Chúa Nhật XXXII Thường Niên Năm A
 
 


"Tôi không biết các cô!"

Theo văn hoá của người Việt Nam, đám cưới thường xảy ra ban ngày và chắc chắn không có đám rước dâu ban đêm. Với phong tục của người Palestine thời Chúa Giêsu, bình thường chàng rể đến đón cô dâu vào lúc mặt trời lặn, nhưng nếu cuộc thương lượng còn trở ngại thì sự chờ đợi có thể kéo dài đến nửa đêm. Do đó các cô phù dâu cần phải sẵn sàng chu toàn trách nhiệm như các cô khôn ngoan đã mang đèn và dầu đầy đủ đi đón chàng rể.

Tin Mừng hôm nay trình thuật hai hình ảnh đón chờ Chúa: năm cô khôn ngoan sẵn sàng đèn dầu đầy đủ chờ đợi chàng rể đến, trong khi năm cô khờ dại với tâm trạng bối rối lo lắng sợ hãi không đủ dầu đành ra cửa hàng mà mua nên lỡ cơ hội gặp được chàng rể! Chàng rể là hình ảnh Đức Kitô, Ngài đến vào lúc chúng ta không ngờ, vào giờ chúng ta không biết. Chúng ta sẽ là những cô trinh nữ khôn ngoan hay những cô khờ dại? Là người theo Chúa Kitô, ngọn đèn "đức tin" của chúng ta luôn phải cháy sáng bằng cách luôn có dầu "bác ái". Không ai có thể đoán được giờ nào Chúa đến. Cũng không ai có thể vay mượn công phúc của người khác trong ngày Chúa đến. Thánh Giacôbê Tông Đồ đã khuyến cáo chúng ta qua thư của ngài: "Đức tin không việc làm là đức tin chết" (Gc 2:17). Đèn không dầu chỉ ra tối tăm. Do đó, mỗi người chúng ta phải chịu trách nhiệm cho ngọn đèn riêng mình ngay ở đời này với những lời cầu nguyện và cách sống như Chúa Kitô đã dạy, nhờ đó ngọn đè "đức tin" của chúng ta sẽ không bị lu mờ bởi những cám dỗ của thời đại hoặc chiều theo những khuynh hướng xấu.

Là Kitô hữu, chúng ta phải luôn tỉnh thức và kiểm soát đời sống mình bằng cách cầu nguyện, thực thi bác ái và năng lãnh nhận các bí tích Hoà Giải và Thánh Thể, để ngày Chúa đến chúng ta không phải lo lắng sợ hãi mà hoan hỉ vui mừng như các cô trinh nữ khôn ngoan.

Lạy Chúa là Đấng khôn ngoan thánh thiện, xin cho chúng con luôn biết khôn ngoan chuẩn bị tâm hồn thật sẵn sàng và biết dùng thời giờ Chúa ban để yêu mến, phụng sự, gắn bó với Chúa và sống bác ái với tha nhân, hầu ngày sau hết chúng con không bị Chúa từ chối nhưng được Chúa đón nhận vào Bàn Tiệc Nước Trời. Amen.

Sr. Mariann Bích Đàm, MTGQN

 

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXXIIa TN (Ga 2, 13 -22) CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATERANO

BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỨC TIN 

Vâng, thưa quý vị, thưa các bạn. Đức Giêsu – Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng đã trở nên Hữu Hình như phàm nhân, ngoại trừ tội lỗi. Là biểu tượng của tình thương , lòng thương xót của Thiên Chúa. Vì vốn dĩ là Thiên Chúa, nên vô hình, siêu nhiên, nên chi không đáp ứng tính tự nhiên hữu hình cho phàm thế. Vì vậy, Người đã trở nên hữu hình cho phàm nhân và vì phàm nhân. Vì vậy,  “ Người đã từ Trời xuống thế, bởi phép Chúa Thánh Thần, Người đã nhập thể trong lòng Đức Trinh Nữ Maria, và đã làm Người. “ ( Kinh Tin Kính) 

Như vậy, khi nói đến biểu tượng là nói đến sự nhìn thấy tỏ tường, đó là nhu cầu của phàm nhân. Vâng, nhưng ý nghĩa phần chia sẻ hôm nay xin mượn cụm từ ” BIỂU TƯỢNG CỦA ĐỨC TIN “ làm chủ đề. Vâng, như vậy, chủ đề chia sẻ hôm nay nói lên điều gì, thưa quý vị. Thưa, nói lên : “Công Trình Cứu Chuộc “ của Thiên Chúa qua Đức Kitô. Bởi vì, Người là Thiên Chúa thật và là Người thật. Muốn nhận ra Người là Thiên Chúa thật, thì phải có Đức Tin, như vậy, Đức Tin mang ý nghĩa siêu nhiên. Còn nếu muốn nhận ra Người là Người thật, thì phải tin vào Giáo Hội của Người. 

Hôm nay, Giáo Hội Công Gíao Mừng Kính Lễ CUNG HIẾN ĐỀN THỜ LATERANO, điều nầy có nghĩa là Giáo Hội muốn nhắc nhở chúng ta về sự hiện diện hữu hình của Đức Giêsu qua Giáo Hội. Vì Giáo Hội được mệnh danh như là” Hiền Thê của Đức kitô”. Như vậ, biểu tượng của Đức Tin là Giáo Hội, biểu tượng của Giáo Hội là Đức Kitô. 

Theo đó, một biểu tượng hữu hình đó là Thánh Đường Laterano. Vâng, đây là một chứng tích vật chất, nhưng là một kỳ tích thiêng liêng, bởi vì, nơi thờ phượng, nơi hình thành lên, nhờ sự nhen nhúm của biết bao thánh tích anh hùng tử đạo, những vị thánh tiên khởi của giáo đoàn Roma, đã xây dựng nên bởi Đức Tin và máu đào. Có thể nói, trước khi Đạo Công Giáo lan rộng khắp nơi trên hoàn cầu, thì nơi đây chính là căn nhà đầu tiên để tôn thờ Thiên Chúa, theo Đường Lối của Đấng Cứu Thế Giêsu. Đây là ngôi Thánh Đường không những mang tính nghệ thuật cao cho đến nay, không lỗi thời, mà còn là một biểu tượng của niềm tin thời sơ khai. Mặc nhiên , nơi đây là “cái nôi” của Giáo Hội, nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Là biểu tượng của tình thương, để từ đây lan tỏa khắp bốn phương, hầu thực thi Lời dạy của Đức Kitô, là : “ Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ, Nhân DANH CHA VÀ CON VÀ THÁNH THẦN “. ( Mt 28, 19) 

Nếu chúng ta có dịp chiêm ngắm một ngôi thánh đường ở trong nước có tuổi đời trên một trăm năm, trăm năm mươi năm, sừng sững nguy nga, trang nghiêm mà duyên dáng, toát lên nét thánh thiện cổ kính, mang tính lịch sử, vượt trên ý nghĩa tôn giáo, mà ai ai cũng ngưỡng mộ. Vâng, đó là một chứng tích về thời gian của một niềm tin, về mặt hữu thể. 

Còn chính tại trung tâm của Giáo Hội Công Gíao Hoàn Vũ đó là Thánh Đường Laterano. Vâng, biết như vậy, để chúng ta được tự hào, vì có một thánh Đô nguy nga tráng lệ biểu tượng của niềm tin Kitô giáo. Vì mặc nhiên, chúng ta được phép tự hào trong Chúa, như thánh Phao-lô day: “ Thưa anh em, những gì là tốt đẹp, thì anh em hãy tự hào trong Chúa…”  

Vì : “ Vương cung Thánh Đường Thánh Gioan Laterano là một trong những thánh đường đầu tiên được xây cất sau những cuộc bách đạo ban đầu. Thánh đường được Hoàng Đế Constantino xây và được ĐGH Sylvester thánh hiến năm 324. Thánh đường nầy được tiếp tục là nhà thờ Chính Tòa của Đức Giáo Hòang, Giám Mục Rôma. Vì vậy , được gọi là : “ Mater Ecclesiae Romae Urbis et Orbis”, là Mẹ của tất cả các thánh đường ở Rôma và trên thế giới. Chiều dài 130 m, có 5 gian, gian chính dài 87 m, rộng 16m. Có 12 tượng thánh Tông Đồ bằng cẩm thạch trắng. Bước vào Đền Thờ, bên phải c1o đàn phong cầm vĩ đại với hai ngàn ống. Sau tòa giám quản có Giếng Rửa Tội ( theo truyền thuyết, chính Hoàng Đế Constantine được ĐGH Sylvestro rửa tội nơi đây). Ngoài nhà thờ , bên hông trái, có tháp bút cao nhất 47m, và cổ kính nhất ở Roma bằng đá hoa cương đỏ ở Ai-cập có từ thế kỷ 14 trước Chúa Giáng Sinh. Là Mẹ của các nhà thờ và là nhà thờ chính tòa của Đức Giáo Hoàng của Giáo Phận Rôma, vì vậy Đền Thờ thánh Gioan ở Laterano mang ý nghĩa nhắc nhở “ Hồng Ân Rửa Tội “ với tất cả ý nghĩa của ơn nầy, hầu nhắc nhở các tín hữu cảm tạ Thiên Chúa bằng chính cuộc sống xứng đáng là con cái Thiên Chúa trong Đức Giêsu-Kitô. ( Trích tài liệu của Roma). 

Theo đó, chúng ta thấy, Thánh Đường Laterano là một nơi biểu tượng tôn giáo , niềm tin và tính lịch sử trọng đại, mà mọi tín hữu khắp hoàn cầu đều mong muốn tìm về, để chiêm ngưỡng kỳ tích vừa hữu thể, vừa thiêng liêng, đó là Vương Cung Thánh Đường Thánh Gioan Laterano. 

Bây giờ xin trở lại phần suy niệm Lời Chúa hôm nay. ( Ed 47, 1-2 ;8-9; 12) ( 1Cr 3, 9c- 11 ; 16-17)( Ga 2, 13-22). 

KhởI đi từ bài đọc I ( Ed 47 , 1-2: 8-9 ;12), cho chúng ta thấy một mầu nhiệm từ nguồn nước Thanh Tẩy. Đó là “BIỂU TƯỢNG NƯỚC THÁNH TẨY”, mà sau nầy Giáo Hội dùng Lời Kinh Thánh nầy mà lập nên lời kinh rảy Nước Thánh trước mỗi Thánh Lễ. Nước này chảy đến đâu đều được tẩy rửa và có sự sống nơi đó. Ý nghĩa nầy tượng trưng Bí Tích Thánh Tẩy, là chính Chúa Giêsu và Thánh Thần của Người. Như vậy, chính là “BIỂU TƯỢNG CỦA NIỀM TIN “, cho mọi kẻ tin. 

Tiếp đến là Bài đọc II thánh thư thánh Phao-lô (1Cr 3, 9c -11; 16-17)thánh Phao-lô xác tín cách quả quyết, đền thờ của Thiên Chúa chính là Thân xác và linh hồn của người Kitô hữu. Vì mỗi Kitô hữu chính là đền thờ của Thiên Chúa, vì Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong họ. Theo đó, thân xác và linh hồn của những ai bước theo Đức Kitô đều được thánh hiến cho Thiên Chúa. Vì vậy, ai phá hủy đền thờ tâm hồn và thân xác của họ , thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt kẻ ấy. ( C 16-17). 

Thánh vịnh 45 , 2, 4: 12 cho thấy “ Chúa là Đồn lũy chở che con “, chính là dòng nước sự sống nơi đó là Thánh Điện của Thiên Chúa muôn muôn đời. 

Theo đó, Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay( Ga 2, 13-22), là phần B . Lễ Vượt Qua thứ I. Thuộc PHẦN 1. LOAN BÁO NHIỆM CỤC MỚI- THUỘC PHẦN.  II- SỨ VỤ RAO GIẢNG CỦA CHÚA GIÊSU. 

Có thế thấy, đây là điểm nổi bật của Tin Mừng theo thánh Gioan, bởi vì mở đầu cho hành trình cứu chuộc của Đức Kitô, Người lên Giêsusalem, việcđầu tiên Người làm là tẩy uế Đền Thờ. Một công việc, một hành động mà giới luật sĩ, biệt phái cho là phạm thượng. Bởi vì, sau khi được xây dựng lại ( lần III ), thì đền Thờ Giêrusalem phải mất 46 năm. Nhưng, Chúa Giêsu bảo : “Hãy phải nó đi, nội trong ba ngày Ta sẽ xây dựng lại.” Vì, mặc nhiên, Đền Thờ Giêrusalem vật chất nầy đã bị phá hủy và xây dựng lại hai lần rồi, chứ không phải là đền thờ nguyên thủy. Chúng ta thấy, khi nói như thế, Chúa Giêsu đã dùng một biểu tượng của sự tự nguyện “nộp mình” chịu chết cho nhân loại, tiêu biểu là dân tộc Israel. Một dân tộc mà Thiên Chúa đoái thương trước hết. Sự ô uế, tội lỗi công khai phức tạp điễn ra nơi Đền thánh, là phạm thánh, tuy mục đích ấy là phục vụ đền thánh. Thiên Chúa không đồng ý việc thờ phượng như vậy. Chúa Gie6su, trước khi tự nguyện nộp mình, thì đây là một trong những sứ vụ của Người. Chúng ta thấy tầm quan trọng như thế nào trong việc Chúa Giêsu tẩy uến Đền Thờ. Người rất mực hiền lành và nhân từ, điểm nầy nổi bật trong việc tự nộp mình chịu chết, nhưng khi xúc phạm đến Đền Thờ,việc phụng thờ Thiên Chúa cách chính đáng, thì Người không thể dửng dưng. Việc làm nầy hoàn toàn phù hợp với tư cách Thiên Sai của Chúa Giêsu, chúng ta thấy, sự hiền lành và khiêm nhường tuyệt đối nơi Chúa Giêsu, không phải là sự thiếu trách nhiệm trong việc xúc phạm đến Thiên Chúa trong việc tôn thờ. Sự hiền lành của Chúa Giêsu phát xuất từ chân lý, từ tình thương cứu độ nhân loại. Nhưng, việc “giận dữ” trong việc xua đuổi sự ô uế là việc của Đấng Thiên Sai. Chúng ta có nhắm mắt làm ngơ khi nhìn thấy sự thờ phượng thiên cháu bị xúc phạm không ? Chúng ta có ngụy biện rằng thờ phượng Thiên Chúa trong tâm hồn là đủ, khi thấy những cớ sở thờ phượng bị ô uê theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, Chúng ta có can đảm lên tiếng bênh vực theo khả năng của mình hay làm ngơ, “sống chết mặc bay, của thầy bỏ túi “. Những cơ sở của Giáo Hội bị trưng dụng, bị chiếm hữu phi pháp, bị lấy đi bỏ phế, không sử dụng, không cho sử dụng vì mục đích tôn giáo. Chúng ta có biết : “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây phải bị thiệt thân”( Ga 2, 17)  không?  Hay chúng ta bàng quang cho rằng: “Nhiệm vụ rao giảng là chính chứ không phải là cơ sở vật chất ”. Chúng ta có mặc lấy sự can đảm của Chúa Thánh Thần trong việc “Tẩy uế đền thờ” như Chúa Giêsu không? 

Căn cứ Tin Mừng theo thánh Gioan, chúng ta thấy việc “tẩy uế đền thờ” mà hôm nay Chúa Giêsu thực hiện, chính là một trong những việc đầu tiên của Người khi thi hành sứ vụ công khai. Sau việc kêu gọi các môn đệ, đi theo Người. Sau phép lạ “Tiệc Cưới Ca-na “, thì đây là  sự kiện quan trọng trong bối cảnh thực thi sứ vụ công khai của Người. Đây cũng là “chi tiết” chỉ có nơi Tin Mừng theo thánh Gioan ( Ga 2, 13 -22). 

Thiết nghĩ đây chính là “Lửa mến nhiệt thánh tông đồ” của mỗi Kitô hữu, cũng là một trong những sứ vụ truyền giáo, mà qua hàng ngàn, hằng lớp những người bước theo Chúa Kitô phải mặc lấy đó là : 

 ” Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải bị thiệt thân “ . ( Ga 2, 17).  

Vì đây cũng là trọng tâm trong sứ vụ loan báo Tin Mừng của Đức Kitô. Chứ đừng nghĩ rằng: Giáo Hội chỉ rao giảng Tin Mừng là chính “chứ không phải là đất đai”. Vô hình trung, quên mất trách nhiệm đề cao công bằng trong xã hội, theo Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội. Thật tiếc thay ! 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã dùng lửa nhiệt thành mà thiêu đốt sự nguội lạnh, để tăng lòng mến là sự nhiệt thành lo việc nhà Chúa là Cha trên Trời, mà dùng lửa Thánh Linh để thanh tẩy. Xin cho những ai bước theo Chúa cũng quyết tâm thực hành điều Chúa truyền dạy. Dù phải tổn hao tâm lực , vì sự nhiệt thành ấy là lửa mến trong chúng con. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con . Amen 

09/11/2014
P.Trần Đình Phan Tiến

 

THÁNH ĐƯỜNG – ĐỀN THỜ THIÊN CHÚA (CN XXXII/TN-A – CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LA-TÊ-RA-NÔ) 

Đời sống người tín hữu luôn gắn liền với Thánh đường, nên mỗi Thánh đường thường chất chứa biết bao kỷ niệm vui buồn của họ. Chính từ nơi thánh thiêng ấy, họ lớn lên trong niềm tin và trào dâng niềm hy vọng giữa cuộc đời đầy thử thách gian nan. Theo từ nguyên thì Thánh đường là ngôi nhà lớn của người có đức hạnh siêu phàm, thông đạt mọi sự. Việt Nam dùng từ Thánh đường để chỉ Đền Thờ Thiên Chúa, vì thế người bình dân thường gọi là Nhà Thờ. Ngay từ Cựu Ước đã có chuyện vua Đa-vit mơ ước xây một ngôi nhà cho Đức Chúa ngự, “Nhưng ngay đêm ấy, có lời ĐỨC CHÚA phán với ông Na-than rằng: "Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là Đa-vít: ĐỨC CHÚA phán thế này: Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao? ĐỨC CHÚA báo cho ngươi biết là ĐỨC CHÚA lập cho ngươi một nhà… Khi ngày đời của ngươi đã mãn và ngươi đã nằm xuống với cha ông, Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi – một người do chính ngươi sinh ra – và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền. Chính nó sẽ xây một nhà để tôn kính danh Ta, và Ta sẽ làm cho ngai vàng của nó vững bền mãi mãi.” (2Sm 7, 4-13). Ngôi nhà để tôn kính danh Chúa chính là Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. 

Tuy nhiên, theo thời gian, thì dần dần con người đã lợi dụng Đền Thờ làm nơi buôn bán, thậm chí còn coi Đền Thờ như một nơi để mua quan bán tước, tranh danh đoạt lợi, tranh bá đồ vương, bàn mưu tính kế để xâm lấn cõi bờ giữa những quốc gia (đế quốc xâm lăng tiểu nhược quốc). Đó là lý do giải thích tại sao Đức Giê-su phải “Tẩy uế Đền Thờ” (Tin Mừng CN.XXXII/TN-A – Ga 2, 13-22). Cơn thịnh nộ của Chúa bốc cao: "Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu: Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán." (Ga 2, 15-16). Và từ một sự kiện hữu hình (tẩy uế Đền Thờ Giê-ru-sa-lem), Đức Giê-su cho đám đông biết chính Người mới là Đền Thờ Thiên Chúa đích thực, và tiên báo: "Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại." Cuộc khổ nạn và phục sinh vinh hiển của Người đã nói lên tất cả.   

Tất cả đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Ngôi Đền thánh thiêng Giê-su Ki-tô bị phá hủy (cuộc Tử Nạn) và tới ngày thứ ba đã được xây dựng lại (Phục Sinh). Và ngôi đền vật chất Giê-ru-sa-lem cũng bị đế quốc La-mã san thành bình địa vào năm 70. Cũng vì thế, nên ba thế kỷ đầu Giáo Hội tiên khởi không có Thánh đường. Thực ra, không phải người Công Giáo không có khả năng xây dựng; nhưng vì đế quốc Rô-ma bách hại các tín hữu, nên mọi sinh hoạt tôn giáo thời ấy phải làm lén lút tại nghĩa trang ngầm dưới lòng đất, gọi là hang toại đạo. Chỉ đến thế kỷ IV, khi tướng Constantino giao chiến với đạo quân của hoàng đế Massenzio, thì có phép lạ xảy ra: Trên bầu trời bỗng xuất hiện hình ảnh cây Thánh Giá với hàng chữ La-tinh sáng tỏ: "cứ dấu hiệu này ngươi sẽ chiến thắng". Constantino đã cho khắc hình Thánh giá trên các khiên thuẫn của binh sĩ và quả nhiên ông đã chiến thắng. Sau khi lên ngôi hoàng đế, thì đến năm 313, ông ra chiếu chỉ tại Milano, ngưng bách hại Ki-tô hữu, cho tự do hành đạo, và ra lệnh trả lại tất cả tài sản đã tịch thu của Giáo Hội trong thời kỳ bách hại của các hoàng đế tiền nhiệm. Sau cùng, hoàng đế Constantino trở lại đạo Công giáo và ấn định Chúa nhật là ngày nghỉ hằng tuần; đồng thời dâng hiến cung điện của ông làm Đền Thờ Chúa Cứu Thế. Không những thế, ngài còn khuyến khích, động viên các tín hữu xây cất Đền Thờ ở khắp nơi. 

Đền thờ do hoàng đế Constantino cung hiến được gọi bằng tên của ngài: Đền Thờ La-tê-ra-nô. Đó là Thánh đường đầu tiên của Giám mục Rô-ma (Giáo hoàng), và cũng là Nhà thờ Chính tòa Giáo phận Rô-ma. Thánh đường này được gọi là "Mater et Caput", là Mẹ và là Đầu của tất cả Nhà thờ khác trên thế giới. Đền thờ này đánh dấu sự trỗi dậy của Ki-tô giáo. Thật vậy, sau chiếu chỉ của hoàng đế Constantino công bố lệnh cấm bách hại Ki-tô giáo, một cộng đoàn Ki-tô hữu đã xuất đầu lộ diện, công khai cử hành phụng vụ và biểu lộ đời sống đức tin. Từ đó, Đền Thờ La-tê-ra-nô trở thành biểu trưng cho chính Giáo Hội. Vì tầm quan trọng này, nên lễ Cung Hiến Đền Thờ Thánh Gio-an La-tê-ra-nô hằng năm được cử hành với bậc lễ kính vào ngày 9 tháng 11, quan trọng hơn cả lễ Cung Hiến Đền Thờ Thánh Phê-rô và Phao-lô (cử hành với bậc lễ nhớ vào ngày 18 tháng 11). Vào thế kỷ thứ XVI, mặc dù Đền Thờ La-tê-ra-nô không còn ưu việt là Đền Thờ Mẹ, vì đã có hai Đền Thờ lớn mới được xây dựng: Đền Thờ thánh Phê-rô và thánh Phao-lô. Tuy nhiên, vì Đền thờ La-tê-ra-nô lúc đầu được dâng kính Chúa Cứu Thế, nên lễ Cung Hiến Đền Thờ La-tê-ra-nô vẫn còn mang dấu chỉ Đền Thờ Mẹ để hướng lòng mọi người xây dựng đời mình trở nên Đền Thờ cho Chúa ngự. (1Cr 3, 16-17). 

Thánh Phao-lô rất ưu ái với khái niệm Đền Thờ, ngài nói với tín hữu Cô-rin-tô: “Trong Người, toàn thể công trình xây dựng ăn khớp với nhau và vươn lên thành ngôi đền thánh trong Chúa. Trong Người, cả anh em nữa, cũng được xây dựng cùng với những người khác thành ngôi nhà Thiên Chúa ngự, nhờ Thần Khí.” (Ep 2, 21-22); “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?” (1Cr 3, 16);  “Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao?” (1Cr 6, 19). Rõ ràng trong bối cảnh các Thư gửi giáo đoàn tại Cô-rin-tô và Ê-phê-xô, thì đền thờ không phải chỉ là một kiến trúc vật chất, mà còn là hình ảnh tiêu biểu sự thánh thiện mà Chúa Thánh Linh tạo ra nơi những người sống trong Chúa Ki-tô và liên kết với Giáo Hội.  

Nói như vậy, thì những Đền Thờ được kiến trúc bằng vật chất có còn cần thiết nữa không? Thực ra, khi nói Đức Giê-su là Đền Thờ Thiên Chúa đích thực; mỗi Ki-tô hữu vì được đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô nên đã trở thành Đền Thờ của Thiên Chúa, thì cốt ý chỉ là nhằm để xác định tính biểu trưng, tầm quan trọng bậc nhất của Đền Thánh – nơi thờ phượng Thiên Chúa và cũng là nơi Người ngự. Còn với con người trần thế, với tư tưởng bất toàn nhưng lại chỉ thích được “thực mục sở thị” (trông thấy nhãn tiền), nên những Thánh đường thì vẫn rất cần phải có cụ thế. Ấy cũng bởi vì Đền Thờ vật chất là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa, để lắng nghe Lời Người và thân thưa với Người (Ds 7, 89). Hơn thế nữa, Đền Thờ vật chất còn là dấu chỉ ơn Cứu Độ, bởi vì Đền Thờ và Hội Thánh đều bởi nguyên ngữ trong Thánh Kinh bằng tiếng La-tinh: “Ecclesia”. Như thế, chính Đền Thờ (kiến trúc bằng vật chất) diễn tả cụ thể sự hiện diện của Giáo Hội; đồng thời trở nên dấu chỉ sứ mệnh của Hội Thánh là công bố và ban phát ơn cứu độ của Thiên Chúa (sứ vụ Truyền Giáo). Đó là lý do giải thích tại sao Đức Giê-su Ki-tô Thiên Chúa muốn người Do Thái xây Đền Thờ Giê-ru-sa-lem thật đẹp, để tiên trưng vẻ huy hoàng của Giê-ru-sa-lem Thiên Quốc, diễn tả Nước Trời (Kh 21, 2-27). 

Trong Đền Thánh vinh quang đó, “các tôi tớ Người sẽ thờ phượng Người. Họ sẽ được nhìn thấy tôn nhan Người, và thánh danh Người ghi trên trán họ. Sẽ không còn đêm tối nữa, họ sẽ không cần ánh sáng của đèn, cũng chẳng cần ánh sáng mặt trời, vì Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ chiếu sáng trên họ, và họ sẽ hiển trị đến muôn thuở muôn đời.” (Kh 22, 3-5). Đó là những tín hữu khi còn tại thế đã thờ phượng Thiên Chúa trong Thần Khí như lời Thánh Phao-lô xác quyết: “những người thờ phượng Thiên Chúa nhờ Thần Khí của Người, là những người hiên ngang hãnh diện vì Đức Ki-tô Giê-su, chứ không cậy vào xác thịt” (Pl 3, 3). Sự thánh thiện đó trở nên việc đích thực thờ phượng Thiên Chúa hằng sống trong tinh thần và chân lý, như Thánh Gio-an khẳng định: “Thiên Chúa là Thần Khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật.” (Ga 4, 24).  

Ý thức vấn đề, người Ki-tô hữu không chỉ mừng kính ngày “Cung hiến Thánh đường La-tê-ra-nô” bằng hình thức bề ngoài, mà cần phải nâng cao và đi sâu vào ý nghĩa cao trọng của Đền Thờ Thiên Chúa nơi các Thánh đường cũng như nơi chính thân xác của mình. Từ đó, hãy cầu nguyện xin Thần Khí Chúa luôn “Tẩy uế Đền Thờ” bản thân cho khỏi những tì vết xấu xa, những tội lỗi chất chồng, ngõ hầu xứng đáng là Đền Thờ Thiên Chúa, hiệp thông cùng Giáo Hội trong Đền Thánh Rô-ma (Vatican). Chính tại Đền Thờ Giáo Hội, người Ki-tô hữu và Giáo Hội chia sẻ trong Thần Khí Sự Thật dưới tất cả mọi dạng thức thánh hóa: thanh tẩy khỏi tội lỗi (1 Pr 4, 8), soi sáng trí khôn (Ga 14, 26), tuân giữ các giới răn (Ga 14, 23), kiên trì trong hành trình tới sự sống đời đời (Ep 1, 13-14; Rm 8, 14-16), và lắng nghe điều chính Chúa Thánh Linh nói với Hội Thánh: “Ai có tai, thì hãy nghe điều Thần Khí nói với các Hội Thánh: Ai thắng, Ta sẽ cho ăn quả cây sự sống trồng nơi ngự uyển của Thiên Chúa.” (Kh 2, 7). Ước được như vậy. 

Ôi!Lạy Chúa, Chúa đã chọn chúng con như những viên đá sống động để xây nên một ngôi đền thánh, nơi Chúa ngự muôn đời. Xin cho Hội Thánh là dân Chúa ngày càng thêm đông và dồi dào ân sủng để trở nên thành thánh Giê-ru-sa-lem trên trời. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ lễ Cung hiến Thánh đường La-tê-ra-nô). 

JM. Lam Thy ĐVD.

 

“Hãy trả lại sự thánh thiêng của đền thờ” 

Sài gòn và Hà Nội ngập lụt toàn thành phố dường như là một thông lệ của mỗi mùa mưa. Mưa nhiều, nước không lối thoát và dâng cao tràn ngập lối đi. Mưa lũ ngập tràn khiến người ta không còn thấy vẻ đẹp của thành phố, sự tráng lệ nguy nga mà chỉ thấy một thành phố đang bị ô uế bởi ngập lụt. Mưa lũ đã đưa toàn bộ sự dơ bẩn để phơi bày lên trên. Mưa lũ đã làm ô uế toàn bộ môi trường. Hơn bao giờ hết, lúc đó người ta mới thấy cần có một môi trường xanh, sạch, đẹp. Hơn bao giờ hết, lúc này người ta mới thấy cần có một ý thức trách nhiệm của mọi người trong việc gìn giữ vẻ đẹp và sự trong sạch của môi trường chung. Sau lũ lụt người ta lại phải tẩy uế môi trường hòng tránh dịch bệnh. Người người ta đốc thúc nhau làm sạch lại môi trường của mình.  

Cách đây hơn 2000 năm, Chúa Giê-su cũng chứng kiến sự ô uế của một môi trường được xem là thánh thiêng, là nơi cực thánh, thế nhưng đã bị tục hoá từ vật chất đến tinh thần. Đền thờ là nơi linh thánh đã bị lạm dụng vào việc làm ăn, buôn bán, trao đổi tiền. Nhìn vào đền thờ Giê-ru-sa-lem bị tục hoá mà lòng Chúa Giê-su quặn đau. Ngài đã không thể chần chờ. Ngài đã hành động dứt khoát để thanh tẩy đền thờ, để mang lại vẻ đẹp ban đầu của đền thờ là nơi Chúa ngự, là nơi linh thánh cho con người gặp gỡ Thiên Chúa. Phúc âm nói rằng: Chúa Giê-su bện roi xua đuổi tất cả những ai can dự vào việc làm ô uế đền thờ từ những người buôn bán chiên, bò, bồ câu tới những người đang ngồi đổi tiền hay nhận tiền hoa hồng từ việc làm ăn buôn bán. Người đã đổ tung và lật nhào bàn ghế của họ. Người khuyến cáo họ : “đừng biến nhà Cha Tôi thành nơi buôn bán”.  

Hôm nay ngày kỷ niệm cung hiến thánh đường La-tê-ra-nô, là nhà thờ chánh toà Đức Giáo Hoàng. Thánh đường La-tê-ra-nô được xem là Nhà Thờ Mẹ của tất cả mọi nhà thờ trên toàn thể thế giới. Việc mừng kính ngày kỷ niệm cung hiến thánh đường này nói lên sự hiệp thông của toàn thể Giáo Hội. Giáo hội luôn hiệp nhất và gắn kết với nhau làm thành một thân thể mầu nhiệm Chúa Ky-tô ở giữa thế gian này. Thánh đường là nơi Chúa ngự, là dấu chỉ hữu hình của Giáo hội Chúa hiện diện giữa thế gian. Thánh đường phải sạch sẽ bên ngoài. Thánh đường còn phải sử dụng đúng mục đích để bảo toàn sự thánh thiêng và thanh sạch bên trong. 

Thánh đường còn là dấu chỉ sự hiện diện của Giáo hội, thế nên mỗi người ky-tô hữu phải là những viên đá xây dựng nên toà nhà Giáo hội. Mỗi người ky-tô hữu cũng là một đền thờ hữu hình để tôn vinh Thiên Chúa, để thánh hoá nhân loại. Do đó, đền thờ bằng đá sẽ mất ý nghĩa nếu đền thờ tâm hồn nơi các ky-tô hữu bị tục hoá, bị biến chất bởi sự ô uế tâm hồn và đánh mất sự linh thánh nơi thân xác là Đền Thờ Thiên Chúa.  

Thế nên, kỷ niệm việc cung hiến đền thờ cũng là dịp nhắc nhở về đền thờ tâm hồn nơi mỗi người chúng ta. Thân xác chúng ta là đền thờ Thiên Chúa hãy biết kính trọng thân xác mình và anh em. Đừng lạm dụng thân xác trong những đam mê bất chính. Đừng lạm dụng thân xác để tìm thú vui xác thịt và kiếm tiền. Đừng phá huỷ đền thở tâm hồn trong những xa hoa truỵ lạc. Hãy biết sống đúng với phẩm giá con người là “nhân linh ư vạn vật”. Hãy sống cao thượng hơn các loài sống theo bản năng hoặc các loài vô tri vô giác. Hãy thanh tẩy từ chính tâm hồn chúng ta khỏi những bợn nhơ tội lỗi, những ước muốn gian dâm và trộm cắp. Hãy loài trừ trong tâm hồn chúng ta những cái nhìn bất chính, những ước muốn tầm thường, những đam mê vô độ. Hãy để Chúa ngự trị và chiếm đoạt tâm hồn chúng ta. Hãy sống thanh sạch. Hãy thanh tẩy tâm hồn mình thường xuyên bằng các bí tích nhất là bí tích Hoà Giải và Thánh Thể. Nhờ bí tích hoà giải mà ta luôn làm mới lại tâm hồn và nhờ bí tích Thánh Thể để ta luôn có Chúa ở trong mình. 

Nguyện Xin Chúa luôn nâng đỡ và trợ giúp để chúng ta biết thanh tẩy mình mỗi ngày nên tinh tuyền, xứng đáng là đền thờ cho Chúa ngự ,và là viên đá sống động xây dựng nhiệm thể Chúa Ky-tô mỗi ngày một vững mạnh hơn. Amen 

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

November 7, 2014

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)