SUY NIỆM MÙA PHỤC SINH

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH

by Tuyết Mai

 

Xin Chúa Mở Cửa Lòng Người Chăn Chiên
(CN IV PS- Năm A)

Chúa Giêsu nói: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào". (Ga 10, 1-10).

 Điều Chúa dậy chúng ta thật là phải vì Chúa Giêsu bảo Ngài là Cửa chuồng chiên, ai vào Cửa ấy thì sẽ được cứu rỗi và sẽ tìm thấy của nuôi thân.   Nhưng thường con người ta sống trên cõi trần không thích vào cửa ấy! Tuy tìm thấy của nuôi thân nhưng cảm thấy chật vật và vất vả lắm! Ai lại đi thẳng vào cửa chuồng chiên bao giờ, mà không đợi đến tối mà trèo hay leo vào hàng rào có hay hơn không?.   Chẳng hiểu sao con người trần gian lại thích sống trong bóng tối như thế!?.   Chắc hẳn vì cái tánh làm biếng của con người chúng ta thì phải? Chăn chiên thì cực và khổ.   Ăn trộm thì nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ cần bóng tối bao phủ là dễ dàng để vào mà ăn trộm chiên.   Trộm được nhiều thì một phần lấy thịt mà ăn còn một phần thì đi bán để kiếm tiền nuôi thân?.  

Người chăn chiên đòi hỏi thật nhiều thời gian để chọn cho mình một cuộc sống cực khổ và có lòng thương yêu đàn chiên của mình.   Có thể cần phải nhiều lần đối diện với cái chết để cứu lấy chiên của mình không rơi vào nanh vuốt của thú dữ.   Tuy cuộc sống có vẻ đôi khi cảm thấy chán chường, bình an, không chút gợn sóng, vì ngày nào cũng có bấy nhiêu chiên để chăm sóc, nhưng cũng lắm khi phải vật vã cả mồ hôi vì không tìm thấy con chiên đi lạc mà chiều thì cũng sắp tàn.   Nhưng có phải người chăn chiên ấy thứ nhất phải đòi hỏi phải có trách nhiệm, tấm lòng độ lượng, sống chết với đàn chiên.   Thứ hai phải có tánh nhẫn nại và chịu đựng vô cùng.   Thứ ba là phải có tánh thành thật để được sự tin tưởng của đàn chiên; cả chiên ngoan lẫn chiên hư hỏng.   Tạo được lòng tin của đàn chiên cũng không phải dễ.   Cần phải đòi hỏi một thời gian ngắn thực tập để khi đàn chiên từng con một nghe quen tiếng của người và ngược lại người chăn chiên cũng phải quen tên của từng con chiên một.   Tạo được lòng tin của cả hai phía mới dễ bề để cho người chăn chiên và chiên có sự thông cảm và thương yêu nhau một cách tự nhiên.    Cởi mở hơn trong một tâm tình chân thật vừa phải; để chiên có thể tin tưởng mà thổ lộ tâm tình của mình và mong sự thông cảm giúp đỡ. 

Chẳng phải người chăn chiên luôn là người thật thà cả đâu!.   Sói đội lốt người thỉnh thoảng vẫn có trà trộn, nhưng đàn chiên tuy khù khờ ngu dại, nhưng chúng cũng có tài đánh hơi được những gì không ổn nơi người chăn chiên ấy!.    Thật phải khi những người chăn chiên tốt lành họ tìm việc và làm việc vì sở thích thì nhiều, họ cảm thấy thích hợp với cái nghề chăn chiên ấy vì họ thật tình yêu chiên và muốn cả cuộc đời họ được sống với chiên, hơn là vì đồng lương họ tìm để nuôi tấm thân họ.   Nếu vì đồng lương để con người tìm đến công việc làm “chăn chiên” hèn mọn ấy, nếu không thì bị đói, tôi thiết nghĩ họ đã chọn đi sai đường và sai nghề rồi!.

Những người chăn chiên này là hạng người mà chỉ muốn núp bóng, sống tạm cho qua ngày, chờ thời cơ là họ sẽ lộ diện mà đánh tan tác cả đàn chiên, hoặc đem cả đàn chiên đi bán để lấy tiền.   Những con người này họ sống rất chểnh mảng, thờ ơ, không màng và thương yêu đàn chiên gì cả!.   Con nào đi hoang hay bị thương cũng kệ chúng, miễn thân mình được no nê là đủ??.   Con nào gặp thú dữ cũng mặc kệ??.   Gặp những người chăn chiên như thế chúng ta là chiên thử hỏi biết làm được gì??? Hay chỉ biết kêu ca và than vãn???.

Ôi lậy Chúa Giêsu nhân hiền của chúng con! Ngài là Cửa chuồng chiên, chúng con là những con chiên khờ dại ngu ngơ, chỉ mong Ngài mở Cửa Lòng của những người chăn chiên, được trở nên trung tín và trung thành với trách nhiệm và công việc làm của mình.   Để chúng con là những đàn chiên sớm tối được những người chăn chiên có tấm lòng độ lượng, biết thương yêu chúng con, chăm sóc, và quyết tâm sống chết với chúng con.   Để cùng với người chăn chiên ấy, chúng con từng con một sẽ được vào Cửa Chuồng Chiên Thiên Đàng, chung hưởng hạnh phúc muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa cùng Mẹ Hiền Mẫu Maria muôn đời của chúng con.   Amen.

 ** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
      http://www.youtube.com/watch?v=EAPeMZ2tOsA
      (Chúa Gọi Con Từ Lâu)

 Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai     

 

Mục Tử Tốt Lành

Chúa nhật 4 phục sinh 2017

Sao được gọi là mục tử tốt lành? Đây có phải là những gì mà giáo dân mong mỏi để có được vị mục tử tốt lành, để dẫn dắt và yêu thương đàn chiên của mình, đi vào Cửa Chính Lộ.   Công việc của vị mục tử tốt lành xem chừng như không có giờ được ngơi nghỉ cho chính mình, nếu chúng ta không hiểu được trách nhiệm và bổn phận của người mục tử tốt lành ra sao, thiết tưởng chúng ta cũng nên đón đọc những chuyện hạnh của các thánh mà biết và hiểu được vị mục tử tốt lành đã như thế nào!?.   Công việc của họ hằng ngày; sự giao tiếp với những con chiên đau yếu, bệnh hoạn, có hoàn cảnh khó khăn, v.v…, và dành giờ cầu nguyện mật thiết với Thiên Chúa như thế nào.   Khi giao tiếp với vị mục tử tốt lành, chúng ta như có thần giao cách cảm hay sự bén nhậy của giác quan thứ 6, giúp chúng ta nhận định được ngay vị mục tử này có Ơn Chúa chứ không phải là người chăn chiên được thuê mướn.

Vị mục tử tốt lành sống chung với đàn chiên, là khi cả đàn chiên đều công nhận được vị mục tử này thương yêu tất cả chiên bằng nhau, không thiên vị; chiên béo với chiên gầy; chiên đẹp với chiên xấu; chiên trẻ với chiên già; chiên mạnh khỏe với chiên ốm đau; và nhất là giữ khoảng cách với những con chiên luôn tìm kiếm tới chỉ để được vuốt ve, làm mất thời giờ và làm tổn thương đến danh dự của vị mục tử hiếm có.   Nhất là vị mục tử tốt lành có trọng trách chăm sóc cho tất cả chiên trong đàn chứ không phải chỉ riêng có một.  

Thật rõ khổ cho vị mục tử tốt lành ấy, khi phải va chạm và hằng ngày phải đối đầu với đàn chiên, vì thỉnh thoảng có những con chiên quá hư hỏng.   Vì chiên hư hỏng này đã làm người mục tử tốt lành bỏ cả đàn để đi tìm kiếm con chiên hư hỏng trở về.   Người mục tử nếu không có Ơn Chúa tiếp sức, giúp cho những khí cụ cần thiết để chống trả ba thù, và thú dữ, thì khi người mục tử ấy có trở về cùng với con chiên hư hỏng ấy, thì mục tử ấy cũng phải đối diện với những bất trắc to lớn trước mặt là phải giáp mặt với Chủ (Chúa) của mình.   Vì đã cố tình bỏ đàn chiên ở lại không người chăn dắt? Thú dữ thừa cơ hội vào bắt chiên mất đi vài con? Trộm cũng có thời giờ để trộm cắp chúng? Điển hình là trong quá khứ có vài mục tử đã không biết vô tình hay cố ý, đã làm gương xấu cho giáo dân, làm chiên bỏ hẳn đàn của mình, đi biệt tích luôn không muốn trở về sống với đàn nữa, và nhất là muốn sống gần với mục tử ấy!.

Đó là điển hình của chỉ vài vị mục tử mà chúng ta nhận xét thấy! Đúng hay sai chẳng phải việc của chiên xét đoán vị mục tử của mình.   Nhưng thật sự giáo dân hiện ở khắp mọi nơi, đều rất cần đến những vị mục tử tốt lành, để chăn dắt họ.   Đem họ trở về đàn sống có luật có lệ vì họ đang là những con chiên không có đàn.   Mong mỏi của giáo dân xem chừng lại rất khó khăn, vì thời buổi ngày nay tìm không đâu cho ra mục tử.   Những người có chí hướng, có lòng, ngay cả đang thắc mắc đang đứng ngã ba đường, ngại ngùng trước sự lựa chọn của mình, có chắc đó là Ơn Gọi hay không??.   Vì trở thành Mục Tử đơn thuần, thời gian không phải là ít để học tập, không muốn sau này vì chọn lầm đường quay trở ra lại chẳng còn thời giờ học được một ngành nghề nào khác để nuôi thân và nuôi gia đình.   Thực tế cho chúng ta thấy rất nhiều những người lúc đầu tưởng rằng mình được ơn gọi, nhưng sau thời gian thử thách, chịu không nổi phải trở ra mà thôi!.

Còn những ai có ơn gọi thật sự thì sự khao khát để muốn được trở thành Mục Tử luôn nung nấu trong lòng của họ.   Tự động họ sẽ tìm đến nơi để xin học trở thành Mục Tử, ngay cả không ngần ngừ và chần chừ để từ giã gia đình, từ bỏ những thói quen tật xấu, từ bỏ của cải đời này mà đi tìm cho mình hạnh phúc thăng hoa hơn, thiện hảo hơn, và có tính cách dài lâu hơn.   Vì họ được hiểu rằng từng con người đều có được sự sắp xếp của Thiên Chúa toàn năng.   Người đã gọi thì Người đã có chuẩn bị cho chính mình và cho gia đình.   Người gọi thì xin đừng ai ngoái cổ lại.   Những người được Chúa gọi luôn có sự thúc đẩy và rất tích cực như những tông đồ tiên khởi của Chúa Giêsu thuở trước.   Khi Người gọi ai thì người đó chỉ biết bỏ tất cả mà đi theo Ngài.   Không một chút lưỡng lự, đắn đo, hay mặc cả.   Đó là Ơn Gọi thật sự.   Còn những ai còn có sự đắn đo tư lự thì tự mình phải xem xét lại vì khi đã chọn Chúa chúng ta phải tự đặt mình sống trong những khuôn mẫu rất khe khắt mà rất khó giữ lòng.

Thật phải nếu chẳng phải Ơn Chúa thì Mục Tử chẳng khác nào là một cái nghề trong những ngàn nghề khác trong cuộc đời.   Sung sướng chi khi chúng ta chọn lầm nghề hay học không đúng nghề rồi phải đau khổ với cái nghề mình đang làm? Một cái nghề mà tiền bạc chẳng được bao nhiêu mà trách nhiệm thì quá nhiều? Có phải khi yêu nghề chúng ta mới yêu công yêu việc và yêu tất cả những ai tiếp cận với mình? Còn không thì cái nghề ấy sẽ làm cho chúng ta ra điên và mọi người chung quanh cũng bị điên theo.   Nhìn cuộc đời của các vị Tông Đồ tiên khởi, chúng ta thấy cuộc đời của các ngài chung sống với Chúa Giêsu ra sao? Họ rắp tâm nghe theo Ngài giảng dậy và sống một cuộc đời rất yên hàn bên Ngài; chẳng một lo toan, chẳng một sợ sệt, hay phiền muộn, vì có Chúa Giêsu bên cạnh là các Ngài cảm thấy an toàn và bình an lắm rồi!.   Có phải khi tông đồ sống sát bên với Chúa thì họ chỉ thấy Thiên Đàng và những sự sáng láng của Nước Trời.   Nơi mà Chúa Giêsu hứa với các ngài sẽ được đến ở ngày sau hết.  

Hiểu được chức vụ của Mục Tử, chúng ta giáo dân thương yêu các ngài vô cùng và không ngừng cầu nguyện cho các ngài, sống trọn lời thề hứa khi các ngài khấn trọn đời làm tông đồ cho Chúa.   Có được một Mục Tử để trao phó cho một đàn chiên trông coi thời nay không phải dễ, vì chiên thì quá nhiều chạy lăng xăng không người chăn dắt?.   Mà thú dữ thì càng ngày càng nhiều vô số kể.

Lậy Chúa Giêsu là vị Mục Tử rất nhân hiền! Xin ban cho thế giới chúng con những vị mục tử tốt lành và nhân hiền giống Chúa.   Để chiên chúng con không còn lo lắng ngày đêm là bị chúng thú dữ len lỏi vào cánh đồng mà ăn thịt chúng con.   Là những đe dọa, những mưu chước của quỷ ma, những thử thách cuộc đời mà chúng con là những con chiên ngu dại, sao có thể thắng được những mồi ngon mà chúng sói giăng bẫy để chúng con sa vào nanh vuốt của chúng.   Mục Tử tốt lành sẽ giúp chúng con được hồn an xác mạnh, củng cố niềm tin cho chúng con; vì Mục Tử là con người có lòng nhân luôn hướng dẫn chúng con đi trên con Đường Công Chính, để tất cả sẽ lần lượt đến được Cửa Chuồng Chiên Nước Trời.   Sống trong an bình và hạnh phúc vĩnh cửu bên Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria muôn đời.   Amen.

 

** Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
     http://www.youtube.com/watch?v=ko0ucVvpzss
     (Theo Ngài)
    
    
 Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai  

 

 

April 29, 2020