| |
THIÊN CHÚA TÌNH THƯƠNG
“Thiên
Chúa là tình yêu”
(1 Gioan 4:8). Nhưng dường như tình yêu của Ngài – chính Ngài
– không đủ sức thu hút và hấp dẫn con người. Điều này được chứng
minh bằng chính những gì đang xẩy ra chung quanh cuộc sống, trong
sinh hoạt xã hội, và Giáo Hội.
SINH
HOẠT XÃ HỘI:
Đành
rằng những tệ đoan xã hội luôn có đó và xẩy ra trong mọi sinh
hoạt của xã hội và của mọi nền văn hóa. Trộm cướp, giết người,
đĩ điếm, gian dối, lường gạt, thù hận... là những sinh hoạt mặt
trái của xã hội. Sinh hoạt của xã hội đen, của những người mà
sự công bằng xã hội, đạo đức xã hội không thích hợp với những
suy tư và lối sống của họ.
Nhưng
những tệ đoan xã hội ngày nay mang nhiều sắc thái khác thường
hơn, ảnh hưởng do những trào lưu tư tưởng, tâm lý sống và những
đổi mới của xã hội. Ngoài những lỗi phạm thường thấy như vừa nêu
trên, con người ngày nay đang phạm vào những lỗi lầm hết sức trầm
trọng có khả năng làm sụp đổ nền móng xã hội. Nó biến xã hội thành
một nơi mà sự an toàn, và nền luân lý, đạo đức bị đảo lộn tận
gốc rễ. Những tệ đoan ấy bao gồm: Ly dị, phá thai, đồng tính,
và hôn nhân đồng tính. Có thể nói đây là 4 căn bệnh xã hội của
thời đại chúng ta, có tác dụng nguy hiểm và tàn phá hơn bom nguyên
tử, bệnh AIDS, hoặc những chứng ung thư.
Lực
đối kháng này còn trở thành mạnh mẽ đến nỗi nhận chìm tiếng nói
lương tri của nhiều người. Những cuộc biểu tình, những cuộc xuống
đường rầm rộ đây đó nhằm đòi quyền ly dị, quyền tự do phá thai,
quyền hôn nhân đồng tính không những thu hút được nhiều người,
mà trong số đó có cả những giáo phẩm, giáo sỹ, những chính trị
gia tham dự nữa. Một hình thức nào đó, con người ngày nay đang
chính-trị-hoá, tôn-giáo-hoá hành động ly dị, phá thai, đồng tính
và hôn nhân đồng tính.
SINH
HOẠT GIÁO HỘI:
Giáo
Hội đã làm gì và đã có những biện pháp hữu hiệu nào nhằm giúp
con người đứng vững trước sức mạnh công phá của những căn bệnh
xã hội như vừa nêu trên.
Trước
hết chúng ta phải thâm tín rằng Giáo Hội luôn luôn thánh thiện,
tuy nhiên sự thánh thiện ấy cũng phần nào bị lu mờ và bị tổn thương
do những hành động của một số thành phần trong Giáo Hội.
Thực
tế cho thấy Giáo Hội một mặt cố giúp giải quyết những tệ trạng
xã hội nhằm đem lại cho con người niềm tin để sống. Nhưng mặt
khác, nhiều phần tử của Giáo Hội lại tiếp tay với Satan và đồ
đệ của hắn làm méo mó bộ mặt của Giáo Hội, khiến Giáo Hội mất
đi sức thu hút, và vẻ thánh thiện.
Giáo
Hội Hoa Kỳ cho đến nay vẫn đang gồng mình trả hàng tỷ đô-la cho
những trường hợp lạm dụng tình dục của một số giáo phẩm và linh
mục.
Giáo
Hội Ba Lan đang phải trả lời với các tín hữu mình và cả thế giới
về 10% tổng số các linh mục hoạt động cho Cộng Sản trong thời
gian Cộng Sản nắm chính quyền tại quốc gia này.
Quyền
lực và dục vọng đã làm cho nhiều giáo phẩm và giáo sỹ mất đi tính
linh thánh của ơn gọi mình, và trở thành thù địch của Tin Mừng
mà chính họ rao giảng.
Riêng
Giáo Hội Việt Nam qua những tiếng đồn đãi, than van, xem như cũng
đang dính dấp vào cả 2 những lỗi lầm mà Giáo Hội Hoa Kỳ và Giáo
Hội Ba Lan đã và đang vấp phải.
THẾ
GIỚI HÔM NAY:
Đi
vào những sinh hoạt chính trị của các quốc gia trên thế giới,
chúng ta cũng thấy rằng, thế giới mà chúng ta đang sống thực sự
không còn là nơi đem lại cho con người hạnh phúc, an toàn, và
là phần đất hứa nữa. Ngược lại, thế giới này đang bị đe dọa, tấn
công về mọi mặt.
Ô
nhiễm môi trường. Nhân quyền bị lạm dụng, chà đạp, và khống chế.
Xuống đường, biểu tình, chống đối, và khủng bố, bạo loạn khắp
nơi.
Tất
cả hệ quả trên đã cho thấy sự vắng bóng của Tình Yêu Thiên Chúa.
Vì sự thiếu vắng tình yêu, mà tình yêu chỉ được trao ban từ nơi
Thiên Chúa: “Thiên Chúa là tình yêu”.
Đấng đã đổ đến giọt máu cuối cùng vì yêu thương nhân loại. Đấng
mà “dù có người mẹ nào quên con mình,”
thì Ngài “cũng không quên con người và từng người”
chúng ta được. Và cũng là Đấng đã dám nói và dám làm: “Không
ai có tình yêu cao quí hơn kẻ thí mạng mình vì bạn hữu mình” (Gioan
15:13).
TÌNH
YÊU THIÊN CHÚA:
Vậy
đã đến lúc nhân loại phải tôn kính tình yêu của Thiên Chúa. Phải
đón nhận và đặt đời mình và mọi sinh hoạt của mình trong tình
yêu thương ấy.
Tình
yêu Thiên Chúa như thế nào thì các Kitô hữu và những ai chăm chỉ
đọc và suy niệm Thánh Kinh đều nhận thấy rõ điều này. Đó là một
tình yêu tuy rất cao vời, khôn ví, nhưng cũng lại rất gần gũi
và thấm nhập vào đời sống của con người. Và vì thế, tuy gọi là
tình yêu Thiên Chúa nhưng nó lại rất dễ cảm, dễ hiểu và dễ chấp
nhận nếu như chúng ta không dùng trí óc của mình để phân tích
tình yêu này, mà dùng con tim của mình để cảm nhận.
1.
Quan tâm đến tình yêu Thiên Chúa:
Tuy vẫn biết Thiên Chúa yêu mình, nhưng dường như con người vẫn
thờ ơ và xa dời tình yêu ấy. Thật vậy, trong sinh hoạt thường
ngày của con người, và ngay cả sinh hoạt tôn giáo, chúng ta ít
khi đề cao giá trị tình yêu của Thiên Chúa trong tâm tình tôn
thờ, yêu mến, và cảm ơn.
Dường
như hầu hết những lần chúng ta đến với Ngài, ngay cả trong các
thánh lễ Chúa Nhật cũng là đến với thái độ bắt buộc và miễn cưỡng.
Sợ không tham dự thánh lễ sẽ có tội. Mà có tội thì phải sa địa
ngục. Và vì thế, những hành động tôn giáo của chúng ta mang nhiều
hình thức lễ nghi, bên ngoài, hoặc chú trọng vào việc đề cao uy
quyền của Thiên Chúa, hơn là dẫn dắt con người tìm về và nhìn
vào tâm tình của một Thiên Chúa đầy tình yêu, người cha nhân lành
để yêu mến. Chúng ta thấy nào là Giáo Luật, nào là luân lý thần
học, nào là tu đức học, nào là lễ nghi. Tất cả như rào đón, như
răn đe, hoặc như cảnh cáo. Ngay cả việc suy diễn và cảm nhận Thánh
Kinh, nhiều khi chúng ta cũng vẫn được nghe nói về bộ mặt công
thẳng, uy nghiêm, và phẫn nộ của Thiên Chúa, hơn là sự thu hút
và hấp dẫn yêu thương của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã bị hiểu lầm.
Tình yêu Ngài đã bị cắt nghĩa lệch lạc, và hướng dẫn sai lầm.
Có
lẽ vì vậy, nên Đức Bênêđíctô XVI, đương kim giáo hoàng đã bắt
đầu thông điệp đầu tiên của giáo triều mình bằng phản ảnh tình
yêu Thiên Chúa, thông điệp “Deus Caritas
est” – Thiên Chúa là tình yêu
– và qua đó, ngài đã dẫn giải cách đầy đủ, thấm thía tình yêu
Thiên Chúa. Một tình yêu vô bờ bến, yêu đến chết, và ngay trước
khi chết vẫn còn xin tha cho những kẻ thù của mình: “Lậy
Cha, xin tha cho chúng, vì chúng lầm không biết việc chúng làm”
(Luca 23:34). Hơn ai hết, Đức Giáo Hoàng cảm thấy rằng nhân loại
ngày nay đang xa dần nhau, và trở thành kình chống nhau không
tạo được cuộc sống hoà bình, hạnh phúc, vì nhân loại đã bỏ xa
tình yêu Thiên Chúa. Hoặc lợi dụng Thiên Chúa để tạo sự thù hận
và chia rẽ.
2.
Đặt tình yêu Thiên Chúa làm trung tâm đời mình:
Bởi đó, chúng ta cần phải đặt tình yêu Thiên Chúa làm tâm điểm
của đời mình. Chỉ khi nào chúng ta nhìn đón nhận tình yêu ấy thì
chúng ta mới thấy mình hạnh phúc. Chỉ khi nào nhân loại nhìn nhận
tình yêu ấy, nhân loại mới hạnh phúc.
Tại
sao con người ngày nay đau khổ và khủng hoảng đến thế? Mặc dầu
sống trong những tiện nghi và khám phá của khoa học, nhưng nhân
loại hôm nay vẫn không thoát khỏi những bàng hoàng sợ hãi. Chiến
tranh và bạo loạn. Khủng bố và độc tài. Những tranh chấp ngấm
ngầm giữa các quốc gia trên thế giới vẫn như nồi nước sục sôi
có thể xì hơi bất cứ lúc nào.
Bệnh
tật thay nhau hoành hành mặc dù con người hôm nay có đầy đủ phương
tiện phòng ngừa và chữa trị với những khám phá mới mẻ về y khoa
và dược phòng.
Nhiều
nơi trên thế giới nhiều người thiếu ăn và chết đói. Vẫn có nhiều
người đau khổ. Và vẫn có nhiều người tự kết liễu đời mình bằng
cách này hay cách khác, vì sự bất an, căng thẳng, và sợ hãi. Tâm
con người bất ổn. Trí con người không ngừng hoang mang, mất niềm
tin vào chính mình và những người quanh mình. Một hình thức khủng
hoảng và tra tấn tâm hồn do Satan và những tay sai của hắn khuấy
động và đem vào cuộc sống của con người.
Tất
cả vì thiếu vắng tình yêu. Thiếu vắng bóng dáng của Thiên Chúa
trong cuộc đời. Trong khi Thiên Chúa yêu thương con người, lo
lắng cho con người đến nỗi không nỡ để một con sẻ rơi xuống vì
đói ăn, và đến nỗi nếu “có người mẹ
nào đó quên con mình” thì Ngài “cũng không quên ta được”,
thì nhân loại lại cố tình chối bỏ. Ngược lại, rước Satan, đồ đệ
hắn vào ngự trị trong tâm hồn, trong gia đình, và trong cuộc đời
mình.
3.
Sống với tình yêu Thiên Chúa:
Một điều không thể phủ nhận là nhân loại ngày nay đang sống trong
một tâm trạng trống vắng và thiếu thốn tình yêu. Một tâm trạng
dẫn đến hoang mang, lo lắng, và bấn loạn.
Và
một điều xem như vô nghĩa, đó là Thiên Chúa tình yêu đáng yêu
mến, tôn thờ như Thiên Chúa chúng ta đang có, lại ít được người
nhận biết và yêu mến. Ngược lại Satan và những đồng bọn là kẻ
cầm đầu gây ra sự dữ, bất công, đau khổ và chết chóc thì lại được
con người chạy theo tôn làm chúa tể. Chính ở điểm này mà Thánh
Gioan đã cho biết Thiên Chúa – sự sáng – đã đến trong thế gian
nhưng thế gian yêu thích Satan - tối tăm- hơn sự sáng. Và đó cũng
là điều mà những ai được phúc đón nhận tình yêu Thiên Chúa – tin
nhận Chúa – là một hạnh phúc lớn lao mà không phải ai muốn cũng
được.
Nhưng
phải chăng đón nhận tình yêu Thiên Chúa, đặt trọng tâm đời mình
vào sự nhận biết, yêu mến và phổ biến tình yêu ấy là một việc
làm đòi hỏi hy sinh và thử thách. Đúng vậy, chính Chúa Giêsu để
làm cho tình yêu Thiên Chúa được con người nhận biết, ngài cũng
đã phải chấp nhận mọi thách đố, và sự thách đố cuối cùng là sự
chết. Ngài là người đã ra tiêu chuẩn của cuộc chơi “tình yêu”
này, và ngài đã theo đúng qui luật của cuộc chơi: “Không
ai có tình yêu lớn lao hơn người thí mạng vì bạn hữu mình”
(Gioan 15:13). Ngài đã nói và đã làm. Bí Tích Thánh Thể là một
nối dài của tình yêu Núi Sọ vẫn còn đó như một chứng minh tình
yêu không biết mỏi mệt của Thiên Chúa. Phần con người, để đáp
ứng tình yêu ấy thì phải làm gì?
Cũng
không ngoài những gì mà Thiên Chúa đã làm, là hy sinh và chấp
nhận thử thách. Nhưng có lẽ sự hy sinh lớn lao nhất là thứ tha
cho người làm mất lòng mình, cho người xúc phạm đến mình. Và sau
cùng là thí mạng mình vì những người anh chị em mình, tức là chấp
nhận vì tình yêu Thiên Chúa đành thí bỏ, hy sinh con người tự
ái để duy trì và làm sáng tỏ đức ái của Thiên Chúa. Vì không thể
nói đến yêu thương mà lại quên không nói đến tha thứ, hy sinh
và chấp nhận.
Tóm
lại, việc ca ngợi, tôn vinh và đón nhận tình yêu Thiên Chúa không
những là việc làm cần thiết và chính đáng của Kitô hữu chúng ta,
mà còn là phương thuốc tâm linh chữa lành những thương tật tâm
hồn, và những khủng hoảng, suy đồi, và mất hạnh phúc của thế giới
chúng ta đang sống. Vì như Thánh Gioan đã nói: “Những
ai nói mình yêu Thiên Chúa mà lại thù ghét anh chị em mình là
kẻ nói láo” (1 Gioan 4:20). Và kết quả là “Đâu
có tình yêu thương, ở đó có Đức Chúa Trời”, có thiên
đàng, và có bình an.
Trần Mỹ Duyệt
|
|