| |
ĐỨC
TIN SỐNG ĐỘNG
Sống
trong thế giới hôm nay, bất cứ ai được các bác sĩ dán cho tấm
bảng hiệu “ung thư” – cancer trên phần thân thể nào là kể như
“tiêu tùng” phần thân thể đó, và cơ nguy tiêu mạng cũng gần kề.
Chính vì thế mà nhiều người đã khóc thét lên, ngất xỉu đi, hoặc
mất ăn mất ngủ luôn vì hai chữ ung thư quái ác.
Ung
thư, phong cùi, tai biến mạch máu não, đau tim, và AIDS, những
chứng bệnh bên trong cũng như bên ngoài cơ thể đã khiến cho con
người dù văn minh, tiến bộ đến đâu cũng đành phải bó tay. Nói
một cách môn na, những bác sĩ, những nhà khoa học khi đứng trước
những triệu chứng vừa kể cũng tựa như những anh mù đi xem voi
trong câu truyện được kể trong giáo khoa thư. Mỗi bác sĩ một chẩn
đoán, và mỗi bác sĩ đều kê toa na ná giống nhau, hoặc khác nhau
chút đỉnh. Và khi đến lượt mình, những bác sĩ ấy cũng đành bó
tay trước huyền nhiệm của Thượng Đế.
Nhưng
những chứng bệnh về tấm lý và tâm linh nếu đem so sánh với những
chứng bệnh về thể lý thì còn ghê gớm hơn nhiều. Điên loạn, ảo
tưởng, ảo giác, ảo ảnh, tự kỷ, lú lẫn, và mất trí nhớ là những
căn bệnh mà cho đến nay khoa học vẫn chưa tìm được thuốc chữa.
Khủng khiếp nhất là người đánh mất niềm tin. Vì khi con người
đánh mất niềm tin là mất tất cả. Mất bình an trong tâm hồn. Mất
mối liên hệ với Thiên Chúa là nguồn mạch hạnh phúc. Và nếu không
hồi tâm thống hối, họ sẽ đánh mất luôn cơ hội để được vào Nước
Trời.
Tuy
nhiên, những gì mà con người không làm được thì Thiên Chúa lại
làm được, miễn là con người tin vào Ngài. Câu truyện người đàn
bà loạn huyết mà Thánh Ký Máccô kể lại trong Tin Mừng hôm nay
đã cho thấy sức mạnh của đức tin và quyền lực của Thiên Chúa.
Thánh Ký ghi nhận, một người đàn bà bị bệnh hoạn huyết mười hai
năm. Tốn tiền chữa chạy và đau đớn. Bà đã cố gắng len lỏi giữa
đám đông đang vây quanh Chúa Giêsu. Với lòng tin tưởng và khiêm
tốn, bà chỉ mong được chạm đến áo Ngài, vì bà cho rằng chừng ấy
đã đủ để bà được khỏi bệnh. Ngay khi bà vừa chạm vào áo Chúa Giêsu
bà liền biết mình đã khỏi bệnh (x. Mac 5:25-34).
Chúng
ta tất cả bằng cách này, hay cách khác đều mang trong mình những
mầm mống hay những căn bệnh khác nhau; bệnh thể lý, bệnh tâm lý,
và bệnh tâm linh. Và tất cả đều mong được chữa lành, được khỏi
bệnh. Tâm trạng của chúng ta cũng giống như tâm trạng của người
đàn bà mắc chứng loạn huyết, là mong mình được chữa lành. Mong
được Chúa thi ân ban cho một phép lạ. Nhưng kết quả lại rất khác
biệt. Người đàn bà trong Tin Mừng được chữa lành, còn lại phần
đông chúng ta thì không. Vậy đâu là sự khác nhau đó. Có phải Chúa
thương người này mà không thương người khác? Và đâu là điều mà
chúng ta có thể học hỏi qua câu truyện chữa lành của thiếu phụ
loạn huyết đó.
Chúa
yêu thương tất cả:
Đây là một chân lý rất thực tế và hết sức quan trọng. Bởi vì chúng
ta không thể nào tồn tại cho đến hôm nay mà không có sự quan phòng,
thương yêu và săn sóc của Thiên Chúa. Muốn tìm một chứng minh
về chân lý này, nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ lại những ngày
lênh đênh trên biển cả tìm tự do, gặp gió to, sóng lớn cũng đủ
hình dung ra bàn tay quan phòng của Thiên Chúa ở với chúng ta
như thế nào. Tuy nhiên, chúng ta phần đông cũng vẫn nghĩ rằng
Thiên Chúa không yêu thương tôi; hoặc có thì không bằng người
này, người khác, bởi một lẽ đơn giản là chúng ta không được những
gì mà chúng ta xin, hoặc chúng ta muốn.
Quan
niệm này là một cám dỗ có thể đem chúng ta đến chỗ phủ nhận tình
thương Thiên Chúa, hoặc ít nhất cũng làm cho chúng ta mất đi sự
bình an là món quà cực quí báu mà Chúa Giêsu đã mang từ trời xuống
cho nhân loại và cho mỗi người chúng ta: “Bình
an dưới thế cho người Chúa thương” (Luca 2:14)). Vì
ai mà chả được Chúa thương.
Đức
tin sống động:
Trở lại trường hợp người đàn bà trong Tin Mừng, Thánh ký diễn
tả như một người có đức tin mạnh, đức tin sống động đến nỗi làm
ngạc nhiên Chúa Giêsu: “Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất
phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai
đã chạm đến áo của Ta?” (Mc 5: 30).
Giữa
đám đông đang chen lấn mong được gặp Chúa, được xem mặt Ngài,
nói với Ngài; nhất là mong Ngài thi ân, giáng phúc. Phần bà, bà
không mong được trực tiếp bắt tay, hoặc nói với Chúa. Bà cũng
không xin Ngài chữa cho mình khỏi bệnh. Bà chỉ ao ước, thầm nghĩ
mình có thể được chạm đến áo Chúa là đủ. Và trong cái chen lấn,
giữa đám đông bao quanh Chúa hôm ấy, bà đã cố đến gần và chạm
vào áo Ngài. Đây là một hình thức thực hành đức tin, một đức tin
hành động và sống động. Nhờ đức tin ấy bà đã được khỏi bệnh:
“Đức tin con đã chữa con. Hãy đi bình an và được khỏi bệnh”
(Mc 5: 34).
Giữa
dòng đời và trong cuộc sống thường ngày chúng ta đã bao nhiều
lần vây quanh Chúa. Đôi lần tưởng cũng đã đến gần Chúa, động vào
áo Chúa với ước mong được Ngài chữa lành. Đó là những lúc chúng
ta buồn khổ, chán chường, gặp gian nan và thử thách. Trước những
thử thách và đau khổ, chúng ta chợt nghĩ mình cần phải chạy đến
với Chúa. Rồi chúng ta cầu xin tha thiết, hoặc khóc lóc thảm thiết.
Nhiều người còn ăn chay, dâng cúng chỗn này chỗ kia, bố thí người
này người khác. Và trong những xúc động nhất thời ấy, chúng ta
tưởng như mình đã gặp và chạm vào được Chúa. Nhưng rồi Chúa đã
không chữa lành chúng ta như đã chữa lành người đàn bà trong Tin
Mừng.
Thật
vậy, nếu nhìn lại những lần chúng ta tưởng như đã gặp Chúa, đã
động chạm được đến Chúa ấy, chưa bao giờ thật sự có được một cái
động chạm khiến Chúa phải ngạc nhiên, khiến sức mạnh của Ngài
phát ra và Ngài phải quay lưng lại để tìm xem ai đã làm việc ấy.
Mà vì Chúa không cảm được sự đụng chạm của chúng ta, nên sức mạnh
của Ngài đã không phát ra để đem lại cho chúng ta sự chữa lành.
Một cách đơn giản là vì chúng ta chưa hoặc rất ít khi đến với
Chúa bằng một đức tin sống động, đức tin mạnh, và đức tin thực
hành.
Đi
vào thực hành, chúng ta đã không để tùy Chúa định đoạt, nhưng
là chen lấn và giành giật, xin xỏ cốt mong làm Chúa phải ngạc
nhiên, và để Ngài buộc lòng phải thi ân cho chúng ta. Chúng ta
đã không đến với Chúa vì yêu mến, tin tưởng, và hoàn toàn phó
thác cho quyền năng và tình yêu thương Ngài.
Đức
tin hành động:
Người đàn bà trong Tin Mừng đã làm tất cả những gì bà cần làm
dưới ánh mắt tâm linh và bằng một đức tin sống động.
- Bà đã vất vả, cố
gắng, và chen lấn để được đến bên Chúa. Trong ánh mắt tâm linh,
chúng ta cũng phải chen chúc, phải xô lấn và phải chiến đấu
với những ảo tưởng, ảo giác, ảo mộng, với tiền tài, lạc thú,
và vinh quang, phú quý để đến gần được với Chúa là nguồn chân,
thiện, mỹ. Là đời sống công bằng, bác ái, và khiêm tốn. Là chấp
nhận những khó khăn, thử thách của cuộc đời với ý hướng cứu
độ và thánh hóa.
- Bà đã chạm vào áo
Chúa. Như bà, sau khi đã vượt được qua những thử thách, những
cám dỗ, chúng ta phải có can đảm chạm vào áo Chúa, tức là phải
có can đảm dứt khoát với tội lỗi, với những bất chính, và những
cám dỗ vẫn hằng đưa chúng ta đến sự sa ngã, và cái chết tâm
linh. Sự động chạm này phải mãnh liệt, phải làm cho Chúa cảm
thấy có sự va chạm, tức là có sự hiểu biết, thông cảm và thân
tình giữa ta và Chúa.
- Bà đã nghĩ thầm
trong lòng miễn sao mình chạm vào áo Chúa. Tức là bà hoàn toàn
khiêm tốn, và phó mặc cho quyền năng Thiên Chúa. Điều này dạy
chúng ta mỗi khi cầu nguyện và mỗi khi mong muốn một điều gì
nơi Chúa là chúng ta phải tin tưởng mãnh liệt rằng, Chúa thấu
hiểu chúng ta và Ngài luôn ở đó để yêu thương, và nâng đỡ chúng
ta. Như vậy, chúng ta đến với Ngài và chạm vào trái tim tình
thương Ngài thay vì chạm vào áo Ngài.
Đức
tin sống động. Đức tin thực hành. Đức tin đem chúng ta lại gần
và dụng chạm vào được Thiên Chúa, khiến Ngài nhận ra chúng ta,
và sửng sốt nhìn chúng ta. Đây là cốt lõi và ý nghĩa thực hành
của đời sống tâm linh. Không suy ngắm, và không tìm hiểu điều
này chúng ta cũng như đám đông chen lấn, vây quanh Chúa, đám đông
chỉ gây huyên náo, ồn ào nhưng không gây được sự chú ý của Chúa,
mặc dù quyền năng Ngài và tình thương Ngài vẫn luôn sẵn sàng để
thi ân, giáng phúc. Bởi vì họ đã không đụng chạm vào áo Ngài.
Mà nếu có đụng chạm thì những đụng chạm ấy lại không phát xuất
từ một đức tin mạnh mẽ, đức tin sống động, đức tin khiến Chúa
phải ngạc nhiên và không thể từ chối chúng ta mặc dù chúng ta
rất bất xứng.
T.s.
Trần Quang Huy Khanh
|
|