Chúa Nhật XXVIII Thường Niên Năm A
 
 


Hãy chuẩn bị áo cưới hằng ngày

Bậc làm cha mẹ khi có con đến tuổi lập gia đình rất lo lắng về bữa tiệc cưới, vì đây là dịp vui xum họp gia tộc, bạn bè của hai họ. Các món ăn được chọn lựa kỹ lưỡng sao cho hợp với khẩu vị của mọi người. Những người được mời là những thượng khách của gia đình, họ được mời đến không chỉ để chung vui cùng gia đình có con dâu hay con rể mới, nhưng họ còn là một vinh dự cho gia chủ.

Phúc Âm hôm nay sánh ví nước Trời giống như ông vua mở tiệc cưới cho hoàng tử. Nếu tiệc cưới của người dân thường còn bận rộn, lo lắng sửa soạn nhiều tháng trời thì tiệc cưới của con vua phải sửa soạn như thế nào! Nhưng ở đây Chúa muốn nói đến tiệc cưới Nước Trời và chúng ta là những người được mời tham dự.
Chúa đã chuẩn bị tiệc cưới cho chúng ta ngay từ khi chúng ta được tạo dựng. Khi lãnh nhận bí tích rửa tội, Chúa đã mặc cho mỗi người chiếc áo trắng dự tiệc cưới, và Chúa đã nói qua Thừa Tác Viên: "Con đã trở nên tạo vật mới và đã mặc lấy Chúa Kitô. Chiếc áo trắng này chỉ tước vị của con... Con hãy mang nó tinh tuyền mãi cho đến cõi trường sinh". Mỗi người chúng ta đã mặc lấy Chúa Kitô, mặc lấy Đức tin Công Giáo. Nhưng điều quan trọng là chúng ta có đáp lại lời Chúa mời gọi vào tiệc cưới trên Thiên Đàng hay không?

Trong một lần hành hương nơi đất Thánh, khi đến bức tường than khóc, cũng là bức tường của Đền Thờ Giêrusalem xưa còn xót lại. Chúng tôi đã cùng nhau nghe Thánh Vịnh 122:

Tôi vui mừng khi người ta nói cùng tôi:
"Nào! Ta đi nhà Giavê!"
Chân ta dừng nơi cửa thành ngươi
Hỡi Giêrusalem!

Nhiều người đã sung sướng rơi lệ vì không thể tưởng tượng được mình đang đi đứng trên những nơi ngày xưa Chúa đã đi qua. Đúng như một giấc mơ, vì nhiều người mơ ước trong đời được viếng thăm Đất Thánh một lần. Chuyện mơ ước được viếng thăm Đất Thánh thật khó khăn đối với nhiều người vì không đủ phương tiện, hay hoàn cảnh không cho phép, phải cố gắng lắm mới có thể thực hiện được. Như thế chúng ta thấy rằng việc mơ ước về Thiên Đàng sẽ khó khăn gấp bội. Nhưng đây không phải là chuyện không làm được mà tùy thuộc vào chính bản thân ta có quyết chí làm hay không.

Chúng ta hãy tô diểm cho chiếc áo cưới mỗi ngày thêm đẹp hơn khi lãnh nhận các Bí Tích. Chúng ta làm cho chiếc áo trở nên sáng chói bằng cách tuyên xưng đức tin qua những việc thánh thiện, bác ái, những gương sáng, tránh xa các dịp tội, nhất là siêng năng cầu nguyện vì ma quỷ luôn rình rập để cám dỗ ta. Con người càng văn minh càng bận rộn kiếm tiền trả cho những tiện nghi được hưởng, do đó không có giờ với Chúa, có khi quên không còn nhớ Chúa là ai vì những của cải vật chất hữu hình xóa mờ trong tâm trí chúng ta những gì linh thiêng vô hình. Người được mời vào tiệc cưới mà không mặc áo cưới là làm nhục gia chủ. Cũng vậy, người Công Giáo không sống xứng đáng là người Công Giáo cũng làm sỉ nhục cho Chúa.

Giấc mơ về Thiên Đàng sẽ thành sự thật nếu chúng ta đáp lại lời mời gọi của Chúa là mỗi ngày hãy chuẩn bị cho bữa tiệc cưới trên Thiên Đàng, để khi sứ thần đến chúng ta sẽ sẵn sàng vào bàn tiệc trong vui mừng vì được Chúa đón tiếp.

Pt. Trần Văn Luận

Chúa Nhật 28 Thường Niên, Năm A 12-10-2014
TIỆC CƯỚI & Y PHỤC LỄ CƯỚI (Mt 22:1-14)

Lần này chúng ta học hỏi Thánh kinh về bài tin mừng Chúa nhật 28 thường niên năm A qua tư tưởng của William Barclay, một nhà chú giải thánh kinh người Tô Cách Lan.

Theo William Barclay, đoạn tin mừng này gồm hai dụ ngôn: Dụ ngôn về tiệc cưới, và dụ ngôn về việc mặc y phục lễ cưới.

Những biến cố trong dụ ngôn thứ nhất phù hợp với phong tục thông thường của dân Do thái. Với những bữa tiệc như tiệc cưới, có hai lần mời. Lần thứ nhất gởi thiệp nhưng không định rõ ngày giờ tiệc cưới. Khi mọi việc xong xuôi, thì người giúp việc  đi mời lần cuối cùng. Như vậy,  vị vua trong câu truyện này trước  đó  đã gởi thiệp mời khách, và khi mọi việc sẵn sàng thì mời lần cuối cùng. Tuy nhiên đã bị khách được mời khước từ. Dụ ngôn tiệc cưới có hai ý nghĩa:

1. Ý nghĩa trước hết ám chỉ dân Do thái. Từ xưa, dân Do thái đã được tuyển chọn làm dân riêng của Chúa, nhưng khi Chúa Giêsu Con Thiên Chúa đến thế gian, mời gọi tin nhận Chúa, thì họ đã chối từ. Vì thế, lời mời của Thiên Chúa  được chuyển  đến những tội nhân và dân ngoại.

2. Ý nghĩa thứ hai bao quát rộng rãi hơn. Trước hết, lời mời của Thiên Chúa là lời mời đến dự tiệc vui vẻ như tiệc cưới.  Đức Thánh Cha Phanxicô bảo: "Có những Kitô hữu sống đời mình giống như chỉ có mùa Chay mà không có mùa Phục Sinh." Kitô giáo không phải là một tôn giáo lúc nào cũng u buồn, thiếu vắng nụ cười, nhưng là tôn giáo với mùa Chay và Phục Sinh.

Thứ đến, những lý do khiến người ta khước từ lời mời dự tiệc cưới không hẳn là những lý do xấu. Kẻ  đi thăm trại, người  đi buôn bán...chứ không phải  đi chơi bời,  ăn nhậu say xỉn, làm  điều xấu. Do đó, điều chúng ta cần để tâm là thảm họa của cuộc sống không phải những gì xấu, nhưng chính là những gì tốt thường làm hỏng những  điều tốt nhất. Người ta có thể quá bận rộn mưu sinh mà quên lo cho cuộc  đời mình, quá bận rộn với việc tổ chức và quản trị đời sống mà quên đi chính đời sống. (A man can be so busy making a living that he fails to make a life; he can be so busy with the administration and the organization of life that he forgets life itself.) Người ta dễ bận tâm với những điều chóng qua  đời này và quên  đi những  điều quan trọng đời đời. Quá chăm chú đến những lời mời gọi của thế gian, thì khó nghe được tiếng gọi mời của Thiên Chúa.

Sau cùng, lời mời gọi của Chúa là lời mời gọi của ân sủng. Những kẻ được mời ở các ngả đường không có quyền  đòi hỏi gì nơi nhà vua cả. Họ không bao giờ có thể ngờ rằng mình sẽ được mời và càng không xứng đáng để dự tiệc đó. Tất cả đều do lòng quảng đại tử tế của nhà vua. Ân sủng của Thiên Chúa trao ban, con người không xứng đáng lãnh nhận, nên khi lãnh nhận cần phải khiêm tốn tạ ơn.

Dụ ngôn thứ hai bắt đầu từ câu 11 đến câu 14, kể chuyện một thực khách đến dự tiệc cưới nhưng không mặc lễ phục. Các giáo sĩ Do thái có hai câu chuyện liên quan đến vua và áo lễ. Câu chuyện thứ nhất về một vị vua mời khách dự tiệc nhưng không nói rõ ngày giờ bữa tiệc. Tuy nhiên nhà vua bảo họ tắm rửa, xức dầu và mặc y phục chuẩn bị sẵn sàng khi được mời đến. Người khôn sửa soạn sẵn sàng, người dại nghĩ rằng vì còn nhiều thời giờ nên bỏ đi làm công việc riêng. Thình lình lệnh triệu tập đến dự tiệc cưới được ban ra, người khôn vì đã sẵn sàng nên vào bàn tiệc cùng nhà vua  ăn uống vui vẻ, người dại vì không chuẩn bị kịp, chưa kịp tắm rửa, thay quần áo nên phải đứng ở bên ngoài, vừa buồn vừa  đói nhìn vào niềm vui mà họ  đã  đánh mất. Câu chuyện nhắc nhở bổn phận phải chuẩn bị sẵn sàng chờ Thiên Chúa mời đến, và y phục tượng trưng cho sự chuẩn bị đó.

Câu chuyện thứ hai về một vị vua đã trao cho các tôi tớ những bộ triều phục. Người khôn mang đồ đó cất giữ cẩn thận sạch sẽ. Người dại mang ra mặc khi làm việc nên làm dơ bộ đồ. Đến khi vua ra lệnh thu hồi các bộ đồ, người khôn trao trả trong tình trạng sạch sẽ, người dại  đem trả bộ  đồ dơ, khiến vua phải truyền đưa đi giặt và bỏ tù những đầy tớ ngu dại. Câu chuyện này dạy người ta phải trao linh hồn lại cho Chúa trong trạng thái trong sạch nguyên thủy,  và  kẻ nào làm dơ bẩn linh hồn mình sẽ phải chịu  đoán phạt. Phải chăng Chúa nghĩ đến hai câu chuyện này khi Ngài kể dụ ngôn tiệc cưới?

Chúa Giêsu nói nhà vua sai đi mời tất cả vào dự tiệc cưới. Điều đó cho thấy nước Trời mở cửa cho mọi người. Tuy nhiên khi đến họ phải mang theo một đời sống thích hợp với tình yêu đã ban cho họ. Ân sủng không chỉ là một quà tặng, nhưng đi kèm một trách nhiệm quan trọng. Con người không thể tiếp tục sống cuộc sống họ đã sống như trước khi họ gặp Chúa. Cánh cửa mở nhưng không mở để tội nhân vào và vẫn là tội nhân, nhưng để tội nhân vào và trở nên thánh nhân. (Grace is not only a gift; it is a grave responsibility. A man cannot go on living the life he lived before he met Jesus Christ. The door is open, but the door is not open for the sinner to come and remain a sinner, but for the sinner to come and become a saint.)

Dụ ngôn còn nói cho chúng ta biết cung cách một người thể hiện tinh thần của người  đó. Khi đến thăm một người bạn, chúng ta không mặc bộ đồ thợ thuyền hay làm vườn. Chúng ta biết rõ áo quần không thành vấn đề nhưng chúng ta ăn vận gọn gàng tề chỉnh là  để tôn trọng và bày tỏ tình cảm của chúng ta dành cho bạn bè.  Đối với nhà của Chúa cũng vậy, chúng ta không  ăn vận như để trình diễn thời trang nhưng có những y phục của tâm hồn, của lòng trí, của khiêm nhường thống hối, niềm tin, tôn kính, mà nếu không mặc những bộ y phục này, sẽ không dám đến gần Chúa. Điều thường xảy ra là chúng ta đến nhà Chúa mà không chuẩn bị sửa soạn chút nào. Nếu mỗi người chúng ta biết sửa soạn dành ít phút cầu nguyện, suy ngắm và xét mình trước khi  đến nhà thờ thờ phượng Thiên Chúa thì sự thờ phượng đó mới đúng là sự thờ phượng đích thực đem lại nhiều lợi ích cho tâm hồn, giáo hội và thế giới.

Thiên Chúa Cha đang mở tiệc cưới mời chúng ta tham dự, phải chăng chúng ta quá bận để chối từ, và nếu chúng ta đến dự tiệc cưới, chúng ta đến dự với bộ y phục nào?  Điều chúng ta  được nhắc nhở là Thiên Chúa đã đang chờ đợi câu trả lời của mỗi người chúng ta.

William Barclay & LMN

 

Minh Họa Lời Chúa: 

CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN - Năm A
(Is. 25, 6-9; Pl. 4, 12-14.19-20; Mt. 22, 1-14)

Chúa mời dự tiệc nước trời

Tin Mừng theo thánh Mátthêu: Mt. 22, 1-14

Đức Giê su lại dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng: "Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc cưới, nhưng họ không chịu đến. Nhà vua sai những đầy tớ khác đi và dặn họ: Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới! Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết. Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu hủy thành phố của chúng. Rồi nhà vua bảo đầy tớ: Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. Vậy các ngươi đi ra các ngã đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới. 

Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc đã đầy thực khách. Bấy giờ nhà vua tiến vào quan sát khách dự tiệc, thấy ở đó có một người không mặc y phục lễ cưới, mới hỏi người ấy: Này bạn, làm sao bạn vào đây mà không có y phục lễ cưới? Người ấy câm miệng không nói được gì. Bấy giờ nhà vua bảo những người phục dịch: Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng! Vì kẻ được gọi thì nhiều mà kẻ được chọn thì ít".

1. Niềm vui ơn cứu độ

          Chúa Giêsu đi dự tiệc cưới Cana. Ở đó, Người đã hóa nước thành rượu ngon cho thực khách tiếp tục ăn uống vui tươi. Trong những bữa ăn thân mật với các môn đệ và mọi hạng người trong xã hội, Người chia sẻ niềm vui với họ. Người nhâm nhi tách rượu với kẻ quen biết, khiến người Biệt Phái kết án Người là bợm nhậu. 

          Tất cả những cuộc gặp gỡ vui vẻ đó là những bằng chứng hùng hồn cho thấy Chúa Giêsu không phải là con người buồn phiền muốn mượn ly rượu giải sầu, nhưng là con người biết chia sẻ, biết đem lại niềm vui cho mọi người. Chính Người đã ví Nước Trời như tiệc cưới, không gì vui bằng tiệc cưới. 

          Được nhà vua mời dự tiệc cưới của hoàng tử, còn niềm vui nào bằng, còn danh dự nào hơn. Thế mà nhiều người đã từ chối vì mãi lo làm ăn hưởng thụ. 

          Chúa Giêsu mượn hình ảnh những người khước từ lời mời dự tiệc cưới của nhà vua để nói lên thái độ của người Do Thái từ khước sứ điệp cứu rỗi của Người. Người mang đến cho họ sứ điệp giả phóng. Người mang đến Tin Mừng cứu độ, nhưng họ không đón nhận vì bận bịu làm ăn buôn bán: "Quan khách không thèm đếm xỉa tới lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán" (Mt. 22,5). Họ coi trọng việc làm ăn buôn bán hơn Tin Mừng giải phóng. Nói cách khách, họ chạy theo hạnh phúc trước mắt mà bỏ hạnh phúc khuất mắt là hạnh phúc Nước Trời. 

          Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta duyệt lại nếp sống của chúng ta. Tin Mừng cứu độ của Chúa Giêsu có đem lại cho chúng ta niềm vui trong cuộc sống không? Hay niềm vui của cuộc sống chúng ta là: đi tham trại, đi buôn bán? 

          Thực khách bị loại ra khỏi tiệc cưới hôm nay là vì không mặc y phục lễ cưới. Y phục lễ cưới của chúng ta là Đức Giêsu. Như lời thánh Phaolô bảo: "Hãy mặc lấy Đức Kitô" (Gl. 3,27). Hãy để cho Đức Chúa Kitô chiếm ngự tâm hồn chúng ta, hầu cho niềm vui ơn cứu độ đưa chúng ta vào tiệc Nước Trời. (Theo "Lẽ sống", tập 2) 

2. Chối từ

          Trong tập sách "Những mảnh vụn suy tư", linh mục Albert Limet có ghi lại: 

          "Một buổi sáng, tôi bước ra khỏi nhà, lòng tràn ngập hớn hở. Bỗng tôi thấy một người lạ mặt đi về phía tôi, tôi vui vẻ chào chúc ông mọi điều may mắn tốt lành; nhưng thay vì vui vẻ đáp lại ông ta tỏ vẻ giận dữ, nói liên tục: 

- Tôi không biết ông. Tôi không cần biết ông là ai. Tôi không cần lời chào chúc của ông. Tôi không tin có Thiên Chúa. Tôi không cần Ngài, và tôi nhất định không bao giờ cần Ngài..." 

          Phản ảnh dữ dội của người khách lạ khiến linh mục phải suy nghĩ trong nhiều ngày. Cha ghi tiếp trong tập sách: "Tôi cảm thấy thương người khách lạ đó hơn là giận ghét. Có lẽ ông đang khổ tâm vì công việc làm ăn của ông thất bại. Có thể ông đang bận quá nhiều công ăn việc làm, không thể nhận lời chào chúc tốt lành của tôi, cũng không thể nhận thấy tinh yêu của Thiên Chúa!..." 

          Câu chuyện trên đây minh họa thái độ từ khước của những thực khách được vua mời dự tiệc cưới trong Tin Mừng hôm nay. Người khách lạ không nhận lời chào chúc của linh mục Albert Limet vì công việc làm ăn, các thực khách được mời dự tiệc cưới cũng vì đi thăm trại, đi buôn bán mà khước từ dự tiệc. 

          Đối với Chúa cũng thế. Nhiều lần chúng ta từ chối ơn Chúa, lắm khi chúng ta khinh thường Lời Chúa mời gọi vào dự tiệc hạnh phúc Nước Trời của Chúa, vì coi của cải vật chất, danh vọng chức quyền ở đời, lạc thú xác thịt quý hơn Nước Trời, trọng hơn hạnh phúc vĩnh cửu. Như thế chẳng phải chúng ta đánh giá các giá trị sai lầm sao? 

          Chúa Giêsu mượn đoạn Tin Mừng hôm nay, hay nói đúng hơn "dụ ngôn tiệc cưới" trên đây để cho chúng ta biết: Chúa không trách chúng ta lo cuộc sống vật chất, vì ai trong chúng ta cũng phải sống thực tế hằng ngày. Nhưng Chúa trách những ai chỉ biết lo cho hiện tại mà không nghĩ gì đến tương lai. Điều sai lầm lớn nhất mà Chúa vạch ra cho chúng ta là chỉ lo cho hiện tại mà không đếm xỉa gì đến tiệc Nước Trời, thậm chí còn từ chối lời mời gọi của Chúa, còn nhục mạ và hành hạ các sứ giả Chúa sai đến nhắc nhở chúng ta. Chúa kêu gọi chúng ta: "Thiên vàn các con hãy tìm kiếm Nước Chúa và sự công chính của Người, còn mọi sự khác Người sẽ lo cho các con" (Theo "Ánh sáng thế gian"). 

3. Đi tìm kho báu

          Một người đi tìm kho tàng quý giá. Sau những ngày đi tìm mệt mỏi, ông thấy mình lạc lối. Nhưng may thay, đang lúc lo buồn vì biết mình lạc đường, ông ngước mắt nhìn về trước thì thấy một lâu đài tráng lệ. Trước cổng lâu đài có tấm bảng với hàng chữ lớn: Xin mời vào. 

          Ông sung sướng tiến đến lâu đài. Đứng trước cổng, ông ngạc nhiên thấy nhiều người lữ hành đi ngang qua cũng có vẻ lạc đường và mệt mỏi mà vẫn lê bước đi như không thấy có lâu đài trước mặt. Ông liền đến hỏi người gác cổng lâu đài: 

- Sao những khách lữ hành đó không dừng lại để vào lâu đài an nghỉ? 

          Người gác cổng trả lời:

- Đây là lâu đài hạnh phúc, nhưng là một lâu đài bí nhiệm. Chỉ những ai biết mình lạc lối mới có thể trong thấy. Trái lại, những kẻ tưởng mình đi đúng đường và cứ cắm đầu đi theo đường đó, thì bị mờ mắt không trông thấy lâu đài hạnh phúc. 

          Câu chuyện ngụ ngôn trên đây nhắc chúng ta nhớ lâu đài hạnh phúc Nước Trời. Chỉ những ai biết mình lầm đường lạc lối mới nhìn thấy mà tin vào. Còn những kẻ tưởng mình đi đúng đường, và cứ cắm đầu đi theo đường đó thì bị mờ mắt không trông thấy mà vào. 

          Những người từ chối lời mời gọi dự tiệc cưới của nhà vua trong Tin Mừng hôm nay là những kẻ tưởng mình "đi thăm trại, đi buôn bán" là đúng nên khinh thường bữa tiệc vui mừng, coi rẻ thịnh tình của nhà vua. 

          Đối với tiệc Nước Trời cũng thế. Chỉ khi nào chúng ta nhận thức bữa tiệc đó là hạnh phúc nhất, chúng ta mới hy sinh những hạnh phúc khác để đến tham dự. 

          Và Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta nhớ tiệc Nước Trời là hạnh phúc nhất, bền vững nhất. Chúng ta cần hy sinh tất cả để đến dự tiệc đó. (Theo "Phút cầu nguyện cuối ngày", tập II). 

4. Quê trời vĩnh cửu

          Ai đi xa cũng nhớ quê hương đất tổ. Đó là tâm tình tự nhiên mà những kẻ xa quê nhà đều cảm nhận. Đó cũng là nhu cầu không thể bỏ qua trong cuộc sống. Hai chữ "quê nhà" bao giờ cũng gợi lên trong chúng ta một sự êm đềm, hạnh phúc. 

          Tâm trạng đó giải thích cho nỗi thao thức cùng đích của cuộc sống Kitô hữu là "quê trời vĩnh cửu". 

          Ai trong chúng ta, khi làm việc gì cũng nhắm đến cùng đích và cứu cánh của nó. 

          Con người nỗ lực sống, nỗ lực phấn đấu từng giây từng phút để đạt tới cùng đích của mình, đồng thời cũng chọn cho mình một cách thế sống, như một văn hào Nga đã tâm huyết: "Đời người ai cũng chỉ sống có một lần. Cần sống sao cho khỏi xót xa ân hận". 

          Trong Tin Mừng hôm nay, ông vua mời quan khách đến dự tiệc cưới là ám chỉ Chúa mời gọi chúng ta vào dự tiệc Nước Trời là quê hương thật của chúng ta, là quê trời vĩnh cửu, là Thiên Đàng hạnh phúc.  

          Quê trời vĩnh cửu đó chính là cùng đích và là cứu cánh của người Kitô hữu. Tiệc cưới trong Tin Mừng là hình ảnh quê trời vĩnh cửu đó. Muốn xứng đáng dự tiệc cưới, phải ăn mặc đứng đắn. Chiếc áo cưới trong Tin Mừng tượng trưng cho nếp sống phù hợp với Nước Trời.  Được mời vào dự tiệc cưới Nước Trời là một hồng phúc, nên phải đáp lại bằng nếp sống phù hợp với nước đó. 

          Chiếc áo tượng trưng cho cách sống. Mỗi người chúng ta cần xem lại cách sống của chúng ta, xem cuộc sống hiện tại của chúng ta ra sao. Nó có tốt hơn, đẹp hơn chiếc áo là cách sống của những người không được mời dự tiệc, những người không được ở trong phòng tiệc không?(Theo "Ánh sáng thế gian"). 

5. Hạnh phúc thật

          Sau đây là kinh nghiệm của một người tìm gặp hạnh phúc thật. 

          "Tôi là người làm chính trị và cũng là ca sĩ nổi tiếng. Tới đâu, tôi cũng được mọi người hoan nghênh khen ngợi, và họ cảm nghĩ tôi là người hạnh phúc nhất đời. Thế nhưng trong thâm tâm, tôi cảm thấy tôi là kẻ bất hạnh nhất, đến nỗi có lần tôi đã toan tự tử... 

          Một hôm trên chiếc xe lửa trở về nhà, tôi ngồi đối diện với một người chăm chú đọc sách Kinh Thánh. Một lúc sau, ông ngước mắt nhìn tôi và gợi chuyện: 

- Ông là một ca sĩ nổi tiếng. Tôi nghe biết danh tiếng ông. 

          Tôi đáp:

- Phải đúng vậy. 

-Nhưng ông có hạnh phúc không? 

          Tôi ngập ngừng một lúc rồi thú thật:

- Không hẳn hạnh phúc lắm. 

- Xem ra ông thiếu Thiên Chúa trong cuộc sống nên không được hạnh phúc. 

          Tôi vội vàng đáp:

- Không. Tôi rất hài lòng về cuộc sống của tôi. Tôi có đầy đủ tất cả. Tôi không cần Thiên Chúa. 

          Nhưng người ấy cứ lặp lại:

- Ông nói thế, chứ thực sự ông cần Thiên Chúa hơn bao giờ hết, 

          Lời nói của người ấy như sét đánh bên tai tôi. Nó xâm chiếm cõi lòng tôi. Về đến nhà, tôi phải tự nhủ: "Quả thật, người đó nói rất chí lý". 

          Hôm sau thấy tôi cần tìm đến người đó, vừa thấy tôi, ông ta vui vẻ hỏi thêm, như để tiếp nối cuộc đối thoại trên xe lửa. 

- Ông có muốn được hạnh phúc ngay bây giờ không? 

          Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Làm như ông có sẵn hạnh phúc trong túi vậy? 

- Có chứ. Tôi có ngay trong túi đây.

          Vừa nói ông vừa rút trong túi ra một cuốn Kinh Thánh nhỏ, trao cho tôi và vui vẻ nói: 

- Ông hãy về nhà, đóng cửa phòng lại, mở Kinh Thánh ra mà thầm thỉ: "Lạy Chúa, con chấp nhận Chúa là Chúa của con, là chủ cuộc đời con..." 

          Tối hôm đó, sau khi vợ con tôi đã đi ngủ, tôi vào phòng và làm như người đó khuyên bảo tôi. Từ ngay đó, niềm vui xâm chiếm tâm hồn tôi. Thiên Chúa thực sự là hạnh phúc duy nhất đời tôi. 

          Chúa vẫn tiếp tục mời gọi chúng ta, nhất là những người xa lìa Chúa, những kẻ từ chối vào dự tiệc Nước Trời với Chúa, những kẻ gạt Chúa ra bên lề cuộc sống của họ, để chỉ lo bon chen với công ăn việc làm, với việc "đi thăm trại và đi buôn bán" như Tin Mừng hôm nay thuật lại. 

          Họ chạy theo hạnh phúc mau qua để rồi chỉ còn tồn lại sự trống rỗng tâm hồn. Hạnh phúc chân thật và lâu bền chỉ bắt nguồn từ Thiên Chúa. Và chỉ những ai biết dừng lại, lắng nghe lời mời gọi của Người, trở về với Người, tìm gặp lại Người, dự bữa tiệc với Người mới được hưởng hạnh phúc đích thực Người ban cho. Nói cách khác, chúng ta chỉ thực sự tham dự bữa tiệc hạnh phúc Nước Trời, khi chúng ta chấp nhận để cho Người bước vào trong tâm hồn chúng ta, làm chủ trọn vẹn cuộc sống của chúng ta. 

(Theo "Ánh sáng thế gian").

Tiệc cưới với bốn nghịch thường
LM. Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
02/10/2014

Tiệc cưới với bốn nghịch thường

Cách đây 3 năm, 29-4-2011, Hoàng tử William của hoàng gia Anh và công nương Kate Middleton đã trao đổi lời thệ ước hôn nhân tại Đại Thánh đường cổ kính Wesminter. Đây là lễ cưới cung đình.

Hai ngàn năm trước, Chúa Giêsu cũng đã ví Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Chuyện từ 20 thế kỷ trước, ta tưởng như chuyện đời xưa mà lại không cũ chút nào, vì mới diễn ra gần đây.

Mùa xuân 1947 cả thế giới chú ý đến hàng tít lớn trên trang nhất của báo chí cho biết công chúa Elizabeth của nước Anh sẽ sánh duyên cùng hoàng tử Philip gốc Hi lạp. Cuộc tình duyên này quan trọng vì công chúa Elisabeth sẽ lên ngôi kế vị vua cha trị vì không những vương quốc Anh, Bắc Ai-len và còn đứng đầu khối Thịnh Vượng Chung gồm trên 50 nước lớn nhỏ (Ấn, Canada, Úc…). Lễ được tổ chức tại Thánh đường Wesminter cổ kính ngày 20/11/47. Người ta không những nhìn xem hai nhân vật chính là cô dâu chú rể nhưng còn chăm chú điểm danh những nhân vật quan trọng từ quốc trưởng, tổng thống, vua chúa... đến các nhà quí tộc, tài phiệt. Không ai được mời mà muốn vắng mặt trong lễ cưới, trong tiệc mừng long trọng như vậy. Đó là chuyện bình thường dễ hiểu.

Nhưng dụ ngôn của Chúa hôm nay ví Nước Trời như một chuyện bình thường : vua mở tiệc cho hoàng tử, nhưng lại mang đầy những chi tiết không bình thường chút nào, nếu không nói là nghịch thường quá khác lạ. Ta nhận ra được ít là bốn khác lạ nghịch thường so với một đám cưới tương tự trong đời thường : dửng dưng – đổ máu – mở rộng – thanh trừng.

1. Dửng dưng

Đám cưới của Hoàng tử tức con vua ai lại chẳng muốn tham dự, vì một miếng đầu làng đã bằng một sàng xó bếp, huống gì là một miếng ở cung đình, một chỗ ngồi chung quanh vua lại mang vinh dự biết bao cho kẻ được mời. Đó là chưa kể có thể có những chức tước được ban, những cơ hội phát đạt… . Thế mà trong dụ ngôn Chúa Giêsu nói, khách không thèm đến. Một lần giấy mời từ trước, hai lần sai gia nhân, họ đều dửng dưng để ngoài tai. Dụ ngôn nói rất rõ: Vua sai đầy tớ đi gọi những kẻ đã được mời, nhưng họ không đến. Vua lại sai đầy tớ khác dặn, hãy nói với khách mời, tiệc sẵn rồi, heo đã quay, bò đã thui, lẩu đã sôi… Họ vẫn dửng dưng, và đưa ra những lý do chảng có tầm cỡ chút nào: người thì nói mắc đi thăm trại (thăm lúc nào chẳng được), kẻ thì nói đi buôn (buôn quanh năm chứ đâu một ngày), một lần thiếp mời cộng với hai lần sai hai nhóm đầy tớ khác nhau tới mời, khách vẫn dửng dưng.

2. Đổ máu

Khi toán đầy tớ thứ nhất tới nài nỉ khách đi dự tiệc, vì mọi sự đã sẵn, thì có nhiều khách đã không những không thèm đến dự mà còn “bắt các đầy tớ của vua, hành hạ rồi giết luôn.” Máu đã đổ ! Chuyện rất lạ. Và vua khi nghe được thì cũng trả đũa không kém khác thường : sai quân lính đi giết bọn sát nhân đó (mạng đổi mạng) và thiêu hủy luôn thành phố của chúng. Sự trả đũa quá tay ! Máu đổ nhiều trong ngày cưới. Năm 1989, tháng 11, tại Saigon, cô Hồng Cẩm còn mười ngày nữa là đám cưới của cô. Cô dựng xe trước nhà bị hung thủ đến cướp xe đâm chết. Máu đã đổ. Điều càm động là trong tang lễ, người ta mặc áo cưới cho cô. Đó là một chuyện lạ, lạ mà cảm động. Còn trong dụ ngôn cũng lạ, khác lạ, nhưng lạ của tàn sát tập thể ngay trong ngày cưới.

3. Mở rộng

Khi khách được mời không thèm tới, khi kẻ xứng đáng chẳng đoái hoài, thì vua mở rộng cửa phòng cưới, mời tất cả mọi người không phân biệt giàu nghèo, đui què, tàn tật và không phân biệt cả tốt xấu, thánh nhân lẫn quỉ sứ : mời tất tần tật vào, cũng là một chuyện lạ. Thánh Luca thuật dụ ngôn tương tự như Matthêu hôm nay kể tới hai lần sai đầy tớ đi mời : mời lần đầu, chỗ còn trống, phải mời thêm một lần nữa : lượm lặt khắp hang cùng ngõ hẻm cho đầy bàn tiệc cưới. Thật ra vào thời Chúa Giêsu đã xảy ra một chuyện gần tương tự, được ghi lại trong sách Talmud : ông Bar Majan người thu thuế giàu có đã tổ chức một tiệc lớn chiêu đãi chức sắc trong thành, những vị này từ chối lời mời. Thế là thay vì nhìn mâm cỗ bị hư, ông cho mời những người nghèo tới dùng bữa. Dụ ngôn của Chúa Giêsu không dừng lại ở đó mà còn mở ra một chuyện khác lạ nữa: đó là thanh trừng.

4. Thanh trừng

Mời đột ngột, người ta đang đi ăn xin cũng mời vào, đang quét rác cũng kéo vô thì làm sao chuẩn bị y phục đàng hoàng. Vậy mà vua vào thấy một kẻ không mặc áo cưới thì nổi giận. Đáng lẽ đuổi ra là cùng, đàng này vua ra lệnh: trói chân tay nó lại, ném vào nơi tối tăm, ở đấy đầy khóc lóc và nghiến răng. Chuỵện quá lạ ! Người ta đã tìm cách giải thích nhiều kiểu cho đỡ lạ kỳ như áo cưới sẵn có nơi tiền đình, trước khi vào phòng tiệc thì khoác vào thôi. Nhưng lời giải này cũng bị bác vì chẳng hề có tục lệ đó nơi người Do thái bấy giờ. Người ta còn tìm nhiều giải thích khác như hai dụ ngôn tiệc cưới và áo cưới riêng biệt được ghép chung lại, nên nhiều khi không khớp. Nhưng dầu sao thanh trừng quá đáng như thế vẫn là một chuyện lạ !

Bốn chuỵện lạ trong dụ ngôn : dửng dưng của khách được mời; đổ máu quá nhiều trong ngày cưới, mở rộng quá đáng cánh cửa cho mọi người vào, rồi lại thanh trừng khắt khe kẻ chưa kịp mặc áo cưới. Tất cả các chuỵện lạ đó chỉ có thể hiểu được dưới ánh sáng của lịch sử –lịch sử dân Israel và lịch sử cứu độ-, chứ không thể hiểu được trong khung cảnh tiệc cưới.

Những kẻ dửng dưng, đó là dân Israel chính tông chẳng đoái hoài gì đến con vua là Giêsu Kitô: vị tân lang chàng rể.

Đổ máu là họ, dân Israel đã giết các tiên tri, đổ máu những người được Chúa sai đến báo tin vui cho họ.

Mở rộng là ơn cứu độ của Chúa dành cho mọi hạng người bất kỳ đen trắng vàng đỏ, nô lệ, tự do, nam hay nữ, kể cả trung tính…

Thanh trừng là, một khi được mời tới phải biết mặc lấy Chúa Kitô là áo cưới, mặc lấy con người mới, không thể khác.

Dụ ngôn với những chuyện lạ nhắm vào người Do Thái Pharisêu, nhưng cũng có thể nhắm vào chúng ta. Ta được thánh tẩy ngay từ nhỏ, tức được mời dự tiệc cưới từ đầu, nhưng biết đâu ta lại dửng dưng, coi chừng sẽ bị Chúa “mửa” ra. Cũng có thể ra mới được thánh tẩy, là Đạo Mới, tức mới được “thu gom” để vào phòng cưới, nhưng ta lại không mặc áo cưới –coi chừng sẽ bị thanh trừng. Không thể chỉ dựa vào lý lịch : tôi là con cháu các thánh tử đạo oai hùng Việt Nam.

Xin Chúa cho chúng ta kẻ được mời trước hay là kẻ đến sau đều biết giữ gìn chiếc áo trắng thánh tẩy ngày nhận Phép Rửa Tái Sinh, đó chính là chiếc áo cưới mà Chúa đòi hỏi để ta được vào dự tiệc cưới Nước Trời đời đời. Amen.

LM. Anphong Nguyễn công Minh, ofm

Tính “ích kỷ” trong hai bữa ăn
Lm. Anphong Nguyễn Công Minh, ofm
01/08/2014

CN 18A : Tính “ích kỷ” trong hai bữa ăn

“Khi nghe tin Gioan bị chém đầu, Chúa Giêsu rút vào nơi hoang vắng…”

Chỉ với câu mô tả đó nằm đầu đoạn Tin Mừng hôm nay, gợi nhớ cho chúng ta 2 bữa ăn trộn với hai biến cố: Gioan bị chặt đầu trong bữa ăn linh đình tại dinh Hêrode, và bánh hoá nhiều trong bữa ăn nuôi 5000 người giữa nơi hoang vắng. Nét chung của hai bữa ăn là chủ đề suy tư hôm nay.

1. Bữa ăn sang trọng : Tại bữa tiệc ở cung điện của vua Hêrôđê với các quan khách sang trọng quí phái, tất cả mọi sự trên đời: quyền hành, danh vọng, tiền bạc, sắc đẹp, lạc thú, cao lương mỹ vị, rượu ngon thỏa thích, vũ nữ duyên dáng… đều có, và có cả hận thù, ích kỷ, cho nên có luôn máu đổ đầu rơi !

Vài tuần lễ trước khi chết, một phóng viên đã phỏng vấn Elvis Presley – nổi tiếng là vua của nhạc Rock :

-Elvis, khi anh bắt đầu chơi nhạc, anh đã nói anh muốn có được ba điều trong cuộc đời. Anh muốn giàu sang. Anh muốn nổi tiếng. Và anh muốn sống hạnh phúc. Giàu sang và nổi danh chắc chắn là anh đã có. Thế còn hạnh phúc, không biết anh thực sự có hay không, Elvis ?” Chàng ca sĩ trả lời

-“Không, tôi sống cô đơn như ở trong hỏa ngục”.

Presley kết hôn với Priscilla Beaulieu 1967. Năm sau có con gái. 1973 ly dị. Năm1977 Presley chết 42 tuổi. Không biết khi chết gia tài bao nhiêu, nhưng giỗ thứ 25, (2002) báo Forbes xếp anh vào loại nghệ sĩ có để lại lợi tức cao nhất: 37 triệu đô 1 năm.

Giàu sang. Danh vọng. Những người hâm mộ vây quanh gồm đủ mọi hạng người, các giai nhân tài tử tuyệt trần, vậy mà Elvis diễn tả cuộc sống của anh như hỏa ngục ! Thật lạ lùng ! Như thế, cuộc sống của vua Hêrôđê với tiệc tùng sang trọng nào có khác chi !

2. Bữa ăn Giêsu : hóa bánh ra nhiều : tại bữa ăn nơi hoang vắng với đám dân nghèo, họ chẳng có gì, ngoài sự tin tưởng, hy vọng vào tình thương và sự chia sẻ của Chúa Giêsu. Nhưng nếu tiệc Herode có “ích kỷ,” thì sự thiếu thốn về vật chất cũng dễ làm cho con người trở nên “ích kỷ.” Họ không muốn đóng góp sự gì, mà chỉ mong mỏi từ Đấng khác.

Vì thế, đây không chỉ là phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều nhưng còn là phép lạ thay đổi dân chúng ích kỷ trở nên quảng đại nhờ sự hiện diện và tiếp xúc với Chúa Kitô. Chúa sẽ không làm phép lạ, nếu không có 5 chiếc bánh và hai con cá (chắc là cả hai cùng bé, cá bé và bánh bé, vì là của một em bé). Làm gì mà một người mẹ trong gia đình khi đi với chồng con vào nơi hoang vắng lại chẳng quơ vội ổ bánh, chai nước, vài ba viên kẹo, để lỡ con mình đòi ăn liền có, đòi uống, đưa ngay. Ấy vậy mà cho đến chiều tối, không ai chịu đưa ra. Không đưa ra, không có phép lạ ! Không góp phần của chính mình, không hưởng ơn !

Minh hoạ cho điều này, ta có thể nhờ tới một nhà văn Kitô giáo đã dựng vở kịch diễn tả vụ hành quyết một tên trọng phạm tại một thị trấn nhỏ thời Trung Cổ. Theo phép Nước, chỉ có một lối thoát chết cho tử tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp tặng hết số 700 đồng vàng mang theo trong một chuyến tuần du qua đây ; hoàng hậu theo gương có 200 đồng cũng giúp hết ; các cận thần đi theo cũng dốc túi. Người ta đếm được 999 đồng, còn thiếu một đồng. Công lý không thể nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng dây thừng vào cổ tên tử tội thiếu may mắn. Khi sắp sửa rút dây thì có một tiếng kêu lớn : “Khoan đã, lục soát người nó đi, biết đâu đấy”, đao phủ lần mò khắp người tội nhân và móc ra được một đồng hắn giấu trong lưng quần từ hồi nào mà hắn cũng không nhớ nữa. Thế là đủ 1000 đồng, tên tử tội được thoát tử.

Có lẽ chúng ta đều hiểu câu chuyện này. Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta 700 đồng tiền vàng, Mẹ Maria đã trợ giúp chúng ta 200, các thánh cũng góp vào 99, và chính chúng ta cũng phải đưa ra. Tóm lại, dù chúng ta là ai, dù chúng ta hèn kém thế nào, chúng ta hãy cố gắng với hết khả năng của mình, Chúa sẽ trợ giúp chúng ta. “Để dựng nên ta, Chúa không cần chúng ta. Nhưng để cứu ta, Ngài cần ta góp phần.” Thánh Âu-Tinh đã nhận xét như vây.

Đừng bao giờ nghĩ rằng với một chút của mình làm chi nên chuyện. Không có mợ chợ vẫn đông mà. Không, không mợ chợ mất đông (hết một người) !

Vào một đêm đông, người đàn ông rút cây nến nhỏ từ trong ngăn kéo ra, thắp nó lên, và bắt đầu bước lên chiếc cầu thang dài hình trôn ốc. Cây nến hỏi người đàn ông : “Ông đi đâu vậy ?” Ông trả lời : “Đi lên chỗ cao hơn nóc nhà nơi chúng ta ”.

“Và ông sẽ làm gì ở đó ?” cây nến hỏi.

-“Tôi sẽ chỉ cho những con tàu ở biển khơi biết đâu là hải cảng”, vì chúng ta đang ở ngay lối vào hải cảng, và một số con tàu ngoài biển khơi đang gặp bão táp, có thể tìm thấy ánh sáng của chúng ta”.

“Không có con tàu nào nhìn thấy ánh sáng của tôi cả”, ngọn nến nói “tôi quá nhỏ bé mà”.

“Mặc dù ánh sáng của ngươi nhỏ bé”, người đàn ông đáp, “cứ hãy thắp sáng nó lên, đừng e ngại, hãy để phần còn lại cho ta tính”. Rồi người đàn ông trèo lên những nấc thang cho tới đỉnh của ngôi nhà hải đăng, cầm cây nến nhỏ bé, châm lửa vào những cái đèn vĩ đại đã đứng sẵn ở đó với những tấm gương phản chiếu bóng láng ở phía sau. Một cây nến nhỏ cũng có thể làm nên một vùng sáng lớn.

Có hai bữa ăn : cả hai cùng có một điểm chung : ích kỷ

-Herodia ích kỉ, nghĩ đến mình, mong yên chuyện (bậy) : lấy em chồng làm chồng, (em chồng là vua, còn chồng mình chỉ là quan nhỏ) trong khi chồng mình còn sống, bị Gioan trách cứ, muốn yên thân (=ích kỉ) chỉ có cách bịt miệng Gioan. Bịt hay nhất là chặt đầu.

-Herode, vì nghĩ đến mình, đến danh dự (hão) của mình, đã lỡ hứa rồi, (xe lỡ mua, nhà lỡ xây, điện kế lỡ lắp…) lỡ hứa rồi, cho nên chết ai mặc kệ, miễn là bản thân được tiếng “khen” kẻ giữ lời.

Bữa tiệc đó có ích kỷ ngự trị, nên kết cục là đầu rơi

Bữa ăn Chúa khởi đầu cũng có ích kỉ, ai cũng giữ cho riêng mình, nhưng rồi gương em bé quảng đại, làm cho quảng đại lây lan và thế là phép lạ bánh hoá nhiều

Khi Mẹ Têrêsa Calcutta đi ngang qua một gia đình Hin-đu (Ấn Giáo) đã đói nhiều ngày. Mẹ cầm theo một ít gao cho gia đình ấy. Điều xảy ra sau đó làm mẹ kinh ngạc. Không chút lưỡng lự, người mẹ trong gia đình Hinđu đã chia số gạo ra làm hai phần. Rồi bà đem một nửa cho gia đình nhà bên cạnh, tình cờ là những người theo Hồi giáo.

Thấy điều đó, mẹ Têrêsa nói với bà mẹ Hinđu “Bà còn lại được bao nhiêu ? Liệu có đủ cho gia đình bà không ?”.

“Nhưng họ cũng đã nhịn đói nhiều ngày rồi”, người đàn bà ấy trả lời.

Phép lạ hóa bánh ra nhiều ấy còn được gọi là phép lạ của lòng quảng đại. Trước hết là lòng quảng đại tuyệt vời của cậu bé, vì với món quà của cậu là năm chiếc bánh nhỏ và hai con cá con mà phép lạ mới được thực hiện. Nếu ta muốn hưởng ơn cứu độ, nếu ta muốn được Chúa làm phép lạ ban ơn cứu độ cho ta, đừng ích kỷ, nhưng quảng đại góp phần, dù nhỏ bé chẳng là chi. Amen.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

(nương theo gợi ý của một bài giảng khác)

 

Mời quí vị đến dự tiệc cưới
( Mt 22, 4 )


Ai trong chúng ta đã một lần được một vị Vua mời dự tiệc, hay nói theo thời đại, một vị Tổng Thống, thủ tướng hay chủ tịch nước mời dự tiệc cưới con của các  ngài mà chối từ ? Theo báo chí, đám cưới của con một vị tổng thống, người ta đã phải vận động hành lang từ cả năm trước đó để xin được một tấm thiệp mời. Có  những người xin dự chẳng thân thiết, quen biết một ai trong hai họ; hay đã một lần nào gặp gỡ cô dâu, chú rể. Có chăng là thấy hình ảnh trên truyền hình hay qua báo chí. Mà đâu phải chỉ mong có được một tấm thiệp cưới để hãnh diện với người khác, những người được dự như thế còn sẵn sàng trả chi phí lẫn tiền mừng, tặng phẩm đắt giá. Vậy mà trong Tin Mừng hôm nay, một vị Vua mời những người thân thiết, những người bạn yêu dấu đến dự tiệc cưới con ông thì quan khách không chịu đến. Không thất vọng vì sợ mang tiếng là lợi dụng để kiếm chác, để “một vốn bốn lời “nhà vua đã cho người đầy tớ khác đi mời với lời dặn dò thuộc hạ: ”Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn ta đã dọn xong,bò tơ và thú béo đã hạ rồi,mọi sự đã sẵn, mời qúy vị đến dự tiệc cưới”. Phũ phàng thay,người thì bỏ đi không nhận lời mời, người khác nêu lý do đi thăm nông trại, đi buôn. Thậm chí có người còn bắt bớ, hành hạ, giết những người đi mời khiến nhà vua nổi cơn thịnh nộ mà tru diệt những người dã tâm, ác đức.

Để thể hiện tấm lòng của một vị Vua nhân hậu, ông đã cho mời tất cả những người đang lang thang trên khắp các nẻo đường, “ Gặp ai, bất luận tốt xấu, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách “ . Thế nhưng trong số đám đông ấy, cũng có người vào dự mà không tuân theo nghi thức qui định, cố tình chống lại nhà vua, làm xấu đi hình ảnh của một buổi tiệc vui theo phong tục bấy giờ, đó là không mặc y phục lễ cưới đã có sẵn phía ngòai. Người ấy bị trừng phạt và lọai ra.

Lạy Chúa,
Con đang tự hỏi mình, làm sao lại có những con người “khác người “ như thế! Được mời dự tiệc cưới, mà lại là một tiệc cưới có một không hai, vậy mà không chớp lấy cơ hội ra mắt nhà vua để ít nhiều được ân thưởng ? Tại sao lại viện cớ bận rộn vì những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống để chối từ bước vào cung điện tráng lệ, nơi đầy cỗ bàn với mọi thứ ngon ngọt và rộn ràng niềm vui ? Tiệc cưới ấy như dụ ngôn mà Đức Giêsu nêu ra đó chính là Nước Trời. Nước Trời giống như. . . 

Chúa cũng đã từng và mỗi ngày mời gọi con vào dự tiệc cưới trong nước trời như những vị quan khách. Không những một lần mà nhiều lần. Con cũng đã bao lần thóai thác, chối từ. Viện lẽ này, lẽ khác để trả lời những người đến mời gọi. Con không nhận ra rằng vào dự tiệc cưới là cơ hội để con đón nhận những ân phúc mà Cha trên trời sẽ ban cho con, hầu con tiếp tục cuộc sống trần gian với những gì là tốt đẹp nhất. Con chưa đến nỗi hành hạ, chống lại những người được Chúa sai đến với con, nhưng cũng nhiều lần tìm cách lảng tránh, hay vì quá đam mê cuộc sống, công việc trần thế mà chê chối lời mời, lần lữa hẹn dịp này dịp khác sẽ đi dự tiệc. Hẹn đến khi nào công việc rảnh rỗi, sung túc cái đã, rồi tính chuyện vào dự.

Con cũng đã nhiều lần  cùng anh chị em vào dự tiệc cưới nhưng lại không xứng đáng. Không trân trọng, không mang trong mình thái độ đón nhận, mà thay vào đó là lòng tự kiêu, bất cần, bất trung. Thái độ coi thường Lòng thương xót của Chúa.

Những con người xấu trong Tin Mừng hôm nay diễn tả đều có trong con. Xin Chúa cho con bừng tỉnh và nhận ra những thiếu xót của mình. Nhận ra lòng thương yêu vô cùng của Chúa với con. Người hằng chờ con từng ngày, mỗi ngày để vào hưởng “Niềm vui nước trời “ .

Lạy Chúa xin thứ tha và giúp con. AMEN .

Fx Đỗ Công Minh

 

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXVIII ( A ) 2014 ( Mt 22, 1- 14)

 LỄ CƯỚI NƯỚC TRỜI 

Vâng , kính thưa quý vị , Tin Mừng Chúa Nhật XXVIII ( A ) hôm nay ( Mt 21, 1-14) một lầm nữa Chúa Giêsu lại dùng dụ ngôn nói về Nước Trời. Dụ ngôn hôm nay là “Dụ Ngôn Tiệc Cưới “. Có thể đoạn Tin Mừng hôm nay hơi khó hiểu, nếu chúng ta hiểu một cách nông cạn, theo nghĩa đen. Nhưng, nếu chúng ta hiểu theo ý nghĩa của niềm tin, ý nghĩa siêu  nhiên, thì chúng ta sẽ thấy một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bởi vì, điều mà Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta là điều mà Chúa yêu thương chúng ta. 

Khởi đi từ Bài đọc I ( Is 25, 6-10a), chúng ta thấy sự “ khải hoàn “ sự vinh quang từ Thiên Chúa, sự mong đợi sự thết đãi từ Thiên Chúa đối với dân của Ngài. Bởi vì, ngoài Thiên Chúa ra, dân riêng của Ngài, ai chăm sóc, ai vỗ về, ai yên ủi ? Chúng ta thấy, niềm vui thường đi kèm với yến tiệc. Yến tiệc khoản đãi từ Thiên Chúa còn gì là cao cả hơn ?! Theo đó, phần thưởng chiến thắng, phần thưởng được ban ra từ Thiên Chúa, thì không có gì có thể so sánh được. Đó là niềm an ủi, niềm khích lệ, niềm mong đợi của sự công chính cho người công chính. 

Theo đó, chúng ta thấy, từ trước Chúa Cứu Thế, dân Thiên Chúa đã mang một tâm tình mong đợi như vậy. Và Isaia đã được chính Thiên Chúa mở miệng cho nói những điều trên. Cho thấy, điều mà Tiên tri Iasia nói chính là hình bóng một Nước Thiên Chúa mà con người luôn mong đợi. Nhưng khốn nỗi thay, khi Thiên Chúa ban Nước ấy cho con người, thì họ lại khước từ. 

Vâng, từ thực tế nêu trên, chúng ta mới thấm thía được ý nghĩa Tin Mừng hôm nay. 

Tin Mừng hôm nay ( Mt 22 , 1-14) có thể chia ra ba ý chính : 

  • Ý nghĩa “Dụ ngôn tiệc cưới “ ( Mt 22, 1- 10)
  • Y phục tiệc cưới ( c 11- 12)
  • Sự tuyển chọn của Thiên Chúa. ( c 13 -14)
  •  

Chúng ta thấy, đoạn Tin Mừng hôm nay có nhiều tình tiết “ đối chọi” nhau. Ngay chính đoạn đầu, chúng ta thấy có sự “thất bại”, có sự “ thất trung, thất tín” trong bữa tiệc cưới. tiệc cưới là một niềm vui lớn trong đời người, lại là tiệc cưới của Con “ Ông Vua “ , tức hoàng tử. Chúng ta hãy đặt mình vào trong chính trường hợp như vậy. Có vị vua nào mà không có niềm kiêu hãnh, sự tự hào, dù là vị vua rất mực nhân từ. Càng nhân từ, càng xứng đáng với niềm hãnh diện của một vị vua. Chúa Giêsu rất chận thật, rất chân lý và tâm lý, khi miêu tả Nước Trời bằng một dụ ngôn “ Tiệc Cưới “. Điều nầy phù hợp với tâm tình và đặc tính của một vị Vua là Thiên Chúa. 

Bởi vì, Thiên Chúa sẽ trừng phạt và sẽ hành động như vậy, không còn cách nào khác hơn. Với cương vị là một “ Vị Vua Trời “, Thiên Chúa đã quá nhân từ, khi con người tội lỗi đã quá mạo phạm, chống lại, khước từ ân sũng của Ngài. 

Chúng ta thấy, về mặt nghĩa đen và câu chữ là một sự bất trung, thất tín, một sự chống lại Thiên Chúa. Nhưng về ý nghĩa siêu nhiên, thì Nước Trời qua dụ ngôn Tiệc Cưới chính là bữa tiệc cứu độ ( messianic banquet). Chúng ta hiểu được bữa tiệc cứu độ, “Bữa Tiệc Thánh“, cụ thể như Thánh Lễ Missa ngày nay, thì chúng ta mới hiểu được sự phù hợp của câu chuyện “Tiệc Cưới Nước Trời ” hôm nay. Việc mời là sự tự do của lòng tốt, không phải bắt buộc mời. Sự mời thể hiện tính cách tôn trọng, tử tế, yêu mến . Nhưng sự từ chối, tỏ vẻ khinh khi, phớt lờ. Thái độ không đáp trả là thái độ dể ngươi. Nhưng cũng có những trường hợp chính đáng. Nhưng trong dụ ngôn, cho thấy hai lần mời, khách được mời đều tỏ rõ thái độ xem thường. Lần đầu, là những khác đã được mời trước, nhưng họ không chịu đến ( c 3). Lần thứ hai, Nhà vua nói rõ: Tiệc đã sẵn sàng, cỗ đã bày xong, rượu ngon, thịt béo, mọi sự đã sẵn sàng. Mời quý vị đến dự tiệc cưới. ( c 4). Nhưng lần nầy, không những họ không đi, mà lại tỏ ra cho thấy những lý do vì tư lợi , kẻ thì đi buôn bán, người đi thăm trang trại. Còn tệ hơn co những kẻ lại bắt các đầy tớ cảu vua đáng đập và giết đi. ( c 5- 6). Như vậy, không còn là lý do chính đáng nữa, mà là lý do phụ rẫy, lý do xem thường vị vua. Như vậy, tất nhiên vua sẽ nổi cơn thịnh nộ mà tru diệt bọn ác nhân. Và rồi vua cho mời tất cả những kẻ không được mời trước đây, lúc nầy không phân biệt người sang , kẻ hèn, ai cũng được mời. Có nghĩa là ơn cứu độ được ban cho hết mọi dân nước, chứ không còn dành riêng cho một dân nào. Theo đó giáo hội luôn gồm hai thành phần kẻ lành và người tội lỗi . Ơn cứu độ ở đây hiểu là “ Cuộc Tử Nạn và Phục Sinh “ của Đức Kitô. Nhưng khách được mời dự tiệc “bắt buộc” phải mặc y phục lễ cưới. Điều nầy theo phong tục của người Do-thai. Khi đến dự tiệc cưới, khách mời phải mặc y phục của bữa tiệc đó, không được mặc y phục tự do, hay theo ý mình. Nhưng, phải mặc trang phục lễ cưới , bởi vì, để tỏ thái độ kính trọng với người chủ tiệc. Từ ý nghĩa thực tế, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh nầy để miêu tả dụ ngôn. 

Nhưng, y phục tiệc cưới ở đây chính là thái độ đón nhận Tin Mừng và thực thi Tin Mừng. Điều nầy có nghĩa là : Muốn đón nhận ơn cứu độ, muốn vào Nước Trời, thì kẻ ấy phải ăn năn, sám hối, cải thiện đời sống. Đó chính là y phục lễ cưới. Không có y phục lễ cưới, minh nhiên, người ấy không thể vào dự tiệc cưới của “Vua Trời “ được. Ơn Cứu độ được trao ban nhưng không, nhưng muốn được cứu độ, thì phải mặc lấy tâm tình sám hối, như vậy, mới có thể đón nhận Nước Trời được. Nước Trời là nơi có Thiên Chúa ngự trị, mặc nhiên phải mặc lấy “ Tâm tình “ của Thiên Chúa. Chúng ta nhớ lại, có lần Chúa Giêsu đã nói : “ Không phải những kẻ kêu lạy Chúa, lạy Chúa, mà được vào Nước Trời. Nhưng những kẻ nghe và thực hành Lời Chúa ( ý muốn của Cha Thầy) mới được vào mà thôi !” ( Mt 7 , 21 -22) 

Ở câu 13, chúng ta “ trói tay chân nó lại và ném ra ngoài, ở đó sẽ khóc lóc và nghiến răng “, câu nầy đưa ra có vẻ gay gắt. Sự dẫn ra gay gắt của dụ ngôn hợp lý với khuôn mẫu lịch sử cứu độ. Nhưng, không thích hợp với những hàng chữ của câu chuyện. Vì chúng ta thấy, vị vua vừa muốn mời người ta dự tiệc. Có người từ chối, nhưng khi mời tất cả những người không định mời trước đó, nhưng khi thực khách đã đông, thì vua lại chú ý đến người dự tiệc không mặc y phục lễ cưới, ngay tức khắc bị đuổi ra ngoài. Như vậy, ơn cứu độ được trao ban nhưng không, nhưng người muốn đón nhận phải là người có lòng “ sám hối “. Có nghĩa là người đó phải có “ tinh thần của anh trộm lành”. Y phục lễ cưới là “ tâm tình người trộm lành ”. 

Qua đó, thánh Matthuê muốn phân biệtt giữa sự kêu gọi lúc ban đầu đối với sự cứu độ của Thiên Chúa và sự tuyển chọn và bảo tồn sau cùng. Theo đó, sự cánh chung không phải là sự tự động hóa. Do vậy, những người có niềm tin được cảnh báo chống lại sự tự phụ, tự mãn. Thánh Matthuê đã thường khiêm tốn nhìn nhận, bằng cách truyền thống của ngài, theo dụ ngôn “ những kẻ tá điền sát nhân “. ( Mt 21 , 33 -46) 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dạy chúng con bằng những dụ ngôn về Nước Trời. Để chúng con hiểu và thực thi ý muốn của Cha trên Trời. Xin thương cho chúng con biết đón nhận ơn cứu độ từ nơi Chúa và biết cải tà quy chánh, sống theo đường lối của Chúa, vì đó là y phục lễ cưới Nước Trời. Như vậy, chúng con mới xứng đáng được vào dự tiệc cưới với Người ./. Amen 

12/10/2014
P.Trần Đình Phan Tiến

 

HÃY MẶC ÁO CƯỚI (CN XXVIII/TN-A)  

Việc tổ chức tiệc cưới trong xã hội loài người cũng khá đa dạng. Việc mời khách đến dự tiệc cưới cũng có nhiều phương cách khác nhau. Tiệc cưới dân dã nơi một vùng quê, bình thường thì chủ hôn mời cả làng đến dự cho đông vui và cũng thể hiện tình làng nghĩa xóm vui buồn ấm lạnh có nhau; nhưng tiệc cưới ở thành thị có khác hơn, khách mời được chọn lọc từ những mối dây thân tình, thân tộc, không đặt nặng vấn đề địa chỉ cư trú, thậm chí nhiều khi ở liền vách với nhau cũng không được mời vì lý do này nọ. Đến như tiệc cưới nơi cung đình thời phong kiến tuy cách tổ chức thật lộng lẫy xa hoa, nhưng khách được mời lại càng được chọn lọc kỹ càng, dân đen đừng hòng bén mảng. Nhìn vào những tiệc cưới như vừa kể, mới thấy cái lạ lùng nơi tiệc cưới trong bài Tin Mừng CN XXVIII/TN-A (“Dụ ngôn tiệc cưới” – Mt 22, 1-14). 

Cái la lùng thứ nhất không phải ở chỗ nhà vua chọn lọc khách mời, nhưng ở chỗ khách được mời thay vì vui mừng hãnh diện, mau mắn áo quần bảnh bao tới dự, thì lại tỏ ra thờ ơ, lơ là, chẳng thèm để ý. Đến khi được nhắc nhở, không những đã không nhìn thấy cái sai của mình, mà còn chống đối lại chủ tiệc bằng cách sỉ nhục và giết chết những đầy tớ được sai đi nhắc lại lời mời dự tịêc. Chính vì thế, nhà vua mới giận dữ tru diệt những khách mời hết sức lạ lùng ấy, và sau đó nhà vua hạ lệnh mời tất cả mọi người bất kể quan hay dân, tốt hay xấu. Và đó chính là cái lạ lùng tiếp theo của tiệc cưới này. Cứ tưởng chỉ có lần trước, những người được chọn mời vì là những quan khách có vai vế trong dân mới chống đối lại ông chủ tiệc cưới; nhưng thật không ngờ lần sau (những người được mời ở những tầng lớp bình dân) cũng vẫn còn có kẻ coi thường nhà vua, không chịu mặc áo cưới. 

Khi thấy có người không mặc y phục lễ cưới, nhà vua ôn tồn hỏi: “Này bạn, làm sao bạn vào đây mà lại không có y phục lễ cưới?”, nhưng “người ấy câm miệng không nói được gì”. Vì thế, nhà vua nổi giận bảo những người phục dịch: "Trói chân tay nó lại, quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng!” (Mt 22, 13). Anh chàng ngoan cố đó không thể biện hộ cho việc mình khinh thường nhà vua, bởi vì đâu có ai đi dự tiệc cưới mà lại không mặc y phục lễ cưới. Sự ngoan cố của anh ta đã chuốc lấy bản án khốc liệt. Dụ ngôn trình thuật đó là cơn thịnh nộ của nhà vua chủ tiệc cưới; tuy nhiên, suy cho cùng thì anh chàng không mặc áo cưới đã “tự kết án mình”. Phải chi anh ta “mặc y phục lễ cưới” cho đàng hoàng thì đâu đến nỗi! Những cái lạ lùng ấy cho thấy đây không phải là một tiệc cưới ở trần gian, dù cho đó có là một tiệc cưới đặc biệt nơi cung đình những triều đại phong kiến đầy xa hoa kiểu cách. 

Cũng bởi vì tiệc cưới trong dụ ngôn không phải là một tiệc cưới trần gian và chủ nhân tiệc cưới tất nhiên cũng không phải là vua chúa gian trần. Và vì thế tấm áo cưới ấy hoàn toàn không phải là những soirées, những complets loè loẹt kiểu cách. Từ đó suy ra khi kể dụ ngôn này, Đức Giê-su Ki-tô muốn nói đến một tiệc cưới tối quan trọng, độc nhất vô nhị: tiệc cưới Nước Trời. Nói khác hơn, Người muốn nói đến lịch sử Cứu Độ của Thiên Chúa đối với nhân loại, mà chính Người đóng vai trò chủ yếu. Có thể thấy được 2 giai đoạn lịch sử cứu độ qua dụ ngôn: Giai đoạn đầu là giai đoạn dân It-ra-en được chọn mời, nhưng họ không những đã khước từ, mà còn có thái độ chống đối thô bạo (giết hại những đầy tớ được sai đi mời hoặc nhắc lại lời mời, đó chính là những ngôn sứ, tiên tri là những người được sai đi loan truyền Ơn Cứu Rỗi). Tuy rất thịnh nộ vì kẻ được chọn mời đầu tiên, nhưng lòng khoan nhân đại độ của Thiên Chúa vẫn không vì thế mà suy giảm. Và cũng vì thế, lịch sử cứu độ bước sang giai đoạn hai: Tất cả các dân nước trên thế giới đều được mời gọi và chỉ với một điều kiện duy nhất là phải mặc áo cưới khi dự tiệc. 

Cũng vì tiệc cưới đó là “Nước Trời” nên lời mời dự tiệc cưới không gì khác hơn là “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4, 17). Nói cách cụ thể thì trước khi tham dự lễ cưới, khách được mời hãy tẩy rửa con người của mình cho trong sạch (mặc áo cưới). Sự tẩy rửa này đã được “Tiếng hô trong hoang địa” Gio-an rao giảng và thực hành. Đến ngay cả Người kể dụ ngôn “Tiệc cưới” (Đức Giê-su Ki-tô) cũng làm gương bằng cách đến xin Thánh Gio-an Tẩy Giả làm phép rửa (Lc 3, 21; Mt 3, 13-17; Mc 1, 9-11). Đó chính là Phép Rửa mà từ đó về sau, Giáo Hội quy định: Trong lễ Rửa tội, tấm áo trắng được trao cho người tân tòng mặc vào. Nó biểu tượng cho sự sống mới Chúa Giê-su đem lại cho họ nhờ cái chết trên thập giá của Người. Qua Bí tích Thánh Tẩy, người tín hữu đã cởi bỏ con người cũ tội lỗi để mặc lấy con người mới mà sống theo tinh thần Giao Ước Mới do chính Chúa Ki-tô thi hành theo ý định của Thiên Chúa Cha. Tất cả những ai muốn được dự Tiệc Cưới của Chúa Ki-tô do Thiên Chúa Cha đãi tiệc, đều phải tiếp nhận lối sống ấy (mặc áo cưới Nước Trời). 

Rõ ràng “mặc áo cưới” là “cởi bỏ con người cũ tội lỗi (sám hối) để mặc lấy con người mới (canh tân)” mà vui mừng vào dự Tiệc Cưới Nước Trời. Nói cách cụ thể là phải sống đúng tinh thần CANH TÂN và SÁM HỐI (Mt 3, 1-2; Lc 3, 3). Nói đến canh tân và sám hối là nói đến chuyện vượt qua chính mình. Trèo đèo, lội suối, vượt qua sông này, biển nọ, có thể thực hiện được, chớ “vượt qua chính mình” mới là thiên nan vạn nan. Kẻ viết bài này cứ thích nhắc đi nhắc lại cho bản thân câu nói rất hay của Nguyễn Bá Học: “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”. Vâng, khi được mời gọi, hãy chân thành nhìn lại mình với cái quá khứ chắc chắn không ít thiếu sót sai lầm của bản thân, quyết tâm sửa chữa (sám hối) để đổi mới (canh tân) toàn bộ con người của mình. Chỉ có như thế mới tránh được “vết xe đổ It-ra-en”, hầu xứng đáng là thực khách diễm phúc trong Tiệc Cưới Nước Trời. 

Là Ki-tô hữu, tức là những người “được mời gọi”, phải chân nhận đó là một hồng ân, một đặc sủng, phải quyết tâm cố gắng làm sao để có thể trở thành người “được chọn”, bởi vì “Kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít” (Mt 22, 14). Muốn  được như vậy, thì đừng ỷ tài, cậy sức mình, mà phải biết cậy nhờ vào sức mạnh của Thần Khí, cũng bởi vì “Trong những ngày đó, Ta cũng sẽ đổ Thần Khí Ta cả trên tôi nam tớ nữ của Ta, và chúng sẽ trở thành ngôn sứ” (Cv 2, 18). Mà muốn đến được với Chủ nhân Tiệc Cưới để Người “đổ Thần Khí” cho, thì đừng quên chạy đến với Đức Maria trong tiệc cưới Ca-na, xin Mẹ ban cho “Áo Đức Bà” (*) cùng với tràng chuỗi Mân Côi huyền nhiệm làm vũ khí lợi hại để hộ thân, trước khi tiến vào Tiệc Cưới Nước Trời. Hãy vững tin kiên trì vững bước theo hành trình ấy, chắc chắn sẽ đạt được ước nguyện.  

Ôi! “Lạy Thiên Chúa toàn năng, ước gì ân sủng Chúa vừa mở đường cho chúng con đi, vừa đồng hành với chúng con luôn mãi, để chúng con sốt sắng thực hành những điều Chúa truyền dạy. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.”

(Lời nguyện nhập lễ CN.XXVIII/TN-A). 

JM. Lam Thy ĐVD.

(*) xc “Áo Đức Bà Ca-mê-lô” trong “Tài liệu về Mẹ Maria” (Thanhlinh.net)

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)