Chúa nhật thường niên Năm A
 
 


Như Thầy Đã Yêu : Thiên Phúc

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN, A

HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN [Mt 14,23-36]
By Thiên Phúc

Chuyện kể rằng: Một gia đình quí tộc nước Anh đưa con về nghỉ mát ở miền quê. Trong khi nô đùa, cậu con trai ngã xuống một suối nước sâu.
Nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé lem luốc, con bác nông dân, đã chạy đến tiếp cứu. Và số phận của cậu bé thượng lưu, không biết bơi kia tưởng như ngàn cân treo sợi tóc, giờ đã được cứu sống.

Nhà quý tộc vô cùng biết ơn chú bé nhà quê nghèo. Ông hỏi chú có mơ ước gì không. Chú trả lời: “Cháu muốn được đi học để trở thành bác sĩ cứu người”.

Sau này, cậu bé ngày xưa không biết bơi đã được cứu sống, nay trở thành vĩ nhân của thế giới, thủ tướng nước Anh, Winston Churchill. Và chú bé nhà quê, nhờ sự giúp đỡ của nhà quý tộc, cha của Churchill bây giờ đã là bác sĩ danh tiếng, và là ân nhân của cả nhân loại, người đã tìm ra thuốc Penicillin. Tên của ông Fleming.

Có ai ngờ, khi thủ tướng nước Anh lâm trọng bệnh, các bác sĩ nổi tiếng đều bó tay, thì chính Fleming, lại cứu sống ông một lần nữa.

Fleming đã cứu với sinh mạng của Churchill khỏi dòng nước oan nghiệt, để rồi sau này Churchill trở thành thủ tướng lừng danh, niềm hãnh diện và tự hào của cả nước Anh. Hôm nay, Đức Giêsu cũng đã cứu thoát các môn đệ khỏi cơn cuồng phong của biển cả, đã kéo ông Phero lên khi ông đang chìm xuống dòng nước sâu.

Đức Giêsu đi trên mặt biển, kéo Phero lên khỏi mặt nước, và dẹp yên sóng gió không phải là để làm trò biểu diễn cho vui mắt, nhưng là để bày tỏ quyền năng của Thiên Chúa trên biển cả, bão tố, tượng trưng cho thế lực của sự dữ. Đồng thời, để củng cố niềm tin của các môn đệ, nhất là Pherô, để sau này Người sẽ trao cho ông làm thủ lãnh con thuyền Giáo Hội.

Thực vậy, con thuyền Giáo Hội ngay từ đầu, đã không giương cao cánh buồm Đức Tin mà lao thẳng về phía trước, nhưng cũng phải vật lộn với phong ba bão táp, “bị sóng đánh vì ngược gió” (c.24).

Các môn đệ, cột trụ của Giáo hội cũng “hốt hoảng”, “sợ hãi”, phải có Đức Giêsu bên cạnh để trấn an: “cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ” (c.27).

Pherô thủ lãnh số một của Giáo Hội, năng nổ, hăng hái, liều lĩnh xin “đi trên mặt nước mà đến với  Thầy” (c.28). Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và bắt đầu chìm. Ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với” (c.30).

Cho dù là Đá Tảng, Pherô cũng đã bị Đức Giêsu mắng: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?” (c.31).

Đó là hành trình Đức tin của Pherô, của các môn đệ, và của mỗi người tín hữu chúng ta. Đức tin ban đầu nhỏ bé, kém cỏi, nhưng nhờ lời khích lệ của Đức Giêsu “cứ đến”, mà chúng ta bước đi trên vực thẳm, sóng gió. Rồi hòai nghi làm chúng ta chao đảo, sợ hãi làm chúng ta hụt chân. Để cuối cùng, chính Đấng nắm lấy tay chúng ta kéo lên sẽ củng cố Đức tin của chúng ta thêm vững mạnh.

Có một điều đáng làm mẫu mực cho những kẻ tin, là chính khi lòng tin bị chao đảo theo sóng gió, thì Pherô đã cầu nguyện: “Thưa Ngài, xin cứu con với”.

Có một thước phim mà người xem chớ vội bỏ qua, là “Khi Thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay” (c.32). Chính Đức Kitô và Phêrô đã cứu con thuyền trong cơn sóng gió.

Có một lời tuyên xưng mà người tín hữu Kitô không ngừng thốt lên trong cơn giông tố của cuộc đời: “Quả thật Ngài là Con Thiên  Chúa” (c.33).

Người tín hữu Kitô như chiếc thuyền nan chông chênh giữa cơn lốc cuộc đời, khó khăn nối tiếp khó khăn. Muốn đưa đời mình về với trùng khơi hãy xác tín như Thánh Phanxico Salesio: “chúng ta sẽ an toàn vượt qua going tố, bao lâu niềm tin của chúng ta cogn gắn chặt vào Thiên Chúa”.

*** 
Lạy Chúa, sóng gió cuộc đời luôn làm chúng con chao đảo, vực thẳm lòng đời luôn làm chúng con sợ hãi.

Xin cứu lấy chúng con khi chúng con sắp chìm, xin nắm tay chúng con lúc chúng con hụt chân. Xin cùng lên thuyền với chúng con, vì thuyền đời chúng con có Chúa là có bình an. Amen.

By Thiên Phúc, Như Thầy Đã Yêu.

dongcongnet 2011

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)