| |
Ăn
«bánh trường sinh» là gì? bằng cách nào?
ĐỌC
LỜI CHÚA
• Xh 16, 2-4. 12-15: (4) Đức Chúa phán với Môsê : «Này, Ta sẽ
làm cho bánh từ trời mưa xuống cho các ngươi ăn. (12) Các ngươi
sẽ được ăn bánh thoả thuê, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức
Chúa, Thiên Chúa của các ngươi».
• Ep 4, 17. 20-24: (22) Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ
với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn
lừa dối, (23) anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em,
(24) và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng
tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh
thiện.
•
TIN MỪNG: Ga 6, 24-35
Đức Giêsu là Bánh Trường Sinh
(24) Vậy khi dân chúng thấy Đức Giêsu cũng như các môn đệ đều
không có ở đó, thì họ xuống thuyền đi Caphácnaum tìm Người. (25)
Khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ nói: «Thưa Thầy, Thầy
đến đây bao giờ vậy?» (26) Đức Giêsu đáp: «Thật, tôi bảo thật
các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu
lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê. (27) Các ông hãy ra
công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có
lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực
Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên
Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận». (28) Họ liền hỏi Người: «Chúng
tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?» (29)
Đức Giêsu trả lời: «Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin
vào Đấng Người đã sai đến». (30) Họ lại hỏi: «Vậy chính ông, ông
làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm
gì đây? (31) Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có
lời chép: Người đã cho họ ăn bánh bởi trời».
(32)
Đức Giêsu đáp: «Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê
đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các
ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, (33) vì bánh Thiên Chúa
ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian».
(34) Họ liền nói: «Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ
bánh ấy». (35) Đức Giêsu bảo họ: «Chính tôi là bánh trường sinh.
Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát
bao giờ!»
CHIA
SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1.
Con người khác và hơn con vật ở những khả năng nào? Con người
giống với Thiên Chúa ở chỗ nào? Vậy con người phải đặc biệt quan
tâm phát triển những khả năng nào?
2. Con người thường tìm hạnh phúc nơi những gì? Khi đạt được những
thứ ấy, con người đã thỏa mãn chưa? hay họ lại khao khát những
thứ khác? Như vậy, tìm hạnh phúc nơi những thứ ấy có phải là cách
khôn ngoan không? Tìm hạnh phúc ở đâu mới là khôn ngoan?
3. Đức Giêsu là «bánh trường sinh». Vậy ta phải làm gì với Đức
Giêsu để đạt được «bánh trường sinh» ấy? Có phải là rước lễ? Những
người rước lễ có ai đạt được «bánh trường sinh» chưa?
Suy tư gợi ý:
1.
Đời sống tâm linh, cấp độ sống cao nhất của con người
Tất cả mọi sinh vật đều có sự sống. Nhưng sự sống ấy có nhiều
cấp độ khác nhau, từ thấp đến cao, từ đơn giản đến phức tạp. Sự
sống càng cao thì càng có những khả năng đặc biệt mà sự sống ở
bậc thấp hơn không có, hay có rất ít. Cùng là sống, nhưng cái
sống của một cây cổ thụ khác với cái sống của một cây cỏ, của
một bụi gai; cái sống của con sư tử, một con cá heo khác với cái
sống của con chó, con heo, và càng khác với cái sống của con giun,
con dế. Cao hơn nữa là cái sống của con người. Và cao hơn cái
sống của con người là cái sống của thiên thần, và cao nhất là
cái sống của Thiên Chúa, nguồn phát sinh mọi sự sống.
Loài
thực vật có khả năng tự dinh dưỡng, tự thích ứng, tự lớn lên,
tự sinh sản, nhưng khả năng cảm giác rất ít. Loài động vật có
đủ mọi khả năng của loài thực vật, nhưng khả năng cảm giác cao
hơn rất nhiều, và còn có khả năng tự di chuyển. Nhưng các loài
thú có rất ít trí tuệ, khả năng ý thức, không có khả năng tự quyết
định hay sự tự do, chỉ biết làm theo bản năng. Còn con người có
nhiều khả năng vượt rất xa loài động vật. Con người có đời sống
tinh thần, trí thức, tình cảm, có khả năng tự do và tự quyết định,
và nhất là có đời sống tâm linh. Đời sống tâm linh càng phát triển
thì con người càng khác xa con vật và càng giống Thiên Chúa hơn.
2. Đời sống tâm linh phát triển
và hạnh phúc đích thực
Con người chỉ được hạnh phúc tràn đầy khi đạt được sự phát triển
cao nhất của mình. Con người có đời sống tâm linh mà các loài
động vật khác không có. Khi phát triển những khả năng cao cấp
của mình như tinh thần, tình cảm, trí tuệ, thì con người có khả
năng hạnh phúc cao hơn tất cả mọi loài, nhưng hạnh phúc ấy chưa
tràn đầy, chưa đạt tới viên mãn. Chỉ khi nào phát triển tâm linh
đầy đủ, con người mới đạt được giá trị cao nhất của mình, và mới
được hạnh phúc một cách viên mãn.
Chưa được hạnh phúc viên mãn, con người sẽ không bao giờ thỏa
mãn. Khi chưa đạt được hạnh phúc viên mãn, thì dù có đạt được
những điều mình đang mong ước, con người cũng chỉ tạm hạnh phúc
trong chốc lát, để rồi sau đó lại khao khát một cái khác cao hơn;
nếu không đạt được cái cao hơn đó thì con người lại rơi vào đau
khổ. Những khao khát bình thường ấy chỉ giống như những ly nước,
những chén thức ăn. Uống xong ly nước ấy tuy đã khát, ăn hết thức
ăn ấy tuy no và hết đói, nhưng rồi sẽ lại khát, lại đói nữa: «Ai
uống nước này, sẽ lại khát» (Ga 4,13). Cứ thế, chẳng bao giờ con
người hết đói và hết khát với những thức ăn thức uống bình thường
ấy. Và con người cứ phải kiếm nước kiếm thức ăn mãi. Còn đói khát
những ước vọng bình thường ấy, con người còn phải gặp biết bao
đau khổ.
Những hạnh phúc do sự thỏa mãn những ước vọng ấy chỉ giống như
một người bị bệnh ngứa, khi ngứa lên thì gãi hay hơ nóng chỗ ngứa,
tuy đã ngứa nhưng chỉ được một thời gian rất ngắn, để rồi sau
đó sẽ còn ngứa dài dài nữa. Chỉ khi nào chữa cho hết bệnh ngứa,
thì con người mới thật sự thoải mái. Cũng vậy, chỉ khi nào hết
ích kỷ, biết sống vị tha, có đời sống tâm linh phát triển, con
người mới thật sự hết đau khổ và được hạnh phúc đích thật, thứ
hạnh phúc không ai lấy mất được.
3. Con người mải mê tìm những hạnh
phúc chóng qua
Khi con người chưa cảm nghiệm được hạnh phúc đích thực của một
tâm linh phát triển, thì họ chỉ mải miết tìm kiếm những hạnh phúc
chóng qua, nơi của cải, nhà cửa, địa vị, quyền lực… Đạt được hạnh
phúc này thì lại khao khát hạnh phúc khác. Khi phải đi bộ thì
họ mong có chiếc xe đạp, tưởng rằng có xe đạp thì sẽ hạnh phúc
lắm. Nhưng khi có xe đạp thì họ chẳng hạnh phúc, vì họ lại mong
ước chiếc xe máy… rồi xe hơi… rồi nhà cao cửa rộng… rồi địa vị
quyền lực… Nhưng dẫu có trở thành một ông vua hay bà hoàng, họ
vẫn cảm thấy đau khổ, và chẳng hạnh phúc.
Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu khuyên người ta không nên tìm thứ
«lương thực mau hư nát» là những cái chỉ đem lại những hạnh phúc
thoáng qua, mà hãy tìm loại «lương thực thường tồn đem lại phúc
trường sinh». «Lương thực thường tồn» ấy chính là những gì nuôi
sống đời sống tâm linh, làm cho sự sống ấy phát triển. Khi đời
sống tâm linh phát triển, con người sẽ hạnh phúc mãi, và không
gì trong cuộc đời có thể làm họ đau khổ hay mất hạnh phúc. Đó
chính là thứ «nước» mà Đức Giêsu hứa ban cho ta: «Ai uống nước
tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành
nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời» (Ga
4,14).
4. Lương thực trường sinh ấy chính
là Đức Giêsu
Để có đời sống tâm linh phát triển, nghĩa là để có hạnh phúc đích
thực và lâu bền, Đức Giêsu giới thiệu cho chúng ta thứ «lương
thực thường tồn» hay «bánh trường sinh», khiến chúng ta một khi
đã «ăn» vào thì sẽ được thỏa mãn, hạnh phúc, không còn khao khát
gì hơn nữa. «Lương thực» này khác với thứ «lương thực mau hư nát»,
«ăn» vào rồi là chán ngay, và muốn «ăn» thứ khác. Lương thực thường
tồn ấy chính là Đức Giêsu. Ngài nói: «Tôi là bánh trường sinh.
Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát
bao giờ!». Rất nhiều Kitô hữu hiểu câu này một cách rất vật chất
rằng để đạt được đời sống trường sinh, ta chỉ việc rước lễ, tức
rước Mình Máu Đức Giêsu vào bụng là xong. Nhưng trong đời tôi,
tôi thấy biết bao Kitô hữu rước lễ hằng ngày và suốt đời mà có
biến đổi hay cảm thấy hạnh phúc đích thực và lâu dài bao giờ đâu!
Điều đó khiến tôi phải hiểu câu nói trên theo cách khác. Tôi đã
sống và áp dụng theo cách hiểu mới ấy, và tôi cảm thấy đời tôi
ngày càng thấy mình hạnh phúc hơn.
Chúng ta chỉ «ăn» được «bánh trường sinh» là chính Đức Giêsu bằng
cách làm cho tâm linh ta được cấu tạo bởi những gì đã làm nên
con người Đức Giêsu. Ăn thức ăn nào là nhận chất bổ, năng lực
từ thức ăn ấy. Đức Giêsu là năng lực thần linh, nên «ăn» Đức Giêsu
là đón nhận vào mình năng lực thần linh của Ngài. Đương nhiên
«ăn» Đức Giêsu không phải là «ăn» bằng miệng, bằng thể xác, mà
bằng ý thức và tâm linh của ta. Thể xác không thể nào ăn được
của ăn tâm linh. Muốn «ăn» Đức Giêsu, tức «bánh trường sinh»,
ta phải ý thức sự hiện diện đích thực và thường hằng của Đức Giêsu
trong tâm hồn ta. Ngài luôn hiện diện trong ta, nhưng ta thường
không ý thức sự hiện diện ấy. «Ăn» Ngài là ý thức rằng Ngài là
một nguồn năng lực vô tận về tình yêu, trí tuệ, sức mạnh, can
đảm, hạnh phúc… luôn hiện diện trong ta, sẵn sàng thể hiện tràn
đầy qua con người của ta, qua tư tưởng, lời nói và hành động của
ta. «Ăn» Ngài thật sự sẽ làm cho đời sống của ta trở nên hạnh
phúc và khởi sắc hơn bao giờ hết. Đó cũng chính là kinh nghiệm
của tôi, người viết bài này, xin chia sẻ với mọi người.
CẦU
NGUYỆN
Lạy
Cha, Đức Giêsu chính là một lương thực bổ dưỡng hữu hiệu cho tâm
linh con người. Nhưng «ăn» Ngài không phải là ăn theo kiểu vật
chất, mà là ăn theo kiểu tâm linh. Xin Cha dạy cho con cách thức
«ăn» Ngài, để con được sống trường sinh và hạnh phúc, thứ hạnh
phúc đích thực và không bao giờ mất đi được. Đó là hạnh phúc đời
đời. Amen. (JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|