dongcong.net
 
 


suy tư tin mừng - tuần 20 TN-A

Thử thách
(Chúa Nhật XX TN, năm A)
Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Tiền nhân đã xác định như vậy. Quả nhiên đúng như thế. Ngạn ngữ Phi châu nói: “Biển lặng chẳng tạo nên thủy thủ tài ba”. Thật vậy, thử thách càng cao thì cơ hội càng lớn. Thời thế tạo anh hùng nhiều hơn là anh hùng tạo thời thế. Như cụ Phan Bội Châu (1867-1940) đặt vấn đề: “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai?”.
Garrison Keillor so sánh: “Cuộc sống cũng giống như cuộc chiến, nếu mọi thứ bỗng trở nên yên lặng thì có nghĩa là bạn đang thua trận. Cuộc sống luôn đầy những thử thách, kinh nghiệm này ai cũng có thể tích lũy theo thời gian. Nếu không có thử thách, làm sao chúng ta có thể biết và nhận ra sức mạnh tuyệt vời vẫn đang tiềm ẩn trong chúng ta? Vả lại, cuộc sống bình lặng sẽ nhàm chán vì đơn điệu. Toni Malliet nói: “Thử thách không là gì cả, nhưng cơ hội ẩn chứa đằng sau thử thách đó mới là điều đáng nói.
Nếu bạn tỏ ra yếu mềm trước thử thách thì bạn thật là bé nhỏ và sức mạnh của bạn thật là yếu đuối. Vì thế, chẳng lạ gì khi Chúa Giêsu luôn động viên chúng ta nên “đi qua cửa hẹp” (Mt 7:13-14; Lc 13:24), tự tôi luyện trong gian khổ chứ không ung dung tự tại. Chắc chắn mọi thử thách đều có giá trị cao, vì chính những gian nan mới khiến người ta trưởng thành đúng nghĩa, gọi là “thành nhân”.
Thiên Chúa phán: “Hãy tuân giữ điều chính trực, thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ” (Is 56:1). Thời gian là của Chúa, chúng ta chỉ là những người quản lý, không thể biết thời gian còn dài hay ngắn. Do đó, ai cũng phải tỉnh thức. Tỉnh thức là một dạng thử thách. Chính sự thử thách khiến chúng ta phải coi chừng để mà khéo léo (khôn ngoan) “canh me” hoặc “liệu cơm gắp mắm”.
Thiên Chúa chí nhân nhưng cũng tuyệt đối công bình và chính trực, không thiên vị bất kỳ ai: “Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm, cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta, đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta. Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng, vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân” (Is 56:6-7). Dù là ai, từ giáo hoàng tới giáo dân, từ bề trên tới người giúp việc, từ tổng thống tới người ăn xin,... không ai có thể viện cớ gì mà nói: NẾU, TẠI, VÌ, BỞI, GIẢ SỬ, GIÁ MÀ, PHẢI CHI,...
Ai tự cảm thấy mình thiếu thốn thì xin – xin nghiêm túc chứ không “xin xỏ”. Khi thấy người khác xin thì chúng ta phải cho. Đó là công bằng. Ở đây là “xin–cho” trong tương quan yêu thương và bác ái, chứ không “xin–cho” theo kiểu “chế độ” ban phát. Chúng ta đều là những “người làm công” trong Vườn Nho của Chúa, chẳng ai có quyền gì mà “chảnh” với nhau. Ý thức được như vậy, chúng ta có thể ước mong như tác giả Thánh Vịnh: “Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con, cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa, và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài” (Tv 67:2-3).
Phàm nhân bất trác và bất túc nên luôn có rất nhiều mong ước, về mọi thứ, cả tinh thần lẫn vật chất. Nhưng ước mong về tâm linh mới quan trọng nhất: “Ước gì muôn nước reo hò mừng rỡ, vì Chúa cai trị cả hoàn cầu theo lẽ công minh, Người cai trị muôn nước theo đường chính trực và lãnh đạo muôn dân trên mặt đất này. Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài” (Tv 67:5-6). Công lý và công bình phải có thì con người mới được tôn trọng đúng mức: Nhân vị, nhân phẩm và nhân quyền.
Chúc nhau điều gì thì phải thật lòng, không thể chỉ “xã giao”. Trong các Thánh Lễ có nghi thức “chúc bình an”. Nghi thức là để tránh lộn xộn chứ đừng chỉ theo nghĩa đen của nghi thức. Tuy nhiên, một số người thụ động trong khi cúi chào chúc bình an cho nhau, có người chỉ “co cái cần cổ” chút xíu, nhìn vẻ rất miễn cưỡng. Ngay cả chủ tế cũng có người thụ động, gật đầu theo nghi thức, hai cậu lễ sinh hai bên chả sơ múi gì! Trong tình hiệp nhất của Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta cùng chân thành chúc nhau: “Nguyện Chúa Trời ban phúc lộc cho ta! Ước chi toàn cõi đất kính sợ Người!” (Tv 67:8).
Thánh Phaolô bộc bạch: “Tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi, mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó. Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?” (Rm 11:13-15). Ông cựu Biệt Phái Saolê muốn người ta “ganh tị” chứ không “ghen tị” hoặc “ghen ghét”, nhưng phải là ganh tị về điều thánh đức, cứu các linh hồn, chứ không ganh tị về những thứ trần tục.
Thánh Phaolô xác quyết: “Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi thì Người không hề đổi ý” (Rm 11:29). Thật vậy, “trước kia chúng ta đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay chúng ta đã được thương xót, vì họ không vâng phục; họ cũng thế: nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót chúng ta, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót. Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục để thương xót mọi người” (Rm 11:30-32). Một triết lý đầy tính thần học và rất đậm “chất Phaolô”!
Người ta đã từng ghét Chúa Giêsu vì có cách nói “chẳng giống ai” và luôn “gây sốc”. Một hôm, Đức Giêsu đang trên đường lui về miền Tia và Xi-đôn, có một người đàn bà Ca-na-an kêu lớn tiếng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” (Mt 15:22). Thế nhưng Ngài làm ngơ, không đáp lại một lời. Nhưng rồi Ngài lại nói: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi” (Mt 15:24). Nghe “nóng gáy” ghê đi!
Dù vậy, bà ấy vẫn đến bái lạy Ngài và thưa: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” (Mt 15:25). Người gì mà lắm mồm, léo nhéo dai còn hơn đỉa đói! Thế nên Ngài nói thẳng: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (Mt 15:26). Nghe “sốc” không chịu nổi! Vậy mà bà ấy vẫn thản nhiên nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”. Bấy giờ Đức Giêsu nhìn bà ấy, vừa cười vừa âu yếm nói: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy” (Mt 15:28). Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.
Đó là cách Chúa Giêsu thử thách. Tuy nhiên, Ngài thử thách không phải là để “dò tìm” như chúng ta, vì Ngài đã biết rõ cõi lòng ai sâu hay rộng thế nào, trái tim người nào cứng hay mềm, nghĩa là Ngài không cần thử thách. Nhưng Ngài làm vậy để cho mọi người biết giá trị của gian truân, giá trị của đức tin, đồng thời Ngài cũng tạo công trạng cho chính người chịu đựng thử thách.
Như vậy, thử thách và đau khổ là hồng ân. Tất nhiên chúng ta cũng phải biết tạ ơn về loại hồng ân “khác người” như vậy. Vâng, “khác người” chứ không “chết người” đâu!
Lạy Thiên Chúa, con chỉ là con chó nhỏ bé nhất, yếu đuối nhất và nhơ nhớp nhất, xin thương xót dù con hoàn toàn bất xứng. Con vô duyên và bất tài, nhưng con luôn khao khát nên giống Ngài và tín thác vào Ngài, xin cho con được hưởng những vụn-bánh-yêu-thương rơi thừa từ Thạch Bàn Thương Xót của Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ của con. Amen.
TRẦM THIÊN THU


CHUYỆN CHÓ CON
(CN XX TN/A – Mt 15:21-28)

Đức Giêsu lui bước
Về Tia, Xi-đôn
Kìa, có một phụ nữ
Người xứ Canaan
Đến và kêu lên rằng:
“Lạy Con vua Đavít
Xin dủ lòng thương xót
Quỷ ám con gái tôi!”
Người không nói một lời
Mà chỉ ôn tồn đáp:
“Thầy được sai đến đây
Với những con chiên lạc
Của Ítraen thôi”
Bà ấy đến bái lạy
Mà thân thưa với Người:
“Lạy Ngài, xin cứu giúp!”
Người thản nhiên nói tiếp:
“Không nên lấy bánh ngon
Dành riêng cho con cái
Mà cho lũ chó con”
Bà ấy nói: “Thưa Ngài
Đúng thế, thật chí phải
Nhưng lũ chó con đây
Cũng vẫn được phần vậy
Là những mảnh vụn kia
Từ bàn chủ rơi xuống”
Đức Giêsu cảm động:
“Này bà Canaan
Bà thật mạnh lòng tin
Điều mà bà ước muốn
Thì sẽ được toại nguyện”
Con bà được chữa lành

Lạy Thiên Chúa chí minh
Vĩnh hằng và chí thiện
Ngài vẫn luôn hiện diện
Trong biến cố đời con
Con chỉ là chó con
Đâu đáng chi với Chúa
Dám xin Ngài bố thí
Theo Lòng Chúa Xót Thương
Thom. Aq. TRẦM THIÊN THU

 

MẸ VỀ TRỜI (15-8)

Mẹ về trời một ngày vui sáng tươi
Các cơ binh thiên thần vang khúc hát
Mừng kính Mẹ ngày nay muôn vinh phúc
Chúa rủ thương xác hồn Mẹ trắng tinh

Con dâng lời ngợi ca Mẹ chân thành
Ánh quang vinh nơi Mẹ luôn chói sáng
Phúc miên trường Mẹ được về tận hưởng
Mẹ Thiên Chúa tuyệt mỹ và tuyệt luân

Xin Mẹ thương đoàn con chốn trần gian
Giữa khổ đau phải ngày đêm chiến đấu
Xin chở che để ngoan cường hùng hậu
Mong mai này cùng Mẹ được trường sinh

Thom. Aq. TRẦM THIÊN THU

 

ĐÓA HỒNG TÌNH YÊU

Làn trinh nguyên thắm nở
Đóa hồng đượm tinh tuyền
Làn hương trinh hé mở
Thơm ngát tỏa xa gần

Suốt đời đơn sơ sống
Chịu đựng, hy sinh luôn
Không ưu tư, lo lắng
Vì tín thác trọn niềm

Tuổi thanh xuân tươi đẹp
Như sen chẳng lấm bùn
Tuổi đời hai mươi bốn
Đường tu đã vuông tròn

Đóa hồng nhỏ vĩ đại
Chị thánh Têrêsa
Đường Thơ Ấu riêng biệt
Tim yêu Chúa mặn mà

Những cơn mưa kỳ diệu
Những cơn mưa hoa hồng
Hằng ngày vẫn tuôn đổ
Điệp khúc yêu không ngừng

TRẦM THIÊN THU

Thử thách
(Chúa Nhật XX TN, năm A)
Lửa thử vàng, gian nan thử sức. Tiền nhân đã xác định như vậy. Quả nhiên đúng như thế. Ngạn ngữ Phi châu nói: “Biển lặng chẳng tạo nên thủy thủ tài ba”. Thật vậy, thử thách càng cao thì cơ hội càng lớn. Thời thế tạo anh hùng nhiều hơn là anh hùng tạo thời thế. Như cụ Phan Bội Châu (1867-1940) đặt vấn đề: “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai?”.
Garrison Keillor so sánh: “Cuộc sống cũng giống như cuộc chiến, nếu mọi thứ bỗng trở nên yên lặng thì có nghĩa là bạn đang thua trận. Cuộc sống luôn đầy những thử thách, kinh nghiệm này ai cũng có thể tích lũy theo thời gian. Nếu không có thử thách, làm sao chúng ta có thể biết và nhận ra sức mạnh tuyệt vời vẫn đang tiềm ẩn trong chúng ta? Vả lại, cuộc sống bình lặng sẽ nhàm chán vì đơn điệu. Toni Malliet nói: “Thử thách không là gì cả, nhưng cơ hội ẩn chứa đằng sau thử thách đó mới là điều đáng nói.
Nếu bạn tỏ ra yếu mềm trước thử thách thì bạn thật là bé nhỏ và sức mạnh của bạn thật là yếu đuối. Vì thế, chẳng lạ gì khi Chúa Giêsu luôn động viên chúng ta nên “đi qua cửa hẹp” (Mt 7:13-14; Lc 13:24), tự tôi luyện trong gian khổ chứ không ung dung tự tại. Chắc chắn mọi thử thách đều có giá trị cao, vì chính những gian nan mới khiến người ta trưởng thành đúng nghĩa, gọi là “thành nhân”.
Thiên Chúa phán: “Hãy tuân giữ điều chính trực, thực hành điều công minh, vì ơn cứu độ của Ta đã gần tới, và đức công chính của Ta sắp được biểu lộ” (Is 56:1). Thời gian là của Chúa, chúng ta chỉ là những người quản lý, không thể biết thời gian còn dài hay ngắn. Do đó, ai cũng phải tỉnh thức. Tỉnh thức là một dạng thử thách. Chính sự thử thách khiến chúng ta phải coi chừng để mà khéo léo (khôn ngoan) “canh me” hoặc “liệu cơm gắp mắm”.
Thiên Chúa chí nhân nhưng cũng tuyệt đối công bình và chính trực, không thiên vị bất kỳ ai: “Người ngoại bang nào gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh, cùng trở nên tôi tớ của Người, hết những ai giữ ngày sa-bát mà không vi phạm, cùng những ai tuân thủ giao ước của Ta, đều được Ta dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta. Trên bàn thờ của Ta, Ta sẽ ưng nhận những lễ toàn thiêu và hy lễ chúng dâng, vì nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân” (Is 56:6-7). Dù là ai, từ giáo hoàng tới giáo dân, từ bề trên tới người giúp việc, từ tổng thống tới người ăn xin,... không ai có thể viện cớ gì mà nói: NẾU, TẠI, VÌ, BỞI, GIẢ SỬ, GIÁ MÀ, PHẢI CHI,...
Ai tự cảm thấy mình thiếu thốn thì xin – xin nghiêm túc chứ không “xin xỏ”. Khi thấy người khác xin thì chúng ta phải cho. Đó là công bằng. Ở đây là “xin–cho” trong tương quan yêu thương và bác ái, chứ không “xin–cho” theo kiểu “chế độ” ban phát. Chúng ta đều là những “người làm công” trong Vườn Nho của Chúa, chẳng ai có quyền gì mà “chảnh” với nhau. Ý thức được như vậy, chúng ta có thể ước mong như tác giả Thánh Vịnh: “Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con, cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa, và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài” (Tv 67:2-3).
Phàm nhân bất trác và bất túc nên luôn có rất nhiều mong ước, về mọi thứ, cả tinh thần lẫn vật chất. Nhưng ước mong về tâm linh mới quan trọng nhất: “Ước gì muôn nước reo hò mừng rỡ, vì Chúa cai trị cả hoàn cầu theo lẽ công minh, Người cai trị muôn nước theo đường chính trực và lãnh đạo muôn dân trên mặt đất này. Ước gì chư dân cảm tạ Ngài, lạy Thiên Chúa, chư dân phải đồng thanh cảm tạ Ngài” (Tv 67:5-6). Công lý và công bình phải có thì con người mới được tôn trọng đúng mức: Nhân vị, nhân phẩm và nhân quyền.
Chúc nhau điều gì thì phải thật lòng, không thể chỉ “xã giao”. Trong các Thánh Lễ có nghi thức “chúc bình an”. Nghi thức là để tránh lộn xộn chứ đừng chỉ theo nghĩa đen của nghi thức. Tuy nhiên, một số người thụ động trong khi cúi chào chúc bình an cho nhau, có người chỉ “co cái cần cổ” chút xíu, nhìn vẻ rất miễn cưỡng. Ngay cả chủ tế cũng có người thụ động, gật đầu theo nghi thức, hai cậu lễ sinh hai bên chả sơ múi gì! Trong tình hiệp nhất của Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta cùng chân thành chúc nhau: “Nguyện Chúa Trời ban phúc lộc cho ta! Ước chi toàn cõi đất kính sợ Người!” (Tv 67:8).
Thánh Phaolô bộc bạch: “Tôi xin ngỏ lời với anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân ngoại, tôi coi trọng chức vụ của tôi, mong sao nhờ vậy mà tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số anh em đó. Thật vậy, nếu vì họ bị gạt ra một bên mà thế giới được hoà giải với Thiên Chúa thì việc họ được thâu nhận lại là gì, nếu không phải là từ cõi chết bước vào cõi sống?” (Rm 11:13-15). Ông cựu Biệt Phái Saolê muốn người ta “ganh tị” chứ không “ghen tị” hoặc “ghen ghét”, nhưng phải là ganh tị về điều thánh đức, cứu các linh hồn, chứ không ganh tị về những thứ trần tục.
Thánh Phaolô xác quyết: “Quả thế, khi Thiên Chúa đã ban ơn và kêu gọi thì Người không hề đổi ý” (Rm 11:29). Thật vậy, “trước kia chúng ta đã không vâng phục Thiên Chúa, nhưng nay chúng ta đã được thương xót, vì họ không vâng phục; họ cũng thế: nay họ không vâng phục Thiên Chúa, vì Người thương xót chúng ta, nhưng đó là để chính họ cũng được thương xót. Quả thế, Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục để thương xót mọi người” (Rm 11:30-32). Một triết lý đầy tính thần học và rất đậm “chất Phaolô”!
Người ta đã từng ghét Chúa Giêsu vì có cách nói “chẳng giống ai” và luôn “gây sốc”. Một hôm, Đức Giêsu đang trên đường lui về miền Tia và Xi-đôn, có một người đàn bà Ca-na-an kêu lớn tiếng: “Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!” (Mt 15:22). Thế nhưng Ngài làm ngơ, không đáp lại một lời. Nhưng rồi Ngài lại nói: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi” (Mt 15:24). Nghe “nóng gáy” ghê đi!
Dù vậy, bà ấy vẫn đến bái lạy Ngài và thưa: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” (Mt 15:25). Người gì mà lắm mồm, léo nhéo dai còn hơn đỉa đói! Thế nên Ngài nói thẳng: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (Mt 15:26). Nghe “sốc” không chịu nổi! Vậy mà bà ấy vẫn thản nhiên nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”. Bấy giờ Đức Giêsu nhìn bà ấy, vừa cười vừa âu yếm nói: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy” (Mt 15:28). Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.
Đó là cách Chúa Giêsu thử thách. Tuy nhiên, Ngài thử thách không phải là để “dò tìm” như chúng ta, vì Ngài đã biết rõ cõi lòng ai sâu hay rộng thế nào, trái tim người nào cứng hay mềm, nghĩa là Ngài không cần thử thách. Nhưng Ngài làm vậy để cho mọi người biết giá trị của gian truân, giá trị của đức tin, đồng thời Ngài cũng tạo công trạng cho chính người chịu đựng thử thách.
Như vậy, thử thách và đau khổ là hồng ân. Tất nhiên chúng ta cũng phải biết tạ ơn về loại hồng ân “khác người” như vậy. Vâng, “khác người” chứ không “chết người” đâu!
Lạy Thiên Chúa, con chỉ là con chó nhỏ bé nhất, yếu đuối nhất và nhơ nhớp nhất, xin thương xót dù con hoàn toàn bất xứng. Con vô duyên và bất tài, nhưng con luôn khao khát nên giống Ngài và tín thác vào Ngài, xin cho con được hưởng những vụn-bánh-yêu-thương rơi thừa từ Thạch Bàn Thương Xót của Ngài. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ của con. Amen.
TRẦM THIÊN THU

Cách tập trung cầu nguyện
Cầu nguyện là hướng tâm hồn lên tới Chúa, là tâm sự với Ngài, bày tỏ nỗi lòng mình với Ngài. Chúng ta cầu nguyện với ý ngay lành, nhưng đôi khi chúng ta khó tập trung! Đây là 6 cách giúp chúng ta tập trung khi cầu nguyện:
1. DỰ ĐỊNH
Khi bạn cần viết ra những gì cần nói, điều này sẽ giúp bạn có ý tưởng về ý cầu nguyện. Hãy nhớ lại những điều xảy ra trong ngày và các sự kiện, hoặc viết ý cầu nguyện về các dự định của mình.
2. DÙNG KINH NGUYỆN CÓ SẴN
Khi các môn đệ hỏi Thầy Giêsu về cách cầu nguyện, Ngài đã dạy họ Kinh Lạy Cha. Các kinh nguyện được soạn sẵn giúp bạn có ý tưởng cầu nguyện, nếu bạn không biết cầu nguyện. Các kinh nguyện đó thường được lấy ý từ Kinh Thánh hoặc do lòng sùng kính. Nếu bạn cần cá nhân hóa lời cầu, bạn vẫn có thể “điều chỉnh” lời kinh cho phù hợp hoàn cảnh riêng của bạn.
3. ĐỪNG NGÁI NGỦ
Cầu nguyện trước khi ngủ là điều bình thường hằng ngày nhưng lại rất quan trọng. Đó là cách tốt để bạn kết thúc một ngày và tạ ơn Chúa. Tuy nhiên, hãy cố gắng cầu nguyện chân thành chứ đừng ngái ngủ rồi cầu nguyện cho xong lần. Bạn có thể cầu nguyện bất kỳ lúc nào, dù là nửa đêm, nhưng đừng đợi đến lúc mắt sụp xuống rồi với vội vàng cầu nguyện hoặc đọc kinh!
4. ĐỌC KINH THÁNH
Cố gắng đọc Kinh Thánh trước khi cầu nguyện, đặc biệt là các đoạn Kinh Thánh nói về việc cầu nguyện như Pl 4:6, Rm 8:26, hoặc Ep 6:18. Kinh Thánh sẽ nhắc bạn về lý do bạn phải ưu tiên việc cầu nguyện và kích thích bạn vui cầu nguyện.
5. TÌM NƠI TĨNH LẶNG
Chúa Giêsu đã vào hoang địa để tập trung cầu nguyện: “Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng; đám đông lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện” (Lc 5:15-16). Hãy tìm nơi tĩnh lặng để tránh chia trí, để có thể chỉ tập trung vào Chúa khi cầu nguyện.
6. THOẢI MÁI
Trong cuốn “Những Hạt Giống Chiêm Niệm” (New Seeds of Contemplation), tác giả Thomas Merton viết: “Nếu bạn chưa bao giờ bị chia trí thì bạn chưa biết cách cầu nguyện”. Chúng ta khó tập trung cầu nguyện được 100%, vì cũng như mọi thứ khác, phát triển đời sống cầu nguyện là một quá trình, cần có thời gian. Hãy hít sâu và nhận biết rằng ý muốn nói chuyện với Chúa phải làm đẹp lòng Ngài.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)

Ý nghĩa giấc mơ
Bạn có biết rằng Thiên Chúa mặc khải chính Ngài qua các giấc mơ của chúng ta? Laura Harris Smith nói rằng Thiên Chúa giao tiếp với chúng ta khi chúng ta ngủ mơ đấy.
Trong cuốn “Seeing the Voice of God” (Hiểu Tiếng Chúa), tác giả Laura Harris Smith dẫn chúng ta đi qua hành trình của bà và đưa ra vài ý nghĩa về các giấc mơ. Hãy luôn xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn khi chúng ta muốn biết câu trả lời và các biểu tượng liên quan các giấc mơ. Đây là vài ý nghĩa được tác giả chia sẻ:
TUỔI TÁC
Tuổi già nghĩa là suy yếu về tinh thần, cần được con cái nâng đỡ: “Nó sẽ giúp bà lấy lại sức sống, và sẽ là người nâng đỡ bà trong tuổi già, vì người con dâu biết yêu quý bà đã sinh ra nó, nàng quý giá hơn bảy đứa con trai” (R 4:15).
ONG
Ong tượng trưng người nào đó hoặc chính bạn trong cuộc nói chuyện, đó là kẻ thù: “Chúng bủa vây tôi như thể bầy ong, chúng như lửa bụi gai cháy bừng bừng, nhờ danh Chúa, tôi đã trừ diệt chúng” (Tv 118:12). Thánh Phaolô nói: “Vì ăn không ngồi rồi, họ học thói la cà hết nhà nọ đến nhà kia. Đâu phải chỉ ăn không ngồi rồi, họ còn nhiều chuyện, lăng xăng, nói năng bừa bãi” (1 Tm 5:13).
MÀU SẮC
Mơ thấy màu sắc có thể là sự tốt lành: “Người ta làm áo khoác toàn bằng sợi đỏ tía: đó là công trình của thợ dệt” (Xh 39:22). Hoặc là sự xấu: “Dòng nước Nim-rim thành nơi hoang tàn; thật vậy, cỏ úa khô, cây chết héo, màu xanh cũng chẳng còn” (Is 15:6).
CHIẾC THANG
Mơ thấy chiếc thang có thể là bạn đang đi từ lĩnh vực tự nhiên tới lĩnh vực tâm linh: “Cửa vào tầng giữa nằm bên hông phải Đền Thờ, và người ta dùng thang xoáy đi lên tầng giữa; rồi từ tầng giữa lên tầng ba” (1 V 6:8).
NGỰA
Ngựa báo trước cuộc chiến: “Chiến mã được chuẩn bị cho ngày giao tranh, nhưng thắng bại thuộc quyền” (Cn 21:31). Ngựa trắng báo trước sự trở lại của Đức Kitô: “Bấy giờ tôi thấy trời rộng mở: kìa một con ngựa trắng, và người cỡi ngựa mang tên là Trung thành và Chân thật, Người theo công lý mà xét xử và giao chiến” (Kh 19:11). Ngựa xanh là điềm dữ: “Tôi thấy: kìa một con ngựa xanh nhạt, và người cỡi ngựa mang tên là Tử thần, có Âm phủ theo sau. Chúng nhận được quyền hành trên một phần tư mặt đất, để giết bằng gươm giáo, đói kém, ôn dịch và thú dữ sống trên đất” (Kh 6:8).
HOA TRÁI
Hoa trái có thể biểu hiện sự thành công: “Tiết đông giá lạnh đã qua, mùa mưa đã dứt, đã xa lắm rồi. Sơn hà nở rộ hoa tươi và mùa ca hát vang trời về đây. Tiếng chim gáy văng vẳng trên khắp đồng quê ta. Vả kia đã kết trái non, vườn nho hoa nở hương thơm ngạt ngào. Dậy đi em, bạn tình của anh, người đẹp của anh, hãy ra đây nào” (Dc 2:11-13).
ÁP LỰC
Có thể đó là điềm gở. Thiên Chúa phán với ông Mô-sê: “Giờ đây ngươi sắp thấy điều Ta làm cho Pha-ra-ô: Bị áp lực của một bàn tay mạnh mẽ, vua ấy sẽ phải thả cho họ đi; bị áp lực của một bàn tay mạnh mẽ, vua ấy sẽ đuổi họ ra khỏi nước” (Xh 6:1). Thánh Gióp cho biết: “Sự kinh hoàng của tôi không làm ông sợ hãi và tay tôi không đè nặng trên ông” (G 33:7).
NƯỚC
Nước là biểu tượng của sự tẩy sạch hoặc Phép Rửa: “Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí” (Ga 3:5).
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)

Phục hồi Đức Tin
Đôi khi bạn phải đối đầu với những tình huống khó khăn, bạn tưởng như tuyệt vọng, thậm chí có nguy cơ mất cả Đức Tin. Bạn cảm thấy như Chúa không còn lắng nghe bạn, hoặc Ngài làm ngơ, bỏ mặc bạn. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ rằng niềm tin cần phải hy vọng mới có được, dù chúng ta không thể chứng minh.
Cũng rất quan trọng để nhớ rằng có sức mạnh đang hành động vì bạn, ngay cả khi bạn không hề biết. Nhưng khi bạn biết tin tưởng, dù trong tình huống nào, bạn sẽ biết rằng niềm tin vẫn nguyên vẹn. Bạn phải kiên trì. Bạn phải quyết tâm tin tưởng.
Khi bạn thấy Đức Tin bị lung lay hoặc giảm sút, hãy áp dụng 5 cách này để phục hồi Đức Tin:
1. CẦU NGUYỆN
Cầu nguyện là chìa khóa vạn năng để mở cửa. Hãy dành thời gian cho Thiên Chúa. Hãy tin vào những điều bạn đang cầu xin, và tin nó sẽ xảy ra. Không chỉ cầu xin cho mình, mà còn phải cầu xin cho gia đình, cộng đồng (tu trì, giáo xứ, hội đoàn), thân nhân, bạn bè, láng giềng,...
2. BIẾT ƠN
Hãy nhìn vào mọi người trong cộng đồng. Trông lên chẳng bằng ai, trông xuống thấy mình chưa “đến nỗi nào”, có những người vẫn chịu thiếu thốn những điều cơ bản cần cho sự sống như thực phẩm, chỗ ở, việc làm, tài chính,... Những người vô gia cư không bằng một nửa may mắn của bạn. Những người tha phương cầu thực, ăn nhờ, ở trọ, họ mong được một phần cuộc sống của bạn mà không được. Hãy đánh giá cao những ơn lành nhỏ bé hằng ngày để duy trì Đức Tin.
3. ĐỐI THOẠI
Hãy tâm sự chia sẻ với người đồng cảnh ngộ, tức là những người đang khủng hoảng Đức Tin như bạn. Điều này có thể giúp bạn nhận thức về tình trạng của bạn. Họ có thể giúp bạn tái xây dựng niềm tin bằng cách đưa ra những lời khuyên hữu ích. Người ngoài cuộc luôn sáng suốt hơn người trong cuộc.
4. HỒI TƯỞNG
Hãy nghĩ lại những lúc mà bạn đã gặp khó khăn, và tự vấn: Tôi đã thoát khỏi tình trạng đó bằng cách nào? Bạn cần niềm tin và bạn đã dùng chính niềm tin để vượt qua. Đó là lòng tự tin, dù bạn nhận ra hay không nhận ra điều đó. Có niềm tin để tự tin và đi tới Đức Tin.
5. MẠNH MẼ
Hãy nhìn vào những gì bạn có. Hằng ngày có đầy niềm hy vọng và sự hứa hẹn. Hãy tin rằng mọi thứ đang tác động với nhau để bạn có điều tốt lành. Hãy tin vào chính mình và biết rằng bạn có thể làm mọi thứ. Hãy vững tin: Cái gì không phá vỡ tôi thì nó sẽ tạo nên tôi. Đó là niềm hy vọng, niềm tin, Đức Tin. Hãy mạnh mẽ lên!
Hãy noi gương các Tông Đồ ngày xưa thưa với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con” (Lc 17:5). Hãy xin, và bạn sẽ được! (Mt 7:7; Lc 11:9).
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)

Tại sao Thiên Chúa yêu thương bạn?
Bạn đã trải quan những lúc khó khăn hoặc cảm thấy như thể là cuộc sống chẳng còn gì? Những người chúng ta yêu quý nhất đôi khi lại có thể làm chúng ta thất vọng nhất. Chỉ có một người chúng ta phải cần nhất là Thiên Chúa. Trong những lúc chúng ta cô đơn nhất, thất vọng nhất, hãy nhớ rằng Ngài vẫn ở bên chúng ta và yêu thương chúng ta.
Đây là 5 lý do Thiên Chúa luôn hết lòng yêu thương bạn:
1. NGÀI TẠO DỰNG NÊN BẠN
Dù bạn sống ở đâu và làm gì, mọi sự khởi đầu vẫn từ Thiên Chúa. Bạn được tạo dựng nên giống hình ảnh Ngài, vì thế mà Ngài yêu thương bạn vô cùng!
2. NGÀI BIẾT BẠN RÕ RÀNG
Thiên Chúa biết riêng từng người trong chúng ta, Ngài biết rất rõ ai thế nào. Ngay cả trước khi bạn nghĩ hoặc nói với Ngài thì Ngài đã biết bạn nghĩ gì và sắp nói gì. Trong sự toàn tri của Ngài, Thiên Chúa thấy điều tốt lành nơi bạn và muốn bạn đồng hành với Ngài, vì thế mà Ngài yêu thương bạn vô cùng!
3. NGÀI LUÔN CHẤP NHẬN BẠN
Thiên Chúa biết chúng ta là phàm nhân, có sức mạnh và sự yếu đuối, những lúc bạn can đảm và những lúc bạn vấp ngã. Ngài chấp nhận bạn là chính bạn, muốn cho bạn thêm sức mạnh và lòng can đảm để sống thánh thiện, vì thế mà Ngài yêu thương bạn vô cùng!
4. NGÀI VUI Ở TRONG BẠN
Khi bạn cười, khi bạn làm điều tốt, Thiên Chúa vui mừng đã tạo nên bạn. Tuy nhiên, dù chỉ trong giây lát, khi chúng ta hướng về Ngài và cầu xin Ngài ngự vào linh hồn bạn, Ngài vui mừng đến ngay, vì thế mà Ngài yêu thương bạn vô cùng!
5. NGÀI CŨNG CẦN CÓ BẠN
Thiên Chúa cũng cần có bạn, không phải vì vì Ngài thiếu, mà vì lợi ích cho chính bạn. Bạn là người con yêu dấu mà Ngài đã tạo dựng vì mục đích của Ngài. Thiên Chúa cần bạn trở nên ánh sáng cho thế gian và làm chứng về Đức Giêsu Kitô, vì thế mà Ngài yêu thương bạn vô cùng!
Bạn hãy tuyên tín cùng với tác giả Thánh Vịnh: “Chúa là sức mạnh, là khiên mộc chở che tôi, lòng tôi đặt tin tưởng nơi Người. Tôi đã được Người thương trợ giúp, nên lòng tôi vui mừng hoan hỷ, cất cao tiếng hát tạ ơn Người” (Tv 28:7).
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)
Lễ Thánh LM Gioan Maria Vianney, 4-8-2014

Áo giáp Thiên Chúa
Nữ giáo sư Karen Jensen dạy tại Trường Kinh Thánh Rhema (Rhema Bible Training College), tác giả cuốn “Why God Why?: What To Do When Life Doesn't Make Sense”, đã cho biết: “Khi chúng ta đối đầu với bất kỳ trận chiến tâm linh nào, hãy nhớ rằng chúng ta không chiến đấu một mình. Chúng ta có Áo Giáp của Thiên Chúa!. Khi chúng ta mặc Áo Giáp của Ngài, chúng ta có thể chiến thắng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống” (x. Ep 6:13-18).
Tác giả Karen Jensen đưa ra vài cách sử dụng Áo Giáp để chiến đấu trong cuộc chiến tâm linh:
1. SỰ THẬT. Thiên Chúa là Sự Thật. Vì thế, việc chúng ta phải làm đầu tiên là mặc vào Áo Giáp Sự Thật của Thiên Chúa.
2. NGỌN ĐÈN. Đó là Ngọn Đèn Lời Chúa: “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 119:105). Ngay bây giờ, chúng ta không thể nhìn thấy trọn đường đời, tương lai còn mờ mịt. Nhưng Lời Chúa là ánh sáng soi sáng trong bóng tối để chúng ta thấy đường mà đi. Lời Chúa cho chúng ta “tầm nhìn” để chúng ta biết cuộc đời mình thế nào. Lời Chúa dạy chúng ta biết cách bước đi trong cuộc đời Kitô hữu, và cho chúng ta biết cách sống theo kế hoạch Thiên Chúa dành riêng cho mỗi chúng ta.
3. TẤM CHẮN. Tấm chắn của sự công chính luôn bảo vệ chúng ta: “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cr 5:21). Trong Đức Kitô, chúng ta hiên ngang đứng thẳng lưng cùng với Thiên Chúa. Hằng ngày hãy dùng tấm chắn này che chở chúng ta!
4. ĐÔI GIÀY. Mang đôi giày “Tin Mừng Hòa Bình”, chúng ta có thể đi tới bất cứ nơi nào trên thế giới để loan báo Tin Mừng để mọi người cùng được hưởng Ơn Cứu Độ. Cuộc chiến tâm linh gay go nhất trên thế gian này là cuộc chiến giành lấy các linh hồn, chúng ta phải cứu các linh hồn bị mất: Hãy công bố Tin Mừng Hòa Bình ở mọi nơi bạn tới bằng cách chứng tỏ cho mọi người biết rằng Chúa Giêsu yêu thương họ và đã chết để cứu độ họ!
5. KHIÊN THUẪN. Đức Tin là đón nhận những gì Chúa nói qua Kinh Thánh: “Có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Kitô” (Rm 10:17). Đức Tin là khiên thuẫn che chắn chúng ta. Giữa cuộc chiến tâm linh, hãy tin Thiên Chúa quan tâm chăm sóc bạn. Ngài không bao giờ bỏ mặc bạn. Đừng bao giờ nghi ngờ! Ngài muốn bạn tin Ngài để Ngài có thể làm phép lạ cho bạn và khuyến khích bạn. Tin Ngài là cách chúng ta dùng “khiên mộc Đức Tin” để ngăn chặn các mũi tên hiểm độc lao tới từ phía kẻ thù.
6. MŨ BẢO HIỂM. Đó là “mũ bảo hiểm Đức Tin”. Bạn phải đội loại mũ đặc biệt giá trị này vì được mua bằng chính Giá Máu của Đức Giêsu Kitô. Ơn Cứu Độ cung cấp mọi thứ chúng ta cần hằng ngày: “Người có thể đem ơn cứu độ vĩnh viễn cho những ai nhờ Người mà tiến lại gần Thiên Chúa. Thật vậy, Người hằng sống để chuyển cầu cho họ” (Dt 7:25).
7. THANH GƯƠM. Khí cụ nữa là “thanh gươm Thần Khí Chúa”, đó là Lời Chúa. Khi chiến đấu trong cuộc chiến tâm linh, đừng để thanh gươm nằm im trong vỏ. Hãy rút gươm ra và múa cho kẻ thù hoa mắt! Vậy là sao? Chúa Giêsu bảo: “Nếu có ai nói với núi này dời chỗ đi, nhào xuống biển, mà trong lòng chẳng nghi nan, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra thì sẽ được như ý” (Mc 11:23). Đừng đối diện với ma quỷ mà lại lặng im. Hãy nói cho nó nghe Lời Chúa!
8. CẦU NGUYỆN. Cũng đừng quên rằng khí cụ kèm chung với bộ Áo Giáp Thiên Chúa là cầu nguyện. Ngài luôn lắng nghe và đáp lại lời cầu của chúng ta, dù chuyện lớn hay chuyện nhỏ. Thật vậy, Chúa Giêsu đã từng nhắc nhở: “Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (Ga 16:24).
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ beliefnet.com)
Lễ Cung Hiến Đền Thờ Đức Bà, 5-8-2014

Email: tramthienthu@gmail.com, tramthienthu@musician.org

 

DongCongNet - August 16, 2014

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)