mùa vọng - năm A... by Lm. Jude Siciliano.

 

Chúa Nhật I Vọng -A-2016
Isaia 2: 1-5; T.vịnh 121; Roma 13: 11-14; Mátthêu 24: 37-44

CHUẨN BỊ ĐÓN CHÚA

Trong Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng ngôn sủ́ Isaia bày tỏ chủỏng trình của Thiên Chúa cho thế giỏ́i. Ngôn sứ cũng trình bày một thị kiến về "nhủ̃ng ngày sắp đến". Chủỏng trình đó gồm có ngày cánh chung và một chủỏng trình có thể thụ̉c hiện trong lịch sủ̉. Núi ỏ̉ Giêrusalem sẽ nên kiên vủ̃ng "trên đĩnh đồi các núi non". Đó là hình bóng của lỏ̀i văn hủ́a là Đền Thỏ̀ sẽ ở trên hết trái đất. Hết thảy mọi nủỏ́c sẽ tuôn đến để Thiên Chúa dạy họ đủỏ̀ng lối của Ngủỏ̀i. Họ sẽ sống dủỏ́i lề luật của Thiên Chúa và sẽ có hoà bình trên thế giỏ́i. Thiên Chúa sẽ làm trọng tài phân xủ̉ giủ̃a các nủỏ́c đối chiếu nhau. Lỏ̀i phân xủ̉ sẽ công chính để giải quyết các tranh đấu, và các nủỏ́c sẽ không còn cần gủỏm giáo để đánh nhau.

Nhủng, điều thủ́ nhất phải đến trủỏ́c: là để đến sụ̉ thay đổi trên thế giỏ́i, ngôn sủ́ kêu gọi "nhà Giacob". "Hỏ̃i nhà Giacob! Nào, Ta hãy đi trong ánh sáng của Đức Chúa!". (Hãy chú trọng dấu chấm than, vì đó là tin rất quan trọng). Nhủ̃ng sụ̉ thay đỗi sẽ bắt đầu tủ̀ gần nhà. Nếu dân chúng muốn các dân tộc đến để chấp nhận lỏ̀i Thiên Chúa dạy bảo và sống hòa bình vỏ́i nhau thì "nhà Giacob" trủỏ́c hết phải quay về vỏ́i Thiên Chúa trong sụ̉ vâng lỏ̀i và tín nhiệm. Và đó là chủỏng trình phải thụ̉c hiện ngay tủ̀ bây giỏ̀.

Trong khi Mùa Vọng không chỉ có việc hãm mình đền tội nhủ trong Mùa Chay, dù vậy, lúc Mùa Vọng bắt đầu, chúng ta nghe lỏ̀i kêu gọi hãy trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa và sống dủỏ́i lề luật của Ngủỏ̀i. Mùa Vọng nhắc chúng ta là triều đại Thiên Chúa sẽ đến trên thế giỏ́i, và kêu gọi chúng ta hãy ăn năn thống hối và vâng lỏ̀i. Nếu tín hủ̃u muốn làm thay đổi trên thế giỏ́i và lôi kéo mọi ngủỏ̀i về vỏ́i Thiên Chúa, thì trủỏ́c hết họ hãy thực hiện nhủ̃ng thay đổi cần thiết trong đỏ̀i sống họ và hãy "đi trong ánh sáng của Đức Chúa". Cũng nhủ thánh Phaolô hôm nay kêu gọi chúng ta "vậy chúng ta hãy loại bỏ nhủ̃ng việc làm đen tối".

Thế giỏ́i ngày nay có một sụ̉ buồn phiền cho nhủ̃ng ai nghe lỏ̀i ngôn sủ́ Isaia kêu gọi dân chúng Giudea hãy quay lại vỏ́i quyền uy của Thiên Chúa và hãy bỏ nhủ̃ng giao kết vỏ́i các ngoại bang. Có mãnh đất nào trên thế giỏ́i bị bạo lực tương tàn hoành hành hỏn đất Palestine hay không? Suốt bao nhiêu thế kỷ, cho đến ngày nay, đất nủỏ́c của các tổ phụ thiêng liêng của chúng ta đã phải chịu ngoại bang xâm lăng, chịu nội loạn, chịu chống đối tôn giáo và chịu chiến đấu trong toàn dân. Chúng ta chỉ biết cầu xin và hy vọng vào các thị kiến của ngôn sủ́ Isaia, khi các dân tộc ỏ̉ Trung Đông và ngay cả thế giỏ́i sẽ không còn "luyện binh đao" và "rèn gủỏm làm cày, và giáo mác làm dao quắm". Đó là một lỏ̀i kinh chúng ta cần dâng lên trong Mùa Vọng năm nay.

Đó là điều cộng đoàn Kitô Hủ̃u mong đọ̉i trong sụ̉ trỏ̉ lại sỏ́m nhất của Chúa Giêsu. Nhủng Ngài không đến và năm tháng kéo dài, cộng đoàn chấp nhận kiên nhẫn chỏ̀ đọ̉i. Kết luận phúc âm hôm nay tóm tắt lỏ̀i chỉ dẫn cho cộng đoàn Kitô Hủ̃u qua các thỏ̀i đại: "Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng vì chính giỏ̀ phút anh em không ngỏ̀, thi Con Ngủỏ̀i sẽ đến. "Lỏ̀i chú thích này nhắc đến điều thật sụ̉ xãy đến cho một ngủỏ̀i bạn của tôi lụ̉c lủỏ̃ng vạm vỏ̃, 28 tuổi xuân bị chết trong khi anh ta đang chạy điền kinh trong một ngày Xuân. Mỗi ngày chúng ta phải sống hoàn toàn, sẵn sàng kiên nhẫn và tỉnh thủ́c là "Con Ngủỏ̀i" sẽ đến một giỏ̀ mà chúng ta không biết trủỏ́c đủọ̉c.

Trong thé kỷ thủ́ 21 chúng ta không nghĩ đến ngày "Ngài đến" vỏ́i ý nghĩ chỏ̀ đọ̉i mong mỏi hết lòng nhủ các Kitô Hủ̃u Tiên Khỏ̉i. Dù vậy, chúng ta tin tủỏ̉ng việc Chúa Giêsu sẽ đến vẫn luôn luôn là điều chúng ta không biết trủỏ́c đủọ̉c. Chúa Kitô luôn luôn và bất thình lình đến trong đỏ̀i chúng ta để tha thủ́ lỗi lầm của chúng ta trong quá khủ́, để ban ỏn và thách thức hiện tại của chúng ta và giúp chúng ta hy vọng cho tủỏng lai. Chúa Kitô luôn luôn vẫn đến để nhắc nhỏ̉ lỏ̀i hủ́a của Ngài là mặc dù hiện tại có đen tối đến đâu đi nủ̃a, ánh sáng của Ngài vẫn chiếu rọi qua tăm tối và sụ̉ chết.

Bỏ̉i thế, Ngài nói vỏ́i chúng ta là hãy tỉnh thủ́c và hãy sẵn sàng chỏ̀ đọ̉i ngày Ngài đến. Ngôn sủ́ nói nhủ vậy tủ̀ trước bao lâu rồi cho một công đoàn dân chúng đang sống trong đau khổ của tối tăm và thất vọng. "Hỏ̃i nhà Giacob! Nào, Ta hãy đi trong ánh sáng của Đức Chúa".

Phúc âm dạy chúng ta nhìn vào hiện tại nhủ nghĩ đến tủỏng lai để chúng ta có thể sống trong ánh sáng của triều đại Thiên Chúa đang đến. Một ngày nào Thiên Chúa sẽ thình lình đặt lề luật Ngài, nhủng ngay bây giỏ̀, Thiên Chúa đang hoạt động qua Con Ngài để thúc đẩy chúng ta sống ngay thật. Đó là một sụ̉ căng thẳng phải không? Hiện tại và tủỏng lai cùng ỏ̉ trủỏ́c mắt chúng ta là nhủ̃ng môn đệ phải không? Chúa Giêsu khuyên bảo cộng đoàn Ngài hãy nhìn vào đỏ̀i sống của họ nhủ điều mong đọ̉i trong tủỏng lai.

Mặc dù chúng ta sống ỏ̉ đô thị, ngoại ô hay ỏ̉ thôn quê, chúng ta vẫn cẫn thận không muốn có ngủỏ̀i xông vào nhà. Chúng ta luôn có đèn bên ngoài nhà bật sáng lên khi có ngủỏ̀i bủỏ́c đến để biết được có ngủỏ̀i muốn xông vào nhà. Ỏ̉ đô thị, các củ̉a tiệm và đủỏ̀ng sá có máy ghi hình canh chủ̀ng lưu giử hình ảnh nhủ̃ng ai đi qua hay xông vào tiệm. Thật khó tìm một chỗ tối để nhìn lên các ngôi sao trên trỏ̀i vì có biết bao ánh sáng chiếu rọi ban đêm. Chúng ta rất thận trọng trong việc canh giủ̃ nhà củ̉a chúng ta. Vậy thì việc canh giử tâm hồn và sẵn sàng đón Chúa trong việc làm hằng ngày thì sao? Chúng ta làm bao nhiêu việc hằng ngày nhủ mọi ngủỏ̀i khác. Vậy thì việc họ làm và việc chúng ta làm khác nhau thật sụ̉ nhủ thế nào? Theo ánh sáng lỏ̀i Chúa Giêsu, chúng ta cần phải để ý việc chúng ta làm là tìm cỏ hội để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân. Hình nhủ sống nhủ thế là một cách để chúng ta tỉnh thủ́c, mong đọ̉i Con Ngủỏ̀i sẽ đến bất kỳ lúc nào.

Biết bao thế kỷ đã qua đi và phần đông trong chúng ta có sụ̉ mong đọ̉i rõ ràng về việc Chúa sẽ trỏ̉ lại nhủ nhủ̃ng Kitô Hủ̃u Tiên Khỏ̉i chỏ̀ đọ̉i. Dù vậy, chúng ta tin tủỏ̉ng lỏ̀i Chúa Kitô nói vỏ́i chúng ta hôm nay là "Con Ngủỏ̀i sẽ đến". Lỏ̀i Chúa Kitô nói phải cho chúng ta cảm thấy điều quan trọng là làm ngay bây giỏ̀ điều chúng ta biết phải làm, nhủng lại còn chỏ̀ đọ̉i, hay làm việc cam đoan vỏ́i Thiên Chúa và tha nhân vỏ́i thái độ lo lắng, thủỏng yêu và chăm sóc - trủỏ́c khi mọi sụ̉ đã quá trễ.

Đoạn phúc âm hôm nay có phải là chỉ để loan báo hay không có gì cả sao? Mỗi đoạn phúc âm đều có tin mủ̀ng cho chúng ta. Vậy thì ỏn phúc, tin mủ̀ng trong đoạn phúc âm hôm nay ỏ̉ đâu? Tin Chúa Kitô sẽ đến là tin mủ̀ng, vì đó không phải chỉ để loan báo nhủng là đủa tin là Chúa Kitô, Đấng sẽ đến, là Đấng đủọ̉c loan báo trong phúc âm. Thiên Chúa, Đấng tủ̀ bi nhân hậu là bạn của ngủỏ̀i tội lỗi và ngủỏ̀i ngoài lề.

lm Jude Sicilano OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

1st Advent Sunday - A-
Isaiah 2: 1-5; Psalm 122; Romans 13: 11-14; Matthew 24: 37-44

On this first Sunday in Advent Isaiah reveals God’s plan for the world. The prophet presents a vision for "the days to come." It is for both the end time and for a project that can be fulfilled in history. The Temple mount in Jerusalem shall be "the highest mountain and raised above the hills." It’s metaphorical language promising the Temple’s preeminence on earth. All peoples will be drawn to it to be instructed in God’s ways. They will come under God’s rule and so there will be world peace. When nations dispute one another God will be the judge. Just judgment will be passed to settle disputes and so there will no longer be a need for weapons of war.

But first things first. In order for this transformation of the world take place the prophet appeals to the "house of Jacob." "Oh house of Jacob come, let us walk in the light of the Lord!" (Note the exclamation point – it’s an urgent message.) Big change must start close to home. If the people want to have the nations of the world come to accept God’s teaching and live in peace, then "the house of Jacob" must themselves begin by turning to God in obedience and trust – that’s the project that needs to be addressed right now.

While the season of Advent does not have the penitential aspects of Lent still, as Advent begins, we hear a call to come back to God and live under God’s rule. Advent reminds us that God’s reign is coming and the Word calls us to repentance and obedience. If believers are to make a difference in the world and draw people to God, then we first must make the necessary changes in our own lives and "walk in the light of the Lord." As Paul also calls us to do today, "Let us then throw off the works of darkness."

There is a modern day sadness to those of us who hear Isaiah call to the people of Judah to turn away from foreign alliances and trust in God’s power. Is there any parcel of land in the world that has had more persistent violence than Palestine? Through all the centuries, right up to the present, the land of our spiritual ancestors has suffered foreign invasion, revolution, religious conflict and civil strife. We can only pray and hope for what Isaiah envisions, when the peoples of the Middle East – indeed the whole world – will "train for war no more" and beat their "swords into plowshares and their spears into pruning hooks." There’s a prayer that we can take with us this Advent!

The earliest Christian community expected Jesus’ imminent return. But when he didn’t come and the years grew into decades, the community adopted a stance of patient expectation. The conclusion of our gospel passage today sums up the directives to the Christian community through the ages: "So too, you also must be prepared, for at an hour you do not expect, the Son of Man will come." That quote calls to mind what was true for a young, robust, 28-year-old friend of mine who died as he was jogging one early Spring day. We are to live each day fully, ready, patiently, aware that "the Son of Man" is coming at an hour we do not expect.

In the 21st century we do not look for his "coming" with the same intense expectation of the first Christians. Still, we believe Jesus’ coming is always happening in many unexpected ways. Christ is constantly and unexpectedly breaking into our lives to forgive our past, grace and challenge our present and keep our hope alive for the future. Christ always is – and yet, he comes afresh to renew his promise that, no matter how dark the present is, darkness and death will be overcome by his light.

Therefore, he tells us, stay awake and be prepared for his coming. Isaiah said that long ago, to another people suffering their own darkness and despair, "O house of Jacob, let us walk in the light of the Lord."

The gospel asks us to see the present as oriented to the future so that we can pursue life in light of the approaching kingdom of God. One day God will miraculously and decisively establish God’s rule, but even now, God is at work in the Son to motivate us towards right behavior. It is a tension isn’t it – the present and the future before us disciples at the same time? Jesus exhorts his community to see their lives being shaped now by what we expect in the future.

Whether we live in the city, suburbs, or a rural area, we take precautions against intruders. We have exterior lights that are activated at night by movement and automatically switch on to keep possible intruders away. Our stores and streets are under constant surveillance of video cameras, filming anyone who enters or passes by. It’s hard to find a dark enough place to view the stars, there is so much artificial light on at night. We are very careful to protect our homes and property.

What about vigilance and readiness to meet the Lord, even in our ordinary duties and daily activities? We do so many activities every day that appear to be much like what everyone else does. What’s the real distinction then between what they do and how we act? In the light of Jesus’ words we need to see our tasks at hand as opportunities to serve God and neighbor. Somehow that way of living will be our way of staying awake, expecting the Son of Man to come at any moment.

So many centuries have gone by and most of us don’t have the same vivid expectation of the Lord’s imminent return as the first Christians did. Still, we believe what Christ tells us today: that at an hour we do not expect "the Son of Man will come." His words should give us a sense of urgency: to do now what we know we should do, but have been postponing; to fulfill our commitments both to God, and our neighbor with diligence, love and care – before it is too late.

Is the gospel passage today just meant to be a warning and nothing else? Each passage of the gospels contain some good news for us. So, where’s the grace, the good news, in today’s? The message of Christ coming is good news, for it is not simply a warning, but an announcement that the Christ who is to come is the one proclaimed in the gospel – the merciful Lord who is a friend to sinners and outcasts.

November 25, 2016

 

 

m. Jude Siciliano, OP 2013

Chúa Nhật I VỌNG - A-
Isaia 2: 1-5; T,vịnh 122; Rôma 13: 11-14; Mátthêu 24: 37-44

ĐỨC GIÊSU KHÔNG PHẢI KẺ TRỘM ĐẾN ĐỂ LẤY CẮP

Mùa Vọng đã đến. Hai tuần đầu của mùa Vọng không hướng đến lễ Giáng Sinh – chưa phải lúc này. Vì hai tuần đầu mùa Vọng, chúng ta suy nghĩ về những hoàn cảnh cá nhân, đất nước và thế giới. Quá nhiều người đang bị tổn thương và chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của họ, nhưng chúng ta hãy cùng nhau ngồi quây quần trên vạt áo của ông già Noel để đưa ra những ước muốn của mình. Tất nhiên, đây chưa phải là lúc những thành viên trong gia đình và nhóm bạn bè chúng ta gặp cảnh khốn cùng. Thời gian này lại không phải các gia đình trong giáo xứ, nơi tôi đang rao giảng hiện nay, nằm trong giai đoạn chưa khôi phục sau cơn bão cát cách đây hơn một năm. Đây cũng không phải là lúc tôi cầm tờ báo lên đọc từng mục ở trang bìa, để rồi nhìn vào bức tranh những người Syria đang đói, hay những người Philippines bị bão lớn tàn phá.

Vào thứ Sáu, ngày 25 tháng 10, nhật báo New York Times đã đăng lên trang nhất một bản tin khiến tôi ớn lạnh và đau buồn. Ở đầu bài báo là một bức hình được chụp từ bên trong một lò bánh mì Damascus. Bức hình cho thấy một vài ổ bánh mì mỏng dính, vài công nhân đang chăm chú nhìn qua những cửa sổ nhỏ hẹp, và dân chúng đang nhìn vào kho dự trữ bánh mì ít ỏi. Trẻ em và các bậc cha mẹ thì nơm nớp lo âu không biết liệu mình có lấy được chút bánh mì nào từ những kho dự trữ đang cạn kiệt đó không.

Bài báo còn giải thích rõ ràng những chi tiết ác nghiệt hơn nữa: “Có đến năm triệu người Syria là những người tị nạn trong chính đất nước của họ, đang sống cảnh “làm ngày nào xào ngày ấy” trong những toà nhà bỏ không, trường học, nhà thờ Hồi giáo, công viên và những ngôi nhà chật hẹp của những người bà con thân thuộc”. Những người khác bị mắc kẹt trong khu xóm của họ do sự xung đột, họ sợ phải lìa bỏ gia đình. Các nguồn cung cấp y tế thì thiếu thốn. Thêm vào đó, cuộc nội chiến dai dẳng đã khiến cho hai triệu người Syria phải rời bỏ đất nước của họ. Khi mùa đông đến, những khó khăn đó càng trở nên tồi tệ hơn.

Chúng ta cần có mùa Vọng trước khi chúng ta lồng vào những bài hát mừng Giáng Sinh. Chúng ta cần sự thực tế mùa Vọng kiểm thảo lại; thế gian đang đau đớn, và quá nhiều người có tương lai trông mờ mịt. Sẽ đến lúc mọi người đứng chung quanh hang đá Giáng Sinh và chiêm ngắm Ngôi lời nhập thể, niềm hy vọng của chúng ta, nhưng chưa phải lúc này.

Ngôn sứ Isaia là sứ giả khai mở mùa Vọng cho chúng ta. Cho dù cảnh tượng tối tăm và tinh thần chúng ta mệt mỏi, vị ngôn sứ vẫn đi cùng chúng ta lên ngọn núi cao để chúng ta có thể nhìn thấy rõ về hiện tại và tương lai của mình.

Ngôn sứ Isaia sống trong thời buổi hỗn loạn, rất giống với mỗi người chúng ta. Đất nước Israel (vương quốc phía Bắc) đã rơi vào tay những người Syria, và chẳng bao lâu nữa, miền Giuđa cũng chung số phận. Dân chúng đã đánh mất lòng tin vào Thiên Chúa và quay trở lại khối liên minh cùng với các dân tộc khác. Lúc này, ngôn sứ Isaia ra sức thuyết phục họ rằng, Thiên Chúa chính là sự an toàn đích thực của họ. Hôm nay, chúng ta lắng nghe về niềm hy vọng và sự an toàn mà ngôn sứ Isaia muốn diễn tả cho dân được biết. Giêrusalem sẽ là trung tâm về sự chỉ dẫn của Thiên Chúa, và là nơi quy tụ tất cả các dân tộc. Sẽ không còn chiến tranh nữa, “họ cũng sẽ thôi học nghề chinh chiến”.

Có ai lại không muốn hoà bình? Hoà bình là điều chúng ta cầu nguyện cho chính mình, cho gia đình và thế giới. Chúng ta mong muốn hoà bình, nhưng chúng ta có tạo cho những lời nói và hành động của mình mang lại hoà bình hay không? Chúng ta có thể đọc sách ngôn sứ Isaia hôm nay như một lời cầu nguyện: Cầu xin Thiên Chúa tạo cho tâm hồn chúng ta thành những lời của vị ngôn sứ, ngõ hầu chúng ta có thể vứt bỏ mọi gươm đao và giáo mác đang mang vác trên người. Ngôn sứ Isaia kêu gọi chúng ta chú ý thay đổi tâm hồn và hiến thân cho một lối sống mới.

Chúng ta mong muốn mọi chiến tranh ngừng lại. Liệu chúng ta có nhận ra mùa Vọng này rằng, mình có thể góp phần trong việc xây dựng vương quốc thái bình mà ngôn sứ Isaia đã được thấy hay không? Cùng với thị kiến của mình, ngôn sứ Isaia còn thêm vào một lời hứa rằng, Thiên Chúa sẽ đồng hành và ở cùng chúng ta cho tới khi thị kiến ấy được hoàn trọn. “Nhà Giacóp hỡi, ta cùng đi, nhờ ánh sáng Đức Chúa soi đường”.

Trong mùa Vọng, nhiều giáo xứ sẽ tháo dỡ tấm thảm xanh nơi cung thánh và những bức màn trang trí. Thay cho chủ đề lễ hội sẽ là một sự bố trí tựa như sa mạc – những hòn đá, cát, những nhánh cây không lá… Khi bước vào nhà thờ, người ta sẽ lập tức cảm thấy rằng mình đang ở trong một tâm trạng, hay một bầu khí đặc biệt dành cho mùa Vọng. Có điều gì đó đã kết thúc, nhưng cũng có điều gì đó đang bắt đầu. Lối đi được phát quang để gợi lại sự suy tư và tự vấn.

Tin Mừng đưa ra một thông điệp về sự cấp bách. Xin đừng trì hoãn những điều quý vị cần phải sửa đổi. Thời gian ít ỏi nên chúng ta phải hành động mau lẹ. Chúng ta không được để cho những tư tưởng yếu đuối lừa gạt – “Ăn uống, cưới vợ lấy chồng”. Những kiểu mẫu sống đó có thể nhanh chóng thay đổi, thậm chí tan rã. Liệu chúng ta có sẵn sàng cho những thay đổi đột ngột như thế hay không?

Đức Giêsu dùng một thí dụ khác thường để thức tỉnh chúng ta. Người tự ví mình đến với cuộc đời chúng ta như kẻ trộm đột nhập vào nhà. Quý vị có từng nghe thấy một âm thanh lạ dưới tầng hầm nhà quý vị, hay có ai đó đang lay mạnh vào quả đấm cửa phòng của quý vị hay chưa? Nếu quý vị đã đề phòng thì chẳng có chi phải sợ hãi. Còn nếu không, quá trễ rồi, kẻ xâm nhập có thể đã ở sẵn trong nhà!

Ai lại không thích một khuôn mẫu chuẩn mực trong cuộc sống của mình? Thức dậy cho con cái ăn sáng và đưa chúng đến trường; đi làm đúng giờ; khởi đầu một ngày làm việc hiệu quả; trở về nhà sau khi mua sắm; thức ăn nấu trên bếp lò, hay hâm nóng trong lò vi ba. Đức Giêsu căn dặn chúng ta không được để cho cả đời mình chìm vào cơn mộng du. Người sẽ can thiệp vào thời điểm thuận tiện và bất ngờ nhất.

Nhưng quý vị có tin rằng Người không phải là kẻ trộm đến để lấy cắp không? Thay vào đó, Người là kẻ xâm nhập đột ngột, không gây nguy hại, nhưng để giải thoát chúng ta khỏi chính mình. Quý vị có tin rằng Người phá bỏ tính tự mãn để thức tỉnh ta, giúp ta nhận ra mình cần thay đổi và rồi Người ở với ta, và cho ta có khả năng thực hiện những thay đổi quan trọng sẽ đem lại cho ta sự sống hay không?

Lời căn dặn của Đức Giêsu không chủ ý khiến chúng ta sợ hãi hay lo âu. Chúng ta không giống như một số người mong đợi Đức Giêsu trở lại vào một lúc nào đó, để rồi đi vào sa mạc hay tới một ngọn núi để ăn uống, cầu nguyện và hướng về tận cuối chân trời mà mong chờ Người. Thay vào đó, Đức Giêsu cho chúng thấy một thực tại mới, đó là sự xâm nhập vào vương quốc của Người.

Khi tỉnh mộng, Người sẽ cho chúng ta trở lại với cuộc sống thường ngày. Có thể chúng ta sẽ cảm thấy “vẫn như cũ”. Nhưng lúc bấy giờ chúng ta sẽ thấy rõ sự hiện diện của Người, và thấy rõ triển vọng của một thực tại mới: sự công chính và nền hoà bình đang ngự trị. Đó là điều Thiên Chúa mong muốn cho thế gian và cho chúng ta; chúng ta được mời gọi để giúp mang lại những niềm hy vọng trên. Tự ví mình như kẻ trộm, Đức Kitô đã đột nhập vào tâm hồn chúng ta, và nhờ đó, mọi thứ được biến đổi, biến đổi tất cả trở nên điều thiện hảo.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Vò Vấp



1st SUNDAY OF ADVENT - A-
Isaiah 2: 1-5; Psalm 122; Romans 13: 11-14; Matthew 24: 37-44

It is Advent. These first weeks of the season aren’t looking ahead to Christmas – not yet. For these first weeks we consider our personal, national and global situations. Too many people are hurting and we can’t close our eyes to their pain and collectively sit on Santa’s lap with our wish lists. Not when members of our family and circle of friends are distressed. Not when families in the parish, where I am currently preaching, still haven’t recovered from hurricane Sandy, over a year ago. Not when I pick up the newspaper and read the front page story and look at a picture of hungry Syrians or typhoon-devastated Filipinos.

On Friday, October 25, the New York Times had a front-page report that chills and saddens me. At the top of the article was a photo taken from the inside of a Damascus bakery. It showed a few loaves of flatbread, some workers and, peering in through the narrow windows, people looking at the scant supply of bread. Children and parents anxiously hoping to get some bread from the dwindling supplies.

The article spells out the grim details further. "Some 5 million Syrians are refugees in their own country, living hand-to-mouth in vacant buildings, schools, mosques, parks and the cramped homes of relatives." Others are trapped in their neighborhoods by the conflict, they are afraid to leave their homes. There is a shortage of medical supplies. In addition, the long civil war has caused 2 million Syrians to leave their country. As winter approaches things are only going to get worse.

We need Advent before we slip into Christmas carols. We need its reality check; the world is aching and too many people’s futures look grim. There will be time to stand around the crib and gaze at our hope-made-flesh – but not yet.

Isaiah is our herald opening the season for us. Despite the gloom and our weary spirits he walks us up a high mountain so we can get a good view of our present and future.

Isaiah lived in troubled times, much like our all. Israel (the northern kingdom) had fallen to the Syrians and, before long, it looked like Judah would too. The people lost confidence in God and turned to alliances with other nations. Isaiah tried to convince them that God was their true safety. Today we hear about the hope and security Isaiah offered the people. Jerusalem will be the focus of God’s instruction, and a gathering place for all peoples. There will be war no more, "nor shall they train for war again."

Who doesn’t want peace? It’s our prayer for ourselves, our families and our world. We want peace, but do we fashion our words and actions to bring about that peace? We might read Isaiah today as a prayer: asking God to fashion our hearts to the prophet’s words, so that we can put down whatever swords and spears we are carrying. Isaiah calls us to attention, a change of heart and a commitment to a new way of living.

We want wars to cease. Do we realize this Advent that we can play a part in building the peaceable kingdom Isaiah envisions? Along with his vision, Isaiah adds a promise, that God will accompany and stay with us until the vision comes to fulfillment. "O house of Jacob, let us walk in the light of the Lord."

For Advent many parishes will strip the sanctuaries of greenery and decorative hangings. Replacing the festive motif will be a desert-like setting – rocks, sand, leafless branches, etc. People entering church will sense immediately that we are in a different mood or atmosphere for Advent. Something has ended – something is beginning. The way is cleared to evoke reflection and self-examination.

The gospel has a message of urgency. Don’t put off the change and alterations you must make. Time is short and we must act quickly. We mustn’t be fooled into lackadaisical thinking – "eating and drinking, marrying and giving in marriage." Those life patterns can swiftly change, even fall apart. Are we ready for such sudden shifts?

Jesus uses an unusual example to wake us up. He likens his coming into our lives to a thief’s breaking into our homes. Have you ever heard a strange sound in your basement, or someone rattling the knob of your apartment door? If you have taken precautions you have nothing to fear. But if not, it’s too late, the intruder may already be in the house!

Who doesn’t like a regular pattern in our life? Getting up with time to feed the children their breakfast and get them ready for school; going to work on time; putting in a good day’s work; arriving home with the shopping done; food cooking on the stove, or heating in the microwave. Jesus warns us not to be lulled into sleepwalking through life. He will break in at the most inconvenient and surprising time.

But suppose he is not a thief who has come to take away? Instead, he is an unexpected intruder who comes, not to do harm, but to rescue us from ourselves. Suppose he breaks into our complacency to shake us awake, help us realize we need to change and then stays with us to bless us and enable us to make those important changes that will give us life?


Jesus’ warning isn’t meant to make us fearful and anxious. We are not like some people who expect Christ’s return at any moment and so go off to the desert, or a mountain to eat, pray and look to the distant horizon for him. Instead, Jesus gives us a vision of a new reality – the in-breaking of his kingdom.

Awakened by the vision, he would have us return to our daily lives. It may feel like the "same old, same old." But now we will see the over-familiar charged with his presence and the possibility of a new reality, one of justice and peace. It’s what God wants of the world and us; what we are called to help bring about. Christ, the thief, has broken in and everything is changed – for the good.

 

CN I MÙA VỌNG (A), 28-11-2010
Isaia 2: 1-5; Thánh vịnh: 122; Roma 13: 11-14;
Matthêu 24: 37-44
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY TỈNH THỨC

Ngày Lễ Tạ Ơn vừa kết thúc vào thứ Năm vừa qua. Quả là một ngày lễ tuyệt vời! Tôi đoan chắc nhiều gia đình đã thưởng thức món súp gà tây trong những ngày qua. Chắc chắn chúng ta cũng dùng món Sandwich kẹp gà tây với nước sốt trứng cá. Rất nhiều người coi Lễ Tạ Ơn là ngày nghỉ ưa thích: thực đơn khá thú vị, mỗi gia đình mỗi khác. Những món ăn truyền thống khơi nên những kỷ niệm về thời thơ ấu – “món ăn ngon”. Có nhiều cảnh tượng quen thuộc về trái bí ngô, bài trí giản dị và ở bán cầu Bắc còn có những chiếc lá thu. Chẳng cần vội vã mua quà làm gì, vì đây là thời gian dành cho gia đình và bạn hữu. Lễ Tạ Ơn không có bầu khí rộn ràng của mùa Giáng Sinh như chúng ta thấy ngoài kia, bên ngoài nhà thờ.

Sau cảm giác ấm áp của ngày Lễ Tạ Ơn, hôm nay, khi bước vào trong nhà thờ, chúng ta có thể thấy hơi sửng sốt. Ở nơi phượng tự của chúng ta, việc bố trí đã được giản thiểu đáng kể: không có những chiếc lá thu rực rỡ ánh hồng cũng chẳng thấy trưng hoa. Không phải là màu vàng và màu đỏ tươi của mùa thu, nhưng chỉ có màu xanh thẫm và màu tím. Những gì hiện ra trước mắt chúng ta là một bàn thờ hoàn toàn mộc mạc với cung thánh trống không. Ngay tại trong nhà thờ này, Lễ Tạ Ơn rõ ràng đã không còn nữa! Những gì chúng ta nhìn thấy và nghe thấy cho chúng ta biết là mình đang ở trong một mùa khác, khắc khổ hơn và ít hào nhoáng hơn. Dường như chẳng có vẻ gì là “cảm giác hạnh phúc” phải không? Nếu chúng ta hãy còn nghi ngờ, thì quả là không hẳn như vậy.

Quí vị có nghe nói về những biểu tượng trong bài Tin Mừng  hôm nay nói về lụt lội và con người mất sự cảnh giác hay không? Những người thợ trên cánh đồng đang xay lúa thì được đưa đi giữa lúc đang làm công việc thường ngày. Cùng với hình ảnh của Tin mừng, lời khuyên của thánh Phao-lô đưa ra những cảnh báo thảm khốc và ảm đạm, nhắc chúng ta luôn tỉnh thức, loại bỏ những việc làm đen tối và ăn ở ngay thẳng “như người đang sống giữa ban ngày”.

Vâng, đây không phải là ngày nghỉ Lễ Tạ Ơn cuối tuần trong nhà thờ và Giáng Sinh thì chưa đến. Chúng ta hãy còn những bốn tuần trước khi nghe câu chuyện Giáng Sinh, dù chúng ta đã thấy đồ trang trí Giáng Sinh nơi các cửa hiệu và bên hông các gian hàng dược phẩm, tạp hóa bày đầy kẹo Giáng Sinh. Chúng ta đã phát chán khi nghe bài “Đêm An Bình” (Silent Night) được phát trong các thang máy của cửa hàng bách hoá hay chưa? Ngoài kia, cái gì cũng có nhưng lại thiếu “sự yên lặng”. Quả thực, âm thanh thì muốn điếc lỗ tai và tiếng ồn ngày càng tăng, càng lớn.

Khi ở nhà, ở công sở hay bất cứ nơi đâu, chúng ta đã thực sự bước vào điều mà nhiều người gọi là “Mối Âu Lo Lễ Hội”. Chúng ta lo lắng vì không biết nên mời ai tới dự bữa tối Giáng Sinh và mua thứ gì để làm quà. Đâu là quà nào mới nhất mà mọi đứa trẻ “phải có”? Đâu là vật dụng hoặc món trang sức thời trang nhất mà người bạn đời của mình đang để ý trong các chương trình quảng cáo? Tất cả những lo âu này ngày một nhiều do sự bùng nổ của các chương trình quảng cáo – chẳng ai thoát khỏi chúng. Thật dễ hiểu tại sao mà mùa này có nhiều người tự vẫn, bạo hành gia đình tăng, nhiều người bị rối loạn tim mạch hơn bất kỳ mùa nào khác. Chúng ta còn bỏ sót điều gì, hay còn quên ai nữa không?

Với tất cả những điều đang xảy ra ngoài kia, thì việc thực hiện một cuộc trốn thoát ra như không thể được. Quả là không tệ khi đến nhà thờ để nghỉ ngơi; để có cơ hội tận hưởng một không gian giản dị với những bài thánh ca êm đềm, để trấn tĩnh và nhìn sâu vào cõi lòng mình, cũng như ý nghĩa của mùa này. Chưa phải là những bài thánh ca như : “Trang trí đại sảnh bằng cây Noel” (Deck the Halls with boughs of Holly) hay một giai điệu khác như bài “Tiếng Chuông Ngân” (Jingle Bell)  hay “Chú tuần lộc mũi đỏ Rudolph” (Rudolph the Red Nose Reindeer).

Thật may, chúng ta đang ở trong mùa Vọng. Đây là mùa chúng ta nghỉ ngơi và trong giờ phút thờ phượng này, hãy cảm nhận tâm tình ít mãnh liệt hơn, bước chầm chậm rồi dừng lại để ngắm nhìn và lắng nghe cuộc đời của mình. Và cuối cùng sẽ thấy đây chưa phải là thời gian ảm đạm. Đây không phải là liều thuốc giảm đau, nhưng là một mùa vui. Đây là giây phút hiếm hoi giúp tinh thần sáng suốt, là dịp để thư giãn, như Lời Chúa hôm nay khuyên nhủ chúng ta: “Đây là mùa để… Tỉnh thức”.

Cộng đoàn phụng vụ chúng ta có nhiều tước hiệu ưa thích dành cho Chúa Giê-su, đặc biệt là trong mùa Vọng này. Chúng ta gọi Ngài là Thái Tử Hoà bình, là Đấng Cứu Thế, là Đấng Messia, là Emmanuel – Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta… Tôi chắc rằng mỗi người cũng có những danh hiệu ưa thích của riêng mình dành cho Người: “Bạn”, “Thầy thuốc”, “Đấng an ủi”… Nhưng tôi cho rằng không ai trong chúng ta dám gọi Ngài đúng như Ngài tự gọi mình trong bài Tin Mừng hôm nay. Cách Ngài nói về mình làm mọi người sửng sốt. Ngài nói rằng khi Ngài trở lại, Ngài sẽ đến như kẻ trộm giữa đêm khuya– thình lình, không ngờ tới.

Đây chẳng phải là cách rất tự tôn về chính Người đó sao? Chắc chắn là chúng ta không mở rộng vòng tay để đón những kẻ trộm. Thực tế, chúng ta bảo vệ mình khỏi bọn họ: chúng ta cài chặt then cửa, đặt những chấn song ở tầng hầm và những cửa sổ tầng trệt; gắn chuông chống trộm trong xe hơi và nhà ở; treo những thông cáo trên các cửa sổ để báo có hệ thống an toàn… Đến như kẻ trộm: quả là một hình ảnh rất lạ mà Đức Giêsu sử dụng để cảnh báo về sự trở cách bất ngờ của Người trong cuộc đời chúng ta!

Trong khi hình ảnh Đức Giêsu  như một kẻ trộm không phải là hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong đầu chúng ta, nhưng phải chăng Người vẫn còn là kẻ trộm? Ngài muốn lẻn vào những nơi phức tạp và bước vào chốn ẩn khuất trong cuộc đời chúng ta. Ngài đúng là một tên trộm, nhưng là trộm lành. Ngài lấy đi những thứ không cần thiết mà chúng ta đem theo bên mình, những thứ đè nặng lên cuộc đời chúng ta như: tội lỗi, sự hối tiếc, hận thù, đố kỵ, hay tinh thần nguội lạnh… Nhưng Ngài để lại những thứ có giá trị – tuỳ theo nhu cầu chúng ta thực sự cần trong cuộc sống.

Đâu là điều chúng ta cần trong mùa Vọng này: lòng tin tưởng sâu xa hơn trong sự đợi chờ; kiên trì làm những việc thiện; dọi ánh sáng vào nơi tăm tối; canh tân niềm tin của chúng ta; chữa lành Giáo hội; đem bình an vào những nơi ưu phiền….?

Mùa Vọng là thời gian để tỉnh thức, sẵn sàng cho kẻ trộm bước vào cuộc đời ta cách mới mẻ. Ngài là kẻ trộm mà chúng ta cần phải luôn để mắt đến và lắng tai nghe để có thể nhận ra những dấu hiệu của kẻ trộm khi Ngài bước đến. Chúng ta cầu xin luôn được cảnh giác trong mùa Vọng này. Khi chúng ta nhận ra mình đang tự do tiến đến chân lý và rồi chúng ta chọn để trở nên ngày một lương thiện hơn, đó chính là những việc Ngài làm – tên trộm lành đã đến rồi đó. Kẻ trộm lành đã đến khi chúng ta vô tình hay khó chịu với người khác nhưng ta nghe lòng mình nói : “tôi xin lỗi”; Khi chúng ta nhận ra người khác không cần phải bày tỏ lòng yêu mến chúng ta trong mùa Giáng Sinh này bằng những món quà đắt đỏ; Khi những nhu cầu của người nghèo chạm đến cõi lòng chúng ta và chúng ta tìm cách đáp lại nhu cầu của họ; Khi chúng ta bị cuốn hút vào việc cầu nguyện cách say mê hơn – thì kẻ trộm lành đã đến rồi đó. Khi Lời Chúa trở nên sống động hơn trong những thánh lễ này và chúng ta có một cảm nghiệm mới mẻ về sự hiện diện của Ngài trong Bí tích Thánh Thể thì kẻ trộm lành đã đến rồi đó.

Đức Giêsu đến bất ngờ trong cuộc đời của những người bình dị, những người vẫn đang ăn uống, kết hôn hay lao động. Họ không phải là những người xấu; họ là những người như chúng ta, bận tâm với những điều quan trọng, với những công việc thường ngày. Chìa khoá để khám phá ra dụ ngôn hôm nay là kẻ trộm yêu chúng ta và muốn yêu chúng ta hơn thế nữa nên Ngài đến khơi dậy nơi chúng ta, để chúng ta vượt qua những gì nhàm chán hằng ngày. Ngài muốn chúng ta lưu tâm đến mùa Vọng này và cất khỏi chúng ta tính tự mãn. Ngài là kẻ trộm đến khi chúng ta mất cảnh giác, khi những công việc thường ngày đã khiến chúng ta tê liệt, mệt nhoài.

Trong Chúa Nhật thứ nhất mùa Vọng này chúng ta cầu xin một tinh thần tỉnh thức để nhận ra Đức Giêsu khi Ngài đến trong cuộc đời chúng ta, một cách mới mẻ và bất ngờ. Chúng ta cầu xin cho công việc thường ngày không làm chúng ta uể oải khi Ngài đến, hay khiến chúng ta chỉ nhìn vào những nơi chúng ta thường mong đợi ngài xuất hiện.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp

HÃY HOÁN CẢI VỚI LỬA THÁNH LINH
CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG A
Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44

Các Thầy Giảng thân mến,

Nếu thời Chúa Giêsu có kênh truyền hinh MTV thì thánh Joan Baotixita là tài tử chính. ông ta cũng giống như một ca sĩ nhạc rock của thế kỷ thứ nhất. Ông ta ăn mặc như một tài tử: nào áo lông lạc đà, đai lưng thì thắt bằng da thú.Thức ăn của ông là châu chấu và mật ong rừng. Ông ta trình diện rất đặc biệt trước mặt mọi người nên không ai mà không biết ông ta được: Ông ta xuống sông Jordan lấy nước thanh tẩy những người xưng thú tội lỗi. Ông ta vạch mặt chỉ tên những văn nhân biệt phái, gọi họ là "loài rắn độc". Ai cũng để ý đến ông, vi ông ta bảo họ:"hãy hối cải... Hãy uốn nắn cho thẳng ngay"

Mới đây tôi phải lái xe đi xa. Tôi ra đi lúc 5 giờ sáng và lái 2 giờ đồng hồ trong đêm tối. Sau 4 giờ lái xe tôi cảm thấy mình không còn minh mẫn nữa. Vì thế tôi đã gài nút lái tự động. Tôi không ngũ thật sự, nhưng tôi như bị lơ mơ. May mắn quá là trên đường không có nhiều xe, nên không cần chăm chú vào việc lái. Tôi vội lái vào bên lề đường rồi ngủ một chút. Nhờ hệ thống lái tự động, bạn có thể lái trên 110km/giờ mà không cần phải tỉnh thức. Thật là nguy hiểm.

Đời người của chúng ta như chiếc xe đang chạy được cài lái tự động, cứ bon bon chạy trên 110 km/giờ. Cũng may là chúng ta không bị tai nạn. Nhưng đó có phải là cách chúng ta sống thật sự hay không? Trên đường đời chúng ta đã mất những gì? Chúng ta đã để ý đến những chuyện gì? và chúng ta chú ý đi về đâu? Có phải chúng ta đã mất dịp gặp nhiều người và nhiều dịp hoán cải trên đường đời không? Có phải chúng ta không có quan niệm gì về những giá trị ở đời không? Đến mùa này với bao nhiêu lăng xăng, chúng ta mong muốn nút lái tự động của cuộc sống chúng ta được cài đặt một cách thuận lợi, rồi mong cho mùa buôn bán lễ lạc chóng qua. Chúng ta đang cần được thức tĩnh, và có lẽ cần được thức dậy và được dội nước lên đầu như thánh Gioan Tẫy giã đã làm.

Một thí dụ: Như người bạn đời đã đánh thức mình một cách nhẹ nhàng. Người đó đã nhắc cho mình nhớ là cuộc đời mình đang cài nút tự động đi trên đường đời: mình đã quên đời sống gia đình, quên nghĩ đến con cái. Một bạn hữu khác đã nhắc mình giữ lời hứa, hay cho mình biết là mình đã lợi dụng họ. Đây là những nhắc nhỡ của thời đại hiện nay tương tựa như lời thánh Gioan Tẩy giã. Chúa nói với chúng ta rằng; Bằng cách này hay cách khác chúng ta nghe tiếng gọi: "Hãy hối cải" Hãy tự uốn cho ngay". Có khi tiếng kêu gọi ấy hơi mạnh, và cũng có khi gọi nhẹ nhẹ. Nhưng nếu chúng ta lắng nghe tiếng gọi ấy thì chúng ta sẽ tìm thấy Chân lý.

Thường thì chúng ta đáp lại lời gọi ấy một cách buồn phiền đau khổ. Nhưng đâu có gì mà phải đau khổ? Mùa này là mùa đầy ơn thánh; chỉ nhắc đến một vài thiếu sót trong chúng ta. Khi chúng ta nghe gọi "Hãy hối cải" chúng ta nên suy tư về lối sống buôn thả của chúng ta trong cuộc đời. Chúng ta đang tìm hạnh phúc ở những nơi không hề có, cứ nghĩ rằng những gì mới lạ, mau lẹ tối tân nhất chính là những cái làm chúng ta hạnh phúc. Chúng ta tìm mua những máy móc mới nhất, những trò chơi, những giãi trí trên màn hình vi tính hay truyền hình mới mẻ nhất. Người ta vừa nhận ra là nếu cha me mua nhiều trò chơi cho con cái thì họ sẽ không dành nhiều thì giờ chơi với con. Xã hội chúng ta cứ mỗi ngày mỗi đổi mới với nhiều thứ lạ, nên chúng ta có it thi giờ đầu tư vào những việc có giá trị nhiều.

Mùa Vọng năm nay chúng ta nên tự hỏi xem chúng ta đã phí công sức vào những chổ không xứng đáng tốt đẹp cho cuộc sống chúng ta chưa? Chúng ta phải thú nhận với nỗi trăn trở là đã tìm hạnh phúc ở những nơi làm chúng ta thất vọng. Chúng ta phải để cộng đoàn giúp chúng ta tìm những gì thật sự đem hạnh phúc đến cho chúng ta mà chúng ta đã bỏ qua.

Và vì sao chúng ta cùng nhau đến nhà thờ dâng thánh lễ mỗi tuần? Có phải vì chúng ta chỉ muốn giữ điều luật của giáo hội chăng? Không phải, chính vì chúng ta lo nghĩ đến đời sống ngày sau và muốn tìm trong đêm tối một ánh sáng vĩnh viễn. Chúng ta muốn chú trọng đến một tài sãn thật cho chúng ta và cho gia đình chúng ta.

Mặc dù thánh Gioan Tẩy giã nói lời gay gắt, nhưng người ta vẫn kéo đến đông đảo để nghe ông ta giảng. Người ta tìm đến ông ta vì họ cần sự giúp đỡ, với lời dạy thật trong sáng và rõ ràng. Những người đó và chúng ta nghe lời Thánh Gioan hứa: "còn Đấng sẽ đến sau ta quyến thế hơn...Ngài sẽ thanh tẫy các ngươi trong Thánh Thần và lữa" vì đời chúng ta là đời sống an nhàn, vô vị, không có mục tiêu. Thánh Gioan hứa là thần trí chúng ta đã bị mòn mỏi sẽ được cảnh tỉnh nhờ Thần trí của Chúa. Những gì đã bị đông cứng trong đời sống chúng ta sẽ được lữa của Thần trí Chúa Kitô nung nóng làm phấn khởi lên". Ngài sẽ đến thanh tẫy chúng ta trong Thánh Thần và Lữa". Đó mới thật là một tin mừng đáng để ý đến. Chúng ta không tự mình chuẩn bị được, chúng ta cần sự giúp đỡ như Thánh Gioan đã hứa với chúng ta là "Chúa ban một Thần Khí mới". Trong mùa mua bán quà cáp này món quà của Chúa Thánh Linh trao ban không thể trả bằng thẻ Visa được. Quà này không phải là quà mà chỉ người giàu sang quyền thế mới có. Cũng không phải chỉ những người biệt phái văn nhân tôn giáo mới có. Quà này chỉ có Chúa mới ban cho chúng ta được. Đó là phép rữa, như Thánh Gioan đã nói phép Rữa "với Thánh Thần và Lữa". Qua Thanh Gioan Chúa nói lời thương yêu dịu dàng lo, Thiên Chúa đã gởi một vị tìm đến dạy dổ chúng ta để đưa chúng ta về quê Trời. Đó chính là con một Ngài, cao cả hơn thánh Gioan, và sẽ thanh tẫy chúng ta với nước và Thánh Thần. ChúaThánh Thần sẽ đưa đường dẫn lối cho chúng ta để chúng ta khỏi lạc lối. Với Lữa Thánh Linh đó chúng ta sẽ chia sẽ đức tin của chúng ta với tất cả những ai đang còn ‘’cài nút tự động’’ cho cuộc đời họ.

Chuyển ngữ Fx Trọng Yên,OP.
Lm Jude Siciliano OP