dongcong.net
 
 

hiệp sống tin mừng - lm Đan Vinh năm A

HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN A
1 V 19,9a.11-13a ; Rm 9,1-5 ; Mt 14, 22-33
TIN CẬY VÀO QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA GIÊ-SU
I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Mt 14, 22-33
(22) Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán đám đông. (23) Sau khi giải tán đám đông, Người đi riêng lên núi mà cầu nguyện. Chiều đến, Người vẫn ở đó một mình. (24) Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ nhiều dặm, bị sóng đánh vì ngược gió. (25) Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. (26) Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “ma đấy !” và sợ hãi la lên. (27) Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”. (28) Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”. (29) Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. (30) Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với !”. (31) Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi ?”. (32) Khi Thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay. (33) Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”.
2. Ý CHÍNH: ĐỨC GIÊ-SU BÀY TỎ QUYỀN NĂNG QUA VIỆC ĐI TRÊN MẶT BIỂN:
Sau phép lạ nhân bánh ra nhiều (x. Mt 14,13-21), dân chúng hào hứng, muốn tôn Đức Giêsu lên làm vua. Do không muốn cho các môn đệ hiểu lệch lạc về sứ mạng Thiên Sai theo nghĩa thế tục như dân Do thái đang mong đợi, nên Đức Giê-su đã ra lệnh cho các ông lên thuyền sang bờ bên kia trước, đang khi Người ở lại giải tán đám đông. Khoảng 3 giờ sáng, Người đã đi trên mặt biển tiến đến gần thuyền các môn đệ. Các ông sợ hãi la hoảng tưởng mình thấy ma, nên Người đã lên tiếng trấn an. Sau đó Người đã cho Phê-rô đi trên mặt nước đến với Người và đã lập tức cứu ông khỏi bị chìm xuống khi ông kêu cầu. Sau biến cố này, các môn đệ đã tin Đức Giê-su và tuyên xưng đức tin: ”Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa”.
3. CHÚ THÍCH:
- C 22-24: + Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền: Sau phép lạ nhân bánh, dân chúng phấn khởi muốn tôn Đức Giê-su làm Vua Thiên Sai và các môn đệ cũng bị phấn khích không kém. Để tránh cho các ông ảo tưởng về sứ mạng Thiên Sai trần thế của Người, nên Đức Giê-su đã giục các ông mau xuống thuyền sang bờ bên kia (x. Ga 6,14-15). + Người đi riêng lên núi mà cầu nguyện: Đức Giê-su thường dành thời gian yên tĩnh ban đêm để cầu nguyện với Chúa Cha (x. Lc 6,12), nhất là khi sắp phải giải quyết những công việc quan trọng (x. Mt 26,36; Lc 9,27). + Chiều đến, Người vẫn ở đó một mình: Ở một mình là không có người nào bên cạnh, trừ ra Chúa Cha hằng ở với người (x. Ga 8,29). + Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ nhiều dặm: Đây là Biển hồ Giê-nê-sa-rét hay cũng gọi là Ti-bê-ri-a hoặc Ga-li-lê (x. Ga 6,1). Biển Hồ này có hình bầu dục dài 21 km, rộng 12 km, mực nước thấp hơn Địa Trung hải 208 mét. Vì quá lớn, nên Biển Hồ thường hay có sóng to gió lớn (x. Mt 8,23). + bị sóng đánh vì ngược gió: Bấy giờ thuyền các môn đệ đã ra giữa biển hồ và đang bị sóng đánh chập chờn không thể tiến xa vì ngược gió. Sự kiện này tượng trưng cho con thuyền Hội thánh giữa biển trần gian luôn phải đương đầu với những nghịch cảnh.
- C 25-27: + Khoảng canh tư: Vào thời Đức Giê-su, dân Do Thái cũng như người Rô-ma: chia ngày thành 12 giờ từ 6 giờ sáng đến 18 giờ chiều, và chia đêm thành 4 canh, mỗi canh kéo dài 3 giờ. Canh tư tức vào khoảng từ 3 đến 6 giờ sáng. + Người đi trên mặt biển: Cựu Ước nhiều lần nói tới Đức Chúa đi trên biển (x. G 9,8; Tv 77,20). Đức Chúa đã từng tỏ uy quyền trên sự hỗn mang khi tạo dựng trời đất, khống chế Biển Đỏ khi giải thoát dân Do thái khỏi ách nô lệ của người Ai cập. Ở đây Đức Giê-su muốn ám chỉ Người là Thiên Chúa, có quyền trên sức mạnh của biển khơi. + Các ông hoảng hốt bảo nhau: “ma đấy !” và sợ hãi la lên: Các môn đệ thấy bóng Đức Giê-su đi trên mặt nước đến gần thuyền thì sợ hãi kêu la vì tưởng mình thấy ma. + “Cứ yên tâm, đừng sợ !”: Là lời Đức Giê-su trấn an các ông. + Chính Thầy đây: Trong Cựu Ước Đức Chúa nhiều lần xưng mình : “Chính là Ta”, “Ta là Gia-vê”, “Ta là Đấng Có” … khi hiện ra với các tổ phụ (x. St 46,3; Xh 3,14). Ở đây, khi xưng mình: “Chính Thầy đây”, Đức Giê-su ngầm mặc khải Người chính là Thiên Chúa.
- C 28-31: + “Nếu quả là Ngài”: Phê-rô vẫn còn nghi ngờ không biết có thực là Thầy Giê-su không. + “Thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”: Câu này cho thấy Phê-rô tính khí bốc đồng, ăn nói bộc trực. + “Cứ đến !”: Phê-rô được Đức Giê-su chia sẻ quyền năng siêu nhiên đi trên mặt nước, nhờ biết đặt trọn niềm tin vào Người. + Thấy có gió thổi thì ông đâm sợ: Đức Giê-su có lần đã ban quyền chiến thắng quyền năng âm phủ  cho Phê-rô (x. Mt 16,18b), nhưng ông có nhận được quyền năng ấy hay không là tuỳ vào đức tin của ông mạnh hay yếu. Bao lâu Phê-rô còn tập trung chú ý vào Đức Giê-su, thì ông còn khống chế được sức mạnh của biển cả. Nhưng khi bắt đầu hoài nghi, ông đâm ra nhát sợ và lập tức bị chìm xuống nước. + “Thưa Ngài, xin cứu con với”: Câu này tương tự câu của các Tông đồ cầu cứu Đức Giê-su khi thuyền của các ông bị gió bão sắp bị chìm (x. Mt 8,25). Trong Thánh Vịnh cũng có nhiều lời cầu nguyện của dân Do thái xin Chúa giúp vượt qua sức mạnh của biển cả đe dọa (Tv 69,15-16; 144,7). + Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông: Trước lời cầu xin khẩn thiết của Phê-rô, Đức Giê-su đã mau mắn đáp lại bằng cách đưa tay ra nắm lấy ông. + “Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi ?”: Lời Đức Giê-su vừa trách đức tin yếu kém của ông, vừa khích lệ ông hãy tín thác cậy trông vào Người.
- C 32-33: + Gió lặng ngay: Sự hiện diện của Đức Giê-su đã đánh tan sóng gió và đem lại bình yên cho con thuyền của các môn đệ. + Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !: Đây là lời tuyên xưng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa quyền năng. Tin Mừng Mát-thêu đã mượn lời tuyên xưng này để cho thấy đức tin của Hội thánh Sơ Khai như sau: “Đức Giê-su Ki-tô là Con Một Thiên Chúa, đồng bản tính với Đức Chúa Cha !”.
4. CÂU HỎI:
1) Tại sao Đức Giê-su lại truyền cho các môn đệ mau xuống thuyền sang bờ bên kia trước ? 2) Đức Giê-su lên trên núi để làm gì ? 3) Bạn biết gì về Biển hồ được đề cập trong Tin mừng hôm nay ? 4) Tại sao con thuyền các môn đệ bị chập chờn không tiến xa được ? 5) Canh tư tương đương với mấy giờ sáng hiện nay ? 6) Ý nghĩa của việc Đức Giê-su đi trên mặt biển là gì ? 7) Thái độ của các Tông đồ ra sao khi thấy bóng người đi trên biển đến gần thuyền và Đức Giê-su đã làm gì để trấn an các ông ? 8) Qua câu nói: "Chính Thầy đây", Đức Giê-su ngầm mặc khải Người là ai ? 9) Phê-rô đã biểu lộ tính khí ra sao khi mau miệng xin được đi trên mặt nước đến cùng Thầy ? 10) Tại sao Phê-rô đang đi trên mặt biển lại bị chìm và ông đã làm gì để được Thầy ra tay cứu giúp ?
II. SỐNG LỜI CHÚA
1. LỜI CHÚA: Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”. Phê-rô thấy gió thổi thì ông đâm sợ và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với !” (Mt 14,30).
2. CÂU CHUYỆN:
1) HÃY NGƯỚC NHÌN LÊN CAO
        Vào lúc mới có thuyền buồm, một cậu bé nọ xin được đi biển để học làm thủy thủ. Một hôm biển nổi cơn giông bão, thuyền trưởng đã ra lệnh cho cậu bé leo lên cột buồm cột lại một sợi dây buồm bị gió làm tuột ra. Cậu bé đã dễ dàng leo lên phân nửa cột buồm vì cậu luôn hướng mặt lên cao.  Nhưng khi leo đến lưng chừng thì cậu đã mắc phải một sai lầm lớn là quay mặt nhìn xuống mặt biển đang dậy sóng. Do đó cậu bị chóng mặt và sắp bị té ngã. Thấy vậy, một thủy thủ già nhiều kinh nghiệm đã la to nhắc cậu: ” Này nhóc, hãy ngước mặt lên cao ! Hãy mau nhìn lên trời !”. Cậu bé đã nghe theo lời chỉ dẫn khôn ngoan ấy và đã leo được tới đỉnh thi hành lệnh của thuyền trưởng một cách an toàn.
      Lỗi lầm của cậu bé nói trên giống như lỗi lầm của ông Phê-rô trong Tin mừng hôm nay. Cũng như cậu bé đã rời mắt khỏi đích nhắm để nhìn xuống mặt nước nên có nguy cơ bị té ngã, thì ông Phê-rô do rời mắt khỏi Thầy để nhìn xuống mặt biển nên đã bị chìm xuống.- (M. Link)
2. SỰ CẦU NGUYỆN ĐEM LẠI BÌNH AN CHO TÂM HỒN:
KÉT MIU-LƠ ( Keith Miller) tác giả cuốn sách tựa đề “Hương rượu mới” (The taste of new Wine), đã thuật lại một biến cố làm thay đổi cuộc đời của ông như sau:
Vào một đêm nọ, trên đường đi bộ về nhà, Két đã bị một chiếc xe hơi từ phía sau tông phải làm anh bị té bất tỉnh bên lề đường suốt hơn một tiếng đồng hồ khi chờ xe cứu thương. Lúc tỉnh dậy và ý thức về tình trạng của mình, anh đã cầu nguyện với Chúa. Sau khi cầu nguyện xong, anh cảm thấy tâm hồn thật sự được bình an. Két viết: “Tôi cảm thấy xấu hổ  về việc tại sao mãi đến lúc này tôi mới biết được giá trị của sự cầu nguyện. Ngay lúc đó, dù đang phải đối diện với cái chết, nhưng tôi không còn cảm thấy sợ chút nào. Tôi có cảm giác Chúa đang hiện diện bên tôi và sẵn sàng ra tay cứu giúp tôi”. Sau đó, Két đã được các bác sĩ kịp thời cứu sống và mau chóng bình phục. Anh trở lại đại học được bầu làm chủ tịch lớp sinh viên năm thứ hai. Nhưng về sau, do bị các hoạt động xã hội của trường đại học lôi cuốn, anh lại thôi, không còn đến nhà thờ nữa và tiếp tục lún sâu vào các đam mê tội lỗi như trước.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh lập gia đình và được nhận vào làm việc cho một hãng xăng dầu ở tiểu bang Tếch-sớt (Texas). Cuộc sống gia đình và công việc không suông sẻ. Một hôm Két chơi bài bị thua đậm. Bao nhiêu tiền bạc dành dụm bấy lâu giờ bị thua trắng tay! Anh đã bị vợ nặng lời mạt sát và đòi làm đơn ra tòa ly hôn. Anh buồn chán đánh xe chạy đi khỏi nhà mà không biết phải đi về đâu ? Sau khi chạy được một lúc, anh tấp xe vào bên lề đường, tắt máy rồi ngồi đó im lặng vừa hút thuốc vừa suy nghĩ. Trước đây mỗi lần gặp phải điều gì buồn phiền, anh chỉ cần uống vài ly rượu mạnh rồi nằm vật ra giường ngủ một giấc đến sáng là hết. Thế nhưng bây giờ sự thể lại không đơn giản như thế. Anh đã bị dồn đến bờ vực phá sản sau một phút lỡ lầm! Anh nhìn lên trời và la to: “Nếu Chúa muốn gì nữa thì xin hãy lấy tất cả đi. Con thực sự muốn như vậy đó !” Ngay lúc ấy, đột nhiên anh cảm thấy tâm hồn thư thái bình an trở lại, một cảm giác mà cách đó mười mấy năm anh đã từng trải qua khi bị thương bất tỉnh bên lề đường. Ngay lúc đó, anh đã hạ quyết tâm phải thay đổi đời sống. Dù không có những tia sấm chớp trên trời, cũng chẳng có tiếng nói mầu nhiệm nào của Thiên Chúa trong lòng, nhưng Két đã nhận biết rõ điều Chúa muốn anh phải làm là hiến toàn thân phụng sự Người. Người không cần tiền bạc, thời giờ hay sức lực của anh mà chỉ cần anh quyết tâm thay đổi lối sống, để Người ban bình an cho anh và giúp anh trung thành phụng sự Người. Có thể nói: Két đã thực sự được tái sinh nên một người mới thuộc trọn về Chúa.    
3. SUY NIỆM:
Câu chuyện Phê-rô đi trên mặt biển và được Đức Giê-su cứu khỏi bị chìm gợi lên cho chúng ta bài học về đức Tin: Mỗi khi cảm thấy tâm hồn bất an là lúc chúng ta đã quên Chúa, đã không còn tập trung vào Người. Khi bị chìm vào các đam mê tội lỗi, là lúc chúng ta đã hoài nghi về tình thương cứu độ của Chúa và bỏ làm các việc đạo đức. Bấy giờ chúng ta cần noi gương thánh Phê-rô để kêu cầu với Chúa Giê-su. Chắc chắn Người sẽ nắm lấy chúng ta và trả lại bình an cho tâm hồn chúng ta.
1) “Cứ yên tâm. Chính Thầy đây. Đừng sợ !”:
Đôi khi Chúa để chúng ta gặp phải các tai ương, bệnh tật và đau khổ là Người muốn thử thách đức tin của chúng ta như người ta thường nói: “Lửa thử vàng, gian nan thử đức”. Cũng như dù đang cầu nguyện trên núi, nhưng Đức Giê-su vẫn dõi mắt theo con thuyền của các môn đệ đang lênh đênh trên biển cả và Người đã đi trên mặt nước để đến cứu giúp các ông, thì ngày nay Người cũng luôn quan tâm đến con thuyền Hội Thánh trong cơn phong ba bão táp hầu kịp thời ứng cứu khi cần. Nếu thực sự tin vào quyền năng của Đức Giê-su, thì chúng ta cũng sẽ không hoảng sợ khi phải đương đầu với các nghịch cảnh, vì tin rằng Chúa vẫn luôn dõi theo chúng ta và sẽ kíp thời cứu giúp chúng ta khi cần. Hãy luôn ý thức: “Có Chúa cùng đi với chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ chi và chắc chắn sẽ đạt đến bến bình an”.
2) “Thưa Ngài, xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài”:
Qua việc bước ra khỏi thuyền đi trên mặt nước đến với Đức Giê-su cho thấy Phê-rô có một đức tin hành động hơn là lý thuyết suông. Như vậy đức tin thực sự sống động phải được thể hiện qua hành động cầu nguyện và thực hành Lời Chúa dạy như lời thánh Gia-cô-bê: “Đức Tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2,17).
Thực vậy, cũng như một học viên học vi tính hay học bơi lội. Ngoài việc nghe hướng dẫn viên trình bày bài học để có một kiến thức căn bản, học viên còn phải biết ngồi vào máy tính để tập thao tác cho thuần thục, hoặc phải lội xuống nước sông hồ để tập từng động tác mới có thể bơi được… Cũng vậy, để đạt được một đức tin trưởng thành, ngoài việc học giáo lý thánh kinh, người tín hữu còn phải cầu nguyện và áp dụng Lời Chúa qua lối ứng xử với tha nhân giữa đời thường. Nếu không chịu thực hành Lời Chúa, thì dù có bằng tiến sĩ thần học, đức tin của nhà thần học này có thể vẫn yếu đuối hơn một tín hữu bình dân nhưng lại năng cầu nguyện với Chúa. Các gian nan thử thách gặp phải chính là thước đo đức độ của một con người như câu người ta quen nói: ”Lửa thử vàng, gian nan thử đức”. Thánh Phao-lô cũng từng trải qua nhiều cuộc chiến đấu cam go như ngài đã viết: ”Đã ba lần tôi xin Chúa cho thoát khỏi nỗi khổ này. Nhưng Người quả quyết với tôi: Ơn của Thầy đã đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12,7-9).
3) “Thưa Ngài, xin cứu con với !”:
Khi nhìn vào Đức Giê-su, ông Phê-rô đã có thể đi trên mặt nước như thầy mình. Nhưng khi cơn gió mạnh ào đến, đức tin của ông bị suy giảm thì ông lập tức bị chìm. Phê-rô trong cơn nguy biến đã tín thác cậy trông qua lời kêu cứu: “Thưa Ngài, xin cứu con với !”. Bàn tay của Đức Giê-su đã kịp nắm lấy ông và đưa ông lên thuyền bình an kèm theo lời trách nhẹ: “người đâu mà kém tin như vậy! Sao lại hoài nghi ?“.
Ngày nay nhiều khi chúng ta có cảm tưởng như bị Chúa bỏ rơi khi chúng ta liên tiếp gặp phải những tai nạn rủi ro và những điều trái ý cực lòng. Nhưng thực ra đó là phương cách Chúa thường dùng để huấn luyện đức tin của chúng ta. Khi gặp tai ương hoạn nạn mà chúng ta sợ hãi, bỏ cầu nguyện dự lễ và tìm đến với các trò mê tín như bói toán, bùa ngải… là dấu cho thấy đức tin của ta đã suy yếu trầm trọng hoặc đã chết rồi. Trái lại, nếu chúng ta biết dâng lời cầu xin: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?” rồi làm theo lời Chúa chỉ dạy, thì mới chứng tỏ đức tin của ta vững mạnh.
4) Năng cầu nguyện kết hiệp với Chúa:
Về việc cầu nguyện, nhiều người thường bỏ cầu nguyện với lý do: “Tôi bận quá không có thời giờ rảnh để cầu nguyện với Chúa”... Nhưng thật ra Chúa luôn ở bên ta, ngay trong lòng ta. Chỉ cần ta ý thức sự hiện diện của Chúa Giê-su và thưa chuyện với Người bằng một lời nguyện tắt. Tại sao mỗi ngày chúng ta có nhiều giờ đi uống cà phê tán gẫu với chúng bạn hay ngồi hàng giờ xem truyền hình… mà lại không thể bớt ra ít phút để vào sa mạc của lòng mình cầu nguyện với Chúa. Mỗi ngày chúng ta có khá nhiều cơ hội để gặp gỡ Chúa, mà vì không ý thức về sự cần thiết của việc cầu nguyện, nên ta đã bỏ lỡ nhiều cơ hội gặp gỡ Người. Chẳng hạn: Những lúc cửa hàng vắng khách, khi chờ đèn xanh đèn đỏ, khi bị kẹt xe hay bất ngờ nhà bị cúp điện… Thay vì bực bội khó chịu, chúng ta hãy ý thức sự hiện diện của Chúa và thưa chuyện với Người về những điều làm ta lo lắng hay đang phải đối phó.
     4. THẢO LUẬN: 1) Chúng ta cần học tập thánh Phê-rô điều gì về sự cầu nguyện ? 2) Nên cầu nguyện những lúc nào trong ngày ? 3) Khi gặp thất bại hay rủi ro trái ý, ta cần làm gì để noi gương thánh Phê-rô ?
5. CẦU NGUYỆN:
- LẠY CHÚA GIÊ-SU. Hội Thánh ngày nay cũng đang gặp rất nhiều khó khăn trở lực nên không thể thăng tiến được. Xin cho các mục tử trong Hội Thánh luôn tin cậy vào tình thương quan phòng và quyền năng của Chúa. Xin cho chúng con biết chu toàn sứ vụ làm chứng cho Chúa bằng lối sống quên mình vị tha và yêu thương phục vụ tha nhân. Xin cho chúng con sẵn sàng góp công góp của để cộng tác vào sứ vụ loan Tin Mừng của Hội Thánh.
- LẠY CHÚA. Chúa muốn chúng con luôn vững tin vào Chúa mỗi khi gặp thử thách gian nan. Ngày nay vẫn có những cơn sóng gió làm chúng con hoài nghi và không còn tin cậy vào Chúa, khiến chúng con ngày một chìm sâu vào các đam mê tội lỗi. Mỗi khi con sắp chìm đắm, xin Chúa hãy động viên con như đã động viên các môn đệ trong Tin Mừng hôm nay: “cứ yên tam. Chính Thầy đây, đừng sợ!”. Xin hãy cầm lấy tay con khi con sắp quỵ ngã, và hãy nâng đỡ đức tin yếu hèn của con, giúp con đứng vững trước bao sóng gió cuộc đời. Nhất là xin cho con biết luôn ngước nhìn lên Chúa là nguồn hy vọng và là sự trông cậy độc nhất của con.
X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.
LM ĐAN VINH -  HHTM


dongcong.net August 29, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)