CN Lễ Chúa Kitô Vua Năm A
 
 


Chúa là Vua Tình Yêu

Như một giòng sông, nước chảy liên tục nhờ nguồn suối tuôn đổ không ngừng từ trên cao. Nếu có người chận suối nguồn, sông sẽ cạn khô, và mọi người mọi vật sẽ chết. Đây là hình ảnh vườn Địa đàng năm xưa. Chúa có tuôn đổ tình thương, ân huệ của Ngài thì vườn Địa đàng ấy mới là nơi hạnh phúc, nơi hằng sống. Ađam và Evà đã hái trái cây sự sống cho riêng mình, làm bế tắc tình yêu Thiên Chúa, vườn trở nên chốn lưu đày. Con người khổ công tìm cách nối lại nguồn sống với hy vọng được tái sinh. Nhưng con người vô vọng với sức riêng mình. Chúa đã đến nối lại con đường về Thiên quốc, bằng sự nhập thể của chính Con Thiên Chúa, Nguồn Sống vĩnh cửu; và bằng con đường Tình yêu qua Giới Răn của Chúa.

Bản chất của Tình Yêu là mời gọi nhưng tôn trọng tự do. Có như thế tình yêu mới thực sự mang lại hạnh phúc. Một hoạ sĩ đã vẽ một ngôi đền thờ nằm trên một đồi cao, với hai cổng vào khác nhau: cổng "Thiên Đàng" và cổng "Hoả Ngục". Đường lên cổng Thiên đàng lát bằng gạch Tình yêu. Những người đi vào cổng này miệng cười hớn hở, vui tươi, đang dắt dìu, chia sẻ cho nhau từng miếng cơm, manh áo, từng giọt nước mắt, lẫn giọt mồ hôi và máu, nhưng thân mình họ nhẹ nhàng như sẵn sàng bay vào Thiên cung. Còn cổng vào Hoả ngục lát bằng gạch ích kỷ, độc ác. Họ đang há hốc mồm ra thở vì vác nặng những của cải trần gian, mạnh ai nấy lê bước mệt nhọc, có khi chà đạp lẫn nhau để xuống hoả ngục...

Cuối cùng, cuộc hành trình kết thúc. Mọi người vào bên trong đền thờ. Mátthêu mô tả: "Chúa ngự trên ngai vinh hiển, các thiên thần theo hầu... Bấy giờ Thiên Chúa phán 'Hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng vương quốc dành sẵn cho các ngươi, vì xưa các ngươi đã cho Ta ăn mặc, tiếp đón, chăm sóc, viếng thăm...'. Còn với những người bên trái, Chúa phán: 'Hãy đi cho khuất mắt Ta mà vào hoả ngục đời đời... vì các ngươi đã chẳng tiếp đón Ta, chẳng thăm viếng, giúp đỡ Ta khi Ta khốn khổ...'."

Cả hai hạng ngừơi đều ngạc nhiên, ngỡ ngàng đáp: "Lạy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đói rách, hay đau yếu, hoặc ngồi tù, hay khốn khổ đâu để phục vụ?" Chúa đáp: "Mỗi lần các ngươi từ chối hay phục vụ một người bé nhỏ như thế là từ chối hay phục vụ cho chính Ta".

Bức tranh của Mátthêu gợi lên một thực tại: Không cần đợi đến ngày chung thẩm mới phân ra hai cảnh thiên đàng, hoả ngục như thế. Việc đó đang xảy ra giữa chúng ta ngay lúc này. Cuộc sống sẽ trở nên thiên đàng từ bây giờ, trước khi hoàn tất vào ngày chung cuộc, khi có nhiều người biết chia sẻ với đồng loại. Cuộc sống sẽ trở nên hoả ngục khi có nhiều kẻ đóng cửa lòng mình lại trước nỗi đau thương của người khác như thường thấy xẩy ra trong thế giới hiện nay, khi con người tàn sát lẫn nhau..., ngay cả tàn sát đứa con thơ trong bụng mang giòng máu của mình; hay khi họ ruồng rẫy bỏ mặc những cha mẹ già yếu, những người đã banh da xẻ thịt và hy sinh cả cuộc đời cho mình được nên vóc hình và có sự sống như ngày nay.

Những ai biết Chúa mà không trông đợi Ngài thì sẽ không bao giờ thấy Ngài, nghĩa là sẽ không bao giờ được vào Thiên đàng nơi Chúa ngự trị. Còn những ai trông đợi Chúa, thì Chúa đây! Chúa đang hiện diện trong những người khổ đau, bé mọn... Chúa chờ đợi chúng ta bẻ bánh. Nơi nào có bẻ bánh là có Chúa hiện diện. Chúa không toả sáng nơi trần gian, Chúa không ngự trong lâu đài vinh hiển, nhưng Chúa đang làm Vua trong các tâm hồn tiếp đón Chúa và sống theo Lời Ngài, có tình liên đới giữa người với người... Bởi vì Chúa là Vua Tình Yêu.

Sr. Theresa Nguyễn, OP

Vua Giêsu Kitô - Vương quốc Tình Yêu

Trong thời đại tự do, dân chủ ngày nay, khái niệm vua theo đúng nghĩa của nó hầu như chỉ còn trong sử sách; còn chăng chỉ mang tính tượng trưng, hình thức. Qua rồi cái thời quân chủ với các vị vua “cha truyền, con nối” dùng uy lực để cai trị dân chúng. Tôn vinh Chúa Giêsu Kitô là Vua vũ trụ, Giáo Hội không chủ trương đi ngược với trào lưu tự do, dân chủ đó mà chỉ muốn xác định một chân lý, đó là địa vị tuyệt đối của Đức Giêsu Kitô trong chương trình sáng tạo và cứu chuộc của Thiên Chúa.

Đức Giêsu Kitô với bản tính là Ngôi Hai Thiên Chúa đã tham dự vào công cuộc sáng tạo vạn vật. Mọi vật và muôn loài được tạo dựng nên bởi Ngài và vì Ngài. Vì lòng yêu thương, Ngài đã vâng lệnh Chúa Cha xuống thế để cứu chuộc nhân loại. Ngài đã chiến thắng ma quỉ, tội lỗi và sự chết để thành lập một vương quốc mới khác biệt với tất cả mọi vương quốc trần thế.

Vương quốc của Vua Giêsu Kitô là vương quốc của Tình Yêu vì Ngài là Thiên Chúa, mà “Thiên Chúa là Tình yêu” (1Ga 4,8). Ngài yêu thương con dân và đã hi sinh mạng sống mình trên thập giá một cách khổ nhục để cứu họ thoát khỏi ách thống trị của sự chết. Ngài dùng tình thương để cai trị đồng thời đòi hỏi các thần dân của Ngài cũng phải biết yêu thương như chính Ngài đã yêu thương họ. Ngài không đòi hỏi phải được phục vụ như một vị vương đế: “Con người không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người” (Mc 10,45).

Như một mục tử nhân hậu chăn dắt đàn chiên, biết rõ từng con và sẵn sàng hy sinh mạng sống vì lợi ích của con chiên (x Ga 10,45). Ngài không để một con chiên nào phải lạc đàn. Con nào ốm đau, bị thương tích thì được chăm sóc, chữa trị. Ngài đưa đàn chiên đến nơi đồng cỏ xanh mượt với suối nước mát trong để chúng ăn uống thỏa thuê và nằm nghỉ dưới bóng cây râm mát.

Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.

Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi.

Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.

(TV 23,1-3)

Muốn là công dân Nước Trời, chúng ta phải lắng nghe và thực hành Lời Ngài. Ngày cuối cùng của năm phụng vụ 2014, chúng ta lại được mời gọi lắng nghe Lời Chúa theo thánh Matthêu nói về ngày tận thế và cuộc phán xét chung (x Mt 25, 31-46). Ngày đó Chúa sẽ đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt người lành - kẻ dữ, như mục tử tách biệt chiên với dê.

Đức Giêsu Kitô vừa là vua tình yêu, nhưng vừa là thẩm phán anh minh để phân xử con người theo lẽ công bằng. Người sẽ tuyển chọn những người lành làm công dân ưu tú của Nước Trời và cho họ hưởng sự sống muôn đời. Sự tuyển chọn đó đầy tình thương yêu một cách hoàn hảo và bất ngờ đến nỗi họ phải thốt lên : “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến hỏi han đâu? "

Còn lại là những người bị chúc dữ sẽ bị tống vào chốn cực hình muôn kiếp “Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng." Và lẽ đương nhiên họ cũng kêu gào, nêu những lý lẽ tương tự để biện minh cho việc họ đã không làm cho những người anh em đồng loại!

Ngài đã tự đồng hóa mình với những kẻ bé nhỏ, những kẻ đau ốm, những kẻ tù đầy, những kẻ đói khát, trần truồng. Mỗi khi chúng ta làm một nghĩa cử yêu thương cho tha nhân là chúng ta làm cho chính Chúa như lời Ngài đã phán: ”Mỗi lần các ngươi làm cho một người bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi làm cho chính Ta“ (Mt 25, 40).

Khi nhận lãnh bí tích Thanh tẩy, chúng ta cũng đã được tham dự vào vương quyền của Đức Giêsu Kitô. Là người thừa kế, là chi thể của Ngài, chúng ta có nhiệm vụ bảo vệ và làm cho vương quyền của Ngài được mở rộng để tất cả mọi nguời nhận biết Đức Giêsu Kitô là vua vũ trụ và hết lòng tin theo Ngài. Nói cách khác, chúng ta phải củng cố và hoàn thiện vương quốc mà Đức Đức Giêsu Kitô đã thiết lập khi Ngài còn ở duơng thế bằng chính cuộc sống trần gian của chúng ta. Sống theo lương tâm ngay chính, hoà thuận, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau, làm những việc lành phúc đức… để ngày càng có thêm nhiều người sống như ta. Qua đó, Nước Chúa ngày càng được mở rộng cho đến khi nào tất cả loài người đều biết sống như thế thì Vương quốc Tình Yêu sẽ tỏ hiện dưới ánh quang Thiên Chúa.

Lạy Chúa, trong những ngày cuối cùng của năm phụng vụ, Giáo Hội cho chúng con nhìn lại những chân giá trị của cuộc phán xét chung ngày tận thế. Giáo Hội cũng đặc biệt nhắc nhở chúng con về Vương Quyền của Ðức Giêsu Kitô và mối tương quan giữa hành vi của chúng con với Vương Quyền ấy. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chỉ vương quốc của Chúa là bền vững và đem lại hạnh phúc trường cửu cho chúng con. Xin cho mọi thành phần trong Giáo Hội luôn nêu gương bác ái yêu thương cho mọi người. Xin cho các Kitô hữu biết nhìn thấy Chúa trong anh chị em nghèo khổ, bất hạnh xung quanh để tận tình hy sinh, thương yêu giúp đỡ họ cả phần hồn lẫn phần xác. Và xin cho chúng con biết chuẩn bị ngay từ đời này những gì cần thiết, để xứng đáng được vào Vương quốc Tình Yêu là “Vương quốc vĩnh cửu và vô biên , vương quốc tràn đầy sự thật và sự sống, đầy tràn ân sủng và thánh thiện, đầy tràn tình thương, công lý và bình an”.

Mừng kính lễ Đức Giêsu Kitô Vua vũ trụ 30/11/2014

Jos. Hoàng Mạnh Hùng

 

Lễ Kitô Vua A : Dụ ngôn hay mô tả thật.

Ngày lễ Kitô Vua, ta tưởng sẽ bắt gặp những đoạn sách thánh với đầy ắp những thuật ngữ của cung đình như Bệ Hạ, Bề tôi, Hạ thần, Triều thiên, Vương miện, thần dân, lãnh thổ, Vương Quốc … (bởi lẽ thời Cựu ước đầy dẫy các vị vua như Saule, Đavít, Salomon…). Nhưng Giáo Hội lại cho đọc trong bài I, Cựu Ước : một vị vua mục tử, tức vị vua đi chăn chiên. Trong bài đọc II, trích thư 1Cr, 15, có bóng dáng từ chiến thắng, vương quốc, nhưng lại là thắng xác chết (kẻ thù cuối cùng bị tiêu diệt là sự chết) và Vương quốc trao cho Chúa Cha thì mắt trần chẳng thấy đường biên lãnh thổ. Còn trong bài Phúc Âm, Giáo Hội cho xuất hiện một vị vua thẩm phán xét xử, nhưng lại xét xử dựa trên những chuyện nhỏ mọn bình thường, ba cái lặt vặt, chứ chẳng động gì đến những chuyện lớn lao như hằng trăm ngàn tỉ (cỡ Vinashin), hoặc buôn lậu trốn thuế vỡ nợ, bể hụi vv ; và một vị vua thẩm phán xét xử nhưng lại đồng hoá chính mình với kẻ ăn xin.

Câu hỏi mà chúng ta sẽ phải trả lời là : Bài Phúc Âm của Mt 25 nói về ngày phán xét chung, phân biệt 2 hạng người bên tả bên hữu, dê với chiên, đó là dụ ngôn nói bóng nói gió hay là mô tả trước ngày phán xét chung sẽ diễn ra như vậy.

Có 3 trả lời cho câu hỏi trên. Trả lời nào cũng có tên tuổi của các nhà chú giải Kinh thánh nổi tiếng cả.

1. Không phải là Dụ ngôn, nhưng là mô tả tiên tri, báo trước ngày chung thẩm: Đức Kitô Vua sẽ xét xử thần dân của muôn thiên hạ dựa trên những việc bác ái yêu thương mà họ làm cho nhau. Bởi vì cái cốt lõi của Kitô giáo, giới răn mới của Đức Kitô là Yêu thương. Mười điều răn cũng tóm về “hai này mà chớ”, trước mến Chúa, sau yêu người. Mà theo Tin Mừng Gioan, ai nói mến Chúa mà không yêu người là nói dối, vì thế Vua Kitô sẽ xét xử theo luật. Luật Tình yêu trong những việc cụ thể: cho kẻ đói ăn, kẻ khát uống…

Những chi tiết này rất khớp với “thương người có 14 mối: Thương xác 7 mối” : thứ nhất cho kẻ đói ăn, (2) khát uống, (3) rách rưới ăn mặc, (4) viếng kẻ liệt cùng kẻ tù rạc, (5) cho khách đỗ nhà, (6) chuộc kẻ làm tôi, (7) chôn xác kẻ chết…

2. Chỉ là dụ ngôn

Nhưng lối giải đáp trên cũng gặp vài khó khăn lớn : Bởi nếu số phận đời đời của mình chỉ tuỳ thuộc vào những hành vi bác ái làm cho người khác mà mình làm cũng chẳng cần biết là làm cho chính Chúa, vẫn được vào hưởng Nước Trời, thì địa vị của Đức Tin nằm ở đâu. Trong khi Tin là một điểm Chúa Giêsu rất nhấn mạnh: Ai tin thì sẽ được cứu rỗi – Ai tuyên xưng Ta trước mặt người đời thì Ta sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Ta.

Nếu phán xét chỉ nhắm vào các việc bác ái, thì ta cứ hùng hục giúp người đói khát đi. Chẳng cần vào Đạo làm chi, chẳng cần đến nhà thờ làm gì, vì Chúa Kitô Vua đâu có hỏi trong ngày phán xét : người đi nhà thờ tuần mấy lần. Một năm xưng tội mấy keo ?Ăn chay mỗi năm mấy bận ?

Lại còn những câu nói khác cũng của Vua Kitô thẩm phán. Ai tha thứ sẽ được thứ tha (tha thứ chứ đâu phải là cho ăn cho mặc). Anh em đừng xét đoán thì sẽ không bị xét xử (không xét đoán đâu phải là cho uống cho ăn), mà vẫn được trắng án, cho qua, không xét xử.

Lại còn những tội trong tư tưởng không bị Vua Kitô Đấng thấu suốt mọi tư tưởng trong tâm hồn, không xét xử các tội đó hay sao ? (Ngài nói : nhìn người nữ mà ước ao phạm tội là đã phạm tội rồi) … Tức là nếu ta cứ vung tiền ra cho kẻ đói ăn, khát uống, mà trong lòng ta chẳng thương người chút nào, thì có được xếp vào bên hữu không ?

Vì thế, người ta lại coi đoạn Tin Mừng này cũng chỉ là Dụ ngôn, nhằm nói lên một khía cạnh của Nước Trời như 3 dụ ngôn mà Matthêu kể liền trước đó: Chủ nhà và quản gia tỉnh thức, 10 trinh nữ, các nén bạc.

Dụ ngôn 1 là chủ nhà và quản gia tỉnh thức, vì chủ không biết giờ nào kẻ trộm đến, còn quản gia không biết giờ chủ trở về. Phải tỉnh thức kẻo chủ sẽ ném vào nơi khóc lóc nghiến răng.

Dụ ngôn 2 là Nước Trời giống 10 Trinh nữ đi đón chàng rể, trong đó 5 cô khờ dại và 5 cô khôn ngoan. 5 cô được gọi là khôn ngoan đâu có phải vì tỉnh thức, cũng ngủ cả, nhưng khôn vì có đem theo dầu. Dầu, chàng rể, đèn đều là những ẩn ý của dụ ngôn, chứ Nước Trời thật mà như vậy thì hãng dầu nhớt Castrol sẽ không còn dầu để bán, bới ai trước khi chết cũng sắm cho bằng được một can dầu lửa đốt đèn “Hoa Kỳ” !

Đến dụ ngôn 3: những nén bạc: Khi vua trở lại sẽ tính sổ: cho coi 10 thành, 5 thành, hay phải vào nơi khóc lóc. Nén bạc, 5 thành, 10 thành … đều là những ẩn ý của dụ ngôn. Câu cuối của dụ ngôn này (25, 30) khi vua nói với đầy tớ chôn nén bạc không sinh lợi: Hãy tống nó vào nơi tối tăm, ở đó chỉ toàn khóc lóc nghiến răng (câu 30). Thì câu 31 là khởi đầu bài Tin Mừng mà anh chị em nghe hôm nay: Khi Con người hiện đến trong vinh quang có thiên thần hầu cận để xét xử. Chính vì có một loạt các dụ ngôn liên tiếp nhau như vậy, mà một số các nhà chú giải coi đây cũng là một dụ ngôn chứ không phải miêu tả sự thật.

3. Dụ ngôn nghĩa rộng.

Nếu chỉ xem đoạn tả trong bài Tin Mừng hôm nay chỉ là một dụ ngôn thuần tuý, tức là một ví dụ cho dễ hiểu thì sẽ có nguy cơ xem thường các hành động yêu thương là cốt lõi của đạo Bác ái. Vì thế lời giải thứ ba cho câu hỏi: “Bài Tin Mừng này là dụ ngôn hay mô tả thật” sẽ là : Đây là Dụ ngôn theo nghĩa rộng.

-Bởi dụ ngôn có thể là lời tuyên phán long trọng : Những gì từ ngoài vào không làm cho người ta ra nhơ uế. Nhưng chính cái từ trong con người phát ra mới làm cho nhơ nhớp.

-Dụ ngôn cũng có thể là lời khuyên về cách xử thế: khi đi dự tiệc anh em đừng ngồi vào chỗ nhất.

-Dụ ngôn cũng có thể ám chỉ một hạng người nào đó. Có 2 người lên đền thờ cầu nguyện: Biệt Phái và người Thu Thuế.

-Dụ ngôn cũng có thể chỉ là một câu tục ngữ: Thầy thuốc hãy chữa lấy mình.

-Hay dụ ngôn thường là những so sánh, ví dụ, ví dầu cầu tre lắt lẻo. Nước Trời như hạt cải, như nắm men, mẻ lưới…

Vì thế dụ ngôn theo nghĩa rộng vừa là hình bóng ví von vừa là sự thật được mô tả.

Như dụ ngôn hôm nay: phân biệt Chiên và Dê là hình bóng. Xét xử về bác ái là sự thật. Nhưng cũng vì là dụ ngôn nên cũng chỉ nói lên một phần nào đó của Nước Trời của thời Cánh chung của ngày Phán xét, tức là Bác ái yêu thương cũng chỉ là một trong nhiều khía cạnh mà Vua Kitô sẽ dựa vào mà xét xử. Và có lẽ là để xét xử “muôn dân,” những người chưa biết Chúa : “Lạy Chúa có bao giờ con thấy Chúa…” Còn người Kitô hữu chúng ta, có nhiều con đường khác nữa để chúng ta có thể lọt vào của Nước Trời như can đảm tuyên xưng Ngài (10,30), thi hành ý Cha trên trời (7,21); sẵn sàng tha thứ (6,14), không đoán xét ai (7,1) v.v…

Một nét sự thật nữa trong dụ ngôn này là Vua Kitô đồng hoá mình với người mọn hèn nhất.

Mỗi lần anh em làm như thế cho kẻ bé nhỏ nhất của Ta là anh em làm cho chính Ta. Brewer Mattocks đã có một bài thơ đại ý như sau : Một cha xứ nọ muốn trèo lên tận ngọn tháp nhà thờ để gần với mây trời thì gặp được Chúa dễ hơn vì Ngài sẽ ngự đến trong mây trời. Cha xứ hi vọng giơ tay với được Lời Ngài để đem về cho Dân Chúa. Thế rồi một ngày từ tháp cao linh mục nghe tiếng Chúa. Cha xứ vội kêu lên “Lạy Chúa, Chúa ở đâu – Lạy Chúa, Chúa ở đâu” và cha xứ nghe vọng lại tiếng Chúa: “Ta ở ngay dưới kia, trong từng người Dân Ta”.

Một linh mục trông coi xứ nọ

muốn trèo lên ngọn tháp Nhà Thờ

để, càng cao dễ gặp Chúa Trời

đem Lời Người xuống cho Dân mong chờ

Một hôm nọ cha nghe tiếng Chúa,

cha vui mừng hỏi Chúa ở đâu

Lời Ngài vọng lại từ cao :

Con ơi Ta ở nơi từng người Dân Ta.

LM. Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc
Sr. Margareta Maria Hiền
01/02/2005
Lễ Chúa Giêsu Kitô Vua Trời Đất, năm A

Ed 34,11-12.15-17; 1 Cr 15,20-26.28; Mt 25,31-46.

Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc

Người thầy thuốc giả trang Hoàng đế nước Phổ, Joseph đệ nhị, là con của hoàng hậu Marie Thérèse và vua Francois đệ nhất. Ông vốn là vị hoàng đế giầu lòng bác ái, luôn gần gũi với người nghèo. Ông mất năm 1790.

Sau đây là một trong những câu truyện được truyền tụng về ông lúc sinh tiền.

Một hôm hoàng đế giả trang làm một người thường dân thả bộ ra phố ngay giữa kinh đô Vienne. Bất ngờ có em bé chạy đến vừa khóc vừa nài xin ông bố thí cho một đồng, để em có thể chạy đi mời thầy thuốc đến khám bệnh cho mẹ em hiện đang đau nặng. Em mếu máo nói: Thưa ông, cháu đã thử đi mời nhưng bác sĩ lại đòi phải có một đồng trả tiền khám bệnh mới chịu đến nhà cháu. Vậy mà vị hoàng đề liền lấy ngay một đồng bạc đưa cho em bé, ông không quên hỏi địa chỉ nhà em. Em bé cảm ơn ông khách lạ nhưng tốt bụng, rồi vội chạy đi mời bác sĩ. Còn ông thì rảo bước đi tìm ngôi nhà người bệnh đáng thương. Khi ông bước vào bà mẹ em bé cứ ngỡ đây là bác sĩ mà con mình mời đến, nên cứ thật tình kể lể bệnh trạng của mình. Ông lẳng lặng nghe, cũng xem mạch, rồi lấy một mảnh giấy trong túi ra kê một đơn thuốc, dặn cứ thế mà mua thuốc uống. Xong xuôi ông từ biệt ra về ngay. Được một lúc thì em bé mới chạy về cùng với ông thầy thuốc thật sự. Bà mẹ ngạc nhiên vì sao lại có tới hai ông thầy thuốc đến khám cho mình. Bà vốn dĩ mù chữ nên lấy tờ giấy đơn thuốc ban nãy ra đưa cho ông thầy thuốc đến sau xem. Ông ta vừa đọc lướt qua đã vội kinh hồn la lên: "Thôi chết tôi rồi, hoàng đế của chúng ta vừa mới ghé qua đây. Bà cứ bảo cháu bé cầm lấy tờ giấy này đến ngân hàng để nhận 250 đồng tiền vàng chi phí thuốc men và chăm sóc bồi bổ cho khoẻ mạnh. Số tiền này quá lớn, đủ để bà làm ăn buôn bán và cho cháu bé ăn học đến lớn! Còn phần tôi, tôi không dám nhận tiền của cháu bé đã trả cho tôi nữa đâu, tôi xin hoàn lại ngay. " Dứt lời ông bác sĩ tham tiền vội đưa lại đồng bạc, cẩn thận khám bệnh cho người mẹ, kê đơn thuốc đầy đủ kỹ lưỡng và từ giã ra về, hẹn sẽ còn đến chăm sóc cho đến khi người bệnh khỏi hẳn chứng ho lao. Từ đó, ông bác sĩ hồi tâm và hiểu rằng sẽ chẳng bao giờ đòi tiền trước khi chữa bệnh, nhất là những đồng tiền khó nhọc của những người dân lao động đang gặp phải cơn hoạn nạn bất hạnh.

Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Ngài sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa muốn cho ta thấy có hai lớp người trên trần gian này với hai thái độ sống cũng như hai cái nhìn dưới con mắt đức tin khác nhau. Để rồi khi triều đại của Ngài đến họ cũng sẽ được phân xử khác nhau. Vì như Ngài đã nói khi vương quốc của Ngài xuất hiện thì Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển chứ không phải là một người bình thường để cho dân chúng đội mạo ngai xỉ vả, nhạo cười, cuối cùng đã chết ô nhục trên thập giá. Nơi trần gian này, Ngài sống tàng hình dưới mọi lớp người, nếu ai hiểu biết và yêu mến Ngài thì họ sẽ có đôi mắt đức tin rất bén nhậy dễ dàng nhận ra Ngài như ông bác sĩ trong câu truyện và rồi đời sống họ sẽ thay đổi mau chóng. Để khi Con người đến trong vinh quang của Người thì những người này sẽ được chọn làm dân của Ngài như lời Ngài hứa Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi.

Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta biết nhận ra Chúa nơi tha nhân để chúng ta biết nhìn ra nhu cầu của họ và tùy theo khả năng sẵn sàng giúp đỡ những người anh em trong cùng một dân nước- Đó là Nước Trời.

Dân Chúa Âu Châu

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)