dongcong.net
 
 

Chúa nhật 30 thường niên, năm A

Số 39. Chúa nhật Thường niên 30 A.  Ngày 23.10.2011

Yêu người thân cận như chính mình... khó hơn lên trời !!!

Lung Linh

u người thân cận như chính mình!!

Một bài học lý tưởng đến nỗi ca dao Việt nam cũng đã từng khuyên nhủ:

Thương người như thể thương thân

Nhưng giữa lý thuyết và thực hành là một khoảng cách vời vợi.

Làm sao có thể yêu người thân cận như chính mình được???

Thậm chí còn tới độ vô lý nữa:

Không lẽ tôi cũng phải thương anh em ruột của tôi như những người ngoài phố!!

Không lẽ tôi cũng phải thương con cái tôi như thương con cái hàng xóm??

Như thế nghe cũng còn có thể chấp nhận được… nhưng đụng đến tiền bạc mới quả thực là rối bòng bong

Không lẽ tôi phải thăm nuôi hết những người bệnh trong khu phố của tôi đang nằm viện??

Không lẽ tôi cũng phải lo đóng tiền học cho con hàng xóm??

Ấy là chưa kể tôi làm chỉ vừa đủ ăn…không có tiền dư thì tôi lấy gì để giúp đỡ người khác?? Nếu giúp đỡ người khác tôi lấy gì cho gia đình ăn đây!!!!

Nhiều người thường lấy câu của Philipphê “Hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho no”, nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có ích lợi gì ? (Gc 2:16)

để đề cao công cuộc giúp đỡ người nghèo.

Rất đúng, rất tuyệt vời..nếu họ cảm thấy có khả năng thực hiện sự giúp đỡ.

Nhưng về công cuộc bác ái này cũng quá nhiêu khê.

Tại sao lại nhiêu khê???

Lý do thứ nhất: bình thường người làm việc bác ái dễ mang cảm tưởng mình là người làm ơn, ban phát. Nên người chịu ơn phải tỏ ra vẻ tôn trọng mình, quý mến mình, đặc biệt là phải nhớ ơn mình!!! Hóa ra mình coi như đã được thưởng rồi.

Lý do thứ hai: khi tôi làm việc bác ái, tôi có cảm giác mình đạo đức hơn nhiều ngừơi vì tôi phải bỏ công, bỏ của, bỏ sức ra để đi tới vùng sâu, vùng xa hoặc tôi phải lên miền cao nguyên nới các dân tộc thiểu số. Và tôi thầm tự hào trong “vòng hào quang đạo đức đó”

Lý do thứ ba: trong khi ngủ quên trong chiến thắng với ánh hào quang đạo đức đó, “cái tôi lớn lên lúc nào không biết: Còn Chúa bị lu mờ đi. Đi đâu tôi cũng có dịp để khoe những công cuộc bác ái mà tôi đã thực hiện liên tục suốt cả chục năm qua!!!

 

Chúng ta thử xem Thày Giêsu đối xử với người nghèo như thế nào??

Trong Thánh Kinh, chúng ta thấy rõ:

Thầy Giêsu không lập trại tế bần giúp người nghèo

Thầy Giêsu không lập viện dưỡng lão chăm sóc người già cả

Thầy Giêsu chưa giúp đỡ tiền của cho bất cứ ai!!! Mà chỉ ngồi quan sát !!!

          Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. (Mc 12:41)

Thậm chí Thầy Giêsu còn có vẻ coi thường người nghèo trước việc người phụ nữ rửa chân cho Thầy bằng loại dầu thơm hảo hạng:

Người nghèo thì lúc nào các ông chẳng có bên cạnh mình, các ông muốn làm phúc cho họ bao giờ mà chẳng được ! (Mc 14:7)

Tại sao vậy?

Bởi vì Thầy Giêsu xuống trần gian này mang theo một sứ mệnh:

Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,

để tôi Loan Báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.

Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha,

cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,

công bố một năm hồng ân của Chúa. (Lc 4:18-19 )

kẻ nghèo hèn, kẻ bị giam cầm, người mù, người bị áp bức..đều hiểu theo nghĩa tâm linh chứ không hiểu theo nghĩa thế gian.

 

Kết luận

Nói như thế không có nghĩa là chúng tôi hô hào đừng giúp đỡ người nghèo

Ý chúng tôi muốn chia sẻ là:

Ưu tiên hàng đầu vẫn là giải thoát kẻ nghèo hèn, kẻ bị giam cầm, người mù, người bị áp bức..về mặt tâm linh.

Thí dụ: Họ vốn là hoàng tử, công chúa con vua cả nước trời họ lại luôn cảm thấy mình như kẻ phàm hèn, tội lỗi, lang thang đầu đường xó chợ. Họ đích thị là những kẻ nghèo hèn rồi.

Thí dụ: Họ thấy Chúa như họ thấy Chúa như một ông cảnh sát lúc nào cũng rình mò và ghi sổ phạt: Đích thị là họ đang bị giam cầm.

Thí dụ: Họ cũng mong gặp gỡ Chúa nhưng họ tìm mãi mà vẫn chưa thấy. Đích thị là  họ đang bị mù

Thí dụ: Họ đang bị cơn ghen ghét thù hận giày vò họ đêm ngày; Đích thị họ đang bị áp bức rồi…

Rồi song song vào việc giải thoát họ ..việc này đòi hỏi rất nhiều năm tháng..

Cộng đoàn có thể nghiên cứu để hỗ trợ họ thêm về vất chất, giúp cho cuộc sống của họ bớt cơ cực, khó khăn hơn…Đây là điều rất đáng khích lệ có thể giúp cho việc tìm kiếm Chúa của họ dễ dàng hơn.. khi họ đỡ lo toan về chuyện cơm, áo, gạo, tiền…

Tóm lại, một số đông các Hội Đòan Công Giáo thích làm những việc đạo đức như đọc kinh cho nhiều và tích cực tham gia những công tác bác ái xã hội hết nơi này đến nơi khác. Họ coi như thế là quá tốt, quá đủ, hết sức rồi..

Tốt lắm…nhưng vẫn chưa đủ…

Lý do: còn mối tương quan thân mật giữa cá nhân từng người với Chúa thì họ chẳng thiết tha chút nào. Họ vẫn mãi mãi là kẻ nghèo hèn trước mặt Chúa dù rằng họ đã bỏ của, bỏ thời gian, tốn công sức để giúp đỡ người nghèo khổ khắp nơi..

Chúng tôi xin chân thành chia sẻ bài ngắn gọn này với hai tâm tình

§        Phục họ sát đất trước những hy sinh của họ lo cho người nghèo

§        Nhưng cũng đáng tiếc cho họ khi chính họ lại cũng là người nghèo hèn về mặt tâm linh.

Vì thế xin các huynh trưởng đầu đàn của các đoàn thể nên ngồi lại với nhau để tìm cách giải quyết vấn đề sao cho ổn thỏa và cân bằng cả về tâm linh lẫn chuyện đạo đức bác ái bên ngoài.

Tâm linh vàođời - lung linh

187.  CN Thường niên 30 -  năm A. 

Ngày 26 . 10 . 2014

Yêu mến Chúa

Hay kính sợ Chúa

Lung Linh

 

         Chủ nhật 30 năm C Thường niên, trích Tin mừng theo thánh Mat-thêu 22, 34-40

Khi nghe tin Đức Giê-su đã làm cho nhóm Xa-đốc phải câm miệng, thì những người Pha-ri-sêu họp nhau lại.
35
Rồi một người thông luật trong nhóm hỏi Đức Giê-su để thử Người rằng :
36
“Thưa Thầy, trong sách Luật Mô-sê, điều răn nào là điều răn trọng nhất ?”
37
Đức Giê-su đáp : “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi.
38 Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất.
39
Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là : ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.
40
Tất cả Luật Mô-sê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy.”

 

Trong đoạn này có một vấn đề cần suy tư:

Điều kiện đầu tiên muốn yêu Chúa, tôi phải biết Chúa như thế nào đã..

Thực vậy, nếu hỏi 1000 người : Hiện nay. bạn quan niệm Chúa như thế nào?

Có lẽ ta sẽ nhận được những câu trả lời chung chung như sau:

-         Chúa là cha nhân lành.

Nhưng chẳng thèm nhớ cha một giây!!! Có mà như không. Sao gọi là yêu được

-         Chúa là vua trời đất.

Tôi là vật phàm hèn, chỉ biết kính Chúa, sợ Chúa, không dám yêu Chúa.

-         Chúa là đấng toàn năng, toàn thiện

Tôi thì yếu đuối, tội lỗi…Giữa tôi và Chúa nghìn trùng xa cách. Tình yêu của tôi với Ngài thực lạnh nhạt.

-         Chúa là Đấng giàu lòng thương xót.

Tôi trở  thành người ăn mày, suốt ngày năn nỉ ỉ ôi để Đấng giàu lòng thương xót sẽ  bố thí cho tôi một ơn nào đó...Tôi cần ơn Ngài chứ đâu cần yêu Ngài….

Thực vậy,  nếu tôi biết Chúa theo những hình ảnh trên,

tôi không cách nào yêu Chúa được.

Tôi chỉ kính, chỉ sợ, chỉ tôn thờ… mà thôi.

Thêm vào đó, khi cử hành các Bí tích, kể cả Bí Tích Thánh Thể, các đấng cũng ra sức nhấn mạnh và dạy dỗ giáo dân phải Tôn kính hết lòng, phải dọn linh hồn sạch sẽ.. để xứng đáng chịu các phép Bí tích cao trọng.. ngày xưa các cụ còn dạy trong bổn đồng ấu: Ăn mày các phép !!!

Đã ăn mày thì phải chấp nhận thân phận tôi tớ…vô gia cưnghèo mạt rệp

Vì vậy phải run sợ, coi chừng tên nào phạm tội trọng mà mon men lên rước lễ thì lãnh thêm tội PHẠM SỰ THÁNH..chết không kịp ngáp…hỏa ngục đời đời chờ sẵn đấy!!!!

Thế thì lấy tư cách gì …mà yêu Chúa cho được..

Không có cửa  để yêu mến Chúa đâu nhé…Đừng có mơ…

Thôi …ai yêu Chúa thì cứ yêu ..

Ta đây tự hào mình là con chiên ngoan đạo…hiền lành…

Cứ thi nhau giữ luật cho thật chi tiết, đàng hoàng, đầy đủ…

Với tâm hồn kính sợ Chúa…

Hy vọng đời sau được lên Thiên Đàng là quý lắm rồi…

Khỗ nỗi… dường như chẳng ai dễ gì mà được lên ngay, lên mau..

Thế nhưng, để chắc ăn…trước mắt cứ giữ đạo cho tốt, theo đúng luật Giáo hội dạy…thế là xong..khỏi bàn ra tán vào nữa…

Ai mà còn nói linh tinh..gieo rắc sự rối loạn, làm mất sự ổn định của cộng đòan sẽ bị trưởng chóp bu loại trừ thẳng tay..và các thành viên viên khác cứ vô tư hùa theo

Cho chết, đáng lắm…

Và chúng tôi cứ tiếp tục giữ luật, kính Chúa, sợ Chúa cho phải phép….

Còn vấn đề nhận ra Chúa, yêu Chúa là chuyện của ai đó…

Không dành cho chúng tôi đâu….

2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)