Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm A
 
 


Kho tàng Ơn Cứu Độ

"Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được..." Đây là một hình ảnh rất cụ thể và là một câu chuyện rất quen thuộc với mọi người, nhưng Chúa Giêsu đã đổi ngược thứ tự để dậy chúng ta một bài học về Nước Trời. Chúa Giêsu thường có những tư tưởng đối ngược với lối suy nghĩ thông thường của loài người.

Những câu chuyện về kho tàng là một hình thức văn chương rất thông dụng trong văn hoá thời đó cũng như trong mọi văn hoá. Khi nhắc đến ai cũng hiểu. Mặc dầu nhiều người kể nhưng cốt chuyện vẫn giống nhau. Chẳng hạn, một người mua thửa ruộng và cày cấy. Cày cuốc chạm phải vật gì cứng, và từ lòng đất hiện ra một kho tàng. Người ấy trở nên giầu có. Cốt chuyện là thế nhưng khi kể tùy người kể thêm bớt cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Thí dụ, anh chị nọ mua một lô đất để xây cất một căn nhà. Trong khi bạt đất làm nhà thì khám phá ra ở dưới lòng đất có mỏ dầu. Anh chị ký hợp đồng với hãng dầu và hằng tháng lãnh tiền xài.

Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã đảo ngược thứ tự của mẩu chuyện về kho tàng, "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy." Xét theo thứ tự thông thường của mọi câu chuyện kho tàng thì anh ta phải mua thửa ruộng trước. Nhưng Chúa Giêsu nói là trước hết anh ta tìm được kho tàng; rồi anh ta mới mua thửa ruộng.

Một trong những điều khó hiểu trong cuộc sống đức tin Kitô giáo là: cuộc sống đức tin không chỉ đơn giản theo lối suy nghĩ của loài người. Chúa không theo luật thông thường của loài người. Chúa đảo lộn trật tự tự nhiên. Chúa yêu trước. Chúa trao ban trước. Người bình thường không thể làm như thế. Ta phải yêu người đáng yêu, thưởng người đáng thưởng, và tha thứ người thống hối ăn năn. Vì thế mà nhiều người không thể hiểu được Chúa Giêsu. Ngài đảo ngược thứ tự nên nhiều người không thể hiểu được rằng ơn thánh đến với chúng ta cách bất ngờ, ngay cả trong những lúc chúng ta không đáng nhận.

Có những người quan niệm rằng làm việc lành phúc đức để chiếm được Ơn Cứu Độ. Quan niệm như thế là lầm, vì Ơn Cứu Độ đã được Chúa Kitô mua chuộc cho toàn thể nhân loại khi Ngài chết trên thập giá. Mỗi người chúng ta chỉ cần mở rộng tâm hồn để lãnh nhận ơn cao cả đó bằng lòng tin vào Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài. Thánh Phaolô xác quyết: "Chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa; cũng không phải bởi việc anh em làm, để không có ai có thể vênh vang tự đắc" (Ep 2:8-9). Nếu như vậy không cần làm việc? Không phải thế! Bởi vì đức tin chân chính cần phải được biểu lộ, chứng tỏ bằng việc làm như lời thánh Giacôbê: "Ai bảo mình có đức tin mà không hành động theo đức tin, thì nào có ích lợi gì? Đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết" (Gc 2:14,17).

Điều bài Tin Mừng muốn nhắc nhở là món quà quí giá nhất, "Ơn Cứu Độ," là do Chúa ban nhưng không chứ không phải do ta chiếm đoạt được. Bổn phận của ta là phải mở rộng tâm hồn tin kính và biết ơn để đón nhận. Để tỏ ra là một người biết ơn ta cần noi gương người nông phu trong bài Tin Mừng là tìm cho được kho tàng và cố gắng bán hết gia tài để mua cho được thửa ruộng. Chúng ta cố sống xứng đáng với ơn Chúa ban. Chúng ta đón nhận ơn Chúa và tỏ mình là người biết ơn bằng việc thi hành giới răn Yêu Thương Chúa truyền dậy: yêu Chúa trên hết mọi sự và yêu người như chính mình...Yêu như Chúa đã yêu!

Kho tàng Nước trời được chôn giấu trong thửa ruộng trần gian, hãy bán mọi sự để mua lấy... chứ đừng đi mua thửa ruộng trước rồi mới hy vọng sẽ tìm được kho tàng. Xin Chúa cho chúng ta ý thức được rằng Ơn Cứu Độ Chúa đã ban cho nhưng không và chúng ta cần sống theo giới răn Chúa để tỏ ra chúng ta là những người tin yêu và biết ơn thật sự.

Lm. Quốc Toản, CMC

Chúa Nhật 17 TN  A  27-07-2014
Khôn Ngoan: Kho Tàng Và Ngọc Quý (Mt 13: 44-52)

Hai anh em sống chung với nhau, người anh khôn, người em hơi khờ. Một hôm, người em nói:  “Anh  hướng dẫn làm sao để em khôn hơn một chút đi?” Người anh  đồng ý và tuần  đó  ăn cá, người anh chọn chỗ ngon ăn để lại cho người em toàn xương là xương cùng với đuôi cá.  Cuối tuần, chịu không nổi, người em bảo:  “Anh khôn quá, anh để cho em phải ăn toàn xương là xương không à.” Người anh mỉm cười đáp:  “Đấy em khôn ra rồi đó.”

Khôn ngoan là điều cần thiết trong cuộc sống.  Chính vì thế mà Vua Salômôn trong bài  đọc thứ nhất  đã không xin  điều gì khác, mà chỉ xin cho được khôn ngoan.

Khôn có nhiều loại: khôn khéo, khôn lanh, khôn ranh, khôn vặt, khôn lỏi, khôn ngoan...

Thế nào là người khôn ngoan? Có nhiều nhận định khác nhau: Người khôn ngoan là người biết khi nào mình nên học hỏi  ở người khác, hay là người luôn tự giác là mình hãy còn nhiều điều cần thăng tiến, hoặc là biết mình đang ở đâu, biết mình đang làm gì, biết mình cần gì và biết mình phải làm gì...

Cha Carôlô trong cuốn Sợi Chỉ Đỏ, Năm A đã giải thích:  "Khôn ngoan là nhận biết cái gì là đúng, cái gì là sai, cái gì chính cái gì là phụ, cái gì là quan trọng cái gì là thứ yếu, cái gì là bên vững cái gì là chóng qua." (tr. 404).

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy hai người khôn ngoan:  Người thứ nhất tìm được kho tàng chôn giấu trong ruộng, anh chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có để mua thửa ruộng đó. Người thứ hai tìm được viên ngọc quý, anh bán mọi của cải để mua viên ngọc quý đó.

Điểm chúng ta cần  để ý là cả hai  đều biết giá trị của kho tàng hay viên ngọc quý, đến nỗi bán tất cả gia tài để mua được kho tàng và viên ngọc quý.  Điều chúng ta thắc mắc là phải chăng khi vừa mới được sinh ra họ  đã khôn ngoan biết  được giá trị của kho tàng và viên ngọc quý? Hay phải chăng chỉ qua nhiều thời gian quan sát, học hỏi vất vả, họ mới có được đủ kiến thức cần thiết để phân biệt được giá trị của viên ngọc quý báu hay kho tàng ít nhiều giá trị? “Những kẻ nên khôn đều có dại.  Làm người có dại mới nên khôn.” “Ai chiến thắng mà không  hề chiến bại. Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần?... Một lần ngã là một lần bớt dại. Để thêm khôn một chút nữa trong người.”

Điểm thứ hai là nhận thức hiểu biết giá trị sự vật chưa đủ, còn phải sẵn lòng hy sinh trả giá. Cả hai người khôn ngoan sau khi đã nhận thức được giá trị của kho tàng và viên ngọc quý đã sẵn lòng bán tất cả những gì mình có, để có được kho tàng và viên ngọc quý. Không phải bỗng dưng mà các lực sĩ có  được huy chương vàng hay huy chương bạc  ở Thế Vận Hội. Sau khi nghe nghệ sĩ dương cầm trình diễn, một bà bảo: “Tôi sẵn lòng hy sinh tất cả để có thể trình diễn được như ông.”  Nhà nghệ sĩ trả lời: “Tôi đánh cuộc là bà sẽ chẳng dám dành ra 5 phút mỗi ngày.” Một người khác nói với một nhạc sĩ: “Tôi sẽ hiến cả cuộc sống của tôi nếu tôi có thể chơi được như ông đã vừa trình diễn.” Nhạc sĩ trả lời: “Đó chính là cái giá mà tôi phải trả: Cả cuộc đời tôi.”

Chúa Giêsu mời gọi suy nghĩ về Nước Trời.  Phải chăng chúng ta đã khôn ngoan hiểu được giá trị cao quí của Nước Trời và sẵn lòng hy sinh tất cả để có được như hai người khôn ngoan đã hiểu được giá trị của kho tàng cũng như viên ngọc quý và sẵn sàng bán hết tài sản của mình để mua cho được?

Chuyện kể rằng có một bà đi du lịch bên Pháp với những người bạn, bà chưa bao giờ thấy một vòng đeo cổ nào xinh đẹp như thế, nên gửi điện tín (telegram) cho ông chồng: “Tôi thấy một vòng đeo cổ thật xinh đẹp giá chỉ có 75 ngàn đô la.  Ông nghĩ sao?” Ông chồng gửi  điện tín lại:  “No, price too high.” (Không, giá quá cao). Ông chồng ngạc nhiên khi thấy bà vợ trở về với vòng đeo cổ 75 ngàn  đô, liền tức giận hỏi: “Bộ bà không nhận được điện tín của tôi sao?”  Bà vợ nói: “Tôi đã nhận được, và sung sướng giữ lại điện tín  đó.   Đây ông xem  đi nào.”  Ông chồng xem lại điện tín thấy thiếu dấu phẩy: “No price too high.” (Không có gì là quá mắc quá cao).

Không có gì là quá mắc quá cao với Nước Trời, nhưng phải chăng chúng ta sẵn lòng trả giá đắt? Sau cùng, hai người khôn ngoan vui mừng với những gì họ tìm thấy. Chúng ta cũng vui mừng khi nhận biết kho tàng Nước Trời, nhận  ơn  Đức Tin, nhận biết Chúa Giêsu là  Đấng Cứu chuộc? Nếu Chúa Giêsu  đã chết  đã sống lại  để  đem  đến niềm vui niềm hy vọng cho con người, thế mà tại sao còn có những người vẫn sống cuộc sống  đầy ảm đạm u sầu? Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc bảo:  “Có những Kitô hữu mà cuộc sống của họ dường như là Mùa Chay không có Phục Sinh.” (There are Christians whose lives seem like Lent without Easter.)

Một trong những viên đá thuộc hàng quý hiếm bậc nhất, viên kim cương màu xanh này được vinh danh là đá quý đắt nhất thế giới vào năm 2007. Nặng 6,04 carat, viên kim cương được bán với giá 7,98 triệu USD, tương đương 1,32 triệu USD mỗi carat tại nhà đấu giá Sotheby Hong Kong.

Các Thánh Tử  Đạo Việt Nam, cha ông chúng ta, không những chỉ bỏ hết mọi sự mà còn dâng hiến cả chính con người các ngài để mua lấy kho tàng nước trời.  Các ngài là những người dại hay là những người khôn? Chúng ta nghĩ thế nào và đã đang đầu tư cuộc sống mình ra sao?
Lm. Louis M. Nhiên, CMC

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)