards these days. In the "old days" we could name the wine producing states on one hand. But, as I travel around the United States, I see highway signs advertising vineyard tours and wine tastings in states I never would have associated with wine. With the increased numbers of vineyards and opportunities to tour them and see wine production up close, a large number of us have learned a lot about planting vineyards, harvesting and making wines.

One thing we probably have learned on those tours is that even with modern farm equipment, planting and harvesting grapes to make wine takes a lot of time, energy and money. That’s true now and it certainly was true in more primitive biblical times. Our Isaiah reading reflects a little about planting and the tending of a vineyard in those days.

Isaiah tells us of the care his friend took with his hillside vineyard. (Vineyard planting on a hillside probably required even more intense labor and attention than usual.) First, his friend turned the soil, cleared the stones and planted the choicest wines. He must have had great hopes for the wine he would eventually drink with his family and friends. (Winemakers say they can almost taste the wine even before they press the grapes) He even built a watchtower to help him keep an eye out for both animal and human intruders. Imagine his surprise and frustration when, after all his efforts, all he got was "wild grapes."

Biblical writers, like Isaiah, found in the vineyard an appropriate metaphor for God’s relationship with the people of Israel. Isaiah and Jesus used the vineyard as a way of contrasting God’s love for us with our lack of receptivity and response. Jesus’ parable echoes Isaiah’s, but unlike the prophet’s version, while the master of the vineyard will destroy the tenants, the vineyard is spared and given to others who will take better care of it and be responsible for fruit.

My mother never really liked the Mary and Martha story in Luke’s gospel and, if it were left to her, she would have taken a scissor to it. She identified strongly with Martha, she said, and thought Mary sitting at the feet of Jesus listening to him while her sister was rushing around doing all the necessary work of hospitality, was just lazy and inconsiderate.

No matter how much we love the scriptures I’m sure that there are passages we just don’t like, find impractical, unrealistic or even naïve. In fact, if it were left up to us, we might just cut them out or edit them severely. When we hear them in the company of others, we may even feel a bit uncomfortable. A friend might even ask, "Do you really believe that?" It doesn’t take long to think of those passages. What about Jesus’ teaching to love our enemies, turn the other cheek, forgive 77 times? If we could, would we eliminate those passages, or at least make them sound more "real?" It certainly would make reading and following the gospel a lot less complicated and challenging!

Maybe today’s scripture passage is one of those we would choose to keep, but would like to edit. If I had an editor’s pen in hand I would cut out the center section of this parable. I would eliminate the part right after the first servants were sent out to collect the produce from the vineyard and were seized and killed. Then I would proceed quickly to the part with Jesus asks the question, "What will the owner of the vineyard do to those tenants when he comes?"

I would certainly keep the answer the religious leaders, very sensibly, give to Jesus: "The owner will put those wretched men to a wretched death and lease the vineyard to other tenants who would give him the produce at the proper times." If I were the editor I would suggest to Jesus to cut the part that says, "Again he sent other servants." For sure I would tell him to eliminate the line, "Finally he sent his son to them." See what I mean? Does this landowner’s actions make any sense to our practical, sensible minds? What parent would send a child into such a situation, so fraught with danger? Wouldn’t the story be much more acceptable and understandable to people if it didn’t contain these undesirable, unrealistic details? As the kids say, "Get real!"

If we did cut those parts out of the story we would be left with a sensible and practical tale that might suit our ways of acting. But what we would lose would be the God Jesus is alluding to who, even when first rebuffed, doesn’t give up on us, but keeps coming back to make an appeal to us. This is a God who again and again invites us to live more faithful lives in the particular part of the vineyard in which we are called to live and minister.

We know that when Jesus tells a story about vineyards he is not talking about grapes and farmwork. Rather, he has something else on his mind. This parable emphasizes the importance of our bearing fruits in the vineyard. Jesus is addressing our daily lives, the work we do and how we pass our days–at school, work, office, supermarkets, playfields, at our computers etc. These activities, especially at work, take so much of our time and energy. Jesus is suggesting that it is at the very places where we spend so much attention and energies that we are under his rule of life. There we must be guided in our activities by what he teaches about: the value and dignity of every human being and the dignity and importance of our own work. Without honest and dedicated workers there would be no harvest and no wine to celebrate.

We profess the ideals of our faith here each Sunday. But who among us couldn’t admit, "I could do more for God?" Or, "My actions could be more consistent with the faith I profess in church." Yes, we all fall short. Isn’t that why we start each Eucharist expressing our desire for mercy?

If we did have an opportunity to edit the biblical text, we would be better off leaving the story the way Jesus gives it to us. Each of us needs the middle section of the story–the part about the additional servants being sent to the rebellious tenants in the vineyard. We especially need to keep the part about the son being sent to them, for it is a reminder how far God is willing to go to reach out to us in the particular part of the vineyard we have been given to tend. Jesus is telling us something about God that we need to hear. God doesn’t give up on us even when we have turned away from God. God is willing to risk looking foolish in our eyes; willing to come again and again to us. God’s love doesn’t diminish even when we reject God or live lukewarm lives of faith.

We come here Sunday after Sunday because we want our lives to reflect the gospel stories we hear. Aren’t we grateful that we are given second, third and even more chances to renew our resolution for the coming week to be more fruitful members of God’s family? Most of all, aren’t we grateful that God sees into our hearts and knows that we want to live good and faithful lives? So, God sends us the Son at this Eucharist to nourish us and moves us to take advantage of this one-more opportunity to respond to God’s love. 

Fr. Jude Siciliano, OP

Con sẽ luôn thực hiện thánh ý Chúa
CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN A
Isaia 5: 1-7; Tv: 80; Philiphê 4: 6-9; Matthêu 21: 33-43

Anh chị em thân mến,

Một nữ tổng biên tập của một công ty phát hành sách có nói: Một người viết sách giỏi cũng cần phải có một tổng biên tập giỏi; đó là người sẽ đọc lại những trang sách mới viết, nêu lên những gợi ý cho tác giả trong trường hợp cần sửa chữa. Nhiệm vụ chính yếu của tổng biên tập là đọc bản thảo và ghi chú lại như công việc đòi hỏi, sau đó gặp tác giả để đề nghị những chỗ cần sửa lại. Người đó hy vọng là những đề nghị này sẽ giúp văn của tác giả hay hơn. Người tổng biên tập thường đề nghị những điều như sau: Bỏ một đoạn văn, phần này hơi dài quá, nên cắt chổ này, nên thêm vào chổ kia, hay giải thích từ ngữ này v.v....

Kinh Thánh là một tác phẩm tuyệt vời, và là sách bán chạy nhất. Tôi nghĩ ngay cả sách: “Harry Potter" cũng không bán chạy bằng Kinh Thánh. Hãy tưởng tượng bạn được thuê làm tổng biên tập trước khi những sách Kinh Thánh được ghép lại thành bộ để sản xuất, và công việc của bạn là đọc lại lời văn và đề nghị những chỗ cần sửa chữa.

Thường mỗi người trong chúng ta hay để ý một câu chuyện hoặc một đoạn văn trong Kinh Thánh mà chúng ta nghĩ không thực tế, không diễn tả được sự thật, hay hơi cao kỳ hoặc viễn vông. Như những câu văn nói về yêu thương kẻ nghịch của chúng ta thì sao? Hay đưa má bên kia cho người ta vả thì sao? Hay tha thứ đến bảy mươi lần 7 thì sao? Những câu văn ấy thật cứng cỏi mà tổng biên tập có thể xóa đi, hay đề nghị sửa cho lời văn dịu dàng hơn.

Tôi còn nhớ mẹ tôi, lúc mới lập gia đình, không có đủ những máy gia cụ tối tân như chúng ta có hiện nay. Cha mẹ tôi có 3 người con, và mẹ tôi phải làm tất cả việc nhà, nào là phải giặt quần áo bằng tay, rồi bưng lên tầng gác mái nhà để phơi. Nếu ngày nào trời mưa thì thật là cực. Khi mẹ tôi nghe chuyện trong Phúc âm thánh Luca nói về bà Maria và bà Mác-ta: Bà Maria ngồi dưới chân Chúa Giêsu để nghe Ngài giảng dạy trong lúc bà Mác-ta phải tất bật làm đủ mọi thứ để tiếp khách. Mẹ tôi nói rằng "Cắt bỏ câu chuyện đó ra ngoài Kinh Thánh cho rồi". Đó, mẹ tôi nói như là tổng biên tập sách Kinh Thánh. Chắc mẹ tôi sẽ đưa trả lại trang sách đó cho tác giả với chú thích bên lề là "nên bỏ câu chuyện này đi. Vì câu chuyện này sẽ làm những người làm việc cực nhọc bực bội."

Bây giờ, nếu tôi là một tổng biên tập đọc bài Phúc âm hôm nay, và phải làm cho bài Phúc âm đó dể nghe hơn, tôi sẽ đề nghị cắt đọan giữa của dụ ngôn, ngay sau phần nói về người đầy tớ thứ nhất được gởi đi để thâu hoa lợi, và người đó bị bắt giết. Tôi sẽ tiếp ngay vào phần Chúa Giêsu đặt câu hỏi: "Vậy khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?" Chắc tôi sẽ giữ lại đoạn trả lời của các người Kỳ Mục "Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông."

Là tổng biên tập, tôi sẽ đề nghị tác giả cắt đoạn nói "Ông lại sai một số đầy tớ khác" Và tôi nhất định sẽ đề nghị cắt bỏ đoạn "Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng". Tôi sẽ đề nghị với tác giả là "những đoạn văn như thế làm người nghe bực bội, Và câu chuyện không thực tế. Ai lại ngu đến nỗi đã sai thêm một sổ đầy tớ khác, lại còn sai cả người con trai của mình đến một chổ đầy rủi ro và nguy hiểm như vậy? Nếu cắt những đoạn văn đó thì câu chuyện có thể dễ nghe hơn chăng."

Nếu chúng ta cắt những chi tiết vừa nói trên, chúng ta sẽ có một câu chuyện thực tế, dễ nghe, và có lẽ sẽ hợp với thế giới hiện nay hơn. Nhưng chúng ta lại mất đi phần Chúa Giêsu muốn nói về Thiên Chúa. Mặc dù Ngài bị người ta chối từ, nhưng Ngài vẫn trở lại mời gọi chúng ta. Một Thiên Chúa luôn mời gọi chúng ta sống đời sống trung kiên với đức tin trong việc làm vườn nho nghĩa là sống trung kiên với Phúc âm.

Anh chị em có để ý đến những dụ ngôn trong Phúc âm thường nói về đời sống trong gia đình, ngoài xã hội và nơi công sở không? Dụ ngôn hôm nay nói về vườn nho. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ nói về nghề nông, trồng nho hay làm ruộng đâu? Mà Ngài muốn nói đến đời sống hàng ngày của chúng ta, nơi chúng ta làm việc, và cả những nơi chúng ta thường sinh hoạt như ở trong gia đình, trường học, siêu thị, sân vận động và nơi máy vi tính?

Có phải Chúa Giêsu nói với chúng ta là Thiên Chúa đang ở giữa những người sống với chúng ta hàng ngày, ở những nơi chúng ta để hết tâm trí vào công việc phải không? Cảnh quan của dụ ngôn hôm nay là vườn nho, là nơi chúng ta làm việc, và Chúa Giêsu muốn chúng ta nhìn thấy sự hiện diện của Nước Trời ở đây. Dù sao đi nữa khi mà công việc chiếm hết thời gian trong ngày của chúng ta thì Chúa Giêsu vẫn nhắc đến sự hiện diện của Thiên Chúa ở những nơi chúng ta buôn bán, hoặc làm công việc nhà là những nơi mà chúng ta ít nghĩ đến Ngài nhất. Ngay cả ở những nơi đó, Chúa Giêsu vẫn mời gọi chúng ta hãy mở mắt ra, hãy lắng nghe sự hiện diện của Thiên Chúa toàn năng.

Chúng ta cần được đức tin hướng dẫn trong những hoạt động hàng ngày: Chúng ta cần được nhìn thấy giá trị của mỗi người và tôn trọng mọi người, tôn trọng công việc. Chúng ta hãy sẵn sàng sống đức tin qua những hành vi của chúng ta, và nếu có dịp hãy dùng mọi cách để diễn tả đức tin thực sống động trong mỗi hành vi và lời nói của chúng ta.

Chúng ta đều chưa đạt đến sự hoàn hảo mà chúng ta tuyên xưng mổi ngày Chúa nhật. Ai trong chúng ta dám tuyên xưng là "tôi có thể làm theo thánh ý Chúa" hoặc nói "Hành vi của tôi luôn xứng hợp với đức tin mà tôi tuyên xưng ở nhà thờ"? Có lẽ vì vậy mà trước khi dâng thánh lễ, chúng ta khẩn cầu xin Chúa thương xót và tha thứ tội lỗi cho chúng ta. Vậy nếu chúng ta là tổng biên tập cho bài Phúc âm hôm nay thì tốt hơn hết, chúng ta nên giữ lại câu chuyện mà tác giả đã trình bày.

Mỗi người trong chúng ta đều cần đoạn giữa của câu chuyện, phần nói về ông chủ vườn nho gởi thêm đầy tớ đến gặp những tá điền gian ác. Và chúng ta cần nhất phần nói về người con được gởi đi, vì những đoạn văn này diển tả Thiên Chúa không buông tay mặc dù có nhiều khi chúng ta bỏ Người. Thiên Chúa luôn sẵn sàng đến với chúng ta. Tình thương của Ngài không hề nguội, mặc dù có những lúc chúng ta bỏ Người hay sống thờ ơ với Người trong đức tin.

Có phải vì vậy mà chúng ta đến nhà thờ hết Chúa nhật này đến Chúa nhật khác không? và chúng ta muốn có đời sống thể hiện rõ được những điều mà chúng ta nghe trong Phúc âm không? Vậy chúng ta có thành thật biết ơn là chúng ta đã được dịp thứ hai, thứ ba và nhiều dịp khác để đền bù, để dâng lên lời hứa là thánh hóa cuộc sống qua đó trở nên thành viên của gia đình Thiên Chúa chưa? Và trên hết mọi sự là chúng ta tạ ơn Chúa vì Ngài đã nhìn thấu suốt mọi ước vọng sống thánh thiện của chúng ta để trở nên hoa trái tiến dâng nơi Bàn Tiệc thánh chưa?

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP
Lm Jude Siciliano OP

Chúa Nhật XXVII THƯỜNG NIÊN A-2014

Isaia 5: 1-7; T.vịnh79; Philipphê 4: 6-9; Mátthêu 21: 33-43

HÃY TRỞ NÊN NHỮNG TÁ ĐIỀN CÓ TRÁCH NHIỆM ĐỂ CANH TÁC VƯỜN NHO CHO CHÚA

Ở đất nước chúng tôi, ngày càng có nhiều tiểu bang đang mở rộng việc trồng nho và sản xuất rượu vang độc đáo. Các bài đọc trích sách Isaia và Mátthêu hôm nay khắc hoạ hình ảnh vườn nho. Thật thích hợp tại thời điểm này trong năm, khi rất nhiều miền trong nước, nho đang được thu hoạch để chế tạo rượu, và mỗi miền đều khoe chất lượng rượu của miền mình.

Bài đọc thứ nhất soi sáng và giúp cho ta hiểu dụ ngôn của bài Tin Mừng hôm nay. Dụ ngôn về vườn nho được Isaia mô tả mang đậm tính thơ ca và kịch nghệ. Xem ra đã đến thời điểm thu hoạch và vị ngôn sứ ca ngợi người bạn của mình đã chăm sóc vườn nho cách chu đáo. Hãy lưu ý những chi tiết tác giả dùng để mô tả việc chăm sóc của một người bạn đối với vườn nho. Người bạn ấy dự đoán: một ngày nào đó anh sẽ thu hoạch những trái nho và thụ hưởng thành quả lao động vất vả của mình…, đó là một loại rượu vang hảo hạng.

Nhưng bài ca kết thúc cách hụt hẫng khi ông chủ chỉ toàn thấy nho dại, rượu ngon không thấy mà chỉ thấy toàn rượu kém chất lượng, trong vườn nho của mình. Ước mơ hội họp tiệc tùng với gia đình, bạn hữu và khách dự tiệc của ông, khi họ nhấm nháp những loại rượu vang chất lượng hảo hạng lấy từ vườn nho của ông, bị tan vỡ.

Hồi kịch đến cảnh tượng vọng gác: người bạn trình bày hoàn cảnh xảy đến cho vườn nho cùng với lời than vãn: “Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi, mà tôi đã chẳng làm?”. Thế rồi, ngôn sứ Isaia gợi ra cho thính giả thấy quê hương ông trong chính dụ ngôn ấy. Ông chủ vườn nho là Thiên Chúa, còn vườn nho chính là Israel. Dân tộc được tuyển chọn làm Thiên Chúa chán ngán, vì vườn nho của Đức Chúa chỉ sản sinh hành động giết chóc, bất công. Tiếng than khóc của người nghèo và của người bị áp bức đã vọng lên tới Thiên Chúa.

Một đôi vợ chồng tôi quen biết đang trải qua thời kỳ khủng khiếp. Người con trai 20 tuổi của họ bị bắt giữ vì nghiện ma tuý. Ông bà tự hỏi: “Chúng tôi đã làm gì sai chứ? Chúng tôi đã nuôi nấng nó hết sức mình, đã hy sinh để nó được ăn học đầy đủ, lại còn lao động vất vả để chu cấp cho nó một gia đình hạnh phúc và no đủ. Thế mà giờ đây nó lại bị tống giam!”. Đáng tiếc là nhiều người trong chúng ta đã hơn một lần nghe câu chuyện này hoặc câu chuyện tương tự như thế. Tôi không thể không so sánh lời than vãn của cha mẹ nói trên với những lời của Thiên Chúa hết mực yêu thương và thất vọng như ngôn sứ Isaia diễn tả. Thiên Chúa muốn điều tốt và làm cho dân mọi điều, nuôi nấng họ, sai phái các ngôn sứ và những thày dạy khôn ngoan để hướng dẫn họ. Chúng ta cảm thấy nỗi thất vọng của bậc cha mẹ yêu thương con cái, như Thiên Chúa tìm kiếm những hoa quả của bình an và công chính, nhưng lại chỉ thấy nho dại từ vườn nho.

Vườn nho trong Tin Mừng hôm nay cũng giống như vườn nho trong bài đọc I; nhưng lúc này, Đức Giêsu xác định đó là Nước Thiên Chúa mà Người đến loan báo cho dân. Người đã vào thành Giêrusalem, nơi người ta chống đối Người gay gắt. Tuần trước, trong dụ ngôn về hai người con trai cho thấy ngay sự chống đối này (Mt 21,28-32), Người kết tội các thượng tế và kỳ mục trong dân vì không đáp trả sứ điệp của Người, trong khi “những người thu thuế và các cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”.

Các chức trách tôn giáo ngày càng tỏ ra muốn loại trừ Đức Giêsu; còn Đức Giêsu, người con trai được ông chủ vườn nho phái tới, sẽ sớm đối mặt với cái chết. Điều đó thúc đẩy chúng ta đọc bài Tin Mừng hôm nay như một hình ảnh tiêu biểu nữa mô tả sự thất vọng và phê phán của Đức Giêsu dành cho giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái cứng đầu cứng cổ. Nhưng đối với Giáo Hội sơ khai, điều đó đã trở thành quá khứ rồi. Đó không phải là lý do để thánh Mátthêu kể lại dụ ngôn này trong Tin Mừng của ngài. Thành Giêrusalem bị phá huỷ năm 70 CN, còn thánh Mátthêu viết tác phẩm của mình vào khoảng năm 85 CN. Dụ ngôn nói về những người được giao phó chăm sóc vườn nho, và vì thế, ám chỉ đến chúng ta, những người hiện tại đang trông coi các tá điền.

Đó là một dụ ngôn có nhiều yếu tố ẩn dụ và đậm nét Kitô học. Chẳng hạn, Đức Giêsu, giống như người con trai trong dụ ngôn, bị bắt giữ, đưa ra ngoài thành và bị giết chết ở đó. Do đặc điểm ẩn dụ trong dụ ngôn, chúng ta suy ngẫm về lời nói và những hình ảnh chuyển tải sứ điệp cho chúng ta. Dụ ngôn của Đức Giêsu ám chỉ đến bài đọc Isaia, nhưng có điều khác ở đây, thay vì phá huỷ vườn nho, ông chủ trong dụ ngôn của Đức Giêsu đã tru diệt các tá điền sát nhân, bảo vệ vườn nho và giao cho các tá điền khác canh tác.

Dụ ngôn chứa đựng yếu tố hy vọng là bởi vì vườn nho được giao cho “các tá điền khác”. Những người canh tác mới này vừa có đặc quyền phụ trách vườn nho, vừa có trách nhiệm “làm cho vườn nho sinh hoa trái”. Ai sẽ là người quản lý tá điền mới này? Theo Đức Giêsu, trích dẫn Thánh vịnh 118, những quản lý đó sẽ xuất thân từ những người không có thế lực và những người vô danh tiểu tốt và bị loại trừ - một mô tả rõ ràng quyền lãnh đạo và các thành viên của Giáo Hội sơ khai.

Cả chúng ta hiện nay và các thế hệ sau này cũng thế. Mỗi chúng ta là một tá điền, vì đã được giao cho một phần đất trong vườn nho để chăm nom. Có thể chúng ta không giữ các chức vụ trong Toà giám mục có biển hiệu trên cửa “Giám mục”, “Chưởng ấn” hay “Giám đốc ơn gọi”. Nhưng điều đó không miễn cho chúng ta những trách nhiệm trong vườn nho.

Phần đất được giao cho chúng ta xem ra không quan trọng, một mảnh đất nhỏ ở ngoài vườn nho, nhưng bí tích Rửa tội trao cho chúng ta trách nhiệm lớn hơn phần đất ấy. Hãy tưởng tượng danh chúng ta được xướng lên trong Nước Thiên Chúa: Danh ấy gắn liền với nghề nghiệp được mô tả: “Tá điền trong Vườn nho”. Đang khi chúng ta là những người được đón nhận vào vương quốc của Đức Giêsu trong niềm vui mừng, chúng ta cũng là “những tá điền” được giao trách nhiệm canh tác và trổ sinh những hoa quả của vương quốc trong thế giới xung quanh chúng ta. Hoa trái đó là hoà bình và bất bạo động, niềm vui, công bình, lòng biết ơn, sự tha thứ, hoà giải… Đâu là hoa trái cụ thể mà chúng ta được mời gọi làm cho trổ sinh? Ở đâu? Cách nào? và khi nào?

Thực ra, “khi nào” không có nghĩa là thời gian trong tương lai, bởi vì, ngay từ khởi đầu sứ vụ, Đức Giêsu loan báo rằng Nước Thiên Chúa đã đến gần (4,17). Thời gian chăm sóc vườn nho là thời gian hiện tại, và chúng ta không được trì hoãn trách nhiệm đó, hoặc giao trách nhiệm đó cho người khác. “Các giám mục, linh mục, phó tế và các nữ tu có bổn phận thi hành điều đó”. Dụ ngôn cho thấy rõ rằng sắp đến mùa hái nho. Khi nào chúng ta phải thực hiện công việc canh tác trong vườn nho? Thưa rằng ngay bây giờ.

Nếu chúng ta không sẵn sàng làm công việc đó, hoặc nghĩ rằng có thể thay đổi việc mình làm, chúng ta có thể dâng lời cầu nguyện xin ơn khôn ngoan trong Thánh Lễ hôm nay. Hãy cầu nguyện luôn luôn để biện phân xem đâu là công việc cụ thể của mình, nếu không sẽ tốn nhiều thời gian để thay đổi công việc. Nhờ một tín hữu nào đó khôn ngoan giúp chúng ta phân định.

Nước Thiên Chúa mà Đức Giêsu đến loan báo trên trần gian này sẽ không xảy ra cách tình cờ. Chúng ta, những thành phần của Giáo Hội, phải thay đổi trước hết đời sống của mình để thích hợp với những nguyên tắc của Vương quốc (xc. Bài giảng trên núi, Mt 5,1-6,29), và như thế trở thành những nhân chứng của đời sống mới nơi góc vườn nho, chính ở đó chúng ta được sai đi gieo trồng, chăm sóc và thu hoạch hoa trái cho Đức Chúa.

Chuyển ngữ: A.E. HV Đaminh Gò-Vấp

27th SUNDAY (A)

Isaiah 5: 1-7; Psalm 80; Philippians 4: 6-9; Matthew 21: 33-43

More and more states in our country are developing vineyards and producing unique blends of wine. Today’s readings from Isaiah and Matthew feature vineyards. How appropriate at this time of the year when in many parts of the country grapes are being harvested for wine and each region will boast of the quality of its wines.

Our first reading will give us some insight and help us enter today’s gospel parable. Isaiah’s dramatic and poetic instincts shine in his parable of the vineyard. It seems to be harvest time and the prophet is singing about his friend’s well-cared for vineyard. Notice the loving details which describe the care his friend shows towards his vineyard. Imagine the friend’s anticipation: one day he will harvest the grapes from his vineyard and enjoy the fruit of his hard labors… a fine wine.

But the song ends in frustration when the owner finds wild grapes, good for nothing but sour wine, in his vineyard. The owner’s dream of festive gatherings with family and friends and the delight of those at table, as they sipped the choice wines from his vineyard, are shattered.

The scene shifts to a court room as the friend presents his case against his vineyard with the lament, "What more was there to do for my vineyard that I had not done?" Then the prophet brings his parable home to his hearers. The owner of the vineyard is God and the vineyard Israel. The chosen people are a disappointment to God, for the Lord’s vineyard has produced only bloodshed and injustice and the cry of the poor and oppressed rise up to God.

A couple I know are going through a terrible time. Their 20 year old son was arrested on drug charges. The parents wonder, "What did we do wrong? We raised him as best we could! We sacrificed so that he could get good schooling. We worked hard to provide a good home and security for him. And now he’s in jail!" Unfortunately some of us have heard this story, or a variation on it, more than once. I can’t help but think of the parallel between the parent’s lament and the loving and disappointed God Isaiah describes. God wanted better for the people and did everything God could, nourishing them, providing prophets and wise teachers to guide them. We feel the disappointment of a loving parent as God looks for the fruits of peace and justice and instead plucks wild grapes from the vineyard.

The vineyard in the gospel is the same vineyard; but now Jesus identifies it as the kingdom of God, which he came to proclaim. He has entered Jerusalem, the center of opposition to him. Last week, in the parable of the two sons immediately preceding this one (21:28-32), he accused the chief priests and elders of the people of not responding to his message, while "tax collectors and prostitutes are entering the kingdom of God before you."

The rejection of Jesus by the religious authorities is growing and Jesus, the son sent by the owner of the vineyard, would soon face his death. It’s tempting to read today’s gospel as one more example of Jesus’ frustration and critique of the recalcitrant Jewish religious leaders. But that was past history for the early church. That’s not why Matthew would include this parable in his gospel. Jerusalem was destroyed in 70 A.D. and Matthew wrote around 85 A.D. The parable is about those entrusted to care for the vineyard and so includes us, who are now the tenant caretakers.

It is a parable with strong allegorical and christological elements. For example, Jesus, like the son in the parable, was seized, taken outside the city and there killed. Because of this allegorical feature in the parable we reflect on its wording and images for the message they contain for us. Jesus’ parable alluded to our Isaiah reading except, instead of destroying the vineyard, the owner in Jesus’ parable destroys the murderous tenants, preserves the vineyard and gives it over to other caretakers.

The parable has an element of hope to is because the vineyard is entrusted to "other tenants." These new caretakers have both the privilege of being in charge of the vineyard, as well as a responsibility to "produce its fruits." Who will these new tenant managers be? According to Jesus, quoting Psalm 118, they will come from among the unimportant and rejected – a good description of both the leadership and members of the early church.

So here we are, many generations later. Each of us is a tenant, for we have been entrusted with some area of care in the vineyard. We might not have offices in the Chancery with a sign on the door that reads "Bishop," "Chancellor," or "Director of Vocations." But that does not excuse us from our responsibilities in the vineyard.

The area entrusted to us may seem insignificant, a small plot of land on the outskirts of the vineyard, but our baptism gives us responsibility over it. Imagine what our name tags would read in the kingdom of God: our name, followed by our job description, "Tenant in the Vineyard." While we are grateful recipients of the kingdom Jesus has proclaimed, we are also "tenants" given the responsibility of cultivating and producing fruits of the kingdom in the world around us – peace and nonviolence, joy, justice, gratitude, forgiveness, reconciliation etc. So, what is the particular fruit we are called to cultivate? Where? How? When?

Actually, the "When" is not some future time since, from his earliest preaching, Jesus proclaimed that the kingdom is at hand (4:17). The moment to tend the vineyard is now and we can’t put that responsibility off till later, or on others. "The bishops, priests, deacons and sisters are supposed to do that." The parable makes it clear that vintage time is near. When should we do our work cultivating fruit in the vineyard? Now.

If we don’t already do that work, or if we are thinking of changing what we do, we could offer prayers at today’s Mass for wisdom. Keep praying because usually discernment of a vocation, or a change in vocation in the vineyard, takes time to emerge. Getting guidance from a wise disciple, who can help in our discernment, will help.

The kingdom of God that Jesus came to proclaim here on earth will not just happen by chance. We church people must first change our lives to conform to the principles of the kingdom (cf the Sermon on the Mount, Mt 5:1-6:29), and so be witnesses of that new life in the corner of the vineyard we are sent to plant, tend and harvest the fruits for the Lord.

dongcongnet- October 4, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)