SUY TƯ CỦA HUỆ MINH

23/10/2015

BÀN TAY MẸ HẰNG CỨU GIÚP

Trong cơ thể con người, tất cả các chi thể đều hữu ích. Không có chi thể nào can đảm nói mình quan trọng hơn chi thể khác được dù đó là một chi thể rất nhỏ. Nếu khiếm khuyết một trong những chi thể tự nhiên của con người, hẳn nhiên con người sẽ cảm thấy thiệt thòi và bị hạn chế một số việc nào đó.

Tay không thể nói tay quan trọng vì không có mắt làm sao nhìn được điều khác. Mắt không thể nói là mắt quan trọng mà không thể nghe được.

Tai cũng không thể khoe mình được nếu như mình không thấy đường.

Một chi thể có thể nói là tuyệt vời chứ không nói là chủ đạo hay có
thể  thay các chi thể khác đó chính là đôi bàn tay. Đôi bàn tay giúp con người có thể cầm, nắm, ôm vật thể khác. Thế nhưng, dù nắm, dù ôm, dù cầm tay vẫn chịu sự điều khiển của con con mắt, của khối óc và kể cả con tim.

Cảm xúc của con người được diễn tả từ đôi bàn tay.

Khi tức giận, bàn tay đưa ra nắm đấm và có thể đấm vào mặt bàn, vào bức tường và có thể vào mặt người khác. Ngược lại, khi yêu thương, khi trìu mến, bàn tay sẽ nâng niu, sẽ cầm, nắm và có khi là ôm.

Bàn tay có khi làm việc thiện đó là cầm, nắm, ôm ... nhưng cũng có khi làm việc ác đó là đấm vào người khác hay đưa tay làm điều gì đó là xấu có khi là trộm, cắp của người khác hay chọc ghẹo, phá phách người khác. Chắc có lẽ nhiều người chúng ta không thể nào quên được bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. Bàn tay xuất phát từ tình yêu Thiên Chúa.

Mở lại trong sách Sáng Thế ta bắt gặp hình ảnh hết sức thân thương của Thiên Chúa khi Thiên Chúa đã tác tạo nên muôn loài muôn vật và đặc biệt nhất trong công trình sáng tạo đó là con người, là ông bà nguyên tổ Ađam – Evà.

Thiên Chúa cứ chiều đến đi dạo, cùng nắm tay hai ông bà một cách hết sức thân tình nhưng rồi đến một ngày kia, bà Evà đã nghe lời xúi giục của con rắn để rồi bà giơ bàn tay ra hái trái cấm. Chính đôi bàn tay của bà đã làm hại không chỉ bà, ông mà cả nhân loại này nữa.

Thế nhưng, đặc biệt là dẫu rằng hai ông bà đã phạm tội đó nhưng chính vào giờ phút mà bà giơ tay hái trái cấm đó thì cũng là lúc mà Thiên Chúa bày tỏ tình thương với hai ông bà hơn bao giờ hết. Ta lại thấy sách Sáng Thế nói rằng : “Ta sẽ đặt mối thù giữa mi và người phụ nữ ...”.

Thiên Chúa dù giận lắm nhưng không thể bào bỏ mặc hai ông bà.
Hình ảnh người phụ nữ mà được Thiên Chúa tiên báo đạp nát đầu con rắn mà Thiên Chúa nói từ ngàn xưa đó chính là Đức Trinh Nữ Maria. “Khi đến hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con Một của mình xuống thụ thai trong cung lòng Trinh Nữ Maria”
Người phụ nữ đó đã xuất hiện trong nhân loại, Người nữ đó chính là  Đức Trinh Nữ Maria. Mẹ đã cưu mang Con Đấng Tối Cao.
Và rồi, ta lại thấy những năm dài Mẹ đã ấp ủ, dưỡng nuôi Chúa Giêsu một cách tuyệt vời. Không chỉ những ngày tháng ẩn mình, 3 năm rao giảng mà còn ở trên đỉnh đồi Canvê. Dưới đỉnh đồi Canvê vào buổi chiều đẹp trời ngày hôm ấy, ta thấy hình ảnh tuyệt vời của Mẹ khi Chúa Giêsu trối Mẹ cho thánh Gioan và Gioan cho Mẹ. Gioan đã đại diện nhân loại đón Mẹ là mẹ của nhân loại và Mẹ Maria đã ôm chầm Gioan vào cuộc đời của mình. Kể từ giờ đó, Gioan đón bà về nhà mình.

Từ giây phút trao phó đó, Mẹ Maria đã ôm chầm Gioan trong cuộc đời để gìn giữ, để chở che cho Gioan như ngày nào mà Mẹ đã lo cho  húa Giêsu. Tình thương của Mẹ Maria cứ trải dài trên cuộc đời của Gioan, trên cuộc đời của nhân loại.

Bàn tay của Mẹ mà ta thấy ở dưới chân dồi Sọ đó ta cũng bắt gặp đâu đó nơi này nơi kia, nơi mà Mẹ làm phép lạ để minh chứng tình yêu của Mẹ.

Hôm nay, dừng lại dưới bức linh ảnh của Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ta lại bắt gặp bàn tay của Mẹ thật tuyệt vời.

Bàn tay vừa bồng vừa chở che của Mẹ sao tuyệt vời quá ! Bàn tay run sợ của Chúa Giêsu đã đặt tròn vẹn trong lòng bàn tay của Mẹ. Tay kia, Mẹ bế Chúa Giêsu vào trong cuộc đời, vào trong lòng của Mẹ. Còn gì an lòng hơn giữa ba đào sóng dữ mà được Mẹ chở che như vậy.

Maria Mẹ Hằng Cứu Giúp – cái tên sao mà dễ thương quá, sao mà mến quá ! Thương, mến bởi lẽ cái tên nó gắn liền với cái tuổi, cái thân phận của người đó.

Tên mỗi người đều mang một ý nghĩa riêng mà cha mẹ đặt cho trẻ.

Maria là tên mà cha mẹ của Maria là Gioakim và Anna đặt cho Mẹ khi còn bé nhưng rồi với ân huệ, ân sủng mà Thiên Chúa trao ban cho Mẹ, Mẹ không khư khư giữ một mình như Mẹ đã từng chia sẻ cho bà chị họ là Elizebeth, Mẹ đã ban ơn cho nhiều người, Mẹ đã cứu giúp cho rất nhiều người để rồi có cái tên tuyệt vời Hằng Cứu Giúp.

Lòng của Mẹ, bàn tay của Mẹ nơi bức ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp mà ta vẫn nhìn thấy đó phải chăng đó chính là lòng của Mẹ đối với những người chúng ta, những con người tội lỗi và yêu đuối.

Mẹ là thế đó, Mẹ vẫn thế từ bao đời nay, từ thế hệ này sang thế hệ khác. Cách riêng, dù là ở đất nước nhỏ bé Việt Nam, dù là một mảnh đất quá bé nhỏ Sơn Đốc – Bầu Dơi chẳng ai biết đến nhưng rồi Mẹ vẫn lộ hình.

Không phải lộ hình cho có, cho xong nhưng Mẹ muốn lộ hình ra ở mảnh đất thiêng nhỏ bé đó để Mẹ nói với chúng  ta rằng Mẹ có đó, Mẹ còn đó để chở che, để gìn giữ đoàn con thân yêu của Mẹ và cách riêng những ai đến với Mẹ.

Chúng ta, ít nhiều gì là con cái của Cha Thánh Anphongsô, con cái củacác cha Dòng Chúa Cứu Thế và ngay như các cha các thầy cũng là con cái của Thánh Anphongsô, là dòng được ủy thác cho việc loan báo Mẹ Hằng Cứu Giúp, ta có cảm thức gì về Mẹ, ta có xác tín gì về Mẹ ?

Mẹ vẫn còn đó, vẫn có đó để chở che ta trên mọi nẻo đường đời đó thôi. Nhưng, ta có còn đủ cảm thức, còn đủ niềm tin vào Chúa qua lời chuyển cầu của Mẹ Hằng Cứu Giúp hay không mà thôi.
Thật ra cũng dễ hiểu khi ta gặp khốn khó, ta nguội lạnh và nhất là khita gặp khốn khó giữa chợ đời.

Câu chuyện dấu chân trên cát được linh mục nhạc sĩ Thành Tâm viết nhạc rất hay : Một đêm kia tôi nằm mơ thấy Chúa. Ngài cùng tôi đi dạo trên bãi biển hoang. Chợt lúc đó, sóng gió ập đến, trời tốt đen. Tôi chợt nhận ra khi trời quang đãng thì có 4 dấu chân là dấu chân tôi và dấu chân của Chúa đi dạo nhưng rồi khi sóng gió đến thì chỉ còn 2 dấu chân thôi. Vì thế tôi hoảng hốt hỏi Chúa là sao Chúa lại bỏ con. Và rồi, Chúa nói là khi ngươi thấy 2 dấu chân đó chính là lúc ta bồng bế ngươi trên tay của ta.

Ta cũng thế với Mẹ Maria.Nhiều lần nhiều lúc trong cuộc đời, Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp vẫn có đó, vẫn còn đó để ôm chầm cuộc đời ta, che chở cho ta. Thế nhưng, ta không tin sự hiện diện của Mẹ trên đời ta nữa.

Ngày hôm nay, ta nhìn lại hình ảnh của Mẹ Hằng Cứu Giúp và đặc biệt Mẹ Hằng Cứu Giúp La Mã Bến Tre để ta thấy lại tình thương, sự quan phòng của Mẹ và chuyển cầu cùng Chúa của Mẹ cho ta.

Ta vẫn nhởn nhơ, ta vẫn vui vẻ để trách khứ Mẹ và có khi chạy đôn chạy đáo để tìm bà thầy này ông thầy kia để bói toán, để nhờ họ xem cuộc đời ta.

Vô duyên ! Nếu họ xem được đời họ thì họ hãy giải thoát đời họ chứ làm gì mà họ cứ phải loay hoay ngồi đó để xem bói cho người khác.

Nói đến chuyện bó toán, hôm nọ về thăm nhà, đứa cháu nói rằng bạn bè cháu đi xem bói, thầy bói bảo là chỉ tay 6 tháng là thay đổi đó ! Chỉ tay con người mà thay đổi ! Nói như thế để cứ sau 6 tháng là người kém tin lại đến tìm thầy để xem bói và cúng tiền cho thầy.

Cũng chỉ vì kém lòng tin mà ta chạy đến thầy này thầy kia và tin vào lời phán của họ dẫu rằng đời của họ chẳng biết đi về đâu.
Ta thấy, Mẹ hiện ra ở Fatima, ở chỗ này chỗ kia Mẹ nói này nói nọ
nhưng ta thấy nơi Mẹ Hằng Cứu Giúp và Mẹ Hằng Cứu Giúp La Mã Bến Tre, Mẹ đã không nói gì. Không phải là Mẹ không nói nhưng Mẹ nói quá nhiều  đó chình là lòng chạnh thương của con tim, của bàn tay Mẹ khi Mẹ che chở Chúa Giêsu. Mẹ che chở Chúa Giêsu, Mẹ ôm Chúa Giêsu nghĩa là Mẹ ôm từng người con vào lòng Mẹ.

Phần còn lại là của mỗi người chúng ta. Mẹ vẫn có đó, Mẹ vẫn còn đó để ôm ấp chúng ta, chở che chúng ta vào trong lòng của Mẹ, phần chúng ta, ta có đến để nép mình vào lòng Mẹ hay không đó là quyền của mỗi người chúng ta mà thôi.

Xin cho mỗi người chúng ta khi chiêm ngắm Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ta khám phá ra tấm lòng, ta khám phá bàn tay của Mẹ che chở đời ta để ta luôn luôn tín thác đời ta trong bàn tay của Mẹ Hằng Cứu Giúp vậy.

Huệ Minh.