Chúa Nhật XVIII Thường Niên Năm A
 
 


CÁC CON HÃY CHO HỌ ĂN

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy tình thương của Chúa thật dạt dào vô bờ vô bến. Suốt một ngày, dân chúng từng đoàn lũ đông đảo theo Chúa để nghe lời Ngài giảng. Chiều đến, Chúa và môn đệ tìm một nơi an tĩnh để nghỉ ngơi một chút, nhưng cũng chẳng được, vì đoàn lũ cứ theo các ngài.

I. TÌNH CHÚA YÊU THƯƠNG MỌI NGƯỜI

Thấy dân chúng đông đúc vẫn theo Chúa mãi không biết mỏi mệt, Ngài động lòng thương họ; vì họ như đoàn chiên không người chăn dắt. Chúa đã chữa họ khỏi mọi bệnh tật đau yếu. Sau cùng, trời đã về chiều các môn đệ xin Chúa giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mua đồ ăn, Chúa không chấp nhận, mà trái lại còn truyền dạy: "Các con hãy cho họ ăn". Khốn nỗi, các môn đệ lại chỉ còn có 5 ổ bánh và 2 con cá, mà bằng ấy thì thấm vào đâu. Chúa đã làm phép lạ bánh và cá hóa ra nhiều cho 5000 người ăn no, không kể đàn bà con trẻ, thế mà còn thu lại được 12 thúng những mẩu bánh vụn.

Chúa là Chúa Tình Thương, bản tính của Người chỉ là yêu thương, không để lỡ một cơ hội nào mà Người không thể hiện tình yêu thương đó qua mọi thế hệ, trong mọi hoàn cảnh và dưới mọi lãnh vực. Không những cứu chữa con người khỏi các chứng bệnh phần xác, nuôi sống họ trong lúc đói khát; mà còn cứu họ khỏi những cơn đói khát tinh thần, đói khát tình thương, đói khát chân lý, đói khát an bình, đói khát lòng nhân đạo.

Đọc Thánh Kinh, chúng ta thấy Chúa luôn luôn biểu lộ tình yêu thương: Nuôi sống Dân Chúa suốt 48 năm trong hoang địa hiu quạch bằng manna, chim cút và giãn khát họ bằng mạch nước từ tảng đá chảy ra, do lệnh Chúa truyền cho Maisen giơ gậy đập vào tảng đá (Exd 16:9-15). Chúa nuôi tiên tri Elia đang ẩn trốn trong hang núi bằng ổ bánh mì và thịt nướng, cứ mỗi buổi chiều do con quạ từ đâu mang tới (I Kg 17:2-7). Cũng cách thế đó, Chúa nuôi dưỡng Thánh Antôn tu rừng sau khi Thánh Nhân đã bán hết tài sản phân phát cho người nghèo khó, bằng ổ bánh lùi và ve nước mát do chú quạ từ xa mang lại.

Mỗi người chúng ta cũng đều có thể cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương chúng ta: Với niềm tin và lòng biết ơn, ai trong chúng ta cũng cảm thấy lòng Chúa yêu thương, không những đã dựng nên chúng ta làm người, cứu chuộc chúng ta khỏi chết trong tội lỗi, quan phòng bảo tồn cho chúng ta được luôn tồn tại. Trong suốt cuộc sống, qua mọi hoàn cảnh, chúng ta đều có thể cảm nhận được tình Chúa yêu thương chúng ta, ban cho chúng ta đủ mọi ơn lành hồn xác.

II. LỆNH TRUYỀN CÁC CON HÃY CHO HỌ ĂN

Để đáp lại tình Chúa yêu thương, Giáo Hội cũng như các Tông Đồ xưa, luôn tìm mọi cách thực thi lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn! Các con hãy cho họ ăn!"

Cảm thương trước nỗi đói khổ, nghèo túng, bệnh tật, đau thương của nhiều người trong nhiều quốc gia trên thế giới, Chúa đã ban cho Giáo Hội nhiều Vị Thánh, nhiều nhà hảo tâm, đã lập nên những cơ quan từ thiện, viện cô nhi, trại cải huấn, làng phong cùi, bệnh viện... để xoa dịu vết thương đau của con người, nhất là những thành phần bị bỏ rơi, phải quên lãng, bị gạt ra ngoài lề xã hội, không còn có quyền được sống.

Mẹ Terexa Calcutte là một điển hình sống động nhất hiện nay. Mẹ là một Nữ Tu nay đã gần 80 tuổi, mới được Đức Thánh Cha chấp nhận đơn từ nhiệm chức vụ Bề Trên Tổng Quyền Dòng Thừa Sai Bác Ái do Mẹ sáng lập vì lý do già yếu. Mẹ là một người đàn bà đơn côi, khó nghèo, khiêm hạ, chẳng có quyền uy nào trong xã hội hiện nay, cũng chẳng có của cải sản nghiệp; thế nhưng Mẹ đang nổi tiếng vào bậc nhất trong thời đại chúng ta. Năm 1979 Mẹ đã được giải thưởng Hoà Bình Nobel, Mẹ đang làm chủ nhiều nhà thương, do công cuộc từ thiện bác ái của Mẹ, viện tế bần, nhà bác ái, trường huấn nghệ tại 50 thành phố trong cả nước Ấn Độ và 400 chi nhánh rải rắc trong 92 quốc gia trên thế giới với tổng số Nữ Tu lên hơn 3 ngàn.

Không một nạn đói khổ, thiên tại, động đất, chiến tranh, mất nhân quyền, những vụ bị đàn áp bất công nào xảy ra trên giới, mà không được Giáo Hội quan tâm trợ giúp, nâng đỡ hoặc ra sức dùng uy tín mình để bảo vệ, tranh đấu hầu có thể tái lập thế quân bình trong xã hội.

Cảm thương những nỗi thương đau tinh thần của nhiều người, chưa được ánh sáng Đức Tin soi chiếu trở về chính lộ, chưa được diễm phúc nhận biết và tôn thờ Chúa, nhiều vị Thánh, nhiều nhà truyền giáo đã hy sinh trót cuộc đời, vượt trùng dương, hiến thân chịu cực khổ, đến những nơi man ri mọi rợ để rao giảng danh Chúa, chinh phục muôn người trở về với Chúa và Giáo Hội... Nhiều vị còn sẵn sàng hiến thân chịu chết để làm chứng nhân cho niềm tin, hoặc chết thay cho người khác để họ được sống, hầu cho Chúa được tôn vinh, như trường hợp Thánh Maximilian Kolbe đã chết cho một anh bạn tù của Đức Quốc Xã, để anh được sống và trở về với vợ con. Ngài đã được Giáo Hội tuyên dương công đức để thế giới ngưỡng mộ và noi theo bắt chước, bằng cách tôn phong ngài lên bậc Hiển Thánh.

III. CHÚNG TA CẦN CÓ NGHĨA VỤ NÀO

Trước tình Chúa yêu thương, qua ơn tạo dựng, săn sóc, bảo tồn chúng ta, trào đổ muôn ơn phúc xuống trên chúng ta, trải dài trong cả cuộc sống... Chúa còn hy hiến bản thân, chịu chết để cứu chúng ta khỏi án phạt chết muôn đời. Dầu vậy, Chúa cũng chưa lấy làm mãn nguyện, Người còn lập nên Nhiệm Tích Thánh Thể để ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế, hầu nên lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng ta, nên nguồn an ủi hạnh phúc cho chúng ta trong cuộc lữ hành trần thế. Vậy chúng ta phải có nghĩa vụ nào trước những chứng tích tình yêu vô cùng của Chúa đối với chúng ta?

Các Thánh đã đáp lại tình Chúa yêu thương bằng cách thực thi lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn!" Các ngài đã hy hiến cả cuộc đời, đi khắp đó đây rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, lãnh nhận mọi vất vả đến hao mòn kiệt quệ, chịu tủi nhục, chịu khủng bố, bị vu oan cáo vạ, bị tù đầy và còn sẵn sàng lãnh nhận cả cái chết vì các phần rỗi linh hồn, để Chúa được tôn vinh, được phụng thờ, được yêu mến. Còn chúng ta, chúng ta đã làm gì và chúng ta sẽ làm gì?

Chúng ta có dám hy sinh chút ít của cải, công lao, sức lực, thời giờ để xoa dịu vết thương đau thể xác; an ủi những tâm hồn sầu khổ, cải hóa tội nhân, bệnh vực kẻ bị áp bức, nâng đỡ người yếu đuối, khích lệ kẻ thất vọng ngã lòng, an ủi người cô thế cô thân, kẻ mồ côi cô độc, dẫn dụ kẻ lạc bước trở về chính lộ, nhất là cầu nguyện và nỗ lực làm việc tông đồ chinh phục những người chưa nhận biết được trở về với Chúa, theo gương các Thánh và những tâm hồn thiện chí trong Giáo Hội không?

Kết Luận

Chúng ta có dám hy sinh đồng bạc cuối cùng, bát cơm sau hết cho sự sống mình, để giúp đỡ tha nhân như bà góa trong Tin Mừng và bà góa thời tiên tri Elia không?

Chắc chắn Chúa không phụ lòng quảng đại của chúng ta, khi chúng ta đáp lại lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn". Chúa sẽ ân thưởng bội hậu cho những nghĩa cử bác ái của chúng ta khi chúng ta giúp đỡ tha nhân, trong cuộc sống vĩnh cửu mai hậu, có khi Chúa còn trọng thưởng chúng ta ngay ở cuộc sống trên trần gian này nữa.

Lm. Minh Vận, CMC

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)