mùa vọng - năm A... by Lm. Jude Siciliano.

December 6, 2016

CN II VỌNG -A- 04-12-2016
Isaia 11: 1-10; T.vịnh 71; Roma 15: 4-9;
Mátthêu 3: 1-12
Lm. Jude Siciliano, OP

SÁM HỐI LÀ TỰ NHÌN THẤY NHỮNG LỔI LẦM CỦA MÌNH VÀ TỰ SỬA ĐỔI

Hôm nay bài sách ngôn sứ Isaia phải là một bài thơ tuyệt vỏ̀i trong các đoạn sách của Kinh Thánh. Bài sách đó không chỉ nói về hình ảnh xuyên qua lỏ̀i văn. Điều thêm phần mạnh hỏn là lý do viết bài sách, và tin đủa đến cho chúng ta.

Nủỏ́c Assyria tủ̀ phía Bắc xuống xâm chiếm xủ́ Giudea ỏ̉ phía Nam và tiến về phía Giêrusalem. Ngoài thảm họa xâm lăng bên ngoài, ngôn sủ́ còn nói đến việc dân chúng trong thành đối vỏ́i lỏ̀i giao ủỏ́c. Dân chúng không còn sống theo lề luật của Thiên Chúa. Họ không giủ̃ nhủ̃ng cam quyết của lỏ̀i giao ủỏ́c làm vỏ́i Thiên Chúa trên núi Sinai. Lễ lạc họ làm chỉ là nhủ̃ng củ̉ chỉ trống rỗng, và trên phần đất họ sống đầy dẫy nhủ̃ng sụ̉ không công chính. Ngôn sủ́ Isaia đe dọa dân chúng về sụ̉ phản bội của họ. Hoàn cảnh lúc đó thật là chán nãn. Dù vậy, bài đọc hôm nay là một lỏ̀i hủ́a sẽ có hòa thuận và an lành. Có thể dân chúng đã bỏ Thiên Chúa, nhủng Thiên Chúa không hề bỏ họ.

Ngôn sủ́ nói rõ hoàn cảnh của dân chúng. Ông Gie-sê, cha Vua David là vị Vua mà triều đại sẽ tồn tại. Nhủng ngôi triều vua David  bị đe dọa tủ̀ bên trong và  tủ̀ bên ngoài. Ngôn sủ́ Isaia nói lỏ̀i an ủi. Ngôn sủ́ nhắc dân chúng là mặc dù nủỏ́c Assyria hùng mạnh, nủỏ́c đó vẫn ỏ̉ dủỏ́i quyền quản trị của Thiên Chúa. Chúa Nhật vủ̀a qua chúng ta nghe ngôn sủ́ Isaia nói "hết thảy mọi nủỏ́c sẽ tuôn về Giêrusalem". (Is 2: 1-5) Thiên Chúa đã hủ́a vỏ́i dân chúng bị bao vây là ngay cả nếu cây Vua David bị chặt tận gốc, một chồi sẽ đâm mọc lên "ngày đó". Nếu thánh Phaolô viết cho nhủ̃ng ngủỏ̀i bị áp bủ́c, thánh Phaolô sẽ khuyên nhủ họ "hãy hy vọng hết lòng".

Ngôn sủ́ Isaia hủ́a một thỏ̀i công chính, trung thành và hoà bình. Đó không phải là quan cảnh mà các ngủỏ̀i thỏ̀i ngôn sủ́ Isaia trông thấy. Dù vậy lỏ̀i của ngôn sủ́ là để khuyến nhũ hy vọng nỏi một dân chúng không trông thấy hy vọng cho tủỏng lai của họ.

Hai ngày, sau cuốc bầu củ̉ Tổng Thống ỏ̉ Hoa Kỳ, tôi ỏ̉ trung tâm thành phố Dallas. Đủỏ̀ng sá xe cộ bi ngăn chận vì nhủ̃ng ngủỏ̀i biểu tình chống đối ông Trump. Họ không trông thấy hy vọng cho tủỏng lai của đất nủỏ́c họ. Cũng có nhủ̃ng cuộc biểu tình tủỏng tụ̉ ỏ̉ nhiều nỏi trên toàn quốc. Có nỏi sinh ra bạo động. Thật là một năm gặp bao nhiêu chuyện cay đắng trong việc tranh củ̉. Có ngủỏ̀i cảm thấy họ bị loại ra. Hình ảnh của ngôn sủ́ Isaia "ngọn chồi đâm lên" thật là đúng vỏ́i lúc này khi chúng ta mủ̀ng Mùa Vọng, là mùa cho hy vọng.

Chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i có đủ́c tin, nghe lỏ̀i Chúa hôm nay đặt lòng tín nhiệm không dụ̉a trên quyền uy thế gian vỏ́i bao nhiêu lỏ̀i hủ́a suông, nhủng dụ̉a vào lỏ̀i chúng ta nghe bỏ̉i Thiên Chúa: "Ngày đó, một chồi sẽ xuất tủ̀ gốc Gie-sê, và tủ̀ rễ nó, lộc sẽ mọc lên". Trong cảnh đất nủỏ́c Hoa Kỳ chia rẻ trầm trọng, lỏ̀i hủ́a đó nghe nhủ một ảo mộng, ao ủỏ́c hão huyền. Nhủng, chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i có đủ́c tin, nghe lỏ̀i ngôn sủ́ rõ ràng về hy vọng và hủ́a, và chúng ta nhỏ́ là "tủ̀ gốc Gie-sê" và tủ̀ rễ đó sẽ đâm ra một Đấng Củ́u Chuộc, và trên Đấng ấy "Thần Khí Đức Chúa sẽ Ngự xuống".

Chúng ta chấp nhận nỏi Chúa Kitô lề luật và triều đại Thiên Chúa không bỏ̉i thế gian và quyền uy thế gian này. Ngôn sủ́ Isaia hủ́a là Đấng Củ́u Chuộc sẽ đủa đến triều đại công chính và hoà bình khi "sói ỏ̉ vỏ́i chiên, beo nằm bên cạnh một bé con".

Mặc dù tình cảnh chính trị đất nủỏ́c Hoa Kỳ, tất cả dân chúng đều đủọ̉c lỏ̀i Thiên Chúa gọi tin vào lỏ̀i ngôn sủ́ Isaia và thị kiến Chúa Giêsu về một triều đại hòa bình và sẽ tủ̀ tủ̀ bủỏ́c đến sụ̉ thành đạt. Điều này có thể thụ̉c hiện trên đất nủỏ́c này hay không? Hình nhủ theo nhãn quan con ngủỏ̀i thì không thể có đủọ̉c. Nhủng, đối vỏ́i nhủ̃ng ai nhìn qua nhãn quan ngôn sủ́ và nghe thị kiến, thi mọi sụ̉ sẽ có thể xãy ra.

Vậy chúng ta phải làm gì trong lúc chỏ̀i đọ̉i trong hy vọng. Một ngôn sủ́ khác, ông Gioan Tẩy Giả, kêu gọi chúng ta trong nhủ̃ng hoàn cảnh khô cạn, chán nãn, sọ̉ hãi, giận dủ̃ trong sa mạc của chúng ta. Ông Gioan hủỏ́ng dẫn chúng ta để ý đến triều đại Thiên Chúa đang đến. Ông Gioan không nói đến nhủ̃ng việc xa, nhủng loan báo "nủỏ́c Trỏ̀i đã đến gần". Sau đó Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta hãy sám hối, thay đổi tủ̀ trong thâm tâm chúng ta, quay khỏi nhủ̃ng đủỏ̀ng lối sai lầm trong quá khủ́.

Ông Gioan loan báo là Đấng dân chúng mong đọ̉i đã đến. Ông Gioan kêu gọi chúng ta hãy thay đổi lối sống để cho "nủỏ́c Trỏ̀i" có thề mọc rễ và nẫy nỏ̉. Ông Gioan nhấn mạnh là đã đến lúc cho chúng ta nhìn thấy thế gian chung quanh chúng ta, và làm một việc gì: Có ai tôi phải cần phải giải hòa hay không? Có nhủ̃ng vết thủỏng trong quá khủ́ cần chủ̃a lành hay không? Và chúng ta sẽ chủ̃a lảnh nhủ thế nào? Có nhủ̃ng vấn đề mà trủỏ́c kia chúng ta không để ý đến và nay cần phải  chú trọng đến hay không? Và thêm vào đó, chúng ta phải làm gì về nhủ̃ng vấn đề lỏ́n lao có thể ảnh hủỏ̉ng đến không nhủ̃ng chúng ta mà cả  cộng đoàn  chúng ta và toàn thế giỏ́i hay không?  Nhủ: săn sóc ngủỏ̀i  nnghèo, lo cho môi trủỏ̀ng, lo cho nhủ̃ng ngủỏ̀i xa lạ ỏ̉ giủ̃a chúng ta, và nhủ̃ng trách nhiệm khác theo Kinh Thánh mà chúng ta nghe qua các bài đọc trong mỗi tuần lễ. Ông Gioan khuyên chúng ta nên bắt đầu "sám hối". Nhủ̃ng lỏ̀i khuyến khích xa kia của ông ta đã đến ngay bây giỏ̀ trong đỏ̀i sống chúng ta. Chúng ta có đọ̉i ngủỏ̀i khác làm nhủ̃ng việc  chúng ta phải làm hay không?

Sau đó, theo bài giảng trên núi Bát Phúc, Chúa Giêsu chúc lành cho nhủ̃ng ngủỏ̀i xây dụ̉ng hoà bình. Đó không phải  chỉ là lỏ̀i chúc phúc, nhủng cũng là lỏ̀i kêu gọi chúng ta nên là ngủỏ̀i xây dụ̉ng hoà bình. Hoà bình khỏ̉i sụ̉ tủ̀ trong chúng ta. Nếu  thị kiến của ngôn sủ́ Isaia về một triều đại hoà bình sẽ đến trong thế giỏ́i chúng ta thì chúng ta phải dấng thân vào để cho triều đại đó xãy ra. Mùa Vọng là mùa chúng ta chọn lại một lần nủ̃a đủỏ̀ng lối của Thiên Chúa - đủỏ̀ng lối triều đại của Thiên Chúa. Và hãy phó  dấng bản thân chúng ta lần nủ̃a  vào việc xây dụ̉ng hoà bình. "Phúc thay ai xây dụ̉ng hoà bình vì họ sẽ đủọ̉c gọi là con Thiên Chúa" (Mt. 5:9).

Thật khó mà nghĩ đến lỏ̀i  của ngôn sủ́ Isaia nói về "sói ỏ̉ vỏ́i chiên và beo nằm bên cạnh một bé con".Chúng ta không thể trách móc ngủỏ̀i khác về hoàn cảnh của thế giỏ́i hiện nay. Và chúng ta cũng không thể mong đọ̉i ngủỏ̀i khác thay đổi và hàn gắn nhủ̃ng gì đã bị bẽ gãy rời xa hay gần chúng ta. Nhủ bài hát có câu "Hãy để hoà bình đến thế gian và để hoà bình bắt đầu tủ̀ nỏi tôi".

 

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

2nd SUNDAY OF ADVENT (A) Dec. 4, 2016
Isaiah 11: 1-10; Psalm 72; Romans 15: 4-9;
Matthew 3: 1-12
by Jude Siciliano, OP

Today’s Isaiah reading must be one of the most poetic and beautiful passages in the Bible. It isn’t just the images that flow through the text; what adds to its intensity is the reason for its writing and its message to us.

Assyria was invading Judah from the north, heading for Jerusalem. Besides this external threat the prophet has been assailing the people’s betrayal of the covenant. They were no longer living by God’s rule, no longer following the obligations of the covenant made with God on Mount Sinai. Their rituals were empty gestures and there was injustice in the land. Isaiah had spoken out against the peoples’ infidelities. Their present situation was discouraging. Still, today’s passage is a promise of future harmony and tranquility. The people may have given up on God, but God had not given up on them.

The prophet vividly portrays the people’s present condition. Jesse was the father of King David, whose dynasty was supposed to last. But the throne of David was severely threatened from both within and without. Isaiah offers words of consolation. He reminds the people that, no matter how powerful nations like a Assyria are, they lie under God’s control. We heard Isaiah say last Sunday that "all nations shall stream" towards Jerusalem (2:1-5). God makes a promise to the besieged people: even if the tree of David is cut down to a stump, a shoot shall spring from it – "on that day." If St. Paul were writing to the oppressed people he would encourage them to have, "Hope against hope."

Isaiah promised a time of justice, faithfulness and peace. That’s not how things looked to Isaiah’s contemporaries. Still the prophet’s words were meant to sustain hope in a people who saw no hope in their future.

I was in downtown Dallas two days after the election. Traffic was blocked by anti-Trump protesters, who see no hope in the future of the country. There were similar demonstrations, some violent, throughout the country. It has been a terribly divisive year of bitter campaigning; many feel disenfranchised. Isaiah’s image of the "stump" feels very apropos, especially at this time, when we are celebrating Advent, a season of hope.

We believers who hear the Word today put our confidence, not in any worldly power with grandiose promises, but in what we hear from God: "On that day, a shoot shall sprout from the stump of Jesse and from its roots a bud shall blossom." In our seriously fractured nation, that promise seems a mere dream, wishful thinking. But we believers hear a clear, prophetic word of hope and promise as we remember that the "stump of Jesse" did blossom a savior, upon whom the promised "spirit of the lord" rested.

We accept in Christ the rule and reign of God that is not of this world, not of worldly power. Isaiah promised that the savior would bring about a reign of justice and peace, when "the wolf will be a guest of the lamb, and the leopard shall lie down with the kid."

Whatever our political stance all of us are called by the Word of God to hold to Isaiah and Jesus’ vision of a peaceable kingdom and to take concrete steps towards its fulfillment. Is that at all possible in our country these days? Doesn’t seem so to the naked eye and ear; but for those who see through our prophets’ eyes and hear their vision, anything is possible.

What shall we do as we wait and hope? Another prophet, John the Baptist, calls out to us in whatever dry, discouraged, fearful, angry desert we find ourselves. He directs our attention to the approaching reign of God. He doesn’t point to some far off place and distant time... "The kingdom of heaven is at hand," he announces. John, and later Jesus, call us to reform; a change of heart and a turn away from our former and hurtful ways.

John announced that what the people waited for was finally coming. He calls us to make the necessary changes in our lives that will allow that "kingdom of heaven" to take root and flourish. It’s time, John insists, for us to look at the world around us and do something. Is there a person with whom we must be reconciled? Are there wounds from the past that need to be healed; how shall we seek that healing? Are there problems we have not addressed and now need to resolve? And to add to that list: what are we doing about the larger issues that affect, not just us but our community and our world – care for the poor, the environment, the stranger in our midst, and the other biblical responsibilities we hear from these biblical texts each week? John urges us to take the initiative, "Repent!" His distant urging comes here and now into our lives. Are we waiting for some other person to do something we should tend to?

Later in the Sermon, on the Mount, Jesus blesses the peacemakers. It is not only a blessing, it is also a call to be a peacemaker. Peace begins with ourselves. If Isaiah’s vision of a peaceable kingdom is to come about in our world, then we must do our part in making it happen. Advent is the season to choose again the ways of God – the reign of God – and rededicate ourselves to peace. "Blessed are the peacemakers for they will be called children of God" (Matthew 5:9).

It’s hard to imagine the new world Isaiah has described where, "the wolf shall be a guest of the lamb and the leopard shall lie down with the kid." We can’t just blame others for the condition our world is in right now. Nor should we expect others to change and fix what’s so broken – both near and far from us. As the song says, "Let there be peace on earth and let it begin with me."

 

 

CHÚA NHẬT II VỌNG - A- 8-12-2013
Isaia 11: 1-10; T,vịnh72; Rôma 15: 4-9;
Mátthêu 3: 1-12
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY SÁM HỐI VÌ NƯỚC TRỜI ĐÃ ĐẾN GẦN


Xưa có một câu đố rằng: “Khi một cây bị ngã trong rừng, nếu chẳng ai ở đó cả, thì liệu người ta có biết nó gây nên tiếng động nào không?” Có lẽ là không biết, vì khi cây ngã tạo ra những hiệu ứng của các sóng âm thanh, nhưng không có con người hay động vật nào ở đó chịu sự rung động của các sóng âm thanh đó qua tai mình. Đây là một câu đố thú vị, gợi lên những suy tư có giá trị, và không làm tổn thương gì cả. Nhưng khi một số cây cối đổ xuống có thể gợi lên nhiều câu hỏi và nỗi đau; chúng ta không đề cập đến những cây làm gỗ ở đây. So sánh xa hơn nữa, thật chua xót khi cây gia phả bị gãy, hay trong trường hợp của miền Giuđa, khi nhà Đavít bị gãy đổ như một thân cây dưới tay của những người Átsua.

Tuy nhiên, ngôn sứ Isaia tiên báo sự sụp đổ của nước Átsua hùng mạnh. “Khốn thay Átsua!” (10,5). Hơn nữa, từ cây đã bị ngã đổ của nhà Đavít sẽ mọc ra một chồi non. Những gì có vẻ là tiêu vong và thất vọng trong mắt người khác, thì trong mắt của những người tin đều là đầy sức sống và tràn trề hy vọng. Sẽ có sự sống nảy sinh nơi sự hủy diệt và tuyệt vọng. Ước mơ của ngôn sứ Isaia là từ dòng dõi vua Đavít sẽ xuất hiện một vì vua, giống như vua Đavít, để bảo vệ dân chúng và mang lại một vương quốc hòa bình. Lúc đó con người và thậm chí cả thiên nhiên, sẽ sống hòa hợp với nhau: “Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau.”

Dân chúng không thể mang lại sự tái sinh này cho quốc gia của họ, nhưng Thần Khí của Thiên Chúa thì lại có thể. Sẽ xuất hiện một vị thủ lãnh được ơn “khôn ngoan và minh mẫn”, “mưu lược và dũng mãnh”, “hiểu biết và kính sợ Đức Chúa”. Hình ảnh tuyệt vời của bài đọc này gợi lên những niềm hy vọng về Đấng Mêsia, khi được ứng nghiệm, sẽ có lợi hơn nhiều so với những người Giuđa, “sự hiểu biết Đức Chúa sẽ tràn ngập đất này”. Khi Đức Chúa hành động và lời hứa cứu độ xảy đến, tất cả mọi người sẽ được hưởng ân lộc.

Tại sao ai cũng sẵn sàng vượt qua gian nan để đi vào hoang địa nghe một người giảng thuyết nói với họ rằng: “Hãy thay đổi đời sống!”? Hoang địa tự bản chất là nơi không tiện nghi, nhưng ông Gioan Tẩy Giả lại mạo hiểm thêm một “yếu tố đầy ngụ ý”. Thay vì chào đón những người cảm phục ông, mời họ ngồi xuống và làm cho họ được thoải mái, thì lời nói đầu tiên của ông lại là: “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”

Chẳng phải là những ngày trước Giáng Sinh được coi là thời gian của ánh đèn lập lòe, âm nhạc hân hoan, hăm hở mua sắm cho những người thân yêu và linh đình tiệc tùng đó sao? Nhưng từ giờ trở đi, lời rao giảng của ông Gioan đã cảnh tỉnh chúng ta. Bởi lẽ, ông là sự kết nối của chúng ta từ lời hứa của ngôn sứ Isaia cho tới khi lời hứa được hoàn trọn nơi Đức Kitô. Ông Gioan là người giao thời giữa thế hệ cũ và thế hệ mới. Ông Gioan kêu gọi chúng ta kiểm điểm lại đời sống, suy nghĩ lại các thứ tự ưu tiên, tái định hướng những ước mơ và khát vọng của mình.   

Tại sao chúng ta lại làm khó mình với việc tự chất vấn bản thân như thế? Thưa rằng, vì ông Gioan không chỉ nói với chúng ta là phải “ăn năn”. Ông còn nói thêm rằng: “Vì Nước Trời đã đến gần”. Thiên Chúa sắp hoàn trọn những lời hứa và sẽ diễn ra rất gần với chúng ta. Với cuộc thăm viếng sắp đến (“Đấng đến sau tôi”), chúng ta sẽ chuẩn bị cho nhà mình được ngăn nắp. Những lo lắng về việc mua sắm, hoặc nhận lãnh của cải vật chất sẽ không làm chúng ta sao nhãng việc chiêm ngắm và lắng nghe rằng: Một lần nữa, khi ngự đến, Đấng đã được hứa ban sẽ bước vào thông phần với thân phận làm người của chúng ta.

Ông Gioan không rao giảng chốn phồn hoa đô hội, hay nơi một ngai tòa đầy quyền lực ở Giêrusalem. Ông chỉ sống ở bìa rừng. Tuy vậy, những người sống ở trung tâm như Giêrusalem (và những người thuộc quyền thống trị của vùng này ở Giuđê) đang rời khỏi gia đình, công việc và cộng đồng của họ để đến lắng nghe ông giảng dạy. Họ đang rời bỏ các nơi tiện nghi của mình, đi đến những khu vực xa xôi để nghe Lời Chúa. Mùa Vọng là một cơ hội cho ta tạo nên một không gian riêng trong cuộc sống của mình; rời bỏ trung tâm tiện nghi và những nhịp sống được hoạch định, và đến một nơi thanh vắng để nghe những điều Thiên Chúa nói với chúng ta. Trong văn kiện “Evangelii Gaudium” (Niềm Vui Tin Mừng) gần đây, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã viết rằng: “Tôi không muốn Giáo hội được xem như là trung tâm điểm và cuối cùng bị dính chặt trong một mớ những nỗi ám ảnh và thủ tục.”

Không gian lễ bái của chúng ta được giản lược bớt đi, đặt trong không khí Mùa Vọng, khuyến khích chúng ta đơn giản hóa, bình tâm và lắng nghe. Những điều chúng ta sẽ nghe là “câu chuyện cũ” của lời các ngôn sứ đã hứa về sự hồi sinh. Ông Gioan là một vị ngôn sứ nữa đã đi ra ngoài hoang địa để khuyến khích chúng ta ngóng chờ, trông mong một sự đổi mới sâu xa bởi một Đấng, mà như ông Gioan nói, sẽ làm Phép Rửa cho chúng ta bằng Thánh Thần và bằng lửa.

Đây không chỉ là những điều Thiên Chúa bắt đầu thực hiện trong một thời gian dài trước đó trong vùng sa mạc Giuđê. Thông điệp của ông Gioan là nhắm vào hiện tại; thông điệp này được chia ở thì hiện tại. Ông đang chuẩn bị con đường cho Thiên Chúa. Nếu ta đang bị vướng mắc trong tình trạng thờ ơ hay những thói quen hằng ngày, thì ta sẽ biết là mình cần đến một vị cứu tinh thế nào. Đó là những gì ông Gioan hứa với chúng ta, một Đấng có thể nung nấu và đổi mới tinh thần chúng ta bằng cách làm Phép Rửa cho ta một lần nữa trong Chúa Thánh Thần.

Mùa Vọng không hề thanh lọc và làm cho ta nên xứng đáng. Đây là thời gian cho ta tin tưởng rằng Đức Kitô đang đến và cư ngụ trong chúng ta. Điều khích lệ và trợ giúp chúng ta là sự gợi nhớ lại lời hứa của ngôn sứ Isaia, và lời hứa đó sẽ được hoàn trọn nơi Đức Kitô.

Trong suốt mùa vui chơi và nâng chén hân hoan chúc mừng, chúng ta hãy đề cập đến một điều không nên nói ra là: ăn chay và cầu nguyện; chờ đợi và giữ thinh lặng nội tâm, để nhờ đó, chúng ta có thể được nuôi dưỡng bởi Kinh Thánh trong Mùa Vọng này. Niềm vui và chay tịnh sẽ đến vào dịp Giáng Sinh. Ít nhất là trong một chốc lát, khi các giai điệu của gian hàng bán đồ Giáng Sinh bật lên thì hãy tắt tiếng tivi đi. Hãy rời mắt khỏi màn hình và dâng một lời nguyện thầm với niềm khao khát và tin tưởng: “Lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến, xin hãy đến.”

Tuần trước, khởi đầu Mùa Vọng, chúng ta bắt đầu đọc Tin Mừng theo thánh Mátthêu. Một trong những đặc điểm của ngài là sử dụng cụm từ “Nước Trời” trong suốt Tin Mừng, không như thánh Máccô và thánh Luca thì lại nói về “Nước Thiên Chúa”. Theo truyền thống Do Thái, tác giả Mátthêu tránh nhắc đến thánh danh. Khi đề cập đến “Nước Trời”, ngài không nói về một sự kiện trong tương lai, hay một nơi chốn theo địa lý. Trong suốt Tin Mừng, qua các bài giáo huấn của Đức Giêsu với các dụ ngôn và hành động của Người, thánh Mátthêu cho thấy triều đại Thiên Chúa ở giữa thế giới chúng ta ngay ở đây và vào lúc này.

Ngay từ khởi đầu Tin Mừng này, mầm mống xung đột đã nảy sinh giữa Đức Giêsu và chính quyền Rôma, cũng như với các nhà lãnh đạo tôn giáo có thông đồng với Rôma. Sự thống trị của người Rôma đồng nghĩa với việc kiểm soát bằng áp bức; trong khi đó, uy quyền của Đức Giêsu sẽ được tỏ lộ thông qua lòng trắc ẩn, chữa lành bệnh tật và đón nhận những người tội lỗi. Vì Đức Giêsu đã quy tụ cả những người đàn ông lẫn phụ nữ, Do Thái và dân ngoại, nô lệ và tự do vào một cộng đồng bình đẳng, như thế: “Nước Trời đã đến gần”.

Thánh Mátthêu minh họa cách đa dạng và toàn diện Nước Trời bằng cách nói với chúng ta “nhiều người thuộc phái Pharisêu và phái Xađốc” đến với Phép Rửa của ông Gioan. Dường như họ cũng đến để được chịu Phép Rửa. Thế nhưng, khi họ tiến lên phía trước, ông Gioan cũng cảm nhận được sự giả dối của họ. Họ không thể đòi hỏi đặc quyền đặc lợi như các nhà lãnh đạo tôn giáo, cũng như quyền lợi với tư cách là con cháu ông Ápraham. Họ phải chứng tỏ bằng việc làm rằng, đức tin của mình là chân thành. Người nói với họ: “Hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng ăn năn sám hối”.

Mùa Vọng mời gọi chúng ta ăn năn sám hối, đó là bước khởi đầu. Tiếp đó, chúng ta kiểm điểm lại cuộc sống của mình xem có sinh lợi như là hoa quả của vương quốc mà Đức Giêsu đến rao giảng hay không. Thánh Phaolô kể ra một số hoa thơm trái ngọt phải có trong cộng đoàn mới của Đức Giêsu: “Sống hòa thuận với nhau”, và tôn vinh Thiên Chúa “bằng sự đồng tâm nhất trí với nhau”. Đó là mong muốn của thánh Phaolô đối với cộng đoàn Kitô hữu ở Rôma. Ngài hy vọng cộng đoàn như thế sẽ làm chứng cho Đức Kitô giữa các dân ngoại. Như ông Gioan Tẩy Giả đã làm chứng, chúng ta hy vọng rằng việc làm chứng của cộng đoàn giáo xứ mình sẽ thu hút được những người khác, nhờ đó, họ rời bỏ các trung tâm tiện nghi của mình để tham gia với chúng ta khi cùng chúng ta lắng nghe Lời Chúa và được dưỡng nuôi trong bàn tiệc cuộc đời.    

Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp

2nd SUNDAY OF ADVENT (A) - Dec 8th, 2013
Isaiah 11: 1-10; Psalm 72; Romans 15: 4-9;
Matthew 3: 1-12
By.Jude Siciliano, OP

There is that old puzzle which asks, "When a tree falls in a forest does it make a sound if nobody is there to hear it?" Maybe not, if there is no human or animal ear to vibrate with the effects of the sound waves made by the falling tree. It is an interesting question, worth some reflection – and it is pain free. But when some trees fall there can be a lot of questions and pain; we are not talking about trees made of wood. Rather, pain comes when family trees fall or, as in the case of Judah, when the house of David fell like a tree under the Assyrians.

Nevertheless, Isaiah anticipates the fall of mighty Assyria. "Woe to Assyria!" (10:5) What’s more, from the fallen tree of the house of David a sprout will sprout from its roots. What seems lost and hopeless to the eyes of others, is not for those with faith. There will be life where there has been destruction and hopelessness. Isaiah’s dream is that from David’s line will come a king, like David, to protect the people and bring about the peaceable kingdom, when humans and even nature, will live in harmony – "the calf and the young lion will browse together."

The people can not bring about this regeneration of the nation on their own, but the spirit of God can. The leader who emerges will be gifted with "wisdom and understanding," "counsel and strength," "knowledge and fear of the Lord." The reading’s wonderful imagery hints that the hopes for a messiah, when fulfilled, will benefit far more than just the people of Judah – "the earth shall be filled with knowledge of God." When God acts and the promise of salvation comes all people will be beneficiaries.

Why would anyone want to go through the trouble of going out into the desert to hear a preacher tell them to "Shape up!"? The desert is uncomfortable in itself, but John the Baptist adds a "squirm factor" to the venture. Instead of welcoming his admirers and inviting them to sit and make themselves comfortable, his first words are, "Repent, for the kingdom of God is at hand!"

Aren’t the days leading up to Christmas supposed to be a time for lights, cheery music, buying for loved ones and parties? But John’s voice rings out to us now as then. He is our link from the Isaian promise to its fulfillment in Christ. He stands with one foot in the old age and the other in the new. John calls us to examine our lives, rethink our priorities, reorient our dreams and longings.

Why should we make ourselves uncomfortable by such self-conscious examinings? Because John doesn’t just tell us to "Repent." He adds, "for the kingdom of God is at hand." God is about to fulfill promises and will draw very close to us. With that visitation about to happen ("one is coming after me") we will want to put our house in order. The material things we worry about buying or receiving will not focus our eyes and ears to see and hear the promised One when he enters our lives anew this time.

John isn’t preaching in a big city, or at the seat of power in Jerusalem. He’s out on the fringe. Those in the center, Jerusalem (and the people under its sway in Judea) are leaving homes, jobs and their communities to come out to hear him. They are leaving their comfort zones to move out to the edges to hear the Word of God. Advent is our chance to make space in our lives; to leave our center of comfort and scheduled routines and search out a listening place to hear what God has to say to us. In a recent document, "Evangelii Gaudium" (the "Joy of the Gospel"), Pope Francis wrote, "I do not want a church concerned with being at the center and then ends by being caught up in a web of obsessions and procedures."

Our stripped-down worship space, set in Advent tones, encourages us to simplify, calm down and listen. What we will hear is the "old story" of the prophets’ promise of restoration. John is another prophet who has gone out to the wilderness to encourage us to stand on tip toes of expectation, anticipating a deep-down renewal by the One, John says, will wash us with the Holy Spirit and fire.

It’s not just about what God began to do a long time ago out in the Judean desert. John’s messages is for now; it is in the present tense. He is preparing the way for our God. If we are stuck in a present condition of apathy or routine, then we experience our need for a savior. That’s what John is promising us, one who can fire us up and renew our spirits by baptizing us anew with the Holy Spirit.

Advent is not about purifying and making ourselves worthy. It’s about a trust that Christ is coming to make a dwelling place in us. What encourages us and helps us is our recalling Isaiah’s promise and its coming to fulfillment in Christ.

During a season of revelry and toasting let’s mention the unmentionable – fasting and prayer; waiting and keeping an interior silence so we can be nourished by the Advent scriptures. The cheer and fasting will come at Christmas. For a while, at least, put the TV on mute when the pitches for Christmas shopping pop up. Look away from the screen and voice a silent prayer of longing and trust, "Come Jesus, come."

Last week, with the beginning of Advent, we began reading selections from Matthew’s gospel. One of his characteristics is his use of the phrase "kingdom of heaven" throughout his gospel – unlike Mark and Luke who speak of the "kingdom of God." Following the Jewish tradition, Matthew avoids using the divine name. When he refers to "kingdom of heaven" he’s not speaking of a future event, or of a geographical place. Throughout the gospel, through Jesus’ teachings, parables and actions, Matthew shows God’s reign breaking into our world here and now.

From the beginning of this gospel the seeds for conflict are sown between Jesus and the Roman powers, as well as with the religious leaders who collude with Rome. Roman rule meant control by coercion; whereas Jesus’ power will be shown through his compassion, healing and welcome to sinners. "The kingdom of heaven is at hand," as Jesus gathers women and men, Jews and Gentiles, slaves and free persons into a community of equals.

Matthew illustrates how diverse and inclusive the kingdom of heaven is by telling us "many of the Pharisees and Sadducees" came to John’s baptism. It seems that they too came to be baptized. But as they come forward, John senses their insincerity. They can’t claim privilege as religious leaders, nor their rights as descendants of Abraham. They must show by their works that their faith is sincere. He tells them, "Produce good fruit as evidence of your repentance."

Advent calls us to repentance — that’s step one. Then, we examine our lives to see if we are producing the goods fruit of the kingdom Jesus came to proclaim. Paul spells out just some of the good fruit required of Jesus’ new community: "harmony with one another," and glorifying God "with one accord." That’s Paul’s wish for the Christian community in Rome. He hopes such a community will bear witness to Christ among the Gentiles. We hope that the witness of our parish community will draw others, as John the Baptist did, away from their centers of comfort to join us as we hear the Word of God and are nourished at the table of life.

 

CN II MÙA VỌNG (A), 5-12-2010
Isaia 11: 1-10; Thánh vịnh: 72; Roma 15: 4-9;
Matthêu 3: 1-12
Lm. Jude Siciliano, OP

HÃY SÁM HỐI

Giáo hội mà thánh Phaolô đã viết thư Rôma gửi cho thì bao gồm một số cộng đoàn khác nhau. Không có cơ quan chuyên quyền đối với họ và vì bản chất của một thành phố quốc tế thuộc Rôma, người công giáo rất đa dạng: Gốc Dothái và dân ngoại trở lại, dân từ các đế chế xung quanh, thuộc những trường phái chính trị khác nhau, các tầng lớp khác nhau, … Thế nên chẳng có gì lạ khi thánh Phaolô diễn tả lời cầu nguyện như sau: “Xin Thiên Chúa là nguồn kiên nhẫn và an ủi, làm cho anh em được đồng tâm nhất trí với nhau trong Đức Ki-tô Giê-su …”

Trong giáo hội Rôma, cũng có những xung đột về vấn nạn tôn giáo – vấn đề ăn uống và tuân giữ ngày Sabbat. Trong phần trước của đoạn thư trích đọc hôm nay, thánh Phaolô đã nài xin: “đừng xét đoán nhau nữa” (14:13) nhưng nên “theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau” (14:19)

 

Có vẻ như những tín hữu Rôma chưa đủ khố khổ dưới sự áp bức của đế chế Rôma, mà họ còn phải đối diện với những xung đột nội bộ, đe dọa sự tồn vong của họ. Nên chẳng có gì lạ khi hôm nay, chúng ta nghe thánh Phaolô nhắc lại hai lần từ “kiên nhẫn và an ủi”! Những Kitô hữu đang phải chiến đấu như thế này thực sự cần cả hai điều này.

Chúng ta thường hay lãng mạn hóa Giáo hội thời sơ khai, vẽ lên cộng đoàn của họ với những gam màu lý tưởng. Cứ như thể là họ, không như chúng ta, đã thực sự thực hành niềm tin Kitô giáo. Chúng ta nghĩ rằng vì họ sống quá gần với thời Đức Giêsu, họ có lẽ đã trung thực hơn và mẫu mực hơn trong niềm tin của mình. Phải chăng đó chẳng là kiểu an ủi rẻ tiền khi biết rằng vẫn có nhiều “vấn nạn” trong cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên, cũng những những vấn nạn đối với chúng ta ngày nay chăng? Chúng ta, giống như họ, phải chiến đấu với những áp lực từ bên ngoài, và ở một vài nơi khác trên thế giới, là những bách hại, ngược đãi. Như họ, chúng ta cũng có những chia rẽ và xung đột vì sự khác biệt về chủng tộc, sắc tộc, tôn giáo và phụng tự.

Thế nên, lời nguyện của thánh Phaolô, cho cộng đoàn Rôma được “kiên nhẫn và an ủi”, thì cũng là lời cầu ngài dành cho cộng đoàn tín hũu ngày nay. Có lẽ chúng ta nên chuyển hướng lời mà thánh Phaolô khuyên nhủ những độc giả đầu tiên của ngài qua Sách Thánh. (Ngài dĩ nhiên cũng đã ám chỉ đến Sách Thánh Hipri, nhưng chúng ta cũng thêm vào Sách Thánh Kitô giáo của chúng ta.) Trong Sách Thánh chúng ta được ban cho “sự kiên nhẫn và an ủi” và những bài học quý giá để chúng ta có thể kiên vững. Kiên vững trong sự thiếu thốn? Vâng, trong những điều khác nữa, thánh Phaolô kêu gọi chúng ta hiếu khách– và vì thế, dù cho có những sự khác biệt trong cộng đoàn, chúng ta vẫn kiên vững trong lòng mến khách.

Thánh Phaolô đã xem Sách Thánh như là nguồn của sự đồng tâm nhất trí mà chúng ta có. Ngài cũng nhắc đến mẫu gương của Đức Giêsu. Ngài nhắc nhở những Kitô hữu Rôma rằng họ, Dothái và Dân ngoại, đã được Đức Giêsu đón nhận. Thì đến lượt họ cũng phải đón nhận vào cộng đoàn của mình tất cả mọi người, bất kể những khác biệt của họ trong xã hội.

Ai chưa từng cảm nghiệm được món quà tuyệt vời của sự hiếu khách? Ai chưa từng biết, hay mong ước đến cảm giác ấm áp và an toàn khi được người khác đón vào nhà họ, vào nơi làm việc mới, hay được chào đón vào một ngôi trường mới? Ngoài ra, điều gì khiến một người hay gia đình công giáo mới tới định cư lại không đến nhà thờ gần đó trong khi quyết định xem nên nhập vào xứ nào? Lý do trước hết để quyết định xem có nên nhập vào một giáo xứ hay không thường là cộng đoàn ở đó có tiếp đón khách khứa chu đáo hay không.

Chúng ta trở lại bài Tin mừng hôm nay. Nếu thời Đức Giêsu có chương trình MTV, tôi dám chắc thánh Gioan Tẩy Giả phải là ngôi sao! Ngài có một thứ mà những người Palestine hồi thế kỷ đầu tiên gán cho một ngôi sao nhạc pop. Ngài mặc: áo lông lạc đà và thắt lưng bằng dây da. Ngài dùng thức ăn kỳ lạ: châu chấu và mật ong rừng. Ngài cũng xuất hiệnngay trước mắt mọi người.

Gioan rất gây sự chú ý của người khác: đá tung tóe nước ở sông Giođan, chỉ tay vào mặt những kẻ tội lỗi, làm rung động những kẻ an nhàn, kêu gọi những nhà lãnh đạo tôn giáo, “Nòi rắn độc kia!” Ngài là người gây chú ý vì ngài có điều lớnlao để nói: “Hãy sám hối…”

Gần đây tôi cũng có một cảm nghiệm mà có lẽ trong quý vị một số cũng từng trải qua. Hôm đó tôi đang lái xe vào buổi sáng sớm, khi trời vẫn còn tối, và sau khoảng 4 giờ lái xe, tôi buồn ngủ. Tôi nhận ra rằng tôi đang chạy với tốc độ hơn 100km/h và ngủ gục! Nhưng may thay, không có xe cộ khác và cũng không bị bắn tốc độ. Tôi tấp xe vào lề đường và chợp mắt một lát. Quý vị không thể nào lái xe với tốc độ hơn 100km/h mà không hoàn toàn tỉnh táo!

Cuộc sống có vẻ như thế đúng không? Chúng ta đang chạy với tốc độ trên 100km/h mà không hề kiểm soát. Có thể chúng ta chưa tông vào đâu đó – nhưng đó phải chăng là cách ta đi qua cuộc sống này? Chúng ta đang bỏ lỡ điều gì trên hành trình của mình? Chúng ta đang quan tâm đến ai và đến điều gì? Phải chăng chúng ta đã xem nhẹ những điều quan trọng trong cuộc sống; mất ý thức về những điều ưu tiên; bỏ lỡ những nhân vật quan trọng và những phần quan trọng nhất trong cuộc sống? Đặc biệt là vào thời khắc này trong năm, cắm đầu chạy về phía trước cách tự nhiên, gục đầu xuống lầm lũi đi qua mùa này.

Những gì chúng ta cần là một lời thức tỉnh – và chúng ta thường nhận được. Đôi khi nó thẳng thắn và trực tiếp như nơi Gioan Tẩy Giả. Người bạn đời có thể can thiệp vào cuộc sống của chúng ta cách nhẹ nhàng hay chẳng được dịu dàng chi mấy, cho chúng ta một lời thức tỉnh. Anh ấy/ chị ấy nhắc chúng ta rằng chúng ta đang chạy quá nhanh trên đường đời của mình, và đang lạc mất cuộc sống, đánh mất gia đình và con cái. Người bạn đối chất với chúng ta vì chúng ta đã thất hứa hoặc đã lợi dụng họ. Hoặc, một đứa trẻ nói với chúng ta: “Sao mà ba/mẹ chẳng bao giờ rảnh để chơi với con vậy?” Đó là lời của Gioan Tẩy Giả nói với chúng ta dưới hình thức ngôn từ hiện đại. Chính Gioan Tẩy Giả, nhân danh Thiên Chúa, nói với chúng ta cách này hay cách khác, “Hãy ăn năn sám hối,” “Sửa lối cho thẳng!” Dù là lời êm tai hay khó nghe, chúng ta nên sáng suốt lắng nghe và thực hiện những gì thánh Gioan nói với chúng ta hôm nay “Hãy sám hối !”

Nếu chúng ta chăm chú nghe tiếng gọi thức tỉnh chúng ta, thái độ trước hết của chúng ta sẽ là rất hối hận. Hối hận về điều gì? Có thể chúng ta đã sống thiển cận, tìm kiếm hạnh phúc nhầm nơi. Chúng ta cho rằng những gì làm cho chúng ta hạnh phúc trong mùa này hệ tại ở nơi những thiết bị nhanh nhất, mới nhất, thông minh nhất và trong những kiểu thời trang mốt nhất. Cuộc khảo sát mới đây cho thấy rằng, các bậc cha mẹ càng ít dành thời gian ở với con cái thì càng mua nhiều đồ chơi cho chúng. Xã hội của chúng ta đòi hỏi ngày càng nhiều, nhưng chúng ta dường như luôn thấy thiếu. Chúng ta dồn quá nhiều tâm sức vào những chuyện không đâu. Chúng ta đang mất kiểm soát và đi quá nhanh trên con đường sai lầm.

Vì thế, chúng ta phải chân nhận, với tất cả sự hối hận, rằng sự mưu cầu về hạnh phúc của chúng ta đã khiến chúng ta thất vọng. Chúng ta nhận ra những giọng nói khác khiến chúng ta hạnh phúc, chúng đã lừa chúng ta và chúng ta đang chờ đợi. Chúng ta đến đây làm việc thờ phượng hằng tuần. Không phải vì chúng ta chỉ giữ những quy định tôn giáo, đúng không? Cũng chẳng phải chúng ta quan tâm đến sự đảm bảo cho sự sống đời sau, đúng không?Nhưng là vì đời này và khám phá ra ý nghĩa, sự cân bằng và chừng mực cũng như quan tâm đến chính chúng ta và gia đình.

Gioan Tẩy Giả đã lên tiếng đầy gay gắt, ông đã cuốn hút sự chú ý của đám đông. Ông được lòng dân vì họ cần sự trợ giúp – một tiếng nói rõ ràng và lành mạnh. Họ và chúng ta ngày nay, nghe được lời hứa của Gioan: đấng đang đến mang theo lửa sưởi ấm cho những ai tinh thần đang giá lạnh bởi buồn chán, đơn điệu và trở nên yếm thế. Chúng ta cũng nghe được lời hứa của ngài về Thánh Thần, vì tinh thần của chúng ta bị sưng phồng vì sự vượt mức, chúng ta cần được canh tân lại thần khí. Đó là những gì chúng ta không thể tự mình đạt được.

Thần Khí đổi mới là một quà tặng mà Mùa Vọng mang lại cho chúng ta hôm nay. Ân huệ này chúng ta không thể mua bằng tiền hay trả bằng thẻ VISA, không thể bị chiếm hoặc sở hữu bằng sự giàu sang hay quyền thế, cũng không phải là độc quyền của bất kỳ sự tinh túy tôn giáo nào. Thần Khí là hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Đó là thần khí đổi mới và lửa thanh luyện.

Tiếng nói phía sau giọng nói của Gioan là tiếng nói của Thiên Chúa. Đó là một tiếng nói yêu thương và quan tâm, mong muốn chúng ta hoàn thiện. Thiên Chúa muốn một thứ gì đó đặc biệt trong Mùa Vọng và Giáng Sinh này cho mỗi người chúng ta cũng như cho cộng đoàn chúng ta.

Ân ban này bắt đầu ngay ở đây, như mọi tuần, khi chúng ta cùng nhau quy tụ. Đó ân huệ của Lời, mà thánh Phaolô tái khẳng định với chúng ta hôm nay rằng, ân huệ này giúp chúng ta nên kiên nhẫn và yên ủi chúng ta – dẫu chúng ta có khác biệt hay đa dạng như thế nào đi nữa – như cộng đoàn Rôma thuở giáo hội sơ khai. Chúng ta cũng đón nhận hồng ân của Thánh Thể, như lương thực chia sẻ với những người khác, bất kể những khác biệt của chúng ta. Vì thế, những gì thánh Phaolô cầu nguyện cho giáo đoàn Rôma cũng là cho Giáo hội hôm nay: chúng ta được nên mạnh trong sự đồng tâm nhất trí, như họ nhờ qua Lời Chúa và Bí Tích.

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp

December 6, 2016