o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

CN23TNB

Hãy Cao Rao Tình Yêu Thiên Chúa

Nhớ lại tâm tình của một số người Do Thái khi họ đặt vấn đề với Chúa Giêsu về dấu lạ. Họ đòi Chúa Giêsu làm dấu lạ thì họ mới tin. Cũng hay đó chứ! Đó là quyền tự do của họ, quyền tự do của mỗi người khi đối diện với Thiên Chúa. Với bản thân tôi, đơn giản, mỗi ngày được thở, mở mắt ra sống với Chúa một ngày mới nữa đó là dấu lạ rồi.

Nhiều và nhiều dấu lạ xung quanh Chúa đã làm cho con người, đã làm cho chúng ta là dấu lạ nhưng chuyện quan trọng là chúng ta không nhận ra.

Một lần kia, lang thang ở trong Viện Tim với một cha đang điều trị. Ngồi trước phòng thay băng, hai bà mẹ bế hai đứa con khoảng 5 tuổi ngồi chờ thông tin về con mình. Đang lúc đó, hỏi thăm thì tôi nghe hai bà nói là 2 đứa bị tim và phải tốn cả vài trăm triệu để phẫu thuật cho hai đứa này.

Nghe xong giật thót cả người. Mình mà bị như hai đứa nhỏ này thôi thì cũng mệt.

Đâu cần nghĩ đâu xa, ngay người anh em vừa phải qua lần phẫu thuật vừa rồi đã là phát khiếp. Một vết mổ thật dài ngay trước ngực! Tạ ơn Chúa là ca mổ thành công và người anh em đang bình phục. Nếu tôi bị như thế không biết tôi sẽ ra sao vì sức khỏe không khá mấy và rất nhát những chuyện dao kéo.

Đó là tim, còn nhiều bộ phận khác trong cơ thể con người. Chi thể nào, bộ phận nào con người cũng cần cả. Chỉ cần khiếm khuyết một cái thôi thì ta sẽ thấy đời ta bao là rắc rối.

Nhớ đến những em bị câm điếc khi có thời gian sống chung với các em. Thật khổ sở, muốn nói cái gì thì phải dùng cái ngôn ngữ riêng của những em khiếm thính. May chăng học được vài từ của chúng để hiểu những cái sinh hoạt thường ngày chứ đâu biết hơn. Với chính bản thân chúng thì quả là khổ sở, để diễn tả tình cảm, tâm tư cho người khác các em phải vận dụng ngôn ngữ của các em, chỉ có thế giới của những người khiếm thính mới hiểu được với nhau. Và, thử đặt trong trường hợp chúng ta khiếm thính chúng ta sẽ cảm nhận gì? Dĩ nhiên, thoạt đầu thì cha mẹ và người thân phải tìm đến sự trợ giúp của y khoa cũng như bằng mọi cách hỗ trợ để cho người khiếm thính hội nhập với mọi người. Cuối cùng không làm được gì thì đành phải cho em học ở trường khiếm thính.

Ngày hôm nay, trong hành trình đi rao giảng Tin Mừng của mình, người ta đem một kẻ câm điếc đến cùng Chúa Giêsu và xin Chúa Giêsu đặt tay trên người câm điếc ấy. Chúa Giêsu đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh ta. Đoạn ngước mặt lên trời, Người thở dài và bảo: “Effetha!” (nghĩa là “Hãy mở ra!”), tức thì tai anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được rõ ràng. Sau đó, Chúa Giêsu liền cấm họ đừng nói điều đó với ai. Nhưng Chúa Giêsu càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được!”

Dĩ nhiên, sứ mạng của Chúa Giêsu đến trong cuộc đời này là Ngài băng bó những tâm hồn tan vỡ, Ngài chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền … và chuyện quan trọng nhất đó là cứu độ con người.

Tâm tình đó, lời loan báo đó chúng ta vừa được nghe ngôn sứ Isaia nói: Các ngươi hãy nói với những tâm hồn xao xuyến: Can đảm lên, đừng sợ! Này đây Thiên Chúa các ngươi đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các ngươi. Bấy giờ mắt người mù sẽ sáng lên, và tai người điếc sẽ mở ra. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, và người câm sẽ nói được, vì nước sẽ chảy lên nơi hoang địa, và suối nước sẽ chảy nơi đồng vắng. Đất khô cạn sẽ trở thành ao hồ, và hoang địa sẽ trở nên suối nước.

Vâng! Thiên Chúa đến mang lại bình an, mang lại hạnh phúc, mang lại ơn cứu độ cho con người.

Trong cuộc sống thường ngày, Thiên Chúa vẫn yêu thương, vẫn chở che mỗi người bằng tình yêu thương của Ngài. Thế nhưng, đáng tiếc thay con người đã không nhận ra tình yêu thương đó mà đôi khi cáu gắt, hận thù, hơn thua, ganh tỵ nhau.

Chúng ta vừa nghe tâm tình của Thánh Phaolô: Anh em thân mến, anh em là những người tin vào Đức Giêsu Kitô vinh hiển, Chúa chúng ta, anh em đừng thiên vị. Giả sử trong lúc anh em hội họp, có người đi vào, tay đeo nhẫn vàng, mình mặc áo sang trọng; lại cũng có người nghèo khó đi vào, áo xống dơ bẩn, nếu anh em chăm chú nhìn người mặc áo rực rỡ mà nói: “Xin mời ông ngồi chỗ danh dự này”. Còn với người nghèo khó thì anh em lại nói rằng: “Còn anh, anh đứng đó”, hoặc: “Anh hãy ngồi dưới bệ chân tôi”. Đó không phải là anh em xét xử thiên vị ở giữa anh em và trở nên những quan xét đầy tà tâm đó sao?

Anh em thân mến, xin hãy nghe: Không phải Thiên Chúa chọn người nghèo trước mắt thế gian, để nhờ đức tin, họ trở nên giàu có và được hưởng nước Người đã hứa cho những kẻ yêu mến Người đó sao?

Thánh Phaolô nhắc nhớ chúng ta về tâm tình khiêm hạ. Nhiều lần nhiều lúc chúng ta đã coi thường những người nghèo, những người thấp bé hơn chúng ta.

Thật ra, Chúa ban cho chúng ta quá nhiều ơn huệ nhưng chúng ta đã không nhận ra những ân huệ đó để rồi chúng ta cứ than vãn, chúng ta cứ ganh đua nhau.

Ngay cả bản thân chúng ta, như ông bà thường nói nhìn lên chúng ta không bằng ai nhưng nhìn xuống chúng ta hạnh phúc hơn quá nhiều người.

Tại sao chúng ta không nhận ra diễm phúc, ân sủng mà Thiên Chúa ban cho chúng ta để chúng ta cao rao tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời của chúng ta.

Chúng ta hãy bắt chước anh chàng câm điếc hôm nay để cao rao tình yêu Thiên Chúa trên cuộc đời của chúng ta.

Lm. Anmai, CSsR

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)