dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP


CN XXIX Mùa Thường Niên A –16-10-2011
Isaia 45: 4-6; Thánh vịnh 96; I Thêxalônica 1: 1-5b;
Matthêu 22: 15-21
Lm. Jude Siciliano, OP

MỔI NGƯỜI LÀ
 MỘT “ĐỒNG XU” CỦA CHÚA

Bài  đọc thứ nhất trích từ sách Isaia là một ví dụ khá hay giúp ta biết đôi chút về bối cảnh lịch sử của đoạn Kinh Thánh và có thể làm sáng tỏ ý nghĩa của bản văn. Thoạt nhìn, có vẻ như dân Israel, đang bị lưu đày ở Babylon, sau cùng cũng sắp được tự do. Có vẻ như Thiên Chúa chọn một người trong số họ để dẫn đưa dân thoát khỏi cảnh nô lệ. Ngôn ngữ và hình ảnh này làm tăng thêm cảm tưởng rằng người lãnh đạo này, được gọi là vua Kyrô, là người được chọn, đặc biệt được chọn để thực hiện kế hoạch giải phóng của Thiên Chúa. Ông được gọi là “người được xức dầu”, được dịch từ chữ “Mesia” trong tiếng Dothái. Chữ “Mesia” trong tiếng Hylạp là “christos” – một danh hiệu mà chúng ta dịch là “Kitô”.

Kyrô  là người được Thiên Chúa sức dầu tấn phong làm vua, như Đavit. Thiên Chúa nắm lấy tay phải vua, một cử truyền thống ngụ ý rằng Thiên Chúa  đã ban cho vua quyền cao trọng trên dân Israel. Như Thiên Chúa gọi đích danh Giacóp - Israel thế nào, thì  giờ đây Người cũng gọi đích danh Kyrô như  thế (“Ta đã gọi ngươi đích danh”). Thế nhưng vị vua lãnh đạo Israel vĩ đại này là ai? Chúng ta sẽ nhầm lẫn nếu chúng ta cho là Thiên Chúa chỉ dùng một người trong dân Israel để mang lại tự do cho họ.

Kyrô không phải là một người Israel, ông là vua Ba Tư và Thiên Chúa sẽ dùng ông như một công cụ để giải phóng dân Israel. Ông đã đánh bại Babylon, dân tộc đã bắt Israel lưu đày. Sau khi chiến thắng, ông đã cho phép Israel trở về quê hương. Những gì Israel mong mỏi thì Thiên Chúa đã hoàn tất qua một thủ lãnh dân ngoại! Nếu Thiên Chúa chỉ  hoạt động qua người Israel thì những dân tộc khác sẽ xem Thiên Chúa chỉ là Thiên Chúa của Israel mà thôi. Còn nếu Thiên Chúa của họ cũng có thể tác động qua những người khác nữa, thì Thiên Chúa của Israel cũng là Thiên Chúa của mọi dân tộc.

Chắc Israel đã làm được những điều lớn lao nên Thiên Chúa đã đáp lời họ, và thậm chí dùng một thủ lãnh dân ngoại để thực hiện thay cho họ. Không phải thế! Họ vô dụng và chẳng thể làm gì để được Thiên Chúa can thiệp. Vì thế, Thiên Chúa đã chủ động đi bước trước và giải đến thoát họ một lần nữa.

Tôi không nhớ có bao lần Thiên Chúa đã giúp tôi qua những người chẳng ăn nhập gì? Biết bao lần có một người (hay một đoàn thể) thuộc tôn giáo khác, hoặc ngay cả một người vô thần nói hay làm những điều mang lại cho tôi nhiều ý nghĩa; hướng dẫn tôi khi tôi phân vân; nâng đỡ khi tôi gặp khó khăn; giúp đỡ tôi ở buổi giao thời; khiến tôi ý thức về những nhu cầu xã hội,…? Một lần nữa ngôn sứ Isaia nhắc chúng ta đừng đóng khung Thiên Chúa vào trong thế giới quan nhỏ bé của mình hay quan niệm cố hữu Thiên Chúa là ai và Ngài hoạt động như thế nào. Chỉ có một Thiên Chúa là Đấng mang lại điều tốt lành cho chúng ta qua nhiều người và đôi khi thật bất ngờ, qua cả những công cụ nữa.

Hai tuần tới, chúng ta sẽ được tiếp tục được nghe bài đọc trích từ thư thứ I của thánh Phaolô gửi tín hữu Thêxalônica. Hôm nay, chúng ta nghe phần mở đầu của thư. Thánh Phaolô mở đầu thư theo kiểu Hylạp truyền thống: ngài giới thiệu mình (cùng với Xinvanô và Timôthê) và những ai người viết thư cho. Rồi người có lời chào và bày tỏ lòng biết ơn. Thông điệp của bức thư như sau: Thánh Phaolô và các bạn của ngài đã thiết lập giáo đoàn Thêxalônica. Ngài nhắc nhở rằng họ  giờ đã là những Kitô hữu được rửa tội, sống trong sự sống của Thiên Chúa. Theo lời chào của thánh Phaolô, những người trở lại đạo thuộc giáo đoàn Thêxalônica đã sống mẫu mực. Nhưng cũng cho thấy các tín hữu Thêxalônica đang phải chịu những đau khổ vì niềm tin của họ và thánh Phaolô biết họ đang “nhẫn nại chịu đựng trong niềm hy vọng vào Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”.

Nếu tôi thuộc về một Giáo hội đang phải chịu thử thách, thì một lá thư khên ngợi từ một người như thánh Phaolô sẽ tiếp tục nâng đỡ tinh thần và sự nhẫn nại của tôi trong những lúc khó khăn. Thánh Phaolô nhắc tín hữu Thêxalônica rằng Tin Mừng đến với “quyền năng của Thánh Thần” và khuyên họ không chỉ nghe lời của Tin Mừng mà còn thấy những tác động của Tin Mừng lên cuộc sống của con người. Nếu chúng ta đang bị thử thách thì thật là hay khi có người biết chuyện xưa của chúng ta, và nhắc ta biết trước đây Thiên Chúa đã trợ giúp chúng ta thế nào. Điều nhắc nhở như thế có thể giúp củng cố niềm hy vọng và khiến chúng ta thêm kiên vững.

Trong ánh sáng của những gì Phaolô đã làm cho tín hữu Thêxalônica, chúng ta có thể tự hỏi: Liệu có ai đang cần đến lời khích lệ của chúng ta không? Khi tôi cố giúp họ, liệu tôi có chỉ đơn giản an ủi họ rằng “nào, nào, anh sẽ ổn mà”? Hoặc nếu họ là những tín hữu, thì tôi có nhắc họ về niềm tin họ đã lãnh nhận và Thiên Chúa là nguồn sức mạnh và sự nhẫn nại của họ, như thánh Phaolô đã làm cho tín hữu Thêxalônica khi xưa hay không? Tôi có nói những lời khích lệ, không phải của riêng tôi nhưng là được quyền năng Thiên Chúa là sứ điệp Tin Mừng nâng đỡ? Dù họ không phải là những người tín hữu, tôi cho rằng họ cũng sẽ được an ủi vì tính nhạy cảm của chúng ta đối với hoàn cảnh khó khăn của họ, sự hiện diện của chúng ta với họ trong lúc khó khăn và cả những lời nguyện xác tín của chúng ta nữa.

Chúng ta vẫn thường nghe nói đến sự chết và thuế. Những ngày này ở trong nước, người ta bàn luận  sôi nổi về việc ai sẽ phải nộp thuế và nộp bao nhiêu. Và cũng nóng bỏng không kém, cuộc tranh luận giữa những người Dothái thời Đức Giêsu về thuế. Khi các môn đệ phái Pharisêu và những người phe Hêrôđê chất vấn Đức Giêsu về việc họ có phải nộp thuế hay không, là họ đang cố dồn Ngài vào bước đường cùng bằng việc đưa ra một vấn đề đang gây chia rẽ sâu sắc giữa những người Dothái.

Dân Dothái oằn vai vì phải đóng hai loại thuế:  “thuế đền thờ” cho chức sắc Dothái và thuế cho người Rôma. Người Rôma thu thuế đất, thuế bảo hộ và thuế thu nhập. Hêrôđê đại đế thu thuế nông nghiệp và bất kỳ hàng hóa dù được mua hay bán. Thuế cũng tùy vào tài sản và chức vụ và phải nộp ngay tại cổng thành. Để thêm phần sỉ nhục, những đồng tiền nộp thuế phải có khắc hình của hoàng đế Xêda, với danh hiệu ám chỉ tư cách thần linh của vua. Đây là một sự lăng mạ đối với dân độc thần Dothái, những người cấm bất cứ hình ảnh thần thánh nào.

Hai nhóm người đương đầu với Đức Giêsu đại diện cho hai vị thế đương thời và đối lập. Người Pharisêu không tán thành luật dân ngoại áp  đặt lên người Dothái, trong khi những người thuộc phía Hêrôđê lại cộng tác với người Rôma. Thuế đang được bàn đến có thể là thuế thân phải nộp cho người Rôma. Đóng thứ thuế đó là một nhắc nhớ không ngừng về sự áp bức của Rôma. Nếu Đức Giêsu đồng ý nộp thuế thì Ngài sẽ đánh mất lòng tin của dân Dothái đối với Ngài; còn nếu Đức Giêsu không đóng thuế thì người Rôma sẽ bắt giữ Ngài vì tội cổ xúy cho sự chống lại chính quyền.

Đức Giêsu chỉ đơn giản xin đồng tiền họ  đang cầm trên tay. Trên đồng tiền có hình của hoàng đế Xêda, với tước hiệu của quyền lực chính trị và tước vị thần thánh. Nếu những kẻ chống đối Đức Giêsu có đồng tiền đó, có lẽ họ dùng nó để nộp thuế cho người Rôma. Vì thế Ngài gọi họ là những kẻ đạo đức giả - và quả thực là như thế.

Làm thế nào chúng ta có thể “trả về Xêda cái của Xêda, trả về Thiên Chúa cái của Thiên Chúa”? Chúng ta can dự vào cuộc sống của một đất nước không chỉ bằng cách đóng thuế. Chúng ta không tự chuẩn miễn cho mình không phẩi tham gia vào việc thăng tiến các thành phần trong cộng đồng dân sự của chúng ta. Chúng ta không thể sống một đời sống tôn giáo biệt lập – nhất định là không, nếu chúng ta tin rằng nước Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta. Như Thiên Chúa sức dầu tấn phong Kyrô thế nào, thì chúng ta cũng được mời gọi trở nên những đầy tớ và khí cụ của Thiên Chúa vì tự do của các dân tộc thế ấy. Mỗi chúng ta phải định lấy cách thức tham gia vào việc mang lại tự do ấy. Một số trong chúng ta được mời gọi trở nên tiếng nói và khí cụ sống động của Chúa trong đời sống dân sự. Những người khác sẽ có vai trò cụ thể hơn và, như thánh Phaolô khuyên nhủ các tín hữu Thêxalônica, chia sẻ niềm tin của mình cho người khác với “niềm xác tín hơn”.

Tôi nghe có vài người quá ái quốc nói rằng: “Đất nước tôi đúng hoặc sai”. Nhưng khi luật quốc gia mâu thuẫn với luật Thiên Chúa thì việc chọn lựa của chúng ta phải thật rõ ràng. Chúng ta “trả về” cho Thiên Chúa những gì thuộc về Ngài bằng cách tham gia vào việc xây dựng vương quốc Thiên Chúa trên trần gian: bảo vệ các quyền con người; cổ võ sự tôn trọng và phúc lợi của mỗi người trong cộng đoàn chúng ta và hoạt động cho hòa bình trong gia đình nhân loại. Chúng ta có thể “trả về Xêda” bằng việc hoạt động vì thiện ích chung. Chẳng lẽ đó không phải là điều chính quyền nhân loại có bổ phận phải làm sao? Khi chính quyền không thực hiện trách nhiệm của mình thì lòng trung thành căn bản chúng ta dành cho Thiên Chúa và chúng ta làm những gì mình phải làm để giúp cộng đồng nhân loại phản chiếu phẩm vị mà Thiên Chúa đã ban tặng cho các thành viên của cộng đồng nhân loại đó.

Mỗi người là một “đồng xu của Chúa”. Chúng ta thuộc về Thiên Chúa và Ngài đã in dấu thiêng liêng vào mỗi chúng ta. Đức Giêsu sẽ nói với những người đến hỏi Ngài rằng: “Hãy trả về Xêda những đồng tiền các ông có, nhưng nhớ rằng mỗi người trong các ông đều đáng giá đối với Thiên Chúa và các ông có bổn phận tuyệt đối trung thành với Thiên Chúa”. Khi hình ảnh thiêng liêng trong một người hay nhiều người bị xúc phạm thì mỗi chúng ta có bổn phận đến giúp đỡ những ai đang cần đến chúng ta. Khi làm như thế, chúng ta đang “trả về” Thiên Chúa những gì của Thiên Chúa.

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

 

29th SUNDAY (A) - October 16, 2011
Isaiah 45: 4-6; Psalm 96; I Thessalonians 1: 1-5b; Matthew 22: 15-21
By Jude Siciliano, OP

Our first reading from Isaiah is a good example that knowing a little bit about the historical background of a scriptural passage can help illumine the meaning of the text. At first glance, it seems that the Israelites, taken into Babylonian captivity, are finally about to receive their freedom. It sounds like God has again chosen one of them to lead the people out of slavery. The language and imagery reinforce the impression that this leader, called Cyrus, is the chosen one, specially selected to accomplish God’s plan of liberation. He is called "anointed" which, translated from Hebrew, yields our word "messiah." The Greek of "messiah" is "christos"–a title we translate as "Christ."

This Cyrus is to be God’s anointed, the way David, the king was. God grasps Cyrus by the right-hand, a traditional gesture which would signify that God has given Cyrus royal authority over the Israelites. Just as God called Jacob-Israel by name, so now God calls Cyrus. ("I called you by your name.") Who is this great Israelite leader Cyrus anyway? There is our mistake... if we presume God will only use one of the Israelites to bring about their freedom.

Cyrus isn’t an Israelite, he is a Persian king and God is going to use him as an instrument to free the Israelite people. Cyrus had defeated the Babylonians, who had taken the Israelites into exile. After his victory he allowed the Israelites to return home. What the Israelites had longed for, God accomplished through a pagan ruler! If God only worked through the Israelites, other nations would have seen God as only the God of the Israelites. But if their God could work through others, then the God of Israel is also the God of all peoples.

Well, Israel must have done some wonderful things to have gotten God to respond to them, even going so far as to use a pagan ruler on their behalf. Wrong! They were helpless and could do nothing to earn God’s intervention. So, God had taken the initiative and chosen to come to their rescue–again.

I wonder how many times God has helped me through the most unlikely people? How many times has a person (or an institution) of another religion, or even an unbeliever, said or done something that brought me to my senses; guided me when I was confused; supported me as I worked through a problem; helped me in a time of transition; made me aware of a social need, etc.? The prophet Isaiah is reminding us once again that we can’t box God into our little world view or fixed expectations about who God is and how God acts. There is one God who chooses to bring about good for us through many human and sometimes surprising, instruments.

For the next two weeks we will be hearing a continual reading from Paul’s First Letter to the Thessalonians. Today we hear the letter’s opening greeting. Paul begins in the traditional Hellenistic way: he identifies himself (along with Silvanus and Timothy) and those to whom he is writing. Then he has a greeting and a statement of thanksgiving. The letter’s message follows.
Paul and his companions founded the Thessalonian church. He reminds them that they are now, as baptized Christians, living in God’s life. Judging from Paul’s greeting the Thessalonians converts must have been living an exemplary life. But there is a suggestion that the Thessalonians are undergoing some suffering for their faith and Paul acknowledges their "endurance in hope of our Lord Jesus Christ."

If I were a member of a church undergoing one or another form of testing a congratulatory letter from someone like Paul would go a long way towards bolstering my morale and endurance in hard times. Paul reminds the Thessalonians that the gospel came with "power in the Holy Spirit" and suggests that the Thessalonians not only heard the word of the gospel, but saw its effects on people’s lives. If we are going through a testing time it’s good to have someone who knows our history remind us how God helped us in the past. Such a reminder can build hope and enable endurance.

In the light of what Paul did for the Thessalonians we can ask ourselves: Is there someone who needs to hear an encouraging word from us? When I try to give that support will I merely just reassure them, "There, there, you’ll be fine"? Or, if they are believers, do I, as Paul does to the Thessalonians, remind them of the faith they have received and how God was their source of power and endurance in the past? Will I speak strengthening words, not on my own, but supported by the divine power that is the message of the gospel? Even if they are not believers, I’m sure they will be comforted by our sensitivity to their plight, our presence with them in their struggles and even our assurance of prayers.

Death and taxes, we are told, are inevitable. There is a lot of heat in the nation these days about who should be taxed and how much taxes people should pay. But as hot as that topic is, it isn’t anywhere near the white-hot debate about taxes among the Jews in Jesus’ time. When he was asked by the Pharisees’ disciples and the Herodians whether or not they should pay taxes, they were trying to back Jesus into a corner by raising a issue of deep division among the Jewish people.

The Jews were burdened by having to pay two taxes: a "temple tax" to the Jewish authorities and the tax to the occupying Romans. The Romans taxed lands, harbors and imports. Herod the Great taxed agriculture and any merchandise bought or sold. Taxes were also laid on property and duties were collected at the gates of cities. To add insult to injury the coins used for the taxes had an imprint of Caesar on them, with an inscription implying his divinity. This was an insult to the monotheistic Jews who forbade any images to the gods.

The two groups who confronted Jesus represented two current and contrary positions. The Pharisees didn’t approve of the Gentile rule over the Jewish people, while Herodians collaborated with the Romans. The tax in question was probably the poll tax paid to the Romans. To pay that tax was a constant reminder of the Roman oppression. If Jesus agreed that tax should be paid he would have lost any credibility he had with the Jews; if he favored not paying the tax, the Romans would have seized him for promoting insubordination.

Jesus quite simply asks for the coin they were carrying. It had Caesar’s image on it, with the titles of political power and divine status. If Jesus’ opponents had the coin, they must have been using it to pay the Roman tax. Hence he calls them hypocrites–and so they were.

How can we "repay to Caesar what belongs to Caesar and to God what belongs to God?" Our involvement in the life of a nation, for example, means more than just paying taxes. We cannot exempt ourselves from involvement in the betterment of members of our civic community. We cannot live isolated religious lives–not if we believe that the reign of God is in our midst. As God anointed Cyrus, so are we called to be God’s servants and instruments for the freedom of all people. Each of us has to decide how we can participate in bringing about this freedom. Some of us are called to be God’s active instruments and voices in civic life. Others might have a more personal role and, as Paul suggests to the Thessalonians, share our faith with others with "much conviction."

I have heard some super-nationalistic people say, "My country right or wrong." But when the rule of the nation conflicts with the rule of God then our choices are quite plain. We "repay" to God what belongs to God by participating in the building up of God’s kingdom on earth: preserving the rights of all people; promoting respect and the well-being of each person in our community and working for peace in the human family. We can "repay to Caesar" by working for the common good. Isn’t that what human government is supposed to do? When government fails in its duty then our primary loyalty is to God and we do what we must to help the human community reflect the dignity God has bestowed on its members.

is a "coin of God." We belong to God and God has stamped the divine image into each of us. Jesus might be saying to his inquisitors: "Give to Caesar the few coins you have, but remember that each of you is a treasure to God and you owe God your primary and total loyalty." When the divine image in a person or people is violated each of us has the obligation to come to the aid of the ones in need. In doing so, we are "repaying" to God what is God’s. (For more applications, cf. "Justice Bulletin Board" below)

Fr. Jude Siciliano, OP

dongcongnet 2011

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)